Chính xác là cảm giác lúc đó!
Thời điểm Hirio đụng độ cô gái bí ẩn kia, anh gần như đã tiệm cận cái chết bởi thứ vũ khí kỳ lạ có thể xuyên thủng lớp phòng thủ vững chắc của cả Bát Đạo cảnh.
Và cảm giác này chỉ xuất hiện từ khi cô gái có tên Hanakii này xuất hiện.
“Khoan đã.
Hirio dùng mắt đánh giá một lượt, ngoại hình của Hanakii có rất nhiều điểm tương đồng với Hanna.
Nhưng lại thấp hơn và trông có vẻ gầy yếu hơn hẳn, cơ thể mảnh khảnh khiến Hirio có chút nhầm lẫn về giới tính của cậu.
Người này là một chàng trai, dựa theo ngoại hình thì có vẻ là em trai Hanna.
Cũng may mắn khi bản thân anh có khả năng nhận biết đặc điểm cơ thể giữa nam và nữ, và hơn hết là cách di chuyển của Hanakii có phần “nam tính” hơn hẳn những cô gái khác nơi đây, có lẽ là trừ Hanna ra.
“Có lẽ, tôi nên chờ ở một nơi thích hợp hơn?
“Lý do?
Lauriel cau mày hỏi, biểu cảm nàng có chút lạnh lùng khiến Hirio vô thức nhảy lệch một nhịp tim.
“À thì, nơi đây hoàn toàn là các chị em phụ nữ với nhau, tôi có phải là hơi lạc nhịp hay không.
Nó hơi bất tiện.
Anh nói với biểu cảm ngại ngùng, nhưng bản thân Hirio thì lại chẳng thực sự có cảm giác này.
Bản thân chỉ đang giả vờ và chờ đợi phản ứng từ Hanakii, anh có thể phần nào xác định sự liên quan giữa cảm giác cậu ta mang lại và cảm giác đối mặt với cô gái bí ẩn kia.
Lauriel và Hanna bỗng chốc im bặt, Phục Hy thì bật cười rất dịu dàng và gương mặt nàng có chút đỏ.
Có lẽ do bật cười quá bất ngờ khiến nàng bị đau.
“Con mắt nào của ngươi…”
Hanakii vuốt đuôi tóc và buộc lên.
Hai chân tiến lại hướng Hirio và cau có một cách khá nghiêm túc, biểu cảm dường như nói lên rằng cậu đang khá khó chịu.
“.
Thấy ta là con gái hả?
Là hắn!
Không thể sai được!
Hirio vô thức lùi lại một nhịp và Hỗn Độn Chân Tâm dường như đang mất kiểm soát, đây chính xác là thứ đã khiến cho cả anh và thứ đang tồn tại bên trong cơ thể to lớn kia phải dè chừng.
“Bọn họ là chị em nên có gần giống nhau là chuyện bình thường thôi.
“Cũng đúng, nhưng mà…”
Hirio cau mày, họ như thế này mà dùng từ “gần giống” dường như không hợp lý lắm trong trường hợp này thì phải.
Bởi lẽ Hanakii và Hanna có gương mặt gần như được đúc từ một khuôn, duy chỉ khác đôi mắt khi người chị sở hữu màu mắt hồng ngọc trong veo thì người em trai Hanakii lại có đôi mắt màu tím có phần đục hẳn đi trông thấy.
Mái tóc cùng giống nhau từ màu bạch kim sáng cho đến độ dài ngang vai, nhưng Hanna lại đang buộc tóc đuôi ngựa nên phần nào đó có thể tạm xem là khác biệt.
Ánh mắt dời xuống phía phần thân cả hai, Hanna cao hơn một chút và cơ thể cũng săn chắc cơ bắp hơn một cách rõ rệt.
Trong khi bên cạnh thì Hanakii trông như thể chàng thư sinh chỉ suốt ngày vùi đầu vào sách vở, mảnh khảnh và thon gọn.
“Xin lỗi vì đã mạo phạm.
“Mạo phạm?
Hanakii nhíu mày, anh xoay người bước đến vuốt nhẹ mái tóc Phục Hy và mỉm cười.
“Trông chị có vẻ ổn, hãy nghỉ ngơi thật kỹ nhé.
Phục Hy dụi dụi nhẹ má mình vào tay cậu và mỉm cười rời đi, Hanna đưa nàng một cách rất cẩn thận về phía lầu trên.
Ngay sau đó Hanakii bước đến và ngồi phịch xuống ghế sô pha, cậu rót nhanh hai cốc trà cho Hirio và Lauriel, sau đó chậm rãi nói.
“Thế… Chị định nhờ chữa trị cho hắn à?
“Ừm.
Lauriel tỏ ra rất bình thường trước câu hỏi kia của Hanakii, kể cả việc cậu ta biết rõ mục đích đến đây của cả hai là gì mà chẳng cần ai nói bất cứ điều gì cả.
“Sao lại có thêm một tên nhân loại ở đây?
Từ khi nào Tiên Tử Đoàn phải lo việc của những kẻ di dân bất hợp pháp này?
Hanakii bắt chéo một chân và cậu còn chẳng hề hướng ánh mắt về phía Hirio một chút nào cả, như thể cậu chỉ là một luồng không khí khó chịu mà thôi.
“Là Lauriel đã nhờ chị, và cả Phục Hy cũng muốn giúp chữa trị cho cậu ta.
Hanna đột ngột cất tiếng ngay phía sau Hanakii nhưng ngoại trừ Hirio thì chẳng có ai giật mình ngạc nhiên cả, anh là người duy nhất không thể nhận ra sự hiện diện của cô.
“Đây đâu còn là chữa trị, là tái tạo hoàn toàn rồi còn gì?
Hanakii nói, cậu hất cằm vào nơi thiếu mất cánh tay của Hirio và biểu cảm dửng dưng như chuyện thường ngày.
“Tại sao lại muốn giúp hắn?
Là thương hại hay tội nghiệp?
Cậu tiếp lời bản thân, giọng nói vẫn hoàn toàn rất bình thường không có chút tức giận nào.
“Nè, người ta đâu có nhờ em đâu mà phải cọc?
Cẩn thận thái độ đó em trai ạ!
“Chắc gì nhờ em đã đồng ý đâu mà phải khó chịu với em hả?
Với lại chả việc gì em phải giúp một kẻ người dưng khác họ được?
Đặt mạnh chiếc cốc xuống bàn, Hanakii đứng dậy và quay lưng với dự định bỏ đi.
Hanna cau mày, cắn môi và Lauriel cảm giác không khí dường như đang có chút căng thẳng nên nàng cũng đứng phắt dậy và mỉm cười với Hanna.
“Vậy khi Phục Hy khoẻ lại bọn tôi sẽ đến lần nữa, hiện tại đã quấy rầy quá rồi.
Nhưng hai chị em kia dường như bỏ qua nàng, Hanna bước theo Hanakii và dự định đấm mạnh vào đầu cậu.
Bằng cách nào đó, Hanakii tránh thoát nhanh đến mức cả Hirio và Lauriel đều ngạc nhiên và chỉ để lại một câu nói tràn đầy sự khó chịu.
“Xin lỗi, mặc dù thằng này chẳng nghĩ mình sai gì.
Rầm!
“Cái thằng này, nhớ nghề à.
Hanna nghiến răng và chống nạnh, cô thở dài một hơi và ra hiệu cho cả hai theo mình tiến lên lầu nơi Phục Hy vẫn đang nghỉ ngơi.
“Sao rồi Hy ni?
Gõ nhẹ vào cửa gỗ, Hanna nói với chất giọng nhẹ nhàng.
Cạch!
Cánh cửa chậm rãi mở ra, Phục Hy nằm ngoan ngoãn dưới lớp chăn dày, nàng có gương mặt đỏ bừng và ánh mắt tuy vẫn còn rất mỏi mệt nhưng đã đỡ hơn lúc này rất nhiều.
[Có chuyện gì vậy?
Nàng dùng tay ra ký hiệu hỏi Hanna, đáp lại nàng chỉ là cái lắc đầu từ Hanna.
Bản thân Phục Hy không phải là người kiệm lời hay ngại nói chuyện, chỉ là nàng khá ngại người lạ khác chủng tộc như Hirio nên mới dùng ngôn ngữ ký hiệu để trò chuyện.
[Đưa cậu ấy đến gần để em xem.
Lauriel huýt vai Hirio và anh chậm rãi tiếp cận Phục Hy, ngồi xuống lột áo cho nàng xem vết sẹo nơi cánh tay đã không còn lại gì.
Một luồng ánh sáng màu xanh lục xuất hiện và thẩm thấu vào nơi vết sẹo đó, Hirio nhắm nhẹ mắt cảm nhận và cơ thể anh dường như đang có hành động bài xích luồng năng lượng ngoại nhập này.
Điều đó khiến Phục Hy khẽ cau mày, nàng dùng gương mặt xinh xắn nhìn thẳng vào Hirio một cách nghiêm túc và đôi môi mở nhẹ.
“Hirio bị ma thú cao cấp tấn công, nó kèm theo một chút ít độc nên không thể tự phục hồi bằng năng lượng tự nhiên được.
Đồng thời thì Hirio cũng đã dùng một bí kỹ hay kĩ năng nào đó để tạo ra cánh tay mới tạm thời, đúng chứ?
Hirio chỉ đơn giản gật đầu, đó hoàn toàn là những chuyện đã diễn ra.
“Nếu mình thử trị liệu thì Hirio sẽ rất đau đớn bởi ma thuật trị liệu không thể tái tạo bộ phận cơ thể, trong trường hợp này nó sẽ khiến vết thương rách thêm và nghiêm trọng hơn.
Cần phải sử dụng
[Phục hồi toàn phần]
hoặc sử dụng giả kim thuật mới có thể tái tạo cánh tay cho Hirio.
Nàng nói với chất giọng yếu ớt, nhưng nó đầy vững chắc và khiến cả ba người đều rất tin tưởng.
Nhưng nó lại quay về đúng những gì Hanakii đã nói trước đó.
Khoan đã!
“Hanakii cũng đã nói là cần tái tạo hoàn toàn…”
“Thì nó đúng là như vậy mà.
Người vừa được Lauriel nhắc đến bỗng chốc lên tiếng, Hanakii bước nhanh về phía Hirio và khom người xem xét vết sẹo trên vai anh.
Bên cạnh, Hanna chỉ im lặng mỉm cười với em trai mình.
“Hanna, chị lại đây.
“Gì đấy- oái!
Cốp!
Đầu Hanna bị Hanakii cốc một phát mạnh tay, cậu đứng dậy lắc đầu.
“Đã bảo rằng không thể chữa trị bằng ma thuật được rồi, sao chị lì quá vậy?
Phục Hy lắc đầu, nàng nhìn vào bờ vai đã bắt đầu rỉ máu của Hirio và thều thào nhẹ nhàng.
“Vì chị là bác sĩ mà.
“Một bác sĩ đang có tình trạng rất tệ, vừa thay vảy xong đã muốn thay nghề luôn à?
Chị còn muốn bản thân đủ khả năng chữa trị cho ai nữa hay không?
Xoẹt!
Cậu vung tay lấy chăn che hoàn toàn gương mặt Phục Hy, rất nhanh sau đó ra hiệu cho cả ba người kia bước theo mình về phía gian phòng bên cạnh.
Nơi đó có bố trí rất giống một căn phòng bỏ trống với chỉ một cái giường và hoàn toàn trống trải.
Hanakii rút một tấm vải lớn và phủ lên căn phòng, sau đó quay đầu nói với Hanna.
“Chị không biết điểm dừng khi đưa ra lời giúp đỡ hay sao?
“Xì!
Nếu ngay từ đầu em chị giúp thì Hy ni đâu có cần phải cố thử như vậy?
Hơn nữa là con bé muốn làm thế cơ mà?
Hanakii nhăn mặt, cậu lấy một tay che trán và biểu cảm như thể đang rất khó chịu.
“Lạy Đức Mẹ Maria… Hãy ban cho con một cuộc sống mới với một người chị gái có thể sử dụng bộ não được ngài ban cho.
“Gì đó?
Hanna khoanh tay hất cằm, điệu bộ hoàn toàn chẳng quan tâm đến những gì Hanakii đang nói.
“Suốt ngày chỉ biết đi dê gá-”
Ầm!
Hanakii bị tấn công bởi Hanna và gương mặt anh méo mó bởi hai bàn tay cô, Hanna điên cuồng nhào nặn gương mặt của Hanakii và nụ cười cô tối đen như mực.
“Nói gì đó em trai, muốn chết à?
“Ọc… Ọc… Ọc…”
Xét về sức mạnh thể chất thì Hanakii chẳng thể nào bù lại Hanna, vì thế cậu chỉ như nạn nhân cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Cho đến khi Lauriel bước đến và rất nhẹ nhàng gỡ Hanna ra khỏi người Hanakii, cậu mới có thể thở trở lại.
Hanakii dùng tay bẻ cổ và lắc đầu để giãn gân, mặc dù Hanna gần như vừa làm điều đó giúp cậu rồi.
“Riết có ngày chết thật với bả!
Nói đoạn, Hanakii bước đến chỗ Hirio và lần nữa nhìn thật kỹ vào vết thương kia.
“Có thể chịu đau đến đâu?
“Thể xác thì không vấn đề.
Hirio vừa nói vừa nhìn thẳng vào Lauriel, nàng thể hiện biểu cảm khó hiểu đáp trả cậu.
Xoạt!
Một mảnh thịt rớt nhanh xuống nền và máu nơi vai Hirio bắt đầu chảy mạnh, anh không vận năng lượng bản thân để làm lành vết thương mà cứ để yên như vậy.
Hanakii gật đầu hài lòng và con dao trên tay anh sáng lên một màu bạc đẹp đẽ.
“Cậu ta lấy con dao đó ra từ khi nào vậy?
Hirio tự hỏi trong đầu mình, nhưng rất nhanh miệng anh có một thứ gì đó to lớn nhét vào, mùi tanh hôi cùng thối rữa khiến bản thân Hirio thật sự cảm giác như muốn nôn ra.
“Nuốt nhanh, cứ nhai nếu muốn.
Hanakii phủi phủi tay và trên tay cậu xuất hiện thêm một khối chất lỏng trông như thể slime.
“Ực!
Cơ thể Hirio như thể bị quá tải năng lượng, cơn đau ngay vai khiến anh ngã khuỵu xuống và đôi mắt chẳng thể mở ra nổi, từng tế bào run lên từng cơ khiến toàn bộ thân thể nặng nề và đau đớn như thể bị tra tấn bởi thứ ma thuật đen tối nhất.
“Đau.
Hirio rên rỉ nói không thành lời, cảm nhận bản thân như thể bị xé toạc ra từ bên trong, cảm giác hoàn toàn khác khi Hỗn Độn Chân Tâm tôi luyện thân xác.
Và nó hoàn toàn khiến người đã trải qua địa ngục đau đớn như Hirio phải run rẩy.
“Ui tà, nhóc này được đấy.
Hoàn toàn chịu được đau đớn với nguồn áp lực năng lượng khủng khiếp thế kia.
Hanna xoa cằm có vẻ hài lòng, còn lại Lauriel thì vẫn có biểu cảm rất thản nhiên, nhưng hai tay nắm chặt trước bụng dường như biểu lộ nàng cũng chẳng hề bình tĩnh như vẻ ngoài của mình.
Phịch!
Hirio nằm gục xuống sàn và cơ thể to lớn tạo ra âm thanh khó nghe, Lauriel nhanh chân bước đến và kiểm tra tình hình một lần nữa.
“Chưa có dấu hiệu của việc tái tạo, nhưng năng lượng bên trong anh ta đang ở mức rất đáng ngại.
Sẽ không có vấn đề gì chứ?
“Sẽ không, đây là chuyện cần thiết.
Hanakii dọn dẹp mọi thứ sạch sẽ và bắt đầu nhìn vào đồng hồ trên tay, gật gù đồng thời thở dài một hơi đầy nhẹ nhàng.
“Được rồi đấy.
Xèo!
Một làn khói trắng xóa bay ra, Hanna với một cái phủi tay đơn giản thì mọi thứ lại trở về trạng thái ban đầu và cơ thể to lớn của Hirio lần nữa hiện diện.
Chống tay để ngồi dậy, Hirio cảm giác đầu mình đau khó tả và mọi thứ mờ ảo đến chẳng thể thấy gì.
Hai tay vuốt mặt và anh có cảm giác đỡ hơn rất nhiều.
“Cảm giác này?
Đôi mắt lấy lại tầm nhìn và Hirio nhìn thấy hai cánh tay trần trụi trước mặt mình, cơ bắp vẫn đầy đủ và toàn bộ các giác quan không hề thiếu đi chút nào.
“Tay của mình, đã hồi phục hoàn toàn?
“Chúc mừng nhé!
Lauriel bước đến và đưa tay xoa đầu anh, cảm giác dịu dàng từ đôi bàn tay nhỏ nhắn kia khiến khóe mắt Hirio rưng rưng.
“Ừm… tôi đã trở thành một con người hoàn chỉnh rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập