Chương 18: Đoạn Tuyệt Và Sự Giải Thoát Đau Thương.

Audio

00:0015:26

“Thế còn cô thì sao?

Hirio hỏi, tay cậu siết chặt lại có chút nhói đau.

“Ngươi tốt nhất không nên quan tâm thì hơn, việc cần làm cũng nên đi làm đi.

” – Lauriel.

“Thái độ của cô là đang muốn gì?

– Hirio.

“Ta thà rằng nhờ Tomori thanh tẩy linh hồn sạch sẽ cũng không muốn nợ nần ngươi.

” – Lauriel.

“Cậu biết mình sẽ không thanh tẩy linh hồn người khác mà.

Tomori có chút run run xen vào giữa hai người đang căng thẳng, nói nhỏ.

“Chuyện của tôi, tôi chẳng cần đến thứ này để giải quyết!

Hirio quăng cỏ bốn lá về phía Lauriel, nhưng nàng cũng phủi tay và nó nhanh chóng bay ngược lại cậu.

“Chuyện của ta cũng chẳng cần đến thứ này để giải quyết!

“Thật ra thì cậu cần lắm đấy Lauriel.

Tomori lí nhí bên cạnh, nói nhỏ.

“Cô không nhận ra tình trạng hiện tại của bản thân hay sao mà còn ở đó kiêu căng phách lối?

“Ta vẫn sẽ kiêu căng như thế này kể cả khi linh hồn hoàn toàn tan biến đi nữa.

Lauriel đốt trên tay một ngọn lửa màu hồng sậm và có chút cười cười trong lòng.

“Vậy khế ước trước đó thì sao?

Tôi giúp cô tái sinh?

“Truy Hồn Kiếm một khi bị thu hồi trở về Eilrine thì khế ước đó cũng coi như không còn nữa.

Lauriel nghịch ngọn lửa trên tay như đang cầm một quả bóng nhỏ.

“Nhưng tôi vẫn sẽ giúp cô tái sinh.

“Tại vì sao?

Ngươi thích ta à?

“Đúng thế!

Hirio với nét mặt có chút bình thản mà nói, hiện tại cậu cũng chẳng còn là thanh niên sẽ bối rối và khó xử mỗi khi nhắc đến phương diện tình cảm nam nữ này.

“Thích theo kiểu người yêu á?

Lauriel có chút ngẩn người, ngọn lửa cũng theo đó mà tan biến.

“Đúng thế!

“Ta không nhớ mình đã làm gì đáng để được ngươi thích đâu.

“Cũng chẳng quan trọng đâu.

Hirio nói và quăng cỏ bốn lá về phía Lauriel một lần nữa, lần này nàng ấy đã không đánh bay nó đi mà chụp lấy.

Cậu cười cười và quay người định rời khỏi đây thì một thanh âm vang lên phía sau.

“Cái này quá nồng đậm năng lượng, có thể trong lúc luyện hóa mà tuôn ra ngoài khá nhiều năng lượng dư thừa.

Ngươi có thể tu luyện lấy chúng.

Lauriel hướng về phía Hirio mà nói, nàng cũng thừa biết thanh niên này đã quyết tâm là sẽ không thể ngăn cản.

“Vậy thì cậu cần bao lâu để có thể tái sinh hoàn toàn?

Tomori có chút vui vẻ trên mặt hỏi Lauriel.

“Có lẽ cần khoảng bốn năm, sau đó thì linh hồn của tôi cũng sẽ rút khỏi Truy Hồn Kiếm hoàn toàn.

“Được, vậy bốn năm sau mình sẽ xuống để thu hồi nó.

Tomori vỗ tay nhanh một cái và cười tươi một nhịp, nàng tạo nhanh một cổng không gian và bước vào đó.

Vẫy tay tạm biệt với hai người Lauriel và Hirio, sau đó biến mất hoàn toàn khỏi nơi đây, để lại một khung cảnh với hai người đang có chút khó xử.

“Có lẽ tôi sẽ dành một tuần để chuẩn bị, đường về cũng thật là rất xa.

Hirio cảm thán, cậu có chút đắng nơi đầu lưỡi.

“Quá vội vàng sẽ chỉ mang lại nhiều rủi ro hơn, ta nghĩ ngươi cần chuẩn bị lâu hơn nữa.

“Được, tôi sẽ cố gắng căng chỉnh cho hợp lý nhất có thể.

Hirio đáp trả và ngước nhìn một lượt quanh nơi đây, có rất nhiều tổ hợp ánh sáng dao động liên tục trong hang.

“Đây là?

“Kết giới phòng hộ mà Tomori đã để lại, giúp chúng ta che giấu bản thân và phòng thủ nếu bị tấn công.

Lauriel chỉ đơn giản bước đi xung quanh để tìm một vị trí đẹp, nàng cũng chẳng tỏ ra lạ lẫm với những thứ kia như Hirio, dù sao thì với bản tính của Tomori cũng sẽ lo lắng cho nàng rất chu toàn.

“Nếu ngươi cảm thấy hối hận thì bây giờ vẫn còn kịp đấy!

Lauriel cười nói và cỏ bốn lá lơ lửng lên trước mắt nàng.

“Tôi cảm thấy cô nên nhanh hơn đi, không còn nhiều thời gian đâu, ít nhất là với tôi.

Hirio chỉ nói một cách khá bình thản, cậu ngồi xếp bằng đối diện Lauriel và nhắm chặt mắt lại, tiến vào trạng thái tu hành.

Thấy hành động của Hirio cũng khiến cho Lauriel có chút giật mình, nàng không ngờ hắn thế mà dám lại ngồi trước mặt nàng, bình thường thì chỉ cần ngồi gần thôi chứ?

Lauriel cũng không có cảm giác tức giận, gương mặt lặng yên của nàng xuất hiện một nụ cười nhẹ.

Thời gian hai tuần nhanh chóng qua đi, Hirio cũng đã kịp thời đột phá Nhị Đạo cảnh sơ kỳ.

Cậu cảm giác cơ thể như trở nên nhẹ nhàng đi không ít, các giác quan cũng đã cải thiện đi rất nhiều, so với trước đây khi Hirio đột phá một mạch lên thẳng Nhị Đạo cảnh hậu kỳ thì cảm giác rất khác biệt.

Nguyên nhân chắc hẳn đến từ căn nguyên thứ hai của cậu.

Hirio khởi động tay chân một hồi, cậu quay đầu nhìn về Tử Nghiên vẫn đang luyện hóa cỏ bốn lá.

Ánh mắt có chút dao động ngay lập tức bị Hirio bỏ qua, cậu lẩm bẩm vài câu trong miệng và hướng về phía vương quốc Serbia phóng thẳng.

“Tạm biệt.

Tử Nghiên!

Những lời tưởng chừng như rất nhỏ của Hirio cũng đã bị Tử Nghiên nghe thấy, nàng có chút bĩu môi, mở mắt nhìn về hướng Hirio vừa rời đi.

Đôi mắt tím pha lê long lanh lên một nhịp và đôi môi đỏ mọng của nàng mấp máy mấy chữ như thể đáp trả lại Hirio.

“Hỏi tên thật của người ta xong lại vẫn dùng tên giả để gọi, đúng là một thằng nhóc chán ghét.

Mặc dù nói thế nhưng Tử Nghiên dường như không hề tỏ ra tức giận, nàng lại nhắm mắt và tập trung luyện hóa cỏ bốn lá.

Nguồn sáng xanh lục bao lấy cơ thể nàng và tạo ra một nguồn áp lực khổng lồ đè nén môi trường xung quanh.

“Cái này có lẽ là do sáu viên tiên đan kia hợp thành.

Tử Nghiên suy nghĩ trong lòng một hồi và đưa ra kết luận, trước đó có lẽ Hirio cũng đã phần nào đoán ra rồi, nhưng vẫn lựa chọn đưa nó cho nàng, không giữ lại thứ trân quý tiên đan này.

Chẳng lẽ chỉ vì hắn thích nàng mà thôi?

Tử Nghiên không cho rằng mình có điểm gì đáng để Hirio sinh ra cảm giác yêu thích cả, tính cách nàng không phải là quá tốt đẹp, ngoại hình mặt dù đối với nhân loại có chút vượt trội nhưng cũng không phải là ảnh hưởng lớn quá đối với Hirio.

Tử Nghiên có thể nhận thấy cách hắn nhìn Tomori và nhìn mình rõ ràng có sự khác biệt.

Nàng vô thức mỉm cười, trong lòng mặc dù có chút vui vẻ nhưng cũng không đồng nghĩa với việc nàng cũng thích Hirio.

Đó là chuyện gần như không thể nào.

Tử Nghiên lần nữa hít mạnh một hơi, Truy Hồn Kiếm cũng tỏa ra một lượt năng lượng hồng nhạt.

“Ngươi đúng là không biết nghe lời ta nói gì cả.

Hirio hạ trọng tâm cơ thể mình xuống, cậu thật tình là đang có chút rối lòng.

Di chuyển liên tục trong gần hai tuần mới có thể nhìn thấy biên giới lãnh thổ Sebria, ngược lại cậu không có chút cảm giác căng thẳng dâng trào nào cả.

Trong lòng Hirio mặc dù nặng trĩu một cảm giác lo lắng cho mẹ mình, nhưng kỳ thật cậu và bà cũng chẳng phải là chăm sóc nhau mà trưởng thành, chỉ có bản thân Hirio phải luôn cố gắng để chăm sóc bà mà thôi.

Cậu chưa từng than trách cũng như cảm thấy thiệt thòi, đó cũng là sự hiếu thảo mà bất kỳ người con nào cũng phải có.

Hirio chỉ ước mong bà cũng sẽ cho cậu cảm nhận được một chút tình thương, điều đó cũng thật sự là quá xa vời.

Rất nhanh Hirio đã tìm thấy được những vị trí canh gác khá mỏng bên tường thành, cậu lợi dụng trí nhớ của mình về thời điểm vẫn còn là một hộ vệ ở đây mà len lỏi một cách gọn gàng vào đến bên trong cung điện một cách thuận lợi.

Quân lính đi tuần cũng không phải là quá nhiều, có vẻ như việc tử hình mẹ cậu cũng chỉ là cái cớ để có thể dụ Hirio ra mặt.

“Quả nhiên.

Hirio cau mày lại, nép sát vào bờ tường.

Ánh mắt cậu dừng lại ở một quảng trường rộng lớn bên trong cung điện của công chúa Iso, rất nhiều lính và các hộ vệ được bố trí ngay đó.

Một khán đài cũng được dựng lên, có vài thành viên thuộc dòng dõi các quý tộc theo phe công chúa và cả công chúa Iso đang yên vị trên đó.

Hirio vẫn chưa nhìn thấy bất kỳ ai trên giàn treo cổ cả, dựa theo quy trình tử hình thì mẹ cậu chắc đang trên đường áp giải đến.

Bàn chân khẽ động và thân ảnh của Hirio phóng nhanh qua làn người phía dưới, tốc độ đủ cao để người bình thường chỉ có thể nhìn thấy một bóng đen lướt qua.

Kế hoạch của Hirio cũng rất đơn giản, cứu mẹ của cậu trước khi bà bị đưa lên giàn treo cổ, đó cũng là thời điểm ít bị chú ý nhất.

Trí nhớ của cậu hoàn toàn nắm chắc được các đường đi tốt nhất cho việc này, Hirio cũng có chút tự tin vào năng lực hiện tại của bản thân.

Chỉ cần công chúa Iso không có ai đó cũng là tu sĩ giúp đỡ để bắt cậu thì việc cứu người và trốn thoát hoàn toàn nằm trong khả năng của Hirio.

“Thấy rồi.

Hirio dừng lại một nhịp, cậu lùi người và núp nhanh vào bóng cây gần đó.

Hai hộ vệ mang giáp vàng sáng bóng đang áp giải một người phụ nữ gầy gò, xanh xao.

Bà bước đi một cách nặng nhọc với bộ quần áo rách rưới và đôi mắt thâm quầng, miệng thì liên tục run lên từng hồi.

Cậu hít một hơi nhanh, chỉ có duy nhất một sợi xích nhỏ đang cột chặt tay mẹ cậu, còn lại chẳng có gông hay bất kỳ còng chân nào cả.

Điều này tuy cũng làm Hirio có chút nghi ngờ, có thể là cái bẫy dụ cậu lộ mặt.

Nhưng Hirio phải hành động ngay lập tức, chẳng còn thời gian để chần chừ nữa.

Hình bóng cậu giật mạnh và hoá thành một bóng đen xuyên qua hai hộ vệ kia.

Mặc dù nhận biết được gì đó, nhưng cả hai hộ vệ vẫn không hề có động thái hành động nào cả.

Hirio cũng mặc kệ và ôm lấy mẹ cậu, phóng thẳng một mạch lao nhanh về phía tuyến đường mà cậu từng dùng để vượt ngục.

Mọi chuyện xảy ra dường như chỉ trong một cái nháy mắt, hai người hộ vệ cũng giật mình nhìn về phía sau và đồng loạt thở nhanh ra một hơi nhẹ nhõm.

Hai người đồng loạt nhìn nhau và bước nhanh về phía khán đài, nơi công chúa Iso đang ngồi một cách thư giãn.

“Nhiệm vụ hoàn thành tốt đẹp, thưa công chúa!

Iso ngồi đó với một gương mặt uể oải mỏi mệt, cô chỉ gật đầu một nhịp, cũng không liếc nhìn qua hai hộ vệ đang quỳ ngay đó.

Ánh mắt cô bỗng nhìn về hướng ngoại thành, đôi môi có chút động đậy nhè nhẹ.

Hirio ôm theo mẹ mình phóng nhanh khoảng vài giờ và dừng lại tại một khu vực ngoại thành, cậu lấy cho bà một chút thức ăn mềm và nước uống để có thể hồi sức.

Nơi đây là gần một khu vực sông nước, cả hai người đang ngồi trong một mái hiên nhỏ để nghỉ ngơi.

Mặc dù trong lòng cậu đang có chút bất an, chỉ vì việc giải cứu vừa rồi thật sự quá mức thuận lợi, việc này càng làm Hirio cảm giác lo lắng không thôi.

Tuy nhiên cũng nhất nhanh sau đó, cậu có chút cau mày nhìn về mẹ mình.

Cơ thể Hirio mặc dù có chút mồ hôi, nhưng cũng không thể làm cho cả người cậu ướt đẫm đến mức thế này.

Chỉ là mẹ vừa ném cả bình nước vào người cậu.

“Đồ súc sinh!

Sao mày không đợi tao chết luôn rồi hẳn tới!

Mặc dù cơ thể gầy gò và mang theo sự mỏi mệt, mẹ cậu vẫn đang trợn mắt gào lên chửi về phía Hirio một cách mạnh bạo.

“Mẹ nên nghỉ ngơ.

“Câm mồm!

Không để cho Hirio nói hết câu, bà hét thẳng vào mặt và chỉ ngón trỏ vào cậu.

“Mày chẳng giúp ích được gì cho tao cả!

Chỉ có phiền phức thôi!

Đồ súc sinh!

Bà gào lên, nước bọt văng tung toé và Hirio chỉ đơn giản hướng mắt mình xuống, cậu không muốn nhìn thẳng vào bà lúc này.

“Việc mày làm tại sao lại bắt tao phải gánh chịu!

Mày bỏ trốn để mẹ mày thay mày chịu tội đấy hả!

Đôi mắt nổi đầy gân máu đỏ nghịt, bà cầm lên miếng lương khô Hirio vừa cho và ném thẳng vào đầu cậu.

Hirio nuốt mạnh một hơi, tay cậu đã siết chặt đến mức chảy máu.

Ánh mắt đưa về phía mẹ mình, Hirio với chất giọng mệt mỏi nói nhỏ.

“Con chưa nói gì thì mẹ đã mặc định chuyện đó là con làm sao?

“Không phải mày làm thì không lẽ công chúa đổ oan cho mày à?

Mày nghĩ cao quý như công chúa cần làm mày oan ức à?

Bà nhanh chóng đáp lại và vung mạnh tay vào không khí, tiếng nghiến răng của Hirio cũng cùng lúc vang lên.

“Mẹ tin công chúa như thế, tại sao không tin con trai mình?

Trái tim Hirio đập mạnh, chất giọng của cậu có chút run rẩy.

“Tin mày?

Tại sao tao phải tin mày?

Chỉ với thanh âm bình thản của bà, Hirio cũng có cảm giác như thứ gì đó trong thâm tâm mình vừa vỡ vụn.

“Đáng lẽ.

tôi không nên cứu mẹ.

Hirio thay đổi cách xưng hô, ánh mắt của cậu cũng không còn cảm giác cay nóng như lúc nãy nữa.

Bàn tay thả lòng và trái tim Hirio cũng đã duy trì nhịp đập như bình thường.

“Mày ăn nói với mẹ mày như thế à?

Đồ mất dạy!

Khác với sự chuyển biến của Hirio, mẹ cậu chỉ càng thêm phẫn nộ.

“Mất dạy?

Bà đã dạy cho tôi khi nào?

Hirio nhanh chóng hỏi ngược lại mẹ mình, chất giọng của cậu như thể đang đùa giỡn.

“Khi nào?

Bà đã dạy cho tôi những gì?

Nhận thấy gương mặt của bà chó chút đơ cứng, Hirio lớn tiếng và trừng thẳng vào mắt bà.

“Chưa từng, bà chưa từng chỉ dạy cho tôi bất cứ điều gì cả.

Bà chỉ xem tôi như một thứ công cụ giúp bà kiếm tiền mà thôi, chẳng quan tâm tôi như thế nào cả!

Hirio phủi phủi lớp áo của mình, cậu hít thở một hơi thật sâu.

“Tao đẻ ra mày!

Tao là mẹ của mày, giờ mày lại dám chất vấn tao?

“Thứ bà đẻ ra là một công cụ, tôi là con người.

Hirio đáp trả một cách khó khăn, cậu cảm tưởng như mình có chút cay mắt.

“Khi tôi vẫn còn là một thằng nhóc mười ba mười bốn tuổi, bà đã bắt tôi phải cung cấp tiền hằng tháng.

Tôi đã phải cực khổ làm việc, chảy cả máu tươi, rách da, gãy xương chỉ để kiếm tiền đưa về cho bà, nhưng mà bà đã làm gì?

Ánh mắt Hirio ướt một chút nước, giờ đây cậu như thể đang chống cự để không khóc.

“Bà nhìn thấy tôi với đầy vết thương và vết chai sạn, nhưng bà lại trách móc tôi đã không đưa đủ tiền như bà yêu cầu.

Đó là việc mà một người mẹ sẽ làm hay sao?

“Bà còn nhiều lần đánh mắng tôi, nói rằng tôi đã giấu tiền riêng mà không đưa hết cho bà.

“Bây giờ nhìn lại đi, thằng này đã phải chạy trốn chạy chui hơn một năm trời không rõ sống chết, mặc kệ việc có thể bị bắt để cứu bà.

“Và ngay sau khi tôi cứu ra, câu đầu tiên là trách tôi?

Ngay cả sự việc như thế nào cũng không thèm nghe tôi giải thích đã cho rằng tôi là người sai?

Đó là việc người mẹ sẽ làm hay sao?

Hirio như gào lên, cậu vung tay và đấm cây cột chống gần đó nát thành bụi mịn.

Đôi mắt mặc dù đầy nước mắt nhưng Hirio lại không để cho chúng chảy ra, cậu không muốn khóc thêm một lần nào nữa.

Mẹ cậu cũng ngây người ra, dường như ánh mắt của bà càng trở thêm phẫn nộ.

“Tao hận mày!

Mày không phải con tao!

“Đúng vậy… Không còn nữa rồi.

Hirio đáp nhanh một cách hời hợt, cậu nhìn ngước lên phía bầu trời xa xa, hiện tại cũng đã bắt đầu trở chiều.

Bỗng nhiên có gì đó lao nhanh trong không khí phóng thẳng về Hirio, cậu theo phản xạ lách người sang để né.

“Tên?

Bị tập kích rồi!

Hirio nghĩ thầm trong đầu và cậu xoay người rất nhanh để hướng ra ngoài bỏ chạy.

Chân cậu bỗng dừng lại và ánh mắt nhanh chóng hướng về phía bàn tay gầy gò đang cố nắm lấy vai mình.

Phặc!

Tay Hirio vung lên và gạt mạnh bàn tay gầy gò kia ra, ánh mắt cậu có phần nào đó lạnh nhạt.

“Cứu tao, Hirio!

Mày phải cứu mẹ mày!

Bà thì thào với chất giọng run run, nước mắt chảy dài và gương mặt có phần sợ hãi cùng hoảng hốt khi bị cậu gạt tay ra.

“Hãy để cái tên Hirio chôn cùng với người mẹ này đi.

Cậu cũng chỉ cười nhẹ và nói một cách rất từ tốn.

Sau sau đó Hirio lách người và một mũi tên bay lách qua người cậu, ghim thẳng vào giữa lồng ngực bà.

Chân Hirio giậm mạnh và cơ thể cậu phóng nhanh về hướng dòng sông để tẩu thoát.

Gương mặt của mẹ cậu đang chứa đầy sự hoảng loạn cùng đau đớn nhìn về hình dáng đang bỏ chạy kia, chỉ có điều, Hirio không hề quay đầu lại mà chạy thẳng một đường.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập