Buổi trưa tại học viện Metaria, bầu trời trong vắt cùng âm thanh tương đối nhẹ nhàng tạo nên khung cảnh yên bình đến lạ kỳ.
Hoặc đó là những gì Hanakii đã nghĩ vào vài giây trước.
“Hanakii sư huynh!
Tố Như từ xa trùm mũ đầu với với trang phục có phần trang nghiêm hơn trước đang đứng vẫy gọi tên của đối thủ trước đó đã đánh bại mình.
Ánh mắt cô nàng thật sự rất tinh ý khi phát hiện ra Hanakii ở khoảng cách xa như thế.
Nhưng nguyên nhân chủ yếu hẳn là do cậu quá nổi bật.
“Lâm Tố Như?
Cô ấy làm gì ở đây nhỉ?
Cậu trai với gương mặt cực kỳ tuấn tú với mái tóc trắng ngần, đôi tai Fairyn ngắn cùng một dáng người thon gọn.
Cậu khoác trên mình bộ đồng phục của sinh viên khóa thứ nhất màu kem sữa càng khiến bản thân trông thật sự sang trọng cùng bắt mắt.
Tự hỏi với bản thân, Hanakii khá chắc rằng một nhân vật tầm cỡ như tiểu thư Tố Như sẽ không ra ngoài lộ liễu như vậy mà không có hộ vệ bên cạnh, và tất nhiên cậu luôn cảnh giác điều đó và mọi cư xử của cậu cũng phải đúng mực và cẩn trọng nhất có thể.
Hoặc ít nhất là không làm gì đó khiến những kẻ tại gia tộc phía sau nàng để mắt đến cậu.
Cô nàng nhanh chóng chạy đến vị trí của Hanakii, dáng mặt vui tươi như thể một đứa trẻ tìm được món quà mà nó thích nhất vậy.
Và điều đó khiến tâm trạng Hanakii tụt nhanh xuống một bậc.
“Chúng ta lại gặp nhau rồi!
Trùng hợp thật nhỉ?
“Ờ.
Ờm.
[Hẳn là trùng hợp khi cô nấp ở đó gần ba mươi phút để chờ cho đến khi tôi phát hiện nhỉ?
Hanakii nhìn lượt về Lâm Tố Như, cô nàng đã khoác lên lớp áo choàng lông thú đặc trưng của khu vực Tuyết Phong Châu.
Cùng bên trong là bộ đồng phục học viên có trang trí tinh xảo và các phụ kiện hoàng kim óng ánh đầy cao quý, váy xếp ly ngắn qua đùi để lộ một phần chân trắng nõn như tuyết và có vẻ rất mềm mịn.
Cậu nhếch mép có chút thú vị cười nói với nàng.
“Hôm nay biết giữ ấm hơn rồi đấy à?
“Nè.
” – Tố Như với gương mặt đỏ phừng khẽ nhìn quanh như thể sợ ai đó nghe thấy.
Biểu cảm xấu hổ của cô nàng khiến Hanakii có chút buồn cười, quả thật trận chiến trước đó có chút kỷ niệm có lẽ là không đáng nhớ với cô nàng khi chỉ mặc trên mình lớp xiêm y nhỏ nhắn khi lái chiến giáp.
Tuy rằng Hanakii đã nói tránh điều đó một cách khôn khéo nhưng nàng vẫn thừa sức hiểu rõ hàm ý của cậu.
Rõ ràng là cậu muốn trêu chọc Lâm Tố Như, nhưng sự thật là vẫn đang âm thầm nhắc về việc chuyện xấu hổ đó của nàng vẫn chưa có ai ngoài cậu biết đến cả.
“Cứ ngỡ rằng con dân Tuyết Phong sẽ ăn mặc mát mẻ trong thời tiết thấu xương đó như lời đồn chứ?
Xem ra lời đồn này không tín lắm nhỉ?
Hanakii mỉm cười nói.
“Làm gì có cái gọi là lời đồn ấy chứ?
Mà sư huynh làm ơn đừng nhắc đến chuyện đó nữa được không?
Xấu hổ chết mất!
” – Tố Như vừa nói vừa dùng tay che mặt, nhưng đôi tai đỏ rực kia vốn chẳng thể che được biểu cảm mà nàng đang cố giấu.
Có vẻ cuộc trò chuyện châm chọc cô nàng hơi quá đà.
Hanakii bắt đầu nghiêm túc lại sau vài lời giễu cợt trước đó, như ý định ban đầu không nên biến cuộc trò chuyện này đi quá xa và tạo ra nhiều điểm đáng ngờ, dù rằng không chắc chắn nhưng khả năng cao là Lâm Tố Như luôn luôn có thủ hộ giả bên cạnh.
Hoặc ít nhất là một người hộ đạo cảnh giới rất cao.
“Tôi đùa thôi, tình hình sức khỏe của cô ra sao rồi?
Ánh mắt của Tố Như trở nên phấn khích, nàng chợt buông tay và cười nói.
“Cũng nhờ có sư huynh cao tay giúp đỡ!
Vết thương không có gì quá nguy hiểm!
Đa tạ sư huynh!
Hanakii xoa cằm gật gù, sau khi xác nhận được Lâm Tố Như đã hoàn toàn khỏe mạnh, cậu sẽ ít bị để mắt tới khoảng một thời gian.
Việc đả thương lâm Tố Như ít nhiều sẽ cho cậu thêm cơ hội thăng tiến và kéo theo không ít kẻ thù.
Và thời điểm hiện tại lại quá nhạy cảm cho việc bị chú ý.
Có lợi và có hại đều xuất hiện trên mục tiêu của Hanakii và dĩ nhiên cậu sẽ phải ứng biến để khiến hại thành lợi.
Tuy tham vọng thăng tiến của cậu khá cao nhưng đối với cậu đây là một canh bạc mà cậu không được phép mắc sai lầm.
Dù chỉ là một con tốt thí, Hanakii vẫn sẽ im lặng tiến đến phía sau kẻ địch.
“Tốt quá rồi!
Tố Như tiểu thư xem ra cũng thương người vô tội!
“Sư huynh nói cứ như ta là ác nhân không bằng?
Cô nàng bĩu môi, Hanakii thì cười gượng gãi đầu biểu hiện sự bối rối.
“Không có ý đó.
Nhưng sau khi đấu với cô, thì ta được các Trưởng Lão hỏi thăm.
“Trưởng lão hỏi thăm á?
– Tố Như bất ngờ hỏi.
“Ta chỉ lo là phạm tội hay gì đó tương tự thôi, ai ngờ chỉ là mời đến diện kiến và đánh giá đơn giản mà thôi!
Hanakii đang vừa nói dối vừa nói thật với nàng.
Trưởng lão đúng thật là có mời cậu đến nhưng lại là trước trận đánh với Lâm Tố Như chứ không hề xảy ra sau khi cậu chiến thắng được nàng.
Lý do cho việc hỏi này là vì Hanakii muốn thăm dò nội tình của Tuyết Phong Châu – thế lực đứng phía sau nàng.
Và dựa theo phản ứng của Lâm Tố Như thì rõ ràng họ có khả năng ảnh hưởng đủ lớn để có thể gây khó dễ cho cả học viên trong chính khuôn viên của học viện này.
[Hẳn là họ có trong bộ máy vận hành các trưởng lão của trường?
Quá ít thông tin để kết luận và Hanakii sẽ cần phải cẩn thận khi tiếp xúc với nàng hơn nữa, càng phải moi thêm nhiều thông tin quý giá hơn nữa.
“Phù.
May mắn thật đấy!
[Cô ấy vừa thở dài nhẹ nhõm?
Là sự quan tâm lo lắng cho mình sao?
Tự hỏi với chính mình, hành động này thể hiện sự quan tâm rất đáng ngờ, thậm chí bản thân Hanakii không hề nghĩ đến việc cô nàng lại ôm tương tư mãnh liệt với cậu như vậy.
[Chắc là cô ta cũng đang nói dối, hoặc cũng đang thăm dò mình?
“Vậy là thằng đó nói thật sao?
Nhớ lại lời nói trước đó của Hirio, anh nói với cậu rằng Lâm Tố Như đã công bố thầm thương trộm nhớ với Hanakii sau trận bán kết đầy vất vả kia, Hanakii đa phần đều cho rằng đó là trò chơi khăm khi phát hiện có Phục Hy gần đó, nhưng biểu cảm sợ hãi của Hirio lại không cho rằng đó là trò đùa.
Hirio biết về lời công bố và Phục Hy cũng quan sát trận đấu.
Nàng chắc chắn nắm rõ phần lớn chuyện đã diễn ra.
Dù là thật hay giả thì lúc này Hanakii đang bị dồn vào thế gọng kìm của Lâm Tố Như, nàng đang khiến cậu trở nên quá mức nổi bật.
Nhưng Hanakii không thể nghĩ ra động cơ của việc tuyên bố giả đó, ý định của nàng cực kỳ khó để phát hiện được vì cậu vốn chẳng có tí thông tin gì về Lâm Tố Như cả.
“Thế này thì khó thật!
“Khó gì cơ?
– Tố Như ngẩng đầu hỏi.
“À không gì.
Nghĩ lại thì dạo gần đây có khá nhiều chuyện bất ngờ xảy ra với nhóm của cậu và tên to con Hirio.
Đôi lúc cậu còn nghĩ rằng Hirio lại là cỗ máy thu hút những rủi ro và vận xui đến cho cả đám.
Nhưng thật ra là ngược lại.
Hanakii cảm thấy chính bản thân cậu mới là thứ đang thu hút những rắc rối và thậm chí còn tệ hại hơn, cả trận đấu với Lâm Tố Như là một ví dụ rõ ràng.
“Nhắc mới nhớ!
Chiến giáp của cô đã thu hồi sửa chữa lại chưa?
“Đang trong quá trình sửa chữa, và các lão quân đang miệt mài cải thiện lại nó giúp ta.
Lão quân – Hanakii âm thầm ghi nhớ niên hiệu này, đây chắc hẳn là những người chịu trách nhiệm cho công nghệ chiến giáp của Tuyết Phong Châu.
Uy lực của bộ giáp tuy rất mạnh nhưng Hanakii không cho rằng sau cảnh giới Ngũ Linh cảnh thì nó sẽ có quá nhiều sức ảnh hưởng.
“Cô không tự mình cải thiện sao?
Hanakii muốn thử học một chút công nghệ này thông qua Lâm Tố Như nếu có thể, tuy rằng nàng sẽ có nhiều khả năng sẽ đưa cho cậu thông tin giả nhưng chỉ cần Hanakii đối chiếu thêm vài lần từ những nguồn tin khác thì có thể phần nào sàng lọc được thông tin chuẩn xác.
“Họ không cho phép!
Dù muốn lắm nhưng vì ta có thân phận nữ nhi nên.
“Ồ…”
Hanakii cũng dần hiểu ra vấn đề, lý do mà khả năng giả kim của Lâm Tố Như có chút bất thường.
Dù là thiên kim tiểu thư nhưng không được phép tự mình cải thiện công pháp mà phải nhờ các lão quân cải thiện và truyền thừa cho cô nàng một cách phi truyền thống.
Hẳn là nàng không phải người thừa kế, và có vẻ nhưng thế lực phía sau nàng cũng có sẵn một người thừa kế, đó hẳn là lý do cho việc nàng phải đến tận trung tâm Eilrine để học thay vì được tiến hành bồi dưỡng tại gia tộc.
Chính xác là gia tộc ảnh hưởng một quan niệm cổ hủ lâu đời.
Trọng Nam Khinh Nữ!
Hanakii cũng khá khâm phục khả năng ham học của cô nàng dù thân phận cao quý nhưng bị gia tộc áp đặt vẫn không từ bỏ.
Có lẽ chiến giáp kia chính là minh chứng cho sự quyết tâm đó.
Nó đầy lỗ hổng nhưng lại thể hiện rất rõ khả năng thực dụng của mình, ít nhất nàng có khả năng tiếp cận kiến thức về công nghệ này đủ gần để có thể áp dụng thực tế.
“Cái số của cô xem ra cũng khổ nhỉ?
Hanakii vừa nói vừa lấy trong túi một quyển trục và túi vải nhỏ, hành động đó khiến Lâm Tố Như có chút tò mò và nghiêng đầu nhìn.
“Cầm lấy!
Coi như quà đền bù.
“Đây là gì thế?
Hanakii nhìn thấy một số nữ sinh lẫn nam sinh đã chú ý đến chỗ hai người, cậu lập tức quay đi và nói vọng lại.
“Nghe nói cô chưa có khả năng trữ đồ nên ta tặng cho cô quyển Không Gian Lưu Trữ.
Đồng thời cũng có kèm thêm một vài chất liệu, chắc cô tự hiểu được nhỉ?
Cậu lắc lư tay và rời đi, Lâm Tố Như nhanh chóng mở ra, ánh mắt cô nàng bỗng lấp lánh nhưng có chút khó xử
“Là quặng Kim Thiếc và một số vật trang trí, nhưng có vẻ giống đồ dành cho trẻ em!
Nàng cười khổ nhưng cảm giác được người ưu tú hơn mình tặng quà thì điều đó không là vấn đề gì quá lớn, thậm chí nàng còn đang nợ người đó một ân tình lớn.
“Sư huynh đáng ghét thật đó!
Hanakii!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập