Chương 164: Bữa sáng độc dược và Chuyện tình của Thượng Long

Audio

00:0009:03

Đó là một buổi sáng đẹp trời.

Hanakii mở nhẹ mắt ra và chớp nhanh vài lần trước khi quan sát thật kỹ xung quanh.

“Đây là…”

Trên người cậu là một cái chăn ấm, có vẻ như cô công chúa kia đã đắp nó cho cậu vào đêm hôm qua.

“Ngủ ngoài trời như thế dễ bị cảm lạnh lắm đấy, anh chàng yếu ớt à!

Angell đang ngồi vắt vẻo trên một nhánh cây to phía trên tầm mắt của Hanakii.

Khác với hôm qua, ngày hôm nay cô ấy đang mặc một bộ váy dài tới gối mang màu vàng nhạt và chiếc áo sơ mi trắng đóng thùng thanh lịch cùng chiếc cà vạt màu đen đậm.

Sự phối đồ này làm cô ấy chẳng khác gì một nữ sinh thanh lịch cả.

Và rõ ràng nhất là mái tóc màu trắng kiều diễm kia đã được buộc gọn về phía sau tạo thành một kiểu tóc đuôi ngựa đáng yêu.

Cô cột tóc mình bằng một chiếc nơ lớn màu tím đậm.

Cô ấy đang đung đưa chân mình trên cây như thể đang có gì đó khiến cô nàng phấn khích.

Nhưng tại sao cô ấy lại mang giày cao gót?

Chẳng phải di chuyển trong rừng thì nên là một đôi bốt cao cổ chứ nhỉ?

– Hanakii đặt ra vài câu hỏi trong đầu khi nhìn thấy Angell đang mang một đôi giày cao gót màu

vàng nhạt và có khá nhiều hoa văn dễ thương trên đó.

“C-Cảm ơn cô, vì cái chăn.

Angell không đáp lại Hanakii mà chỉ mỉm cười với cậu.

“Hôm nay anh cần phải dọn dẹp sạch sẽ khu vực này đấy Hanakii!

Hanakii quay người về phía Angell trong khi đang thu dọn lều trại.

“Tôi tưởng chỉ cần sinh tồn là được rồi chứ?

“Đương nhiên!

Angell đã quay lưng với cậu nên Hanakii không thể biết được biểu cảm của cô ấy.

“Nhưng nếu những long sinh khác gặp anh thì anh buộc phải làm thế thôi!

Hanakii đã thu dọn xong xuôi, cậu im lặng không đáp trả câu nói của Angell và nhanh chóng bước đi, để lại cô ấy ở phía sau.

Dù gì thì cậu tin rằng cô cũng sẽ bắt kịp mình nhanh thôi.

“Cô ấy nói vậy là sao?

Cậu bước nhanh và thu mình vào một tán cây nhỏ.

Trước mắt đang có sinh vật với kích cỡ trung bình đang nhai ngấu nghiến một thứ gì đó.

Một con nhện con thuộc loài K’den.

Với ngoại hình giống những con nhện độc, nhưng chúng to lớn hơn hẳn với chiều cao gần một mét và bề ngang hơn hai mét.

Trừ việc chúng là loại ma thú yếu ra thì ngoại hình của chúng chẳng khác một con nhện thường là bao.

Hanakii nheo mắt lại, cậu có thể dễ dàng hạ gục từ một đến hai con.

Nhưng hiện tại chỉ có một con duy nhất đang ăn thứ gì đó.

Điều đó làm Hanakii bất an.

Bỗng từ phía sau, trong bụi rậm gần đó một cái chân nhện phóng ra, hướng về phía Hanakii.

Cậu bật người né tránh và lộn vài vòng trên mặt đất.

Hanakii nhìn về phía cái túi dụng cụ của mình, do việc phản xạ và né đòn đã khiến cậu phải bỏ nó lại đó.

Hiện giờ trong tay Hanakii không có món vũ khí nào cả.

“Khốn thật… Tay không thì mình không tự tin cân nổi hai con này…”

Hanakii suy nghĩ trong vài giây, nhưng cậu nhanh chóng né người sang một hướng khác bởi vì con nhện kia đã xong bữa và bắn tơ về phía cậu.

[Tơ độc]

Nếu trúng đòn thì Hanakii sẽ bị tê liệt trong vài giây, và đó không phải là tin vui.

Cậu cần phải lấy được vũ khí trước khi buộc mình dùng đến thứ mà bản thân cậu luôn chôn giấu.

Hanakii đưa mắt nhìn lên trên, Angell đang ngồi vắt vẻo trên một nhánh cây quan sát cậu.

Tay cô ấy còn cầm một que bánh ngọt giống với hôm qua.

[Nhìn ngon thật.

Chẳng biết Hanakii đang nói về cái gì.

Nhưng cậu đã di chuyển cơ thể và chạy khỏi hai con nhện kia.

Hanakii lấy đà và trượt dài trên mặt đất tạo ra một vết kéo sâu vào đất.

Lướt đến chỗ cái túi và thò tay vào trong để lấy ra vũ khí của mình.

Hanakii lôi ra một cây súng ngắn từ túi và nhanh chóng nạp đạn, hướng nòng về con nhện đang gần cậu hơn.

Bằng!

Một phát đạn xuyên tâm, con nhện bị bắn trúng đã ngã quỵ.

Hanakii lùi về sau giữ khoảng cách với con còn lại và tiếp tục nạp đạn.

Bằng!

Phát thứ hai cũng hoàn toàn trúng đích.

Con nhện thứ hai bị bắn văng xác về sau.

Hanakii khẽ thở dài.

Cậu nhìn về Angell, cô ấy đang nhìn chằm chằm vào cái xác của con nhện cậu vừa bắn.

“Mình nên ăn sáng, nhưng thịt nhện thì hơi…”

Hanakii từng là một chiến binh trong đấu trường, những trận chiến sinh tử đối với cậu không còn là điều gì đó quá xa lạ.

Mãi cho đến gần đây thì dường như bản thân Hanakii đã quên dần chuyện đó.

Cậu nhìn vào khẩu súng trong tay mình, mỉm cười.

“Mình nên cảm ơn khóa kiểm tra này.

“Anh không định ăn chúng sao?

Angell hỏi, nhưng Hanakii đã lờ đi.

“Không!

Tôi không nghĩ thế!

Angell có vẻ ngạc nhiên.

“Thịt chúng khá ngon và nhiều dinh dưỡng hơn anh nghĩ đấy, có điều cách chế biến hơi kinh khủng thôi.

“Cô từng ăn chúng à?

Hanakii đưa ra câu hỏi trong khi cậu đang vặt một cái chân từ xác con nhện.

“Lúc trước thôi, tôi từng ở Mikar một thời gian mà!

Hanakii ngước nhìn Angell, cậu bất ngờ bởi từ Mikar cô vừa thốt ra.

Mikar là tên của nơi trung tâm khu rừng rộng lớn này.

Có rất nhiều lời đồn đại về nó và đa số là những lời kinh khủng.

Chưa từng có kẻ nào vào đó mà sống sót trở ra, tuy nhiên thì đó chỉ là tin đồn.

Một vài Thượng

Long từng làm nhiệm vụ ở đó và Tiên Tử Đoàn cũng thế.

Tuy rằng chỉ những ai thực sự mạnh thì mới có thể vào trong.

Vì đó là một nơi đầy rẫy những ma thú hùng mạnh.

Hanakii từng nghe chị gái Hanna của mình kể vài việc về nơi đó, nhưng Hanakii chẳng thể nhớ nổi chúng.

Thật kỳ lạ.

“Nơi đó…”

“Nguy hiểm và đau đớn.

Hanakii hiểu từ “nguy hiểm” mà Angell nói, nhưng mắt cậu tròn xoe khi nghe hai từ “đau đớn”.

Đó là lời nguyền?

Hay thứ gì đó khiến những người từng vào đó cảm nhận được?

Hanakii vẫn tiếp tục vặt thêm hai cái chân nhện nữa trước khi đặt chúng lên ngọn lửa.

“Vậy… cô đã ở đó và sau khi được giải thoát thì trở thành một Thượng Long hửm?

Hanakii bỏ thêm củi vào đống lửa, cậu chỉ chăm chăm nhìn vào bốn cái chân nhện.

“Giải thoát à… phải rồi nhỉ”

“Huh?

“Chắc là… anh ấy cũng nghĩ như thế nhỉ?

Angell nhìn thẳng vào mắt Hanakii, cô đang ngồi khá gần cậu.

Hanakii cũng theo phản xạ mà nhìn lại vào mắt cô ấy.

[Một ánh mắt buồn.

tại sao?

“Anh ấy?

Người thân của cô hửm?

Angell lắc đầu.

“Không hẳn, phải nói sao nhỉ?

“Nếu khó nói quá thì cô không cần phải nói!

Hanakii xoay những chiếc chân nhện để chúng không bị cháy.

“Đó là người mà tôi từng yêu…”

Hanakii có chút cảm giác đắng ở lưỡi, cậu bất giác quay mặt né tránh Angell.

“T-Từng?

– Hanakii thắc mắc.

“Nhưng đó là chuyện rất lâu về trước rồi, thậm chí hiện tại tôi cũng không nhớ được anh ấy trông như thế nào và cả tên của anh ấy nữa… mọi thứ đều mơ hồ…”

“Nhưng cô vẫn còn cảm giác về nó mà, đúng chứ?

Angell đan xen các ngón tay vào nhau.

“Nó?

“Tình cảm của cô ấy, vẫn tràn đầy như ngày đó mà nhỉ?

Hanakii ngước nhìn về phía tán cây đang dao động bởi gió trời kia.

“Có thể… tôi cũng không chắc nữa…”

“V-Vậy sao”

Bởi chất giọng của cô ấy đã khác hay cách Angell dồn cảm xúc khiến cho Hanakii cảm giác những từ ngữ kia tràn đầy bi thương và đau khổ.

Nhưng cậu cho rằng đó chỉ là ảo giác của bản thân và bỏ qua nó.

Đây có lẽ là một chủ đề khá nhạy cảm, nó khiến cho một Angell vui tươi bỗng trầm lắng đến lạ thường.

Hanakii quyết định kết thúc và xoay chuyển chủ đề, cậu nhìn về phía đống thức ăn mà mình vừa làm lúc nãy.

Những chiếc chân nhện đã được nướng chín, nhưng do không có gia vị để nêm nếm nên Hanakii có chút thiếu tự tin.

Một mùi hương hấp dẫn, trông chúng tương tự như những chiếc chân của loài cua hoàng đế vậy.

Phần thịt trắng bóc cùng lớp vỏ ngoài màu đen giòn.

Phần lông ngoài của nó cũng đã được đốt bởi lửa.

Giờ nhìn trông dễ ăn hơn rồi đấy.

Hanakii lấy một cái chân, chúng to bằng cả cánh tay của cậu.

Nhẹ nhàng cậu đặt nó xuống vào bên cạnh Angell.

“Vì cô từng ăn chúng, nên giờ chắc không sao nhỉ?

“Không sao, tôi ổn.

Hanakii cắn nhanh một miếng thịt trắng đang bốc khói.

Trong lúc tay kia thì cậu lại mở một thiết bị phát sóng giống như radar, nó có tác dụng phát hiện kẻ địch.

Trông nó giống như một chiếc máy tính bảng như thật ra nó gần như trong suốt và chỉ hiển thị vài phần đồ thị đại diện cho các cá thể trong khu vực.

Trông nó cũ kỹ như đã được dùng rất lâu về trước, nhưng Hanakii có vẻ không để tâm lắm.

“Hừm… xem nào”

Xung quanh chẳng có mục tiêu nào, Hanakii yên tâm và tiếp tục cắn vào phần thịt kia.

Nhưng mặt cậu nhanh chóng nhăn lại.

“Oẹ…”

Hanakii nôn phần thịt cậu vừa ăn ra khỏi miệng.

“Gì thế này?

Angell đang ngồi im quan sát cậu, khẽ mỉm cười.

“Tôi đã nói là cách chế biến sẽ hơi kinh khủng rồi cơ mà!

Thịt chúng có độc đấy!

“Hả?

Hanakii đưa tay định vứt đi cái chân nhện nướng cậu vẫn đang cầm trên tay, nhưng có một cơn choáng đột nhiên ập tới làm cậu ngã nhào.

“Ngủ ngon nhé anh bạn!

Những hình ảnh cuối cùng mà Hanakii nhìn thấy là một Angell đang nở nụ cười xinh đẹp và cúi xuống nhìn vào cậu.

Suy nghĩ của Hanakii bị ngắt quãng, thứ duy nhất miệng cậu có thể thốt lên chỉ là.

“C-Cô… chưa… cài khuy áo kìa…”

Hanakii đã bất tỉnh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập