“Hạng ba?
Chỉ sau Akira một hạng?
Lần này muội thật sự làm ta bất ngờ đấy!
Liliane bỏ cuốn sách dày cộm xuống bàn và gật đầu tán thưởng, Yumeko đang ngồi trên ghế dài với vẻ mặt cao hứng nhưng lại ẩn ẩn chút sầu lo.
“Ta nghe bảo muội có thành tích rất ca… ngự tỷ cũng đang tại đây sao?
Từ bên ngoài bước vào là Akira, cậu xoay người đặt thanh kiếm lên bàn và rót nhanh một cốc trà uống vội.
Ánh mắt nhìn Yumeko đầy đăm chiêu.
“Hạng ba, so với Akira ca ca vẫn kém hơn một bậc.
Yumeko nhẹ nhàng mỉm cười nói, dung nhan nàng so với lần cuối Akira nhìn thấy lại thêm sắc sảo, nhiều thêm một tia phong vận mê người.
Dáng người cũng dần dần trở nên bỏng mắt.
Mặc dù biến hóa là rất nhỏ, nhưng Akira dù sao cũng là thanh mai trúc mã với nàng từ bé, cậu đã cùng nàng lớn lên và giờ lại còn là hôn phu của nàng.
“Ừm… coi như bù lại việc thất bại ở vòng thực chiến trước đó, nhưng ta cần muội giữ nguyên phong độ này.
Đội nhóm của muội tuy không quá mạnh nhưng lại phối hợp với nhau rất ăn ý, hãy cố gắng học tập.
Liliane đưa ra đánh giá, nàng dường như rất cao hứng khi Yumeko ngoan ngoãn như vậy, ít nhất không chạy đi tìm tên bại hoại kia cũng là rất tốt rồi.
“Vâng, muội sẽ cố gắng.
Yumeko cúi nhẹ đầu đáp lời Liliane, nhưng Akira thì lại vô thức cảm giác nàng dường như đang ngày càng xa cách mình.
Một cảm giác rất bất an.
Cậu lấy thiết bị liên lạc cá nhân ra và bắt đầu gõ trên màn hình, đây là vật phẩm công nghệ không cần mana để sử dụng và khá thông dụng ở những tu sĩ cấp thấp và phàm nhân.
Tu sĩ từ giai đoạn Thất Linh cảnh trở lên có thể dùng thần thức truyền tin ở khoảng cách gần nên họ thường sẽ không sử dụng loại thiết bị này.
Và có nhiều ma pháp khác mang tính năng vượt trội hơn.
Gõ xong vài thứ và cất vật phẩm, Akira xoay người đứng dậy cúi đầu với Liliane và nói.
“Đệ có chút việc, Liliane tỷ và Yumeko nghỉ ngơi trước.
Xong việc ta sẽ quay lại hội quán.
“Ừm, giờ cũng là lúc nghỉ ngơi tự do.
Đừng quá sức.
Liliane gật đầu, Yumeko cũng nhẹ nhàng chào Akira.
Đôi chân bước chậm rãi dưới những bậc thềm đen kịt, Hirio thở dài một hơi và ánh mắt hướng về phía chiếc lồng khổng lồ kia.
Anh vừa theo Lauriel trở về và nàng bỗng thông báo về việc Lâm Uyển Nhi sẽ được đưa đến Thánh Điện và nhận được sự bảo hộ của Thánh Mẫu.
Do là người duy nhất từng quen biết nàng từ lúc chưa kích phát Đặc Ân nên Hirio vẫn được phép thăm hỏi Lâm Uyển Nhi trước khi nàng chuyển đi.
Rời khỏi lồng giam khổng lồ này…
Và tiến vào một lồng giam to lớn khác.
Đó là những gì Hirio nghĩ.
“Nơi đây thật ngột ngạt.
Bước chân dừng lại, chiếc lồng trước mặt bị bao quanh bởi vô số cánh hoa và hoàn toàn không thể thấy gì cả.
Bàn tay cầm ngọn nến đang le lói yếu ớt lên, Hirio thả rơi nó xuống và toàn bộ cánh hoa tan biến để lộ ra một thân ảnh nữ tử với dung nhan khuynh thành tuyệt sắc.
Đôi mắt với một bên đỏ rực và đen, mái tóc đen nhánh mượt mà.
Làn da trắng sáng như thủy tinh cùng gương mặt mềm mại đầy tinh tế.
Thậm chí chỉ với nhan sắc thì nàng có thể đặt ngang với đệ nhất mỹ nhân Eilrine, chỉ là thiếu đi một chút phong vân và dụ hoặc.
Nhưng lại bù lại thêm một tia ngây thơ thuần khiết.
Nàng là Lâm Uyển Nhi, sở hữu Đặc Ân.
“Ánh sáng?
Giọng nói nàng mềm mại nhu nhược tựa như rất yếu ớt, đôi mắt đảo quanh và phát hiện ra Hirio đang mỉm cười nhìn nàng đầy ôn nhu.
Giống như khi đó… lúc nàng đang trốn việc để ngủ và bị anh bắt gặp, vẫn biểu cảm rất nhẹ nhàng không chút khó chịu kia.
Vẫn là con người đó, dù đã không còn giữ gương mặt như trước nhưng nàng chắc chắn sẽ không nhận lầm.
Là người duy nhất còn giữ về ký ức của nàng, của Lâm gia.
Là người không bị thứ sức mạnh nguyền rủa của nàng nuốt chửng.
“Tư Không… huynh quay lại rồi…”
Lâm Uyển Nhi khập khiễng đứng lên, nàng bước đi rất khó khăn và Hirio chợt nhìn thấy một vết thương sâu hoắc kéo dài từ bẹn đùi cho đến hết chân nàng.
Nhưng chỉ hai bước chân thì nó lại lành lặn và trở về hoàn mỹ như cũ.
“Ừm… ta tới thăm muội.
Nhẹ nhàng nói, Hirio cảm nhận được một mùi thơm mê người và sự mềm mại áp chặt vào lòng ngực.
Lâm Uyển Nhi ôm chầm lấy anh, siết chặt như thể sợ Hirio bỏ đi.
Thậm chí nàng siết mạnh đến mức Hirio cảm giác xương mình có chút run, hẳn là không đến mức bị ôm gãy xương đi nhỉ?
“Uyển Nhi rốt cục chờ được huynh.
Nàng thủ thỉ, nhưng có gì đó rất lạ so với lần trước anh thăm nàng.
“Sắp tới ta nghe bảo muội sẽ được Thánh Điện bảo hộ, ít nhất họ sẽ giúp đỡ muội thay đổi môi trường sống tốt hơn.
Hirio chậm rãi vuốt ve mái tóc của nàng.
“Tư Không sẽ thăm Uyển Nhi chứ?
“Sẽ thăm.
“Huynh có thể theo Uyển Nhi không?
Lâm Uyển Nhi khẽ hỏi, nàng biết được các đại năng tại thế giới này rất mạnh mẽ, họ có thể bẻ cong quy tắc hay thậm chí là hủy đi cả một giới.
Và sức mạnh nhỏ bé của nàng cũng chỉ là một thứ khiến họ hứng thú mà thôi, trốn chạy đã là việc không thể nào.
“Ta sẽ cố.
Lâm Uyển Nhi tận hưởng giọng nói trầm ấm của Hirio, nàng tham lam hít đi mùi hương nam tính kia.
Vòng tay siết chặt vào sợi rơm cuối cùng giúp nàng vẫn giữ được bản tâm của mình khi xưa.
Bởi nàng rất sợ hãi…
Ngày qua ngày bị các linh hồn tra tấn, phải chịu cảm giác như cái chết suốt từng giây từng phút.
Nàng chỉ muốn thật sự chết đi, nhưng đó là không thể.
“Cơ thể muội có những vết thương, chuyện gì đã xảy ra?
Hirio vươn tay vuốt ve bờ lưng thẳng tắp mịn màng của nàng, Lâm Uyển Nhi trầm lắng đôi chút nhưng với một cái hít thở sâu, nàng cất tiếng.
“Uyển Nhi ghét những thanh âm kia… những ký ức của linh hồn xa lạ không ngừng chạy ra trước mắt…”
“Nếu cơ thể bị thương, thanh âm sẽ biến mất.
“Nếu Uyển Nhi tự sát, ký ức xa lạ sẽ tạm không xuất hiện nữa!
Nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn Hirio, anh vươn tay ôm nàng vào lòng, dùng hơi ấm của mình sưởi cho trái tim lạnh lẽo kia.
“Thứ sức mạnh đó của muội, gọi là Đặc Ân?
Hirio hỏi, anh thật sự rất kỳ quái.
Nếu thứ sức mạnh trời ban này là “Đặc Ân” thì tại sao nó lại khiến người được ban tặng phải chịu đau khổ như vậy?
Nếu đã là “Ân” thì liệu có ai sẽ cảm thấy hạnh phúc vì thứ sức mạnh này hay không?
Với anh mà nói, đây không khác gì lời nguyền ám chặt vào sợi dây số phận của Uyển Nhi.
Khiến nàng không thể chết để phải chịu tra tấn vĩnh viễn.
Khoan đã!
“Tra cứu thông tin về Đặc Ân của Uyển Nhi!
Hirio ra lệnh trong đầu, anh nghĩ vài giây và tiếp tục ra lệnh.
“Dùng bao nhiêu điểm tích lũy cũng được, đổi lấy thông tin về Đặc Ân!
[Thông tin:
Cấp độ quá cao không thể…]
[Thông ti…]
Thành công sử dụng 10.
000 điểm tích lũy mở khóa thông tin về Đặc Ân:
Tận Tử]
“Hả… vừa nãy là gì vậy?
Hirio nói, nhưng một bảng thông tin bỗng hiện lên khiến anh hoàn toàn quên đi vấn đề vừa nãy.
Tận Tử trao cho người sở hữu sinh mệnh nằm ngoài dòng chảy thế giới, bất tử bất diệt.
Nhưng cái giá phải trả là sinh mệnh của những sinh linh có tồn tại dao động cảm xúc với chủ tử.
Liên kết đó sẽ liên tục hồi phục cho chủ tử và hoàn thành tâm nguyện của chủ tử]
Quyền năng của Đặc Ân vượt khỏi hệ thống sức mạnh của thất giới, không thể kiểm soát hay tước đoạt]
“K-Khoan đã… dựa theo mong muốn của chủ?
Nghĩa là Uyển Nhi hồi phục dựa vào sinh mệnh kẻ khác?
Vậy nếu nàng không tự hại bản thân hay có mong ước cực đoan thì sẽ vô sự?
Về lý thuyết là đúng]
Chụt!
Cảm giác phần ngực có chút mát lạnh và ướt át, Hirio nhìn xuống và Lâm Uyển Nhi đang hôn ngực anh đến đỏ bừng.
Nàng thậm chí có vẻ như chẳng hề nghe thấy câu hỏi vừa nãy của Hirio.
“Uyển Nhi…”
Nhắc mới nhớ, lần cuối anh gặp nàng thì biểu hiện của Uyển Nhi cũng tương tự thế này.
Cảm giác khá là kỳ quái.
“H-Huynh đưa Uyển Nhi về được không?
“Không được cũng không sao…”
“Chỉ cần huynh bình an… Chỉ cần…”
Hơi thở nàng gấp gáp như thể đang hết hơi, Hirio trầm tư hồi lâu không biết nên nói gì.
Cả hai cứ thế ôm nhau cho đến khi Lauriel truyền âm thông báo cho anh quay về.
Bởi sắp tới sẽ phải để chuyện của Uyển Nhi cho Thánh Điện lo liệu.
“Lần tới ta sẽ tiếp tục thăm muội, hãy giữ gìn bản thân thật tốt nhé.
Đừng tự mình làm đau mình… có được không?
Lâm Uyển Nhi khẽ run, nàng nâng cao đầu và nhìn thẳng vào mắt Hirio nói.
“N-Nếu Uyển Nhi ngoan ngoãn nghe theo huynh… huynh sẽ không bỏ rơi Uyển Nhi phải không?
“Ừm… ta sẽ tìm cách thăm muội nhiều nhất có thể, còn việc trước mắt là muội phải chăm sóc tốt cho mình, vậy nhé?
Anh vuốt nhẹ mái tóc của nàng và mỉm cười đáp trả, Hirio là thật lòng mong muốn nàng có thể bỏ qua nỗi đau quá khứ nhưng thật sự mà nói thì nó quá khó.
Vì thế nên nếu được thì Hirio mong rằng nàng sẽ yêu thương bản thân mình hơn, một đoạn thời gian dài chung sống tại nhân giới thì Lâm Uyển Nhi đã luôn luôn bên cạnh Hirio và nàng thật sự không đáng phải chịu đau khổ như vậy.
“Uyển Nhi sẽ nghe huynh… chỉ cần huynh đừng vứt bỏ Uyển Nhi…”
“Chỉ cần như vậy… là đủ rồi.
Bầu trời đêm tại khuôn viên học viện Metaria.
Hanakii cầm cốc bia nhấp nhẹ môi, cậu thở dài nhìn về khu sinh hoạt phía xa kia và có chút mỏi mệt.
“Dạo gần đây thường xuyên uống cùng thằng Hirio mà nay lại phải ngồi một mình cứ thấy chán chán vậy nhỉ?
Hẳn là mình của trước đây càng thích ở một mình hơn mới đúng.
Ngón tay đảo nhanh con dao nhỏ, cậu gõ nhẹ nó lên bàn và cất lớn giọng.
“Tiểu tử ngươi tốt nhất có việc quan trọng để bàn bạc, nếu không thì lần sau gặp lại ta sẽ ghi thù cũng khó biết đấy!
Hanakii nhìn về một phía và Akira chậm rãi bước ra, cậu thở dài một hơi và trên tay là hai túi gì đó trong như thực phẩm đầy ắp.
“Tiên sinh đúng thật là chả nể nang gì ai… mà cũng không quan trọng, chỉ là ta có một giao kèo mà tiên sinh hẳn là sẽ hứng thú.
“Nói nghe thử xem.
Ngồi xuống đối diện Hanakii và chậm rãi điều tức hơi thở, Akira đặt lên bàn một viên tinh thể pha lê thuộc vào loại chuyên dùng để lưu trữ dữ liệu và tín hiệu mana.
Đây là vật phẩm có tính bảo mật cao và thường được các tông môn hoặc gia tộc dùng để lưu trữ thông tin cơ mật.
“Tinh thể dữ liệu?
Hanakii đương nhiên nhận ra loại vật phẩm này, nhưng cậu vẫn thản nhiên uống bia và không có vẻ gì là hứng thú.
“Tiên sinh hẳn đã biết về đặc quyền mà ba nhóm hạng đầu có được ở bản đồ thi đấu tiếp theo, đó là một tấm bản đồ có chỉ dẫn đầy đủ về vị trí các cơ quan, tạo vật hay cổ vật để đánh chiếm và đường đi ngắn nhất để đến đích.
“Đến đích?
Cũng không quá chênh lệch so với những gì ta đã đoán.
Đặt cốc bia xuống và mỉm cười, Hanakii phẩy tay ra vẻ chẳng quan trọng.
“Vậy ngươi muốn trao đổi cái gì?
“Giúp tôi điều tra về một người!
Gương mặt Hanakii biểu lộ một tia ngạc nhiên nhỏ, nhưng rất nhanh cậu thay bằng sự cười cợt và khẽ lắc đầu.
“Chuyện điều tra thì hẳn là tiểu thiếu gia ngươi không ít tay chân hầu hạ nhỉ?
Cần gì phải tìm một kẻ ngoại lai như ta?
Và dù có tìm bên ngoài thì đáng lẽ nên tìm thám tử chuyên nghiệp mới phải chứ?
Akira chỉ lắc đầu, gương mặt chính khí cùng nghiêm túc cho thấy rõ ràng cậu đang không hề đùa giỡn về yêu cầu kia.
“Khả năng tìm kiếm thông tin và trinh thám thì bản thân ta rất tin tưởng tiên sinh, người có thể tạo vỏ bọc bản thân hoàn hảo nhất mới chính là kẻ có thể lột đi những lớp nguỵ trang của kẻ khác.
“Chà… được tâng bốc như vậy quả là không quen lắm.
Hanakii lắc nhẹ cổ tay và một quyển sổ xuất hiện trên bàn, cậu rút ra cây bút màu đen chậm rãi đặt lên trước mặt mình.
“Thế… ngươi cần điều tra về ai?
Trong giới hạn của ta.
“Hôn thê của tôi, Yorima Yumeko!
“Phụt!
Phun ra một ngụm bia tươi ngọt lịm, Hanakii hiếm thấy để lộ vẻ ngạc nhiên cùng khó tin trên mặt.
“Tiên sinh cũng có chuyện bất ngờ nhỉ?
“Khụ… cũng khá bất ngờ, ngươi muốn điều tra về vấn đề gì?
Hẳn không phải là con bé đó xảy ra vấn đề gì đâu nhỉ?
Akira nhắm mẹ đôi mắt, cậu nhớ lại từng hành động của Yumeko, từng cử chỉ, từng biểu cảm và những lần vắng mặt đầy mờ ám.
“Nàng dường như đang dính vào rắc rối gì đó rất lớn, nhưng lại không có ý định nói với ta… vì lẽ đó nên chỉ có thể nhờ tiên sinh.
“Ừm… chuyện này ta không hứa chắc sẽ có kết quả tốt, nhưng cũng nằm trong khả năng.
“Thành giao!
Akira gật đầu, cậu đứng dậy cầm lấy hai túi thực phẩm và rời đi, Hanakii cầm lên khối tinh thể dữ liệu và thở dài một hơi.
“Hirio à… Hirio… Chú mày không biết là phúc tinh hay sao chổi nữa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập