“Bổn đại gia đã nói, đừng nghĩ dở trò ngay tại khu vực này.
Hanna hất cằm và xoay người vung tay chụp về khoảng không ngay phía sau lưng mình, trước mặt Lauriel và Hirio vẫn đang có vẻ ngơ ngác chậm rãi hiện lên một bóng người quen thuộc.
“Ọc!
Ọc!
Du Thiên bị Hanna bóp cổ và giơ cao hai tay lên trời, nàng cố tình giả tiếng đuối nước để pha trò và Lauriel bỗng bật cười.
“Ừ hử?
Hanna nghiêng đầu thể hiện sự khó hiểu và tay còn lại xoay đại kiếm phóng thẳng về phía ngọn núi cao.
Đại kiếm xé ngang bầu trời và để lại vệt gió lớn như thể hư không bị phá vỡ, ánh sáng từ thanh kiếm lóe sáng cả màn trời đồng thời các tiếng nổ âm thanh mạnh mẽ vang xa.
Cong!
Như đụng phải thứ gì đó, thanh kiếm bị bắn xoay nhiều vòng trên không và rơi thẳng xuống đất, Huang Chu Lou mỉm cười vẫy tay nhẹ với Hanna và dường như nàng chẳng hề bận tâm đến hành động như thể muốn giết mình vừa rồi.
Trước mặt Huang Chu Lou là một màn nước mỏng dính, thậm chí nếu không chú ý sẽ không thể nhìn ra thứ gì cả.
Nhưng nó vừa chứng minh sự chắc chắn của bản thân bằng việc đỡ trọn cú ném của Hanna và chẳng bị bất kì vết xước nào.
Mặc dù Hanna cũng chỉ tiện tay ném một lần mà thôi, cô quay người và phẩy tay.
“Giải tán đi, không là chị mày bắt lên đồn cả lũ hết giờ.
“Tiên tử chờ đã, tiểu nữ thật là chỉ có thiện ý chứ không mang theo ý định gây sự.
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng có phần yếu ớt vang lên, Huang Chu Lou chậm rãi hạ xuống từ bầu trời và váy áo nhẹ nhàng tung bay.
Cô sở hữu một vóc dáng khá gầy so với những cô gái cùng tuổi nên nhìn qua trông có vẻ ốm yếu.
“Ồ hố?
Có vẻ tiểu thư hiểu lầm gì đó nhỉ?
Hanna biến mất khỏi tại chỗ và xuất hiện ngay bên cạnh Huang Chu Lou, cô mỉm cười nhẹ nhàng nâng bàn tay mảnh khảnh trắng nõn của nàng lên và hôn nhẹ vào đó.
Một hành động đầy thanh lịch và rất nam tính.
“Tiểu nữ ngu dốt không thể hiểu ý Tiên tử ngài.
“Haha.
Hanna xoay người và vươn tay ôm lấy bờ eo nhỏ xinh của Huang Chu Lou, cô suýt xoa trông lòng khi cảm nhận được sự mềm mại và thoải mái đến từ bờ eo cực phẩm kia.
“Bổn đại gia chưa từng có suy nghĩ tiểu thư đang gây sự, dù sao thì nếu Huang tiểu thư có gây sự với tụi nó thì Hanna đây vẫn sẽ tha thứ cho nàng.
Ghé mặt sát và gương mặt đã có chút ửng đỏ của Huang Chu Lou, Hanna liếm nhẹ môi và Huang Chu Lou ngay lập tức quay mặt đi nhìn về phía Lauriel đang lấy tay che mặt và Hirio dường như đang nhìn lên trời và làm thơ.
“Tiên tử ngài, thật đúng là như lời đồn nhỉ?
“Lời đồn muôn hình vạn trạng, nhưng ta có thể chắc chắn mọi lời đồn về sự ưu tú cùng xinh đẹp của tiểu thư là hoàn toàn chính xác.
Hanna ôm chặt hơn và một luồng xúc cảm mềm mại từ ngực bỗng nhiên xuất hiện khiến cô mỉm cười rạng rỡ.
Không ngờ rằng dáng người nhìn có vẻ gầy gò ốm yếu đến vậy lại che giấu “lãnh địa” hoàn toàn to lớn đến vậy, cảm giác thật sự làm người ta yêu thích không thôi mà.
Suy nghĩ chạy dài trong đầu Hanna và một bàn tay hướng về đầu cô gõ mạnh vào.
Cộp!
“Ui!
“Tui mét chị Irena à.
Hanna ngay lập tức lưu luyến không rời nhưng vẫn phải buông Huang Chu Lou ra, cảm giác trống vắng ngay lập tức ngay lồng ngực khiến cô rưng rưng nhưng vẫn ngoan ngoãn đi lại phía Hirio và ngồi chổm xuống, gục đầu.
“À thì, chị ổn chứ?
“Nói vợ nhà ngươi đừng có lo chuyện bao đồng, giỏi thì ra đánh nhau chứ ai lại chơi lấy chị Irena ra uy hiếp thế kia chứ!
Dơ bẩn!
Sặc!
Hirio bất giác lùi một nhịp, anh thật sự không muốn dính líu vào mấy thứ khó hiểu và có vẻ phiền phức như này tí nào.
Tốt nhất là giả lơ và tập trung vào những chuyện khác.
“À không nhỉ, chị đây có thể nhận ra đấy.
Hanna xuất hiện đột ngột trước mặt Hirio, cô ghé mặt sát vào mặt anh đến mức cảm nhận được từng đợt hơi thở của Hanna.
“Nhận ra?
“Chú em vẫn chưa thể tán đổ Lauriel đúng không, chậc chậc.
Hanna khoanh tay cười đắc ý, cô đá lông mi và Hirio giật giật khóe miệng.
Mặc dù điều này đúng, nhưng anh cũng đâu có biểu lộ tình cảm của mình quá mức, hoặc thậm chí anh đã quên đi việc biểu lộ tình cảm bản thân dành cho người khác.
“Nếu chú em không thật lòng với chính mình, sẽ không có ai khiến chú em thật lòng với họ được.
Hanna nói, nụ cười tinh nghịch ban đầu cũng đã hoàn toàn biến mất.
Mặc dù biểu cảm cô vẫn rất thoải mái nhưng Hirio có thể nhìn thấy sự trầm ổn đã hiện lên trong đôi mắt kia.
“Tên ta là Hirio, thưa tiền bối.
“Không cần mấy cái phép tắc lễ nghi đó đâu.
Vẫy tay ra hiệu không có vấn đề gì cả, Hanna thở dài một hơi và trên tay cô xuất hiện thêm một tấm thẻ nhỏ.
“Nếu cần giúp đỡ liên quan đến Lauriel, hãy đốt cháy tấm thẻ này.
“Đa tạ.
Hirio cúi đầu và nhận lấy tấm thẻ giấy, anh cất vào túi áo và khi ngước mặt lên thì chỉ còn lại Lauriel và Huang Chu Lou đang nói chuyện gì đấy.
Người trước đó có vẻ muốn gây sự với hai người đã không còn tại, Hirio có chút suy tư không biết Hanna và Du Thiên Tiên Tử đó liệu có phải đã dời chiến trường ra một vị trí khác rồi không.
“Chắc hẳn đây không phải là chuyện lớn gì.
Hirio lẩm bẩm nói, anh bước lùi và giữ khoảng cách đủ xa để không quá dính dáng đến cuộc trò chuyện của hai giai nhân tuyệt sắc kia.
“Hirio!
Lại đây!
Lauriel vẫy tay ra hiệu, Hirio cũng gật đầu và tiến lại gần rất nhanh.
Ngay lập tức một mùi thơm lần đầu xuất hiện trong khoang mũi, mùi hương của Lauriel thì chắc chắn bản thân Hirio không còn xa lạ gì nữa rồi, nhưng mùi thơm mới này có chút nồng nặc và khiến mặt anh nhăn đi không ít.
Huang Chu Lou dung nhan xinh xắn như vẽ, hai mắt phượng yêu kiều cùng sống mũi thẳng cao.
Đôi môi đỏ chót và làn da trắng ngần không tì vết, Hirio gật đầu chào nàng và theo như anh cảm nhận thì cô gái này dung nhan mặc dù không thể so sánh với Uyển Nhi nhưng chắc chắn là không thua kém gì với những Tiên Tử kia.
Mái tóc màu mận chín có chút ấm áp, nhưng Hirio lại có chút cảm giác quen mắt khi nhìn vào màu này.
Trông tổng thể Huang Chu Lou cứ như một loại trái cây ốm yếu vậy.
Cơ thể nàng rõ ràng không phải dạng đầy đặn, hoặc ít nhất là do bộ váy áo có chút dày mà nhìn vào lại có thể thấy phần tay thon nhỏ cùng đôi chân khá gầy, nhưng làn da thì vẫn trắng trẻo mịn màng một cách hoàn hảo, rõ ràng là tiểu thư đài cát được nuôi dưỡng rất kỹ lưỡng.
“Tiểu nữ hân hạnh làm quen Hirio công tử, ngài có vẻ như không phải là người thích bị quấy rầy nhỉ?
Cách nói chuyện của Miqdeni?
Hirio ngây người vài giây, cô gái này chẳng lẽ cũng từ Nhân giới tiến đến?
Nhưng dựa theo ngoại hình thì hoàn toàn không thể biết nàng là chủng tộc gì cả, kiến thức cá nhân của Hirio vẫn quá ít.
“Tiểu thư hiểu lầm, tôi chỉ dự định cho hai giai nhân có cơ hội hàn huyên mà thôi.
Anh chậm rãi nói, chất giọng ấm áp khiến Huang Chu Lou vô thức mở rộng mắt nhìn Hirio.
“Công tử không lẽ cũng là…”
Nàng định nói gì đó, nhưng ngay sau khi nhìn thấy đôi tai Fairyn của Hirio thì lại im lặng, và mái tóc xám tro của Hirio mặc dù không hoàn toàn giống với Lauriel nhưng cũng thể hiện rất rõ ràng chủng tộc của anh.
“Cũng?
Hirio có cảm giác Huang Chu Lou đang rất muốn nói gì đó, và theo lẽ thường thì đoạn này anh nên bỏ qua luôn và dẫn theo một loạt bất đồng về sau.
Vì thế mà Hirio càng quyết định làm rõ, dù sao thì cũng không tổn hại gì quá nhiều.
“Tiểu nữ chỉ cảm giác công tử có cách nói chuyện rất quen thuộc.
Huang Chu Lou lùi lại một bước, Hirio thuận thế tiến thêm một bước.
“Vậy tiểu thư có thể để cho tôi hỏi một câu hỏi hơi mang tính cá nhân chút xíu được chứ?
– Hirio thêm một bước.
“C-Công tử cứ hỏi, nếu có thể tiểu nữ sẽ trả lời thành thật.
” – Huang Chu Lou mặt đỏ tới mang tai, hai chân vẫn không ngừng lùi lại.
“Thật ra thì Hirio tôi là người ít học nên kiến thức rất hạn hẹp, vì vậy mà không thể nhận định chính xác đặc điểm chủng tộc của người khác cho lắm.
Và bản thân tôi cũng có cảm giác rất quen thuộc với tiểu thư, vì vậy có thể hỏi tiểu thư về huyết mạch của cô chứ?
Chân Hirio rõ ràng dài hơn Huang Chu Lou rất nhiều, anh thậm chí cao hơn nàng đến mức phải cúi người sâu mới có thể trò chuyện.
Vì vậy mà mỗi bước của Hirio đều khiến Huang Cho Lou phải lùi đi rất nhiều bước.
Huang Chu Lou lùi lại quá nhanh nên gần như va lưng vào bức tường phía sau, nhưng Hirio đã nhanh tay che đầu và kéo nàng lại một nhịp.
Bên cạnh, Lauriel cau mày và có chút trơ mắt nhìn hai người vờn nhau đầy khó hiểu.
“Đ-Đa tạ…”
Huang Chu Lou lí nhí nói, nàng mím chặt môi và thâm tâm kêu gào Du Thiên không ngừng.
Đây là lần đầu có nam giới tiếp cận nàng gần đến vậy, thậm chí còn chạm vào người nàng một cách trực tiếp.
Đừng nhìn nàng có thể dửng dưng trước đòn tấn công của Hanna mà cho rằng Huang Chu Lou là một người không biết lo sợ, khi đó nàng vẫn thản nhiên là vì chắc chắn Trấn Thiên Tiên Tử không tổn thương mình, và một phần lớn là do Du Thiên đang ngay tại đó.
Dù trời có sập thì chỉ cần có Du Thiên tại, nàng vẫn có thể bình thản tiếp cận.
Nhưng hiện tại thì Du Thiên lại đi đâu mất, và trước khi đi cũng chẳng nói năng gì.
Thậm chí còn để cho Hirio tiếp cận nàng gần đến vậy.
Huang Chu Lou có tính sợ đàn ông rất nặng, mặc dù nàng thường giả vờ rất tốt nhưng do đặc thù công việc và vai trò các chủ của Thiên Luân Hội bắt buộc phải như vậy, còn nếu không thì Huang Chu Lou mãi mãi không muốn phải đi giao tiếp với bất kỳ ai cả.
Về việc tiếp cận Hirio thì chủ yếu cũng để lôi kéo Lauriel mà thôi, nàng cũng không quá bận tâm đến những việc của quá khứ và chắc chắn là không rảnh để ý đến xuất thân của Hirio.
Nàng chỉ muốn lôi kéo đồng minh, chứ không muốn kiếm thêm đồng hương cùng dòng máu!
“Chúng ta… có thể giữ một chút khoảng cách được chứ.
Mùi hương nam tính trên người Hirio khiến Huang Chu Lou không khỏi nóng lên trong người, mặt nàng đỏ rực như phát sốt và giọng nói cũng tràn đầy gượng gạo.
“Tiểu thư Huang có lòng mời chúng tôi thì tại hạ đương nhiên phải đáp lễ cho phải phép chứ.
Lauriel cau mày nhìn hành động của Hirio, ánh mắt nàng bỗng hướng về phía bầu trời và nheo lại.
Mỉm cười nhẹ nhàng, Hirio lùi một bước và cúi đầu với Huang Chu Lou.
“Tiểu thư thật khả ái, nhưng lời mời kia chúng tôi xin từ chối.
Hiện tại tình hình chung không quá ổn thoả.
“À ừm, nếu công tử có thể sắp xếp thì lời mời từ Thiên Luân Hội vẫn còn đó.
Tiểu nữ xin phép cáo lui.
“Cũng xin hãy thứ lỗi cho các hành xử của Du Thiên, tính cách ngài ấy vẫn luôn như vậy.
Huang Chu Lou lí nhí nói, nàng xoay người và hai tay nắm chặt trước ngực chạy vụt đi.
Nhưng nàng lại đứng không quá vững nên rất nhanh ngã nhào.
Cơn gió thổi qua, Hirio định vươn tay ra đón lấy cơ thể mềm mại kia tránh ngã xuống thì một chiếc chân nhện như được làm từ thuỷ tinh chĩa thẳng vào giữa trán anh.
Du Thiên nhẹ nhàng đỡ lấy Huang Chu Lou và trừng mắt nhìn Hirio, sau một cái chớp mắt thì cả hai biến mất bởi một màn nước xanh mát.
“Oái đau!
Bên hông Hirio bị nhéo đau điếng, anh nhăn mặt và Lauriel mỉm cười dịu dàng nhìn thẳng vào cậu.
“Thật sự là giống mụ Hanna, làm người ta chán ghét không thôi.
Đồ trăng hoa!
Lauriel gằn giọng, nàng bước đi mà không chờ Hirio khiến anh cũng phải im lặng nhanh chân đuổi theo.
Hirio ngoan ngoãn ngồi xuống ghế theo chỉ thị của Lauriel và ánh mắt không cảm thấy xa lạ với nơi đây.
Cả hai đã trở về căn phòng cũ của Lauriel, anh được ngồi trước một thứ gì đó trông như bảng đen và rất nhiều sách ở xung quanh.
Một tách trà nghi ngút khói bên cạnh và Lauriel vừa thay xong một bộ váy mới với màu chủ đạo là đen và kiểu cách trông như quý bà cao quý thường được thấy trong những đêm tiệc xã giao xa hoa.
“Tìm hiểu thông tin về thế giới này đi, sau khi có đủ kiến thức thì anh hãy tự tìm một nơi tăng cường cấp độ cho mình.
Khoảng tám năm sau trở về đây để tham gia thi tuyển vào Học Viện Metaria.
“Cảm ơn Lauriel, tôi nợ cô cả thanh xuân này.
Lauriel bỗng cau mày, nàng nhìn sang Hirio với nét biểu cảm rất lạ.
“Mồm mép cũng không còn đàng hoàng như trước, Eilrine này có nhiều cô gái xinh đẹp quá nên bản tính háo sắc nổi dậy à.
Nàng nói với chất giọng bình bình nhưng Hirio hoàn toàn có thể cảm giác nàng đang nổi giận.
“Tôi không phủ nhận mình có bản tính không quá ngoan ngoãn, nhưng dù cho có bao nhiêu cô gái bước vào thì lòng tôi chắc chắn Lauriel vẫn luôn là thứ nhất.
Anh nói với biểu cảm bình thản, đôi mắt đen nhìn thẳng Lauriel và nàng mỉm cười lắc đầu.
“Anh chẳng đáng tin chút nào, thật lòng đấy.
Cơ thể nàng hoá thành ảo ảnh và tan biến, Hirio mỉm cười và bắt đầu lật từng trang sách đầu tiên.
Quyển sách cậu cầm có tựa đề
[Lịch sử hình thành Lục địa Eilrine, liên minh Đại Yêu Tộc]
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập