“Có gì đó, Thanh Chi!
Daint nói lớn, anh xoay người lại định chạy về phía các doanh trại dược liệu nhưng lại có một lưỡi kiếm sắc bén từ xa phóng tới hướng về cổ anh.
Như một phản xạ tự nhiên, Daint lách người né lưỡi dao và rút từ trong nạp giới ra một cây giáo dài khoảng hai mét và một chiếc khiên tròn bằng kim loại nhẹ.
Nỗi lo lắng trong thâm tâm càng ngày càng lớn khi Daint phát hiện bản thân đang bị nhốt lại trong một vùng không gian cô lập.
Nếu có tu sĩ nào có khả năng sử dụng sức mạnh thao túng cả không gian thì sẽ không việc gì phải dùng lưỡi dao đánh lén Daint cả, chỉ cần bóp chết anh đơn giản như bóp chết một con kiến hôi mà thôi.
Từ đó có thể suy ra không gian cô lập này là có thể là một trận pháp, bảo vật hay ma pháp cụ nào đó.
Thở phào một hơi nhẹ, Daint vận sức và cơ thể anh được bao bọc bởi một lớp năng lượng mỏng.
Chém nhanh vào không gian, tuy rằng lực cản khá mạnh nhưng Daint vẫn có thể tin rằng mình sẽ không tốn quá nhiều thời gian để thoát khỏi đây.
Có thể đang có một cuộc tập kích nhằm cướp dược liệu, hoặc là có người muốn thanh toán Dược quán.
Rất nhiều lý do dẫn đến những cuộc chiến của các gia tộc, nhiều khi cũng chỉ là một vài câu nói cũng dẫn đến kết cục huỷ diệt toàn bộ tộc nhân.
Đúng những gì Daint nghĩ, chỉ mất vài phút để anh thoát khỏi không gian cô lập, trận chiến bên ngoài vẫn đang diễn ra.
Một nhóm khoảng chừng ba mươi đến bốn mươi người che đậy bản thân bằng những bộ quần áo đen đang giao chiến với nhóm hộ vệ Hà gia.
Lực lượng hai bên có vẻ như đang khá cân bằng, cũng chẳng trách vì sau bọn chúng dùng cả một bảo vật để có thể cô lập Daint ra khỏi trận chiến, vì hiện diện của một tu sĩ như anh có thể làm cán cân lệch hẳn sang một bên.
“Là Thu Sinh đại nhân, ngài ấy đã thoát ra!
Một thành viên thuộc hộ vệ Hà gia hét lớn, mọi người cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Tinh thần chiến đấu cũng vì thế mà tăng mạnh, áp đảo nhóm tấn công kia.
Daint tham chiến và chợt thấy Hà Thanh Chi đang được một nhóm hộ vệ tinh anh bảo hộ tại trung tâm doanh trại, anh như bỏ được một tảng đá lớn trong lòng và càn quét về phía trước.
Cuộc chiến đã mất đi thế cân bằng lúc đầu, vì thế mà những kẻ áo đen chỉ còn cách bỏ chạy.
Daint có chút tức giận đuổi theo, anh cần phải bắt được vài tên để khai thác thông tin về kẻ đứng sau, khác với những lần trước, lần này bọn chúng đã chuẩn bị sẵn thứ để khắc chế anh.
Nếu để mọi chuyện tiếp diễn thì lần sau có thể sẽ là một bảo vật khiến Daint kẹt lại lâu hơn và trường hợp tệ nhất sẽ diễn ra.
Cánh rừng vang lên những thanh âm xào xạc, tiếng gió xé nhanh qua tạo nên một khung cảnh vội vã bất thường.
Daint phóng giáo về một tên áo đen phía trước, mặc dù anh không có ý định lấy mạng đối phương nhưng đây cũng là cách tấn công tầm xa duy nhất mà anh có.
Ngọn giáo sượt qua vai hắn và dòng máu tươi chảy ra, tuy thế thì tốc độ cũng chẳng hề giảm đi bao nhiêu.
Daint lướt nhanh lên nhặt lại giáo và tiếp tục truy đuổi.
Sau vài phút đuổi theo, Daint chợt giật mình lùi người lại.
Từ dưới đất có hàng trăm mũi kim phóng lên ghim vào khiên và cánh tay Daint.
“Bẫy!
Anh thở nhanh và vận sức vào tứ chi giữ cho bản thân không bị ngã.
Trước mặt Daint xuất hiện một bóng đen lao tới, tay cần theo đại kiếm vung thẳng hướng đỉnh đầu.
Dùng chân phải đạp mạnh xuống đất để tạo lực đẩy bản thân né đòn, Daint xoay người vụt giáo vào thân áo đen và vang lớn một tiếng xương gãy.
Cơ thể hắn bị đẩy bay đi một đoạn ngắn và lăn vài vòng trước khi đập mạnh vào thân cây.
Daint phun ra một ngụm máu đen, mũi và tai anh cũng chảy ra từng dòng máu đặc.
“Có độc!
Chống một tay xuống đất và khuỵu người lại, Daint cố không để bản thân gục xuống.
Anh siết chặt ngọn giáo và dùng nó đập mạnh vào đầu mình, một cơn đau nhức từ trán chạy dài khiến Daint chợt tỉnh táo rõ rệt.
Nếu không giải quyết mọi chuyện nhanh thì có khả năng mọi chuyện sẽ diễn biến theo chiều hướng tồi tệ nhất.
Tay Daint chuyển tư thế cầm giáo thành tư thế phóng lao, anh lấy một hơi sâu và phóng thẳng ngọn lao về hướng gã áo đen đang gục đầu ngay gốc cây.
Vút!
Âm thanh không khí bị xé rách vang lên, nhưng thay vì tiếng giáo ghim vào da thịt thì Daint lại nghe được một thanh âm như thể kim loại va chạm.
Mắt hướng lên trên, anh nhìn thấy một dáng người gầy gò đang đứng chặn trước mặt gã áo đen, hắn khoác trên mình một màu áo xám và có mái tóc dài cột cao, gương mặt tuy có phần tuấn tú nhưng lại hiện ra một mảnh sát khí ngút trời.
Phía sau lưng hiện lên ba vòng Đạo cảnh tương tự Daint.
Thanh giáo bị đánh bật đi bởi một cây thương kỳ lạ trên tay hắn.
Daint biết loại vũ khí này, người dân Miqdeni gọi vũ khí này là xà mâu.
Lưỡi trên của xà mâu uốn lượn như rắn, với phần cán dài như thương, giáo.
Hắn xoay xà mâu trên tay và bước nhanh đến trước mặt Daint.
“Tam Đạo cảnh trung kỳ… Bọn ngươi nhắm đến ta từ đầu?
Daint hỏi, anh gồng lực đứng dậy, nắm chặt tấm khiên trong tay.
Gã áo xám không nói gì, hắn vung tay tạo ra một luồng áp bức hướng thẳng đến Daint.
Tấm khiên vừa được giơ lên để đỡ nhanh chóng vỡ vụn, Daint bị dư chấn đẩy lùi về sau vài bước.
Máu từ tai anh vẫn đang chảy ra không ngừng, một cảm giác đau đầu khủng khiếp khiến Daint loạng choạng trên đất.
Xà mâu vung lên, Daint tuy rằng đã phản xạ lách sang để né nhưng vẫn bị chém trúng một vệt dài bắt đầu từ hông đến tận vai.
Da thịt rách ra và bộ quần áo thấm nhanh một màu đỏ tươi, mùi tanh cũng bắt đầu tràn ra nơi đây.
Nạp giới động đậy và một ngọn giáo dài khác xuất hiện, Daint nắm chặt cán và vung hết sức về tên áo xám.
Nhưng anh chỉ như vung vào không khí, hắn dừng lại ngay trước mũi giáo của Daint, hoàn toàn nằm ngoài khả năng tấn công của anh.
Chưa xét về tu vi, Daint đã có thể chắc chắn kẻ này có kinh nghiệm chiến trường hơn hẳn anh.
Mặc dù là hộ vệ lâu năm nhưng Daint chưa từng thực sự trải qua chiến trường sinh tử bao giờ, những lần chiến đấu lúc trước cũng chỉ là bảo vệ và đuổi cướp mà thôi.
Dạ dày Daint thắt lại, đôi mắt anh trở nên mờ mịt và bàn tay cũng không giữ được ngọn giáo, nó rơi nhanh xuống đất.
Gã áo xám vẫn im lặng, hắn thấy ngọn giáo vừa rơi thì ngay lập tức lướt đến, xà mâu vung lên hướng về hướng cổ Daint.
Nhưng ngay thời điểm đó, Daint ngửa người về sao và phun ra từ miệng một cây kim nhỏ, đó là thứ đã ghim vào tay anh ban nãy.
Mặc dù bất ngờ bị phản công, gã áo xám vẫn bình tĩnh lách người xà mâu tuy không thể một nhát chém rơi đầu Daint nhưng cũng đã sượt qua cổ và để lại một vạch máu dài.
Cơ thể to lớn của anh ngã rầm xuống đất, sức lực gần như bị tan biến, hơi thở cũng trở nên càng ngày càng khó khăn.
Tai Daint gần như trở nên bị ù, anh chẳng còn có thể nghe thấy gì nữa.
Đôi mắt hờ hững của gã áo xám nhìn Daint, hắn bước đến và vung xà mâu lên một lần nữa.
Xà mâu sáng loáng hướng thẳng đến Daint, thời gian như thể chậm lại, anh đã không còn cảm nhận được tiếng tim đập của mình nữa.
Một cảm giác tê liệt tứ chi và cơn đau đầu làm rối đi nhận thức hiện tại của Daint, anh nâng mí mắt mình lên, có thứ gì đó đang cắm sâu vào lòng ngực mình.
Thanh xà mâu dài ghim thẳng vào giữa ngực Daint, máu tươi ồ ạt chảy ra và nhanh chóng thẩm thấu vào nền đất.
Dòng suy nghĩ của anh như bị đảo lộn, rất nhiều mảng ký ức lướt ngang qua tiềm thức Daint, gương mặt Hirio cũng xuất hiện và nhanh chóng vụt tắt, trái tim Daint thả lỏng như thể mệt mỏi và bắt đầu đập yếu dần đi.
Ý thức của anh trở nên mơ hồ, hình ảnh gã áo xám rút thanh xà mâu và quay người bước đi là thứ cuối cùng Daint có thể nhìn thấy.
Trái tim anh mất đi nhịp đập, nó dừng lại và cơ thể Daint như được thả lỏng một cách thoải mái.
Vài giây trước vẫn còn là một chiến binh dũng mãnh, hiện tại chỉ còn một cái xác nằm bất động nơi đây.
Khung cảnh máu me trước mắt cũng không khiến hắn nhíu mày một lần nào, xà mâu trên tay nhuốm một màu máu tươi được hắn lau sạch bằng một chiếc khăn trắng.
Tên thuộc hạ vô dụng không thể tự giải quyết nhiệm vụ mà phải để chính hắn ra tay.
Thanh xà mâu được thu vào nạp giới, hắn đồng thời lột bỏ chiếc áo xám đã vấy bẩn một chút máu.
“Thuộc hạ vô dụng, xin công tử thứ tội!
Gã áo đen đã tỉnh lại và nhanh chóng cúi đầu với hắn.
Hắn không nhìn lại mà chỉ gật đầu một cái, thân thể nhẹ nhàng bay lên.
“Dọn dẹp cho sạch sẽ.
Hắn nói với chất giọng không quá già nhưng mang đầy sự kiêu ngạo, nhanh chóng biến thành một đoàn ánh sáng màu trắng và bay đi.
“Vâng thưa công tử!
Gã áo đen lần nữa cúi đầu, thở phào một hơi và bắt đầu công việc thu dọn những thứ có thể là chứng cứ định tội bọn chúng.
“Cổ mộ giả?
Hirio ngước nhìn về phía Truy Hồn Kiếm đang lơ lửng trước mặt và tạo ra một biểu cảm ngạc nhiên.
“Đương nhiên, ngươi không nghĩ đến việc đó à?
Tử Nghiên khẽ giọng, nàng chẳng tạo ra bất kỳ cảm xúc gì trong giọng nói.
“À thì trước đây tôi là hộ vệ chỉ có nhiệm vụ bảo vệ người khác thôi, nên.
Hirio gãi gãi đầu, cậu thả lỏng tư thế ngồi thiền của bản thân.
Cũng đã được khoảng bốn ngày khám phá bên trong Vương mộ, nhưng Hirio vẫn chẳng thể tìm được bất kỳ thứ gì cả.
Có chút hụt hẫng trào dâng liên tục làm tâm trạng cậu phần nào trở nên căng thẳng.
“Cô có biết gì về phương pháp hoá giải các loại ấn ký theo dõi không?
Hirio nghiêng người hỏi.
“Ấn ký?
Trên người ngươi có sao?
“Có thể thôi, tôi từng đụng phải một cô gái tóc đỏ và bị yêu cầu tìm cho nàng ngọc hoặc mảnh ngọc trong Vương mộ.
“À, ta biết nàng ta muốn tìm gì rồi.
“Tìm gì?
Hirio nhướng mày, cậu tuy rằng không nhiều hứng thú với chuyện của phái nữ nhưng vẫn có chút tò mò với những kẻ mạnh như huyết sắc nữ tử.
“Ngọc hồng liên và mảnh Lục bảo.
“Cả hai thứ đó có tác dụng gì?
Hirio xoa xoa cằm, cậu chưa từng nghe thấy hai cái tên này.
“Ngọc hồng liên giúp tăng khả năng đột phá Thất Đạo cảnh, mảnh Lục bảo thì chắc chắn đưa người Thất Đạo cảnh lên Bát Đạo cảnh bất kể tu vi.
Sự im lặng chợt xuất hiện sau khi Tử Nghiên giải thích cho Hirio về hai loại vật phẩm kia, nó nằm ngoài dự đoán ban đầu của cậu.
Cô gái tóc đỏ kia cần đột phá lên Bát Đạo cảnh thì chẳng phải cũng khẳng định cô ta đang ở Thất Đạo cảnh hay sao?
Hirio gãi gãi đầu, cậu hiện tại chỉ đang ở Tam Đạo cảnh hậu kỳ, để đến được Thất Đạo cảnh cần phải thông qua Tứ, Ngũ, Lục Đạo cảnh.
“Thật sự quá xa mà.
Hirio lẩm bẩm, cậu nhìn về Truy Hồn Kiếm đang lơ lửng giữa không trung.
“Đừng quá đề cao việc tu tiên, còn rất nhiều cách khác để tăng thực lực bản thân của mình.
Mặc dù không mang theo cảm xúc trong lời nói nhưng dường như Tử Nghiên đang an ủi cậu, Hirio có chút ấm áp trong lòng.
“Con người yếu đuối thì còn có cách nào khác ư?
Cô cũng đâu phải con người, sao có thể hiểu được?
Trước câu hỏi của Hirio, Tử Nghiên chỉ im lặng không nói gì.
Vài phút trôi qua, câu trả lời từ Tử Nghiên vẫn chưa xuất hiện.
Hirio cũng chẳng tỏ ra ngạc nhiên, chuyện này cũng chẳng trách nàng được.
“Thôi bỏ đi, tôi còn phải nghĩ cách trốn thoát khỏi ả tóc đỏ kia nữa.
Cậu lên tiếng phá vỡ sự im lặng giữa cả hai, đồng thời cũng đứng bật dậy và bước tới cầm lấy Truy Hồn Kiếm vào tay.
“Nếu nàng ta đã gán lên người ngươi một loại ấn ký nào đó thì khi ngươi ký khế ước với ta cũng đã tiêu biến hoàn toàn rồi.
“Thật?
“Lúc ký khế ước xong ngươi có cảm nhận cơ thể đào thải thứ gì đó không?
Tử Nghiên dứt lời, gương mặt Hirio ngay lập tức trở nên vui mừng.
Đúng thật là lúc đó cậu đã có cảm giác vừa đẩy thứ gì ra khỏi bản thân mình.
“Mặc dù thế thì ta vẫn cho rằng ngươi nên tìm một lối ra khác để tránh né nàng ta, dựa theo việc Ngọc hồng liên là thứ nàng muốn thì tu vi chắc chắn ở mức Thất Đạo cảnh, cách biệt với ta lúc này là quá lớn.
“Tôi hỏi vài câu về bản thân cô được chứ?
Dù sao thì chúng ta cũng coi như là bạn đồng hành tương lai rồi.
Hirio bước đi nhanh trong bóng tối, cậu dùng Truy Hồn Kiếm như nguồn sáng soi đường cho mình.
“Những điều cần ngươi biết thì ta sẽ nói cho ngươi biết thôi, không nên biết thì ta cũng sẽ không nói.
Ví dụ như việc ngươi đang đi theo một con đường cụt không dẫn tới đâu cả.
Tử Nghiên nói với giọng điệu châm chọc làm Hirio đơ người lại vài giây.
“Cô giúp tôi chứ?
Mấy ngày liền cô chả hề nói gì giúp cả hai ta rời khỏi đây cả!
“Cứ coi như là nhung nhớ mái nhà cũ đi.
“Vậy giờ chắc là rời đi được rồi chứ?
“Ừm.
Hirio thở phào nhẹ nhõm, cậu nhanh chóng xoay người bước đi theo chỉ dẫn của Tử Nghiên.
Chưa đầy một giờ sau, ánh nắng le lói xuất hiện trước mắt không khỏi khiến cậu tươi cười rạng rỡ như người du hành giữa sa mạc gặp ốc đảo vậy.
Hiện tại do không có địa đồ trong tay nên Hirio cũng chẳng thể biết được vị trí hiện tại bản thân đang đứng và phương hướng cần phải đi nếu muốn đến Vô Luật Thành và tránh né vị trí cậu từng chạm trán với huyết sắc nữ tử.
Tử Nghiên tuy rằng giúp Hirio khá nhiều trong việc tìm đường trở về nhưng cậu lại có chút xa lạ với cô, lý do duy nhất cho điều này chắc có lẽ là hai người ở hai thế giới khác nhau.
Đối tác làm ăn thì cũng không nhất thiết phải thân thiết quá với nhau làm chi cả, mà cũng chẳng có lý do gì để Tử Nghiên có hứng thú với Hirio quá nhiều.
“Chỉ cần giữ nguyên tốc độ thì sau nửa ngày sẽ đến nơi.
Thanh âm trong trẻo của Tử Nghiên vang lên bên tai Hirio, cậu gật đầu nhẹ và tiếp tục phóng nhanh về phía trước.
Vô Luật Thành sau hơn nửa năm cũng chẳng có gì thay đổi, lối vào vẫn tấp nập rất nhiều dân cư di chuyển, có thương nhân và cả những gia tộc lớn đang trên đường trở về sau chuyến đi săn trong rừng nguyên sinh Matic.
Hirio quấn chặt thanh Truy Hồn Kiếm bằng một lớp vải dày và giắt nó ra sau lưng, cậu bước nhanh qua hàng người và ngừng lại một nhịp để hỏi vài người bán hàng vị trí của Hà gia.
“Xin cảm ơn!
Hirio bước đi chậm rãi sau khi đã xác định được vị trí đích đến, tâm trạng của cậu hiện tại đang rất phấn khởi.
“Không biết lão Daint kia đã đột phá đến Tam Đạo cảnh chưa nữa, lão mà thấy cảnh giới Tam Đạo cảnh hậu kỳ của mình hiện tại chắc sẽ tức chết thôi.
Hirio cười cười, Daint là người bạn thân nhất mà cậu có.
Cũng coi như là người anh không chung dòng máu trong tâm trí cậu.
Ánh sáng vàng nhạt của buổi chiều tà khiến tâm tình Hirio có chút thư giãn.
Cậu bước nhanh và trong nháy mắt đã đến trước cổng gia tộc của Hà Thanh Chi.
Cổng lớn bằng đá đang khép chặt lại, mặc dù cũng không hẳn là quá cao sang hay đẹp đẽ gì, nhưng nó có phần nào hoành tráng hơn so với các gia tộc lân cận.
Trên cao giữa cổng có một tấm biển lớn viết hai chữ “Hà gia” to tướng cùng hình biểu tượng cho cây thảo dược.
Phù!
Hirio hít thở sâu và tiếng đến gõ cửa, sau vài giây cánh cửa chậm chầm mở ra mang theo vài thanh âm kẽo kẹt.
“Xin hỏi quý danh công tử?
Một người thanh niên với trang phục đơn sơ có phần bụi bặm hỏi về phía Hirio.
“Hàn Tư Không, ta đến tìm Thu Sinh huynh và Thanh Chi tiểu thư.
Hirio gật đầu, cậu vẫn chưa quen với cái tên Hàn Tư Không này.
“Ngài là Hàn Tư Không đại nhân?
Cậu khẽ cau mày với danh xưng “đại nhân” nhưng vẫn cố giữ bộ mặt bình thản và gật đầu.
“Mời ngài vào, thuộc hạ sẽ đi báo gia chủ ngay ạ!
Âm thanh có phần gấp gáp của gả người hầu vang lên, Hirio cũng chỉ im lặng đi theo gã và an vị chờ đợi tại một gian phòng sang trọng rộng rãi.
Đây có lẽ là khu vực tiếp khách chính của Hà gia, có thể thấy rất nhiều ghế ngồi được bố trí đối diện với nhau và một bộ ba ghế ở phía sâu trung tâm, Hirio đang ngồi trên một trong ba chiếc ghế ấy.
Gian phòng cũng được trang trí bằng rất nhiều vật dụng từ tranh vẽ cho đến những chiếc bình gốm sứ, chậu cây cảnh, .
Tách trà nóng nghi ngút bên cạnh Hirio được một cô nàng hầu nữ rót cho làm cậu có chút khó xử.
Đây có lẽ là lần đầu tiên cậu được ai đó hầu hạ ngay cả việc uống nước đơn giản, cảm giác này tuy rằng không tệ nhưng lại chưa thể khiến Hirio thoải mái được.
“Tư Không công tử!
Hirio nhìn về phía cửa phòng, một bóng hình mảnh mai hiện lên trước mắt, mái tóc đen xõa dài ngang lưng và đôi mắt nâu trong trẻo, cô cắn môi của mình như thể đang phải chịu đựng điều gì đó rất mệt mỏi.
Hà Thanh Chi với đôi mắt đang đỏ hoe nhìn cậu.
Nước mắt của cô như thể đang bị kìm hãm rất mãnh liệt.
“Lâu rồi mới gặp lại Thanh Chi tiểu thư.
“Huynh trở về rồi.
Hà Thanh Chi cúi sầm mặt xuống, có vẻ như do không thể kiềm chế được nữa, hai dòng nước mắt cứ thế chảy xuống.
Hirio lúng túng không biết nên làm gì, cậu tuy rằng đã bước đến trước mặt Hà Thanh Chi nhưng cũng chỉ biết giơ hai tay rồi nhanh chóng hạ xuống.
Có thể hiện tại cô ấy đã là vợ của Daint, cậu tuyệt sẽ không làm chuyện gì có lỗi với bạn bè mình.
“Thu Sinh huynh không có ở đây sao?
Ánh mắt cậu nhìn một lượt sau lưng Hà Thanh Chi và hỏi, có vẻ như lão Daint đã chạy đi tu luyện hay làm việc rồi.
“Thu Sinh huynh ấy.
Âm thanh như bị đứt quãng của Hà Thanh Chi vang vọng khắp gian phòng, Hirio cũng khẽ giật mình.
Bỗng nhiên có vài suy nghĩ đột ngột chạy qua đầu Hirio, cậu phủi nhanh chúng đi và đưa tay cầm vai Hà Thanh Chi.
“Chuyện gì?
Có chuyện gì xảy ra với anh ấy sao?
Đối mặt với Hirio đang có chút khẩn trương, Hà Thanh Chi cũng chỉ lảnh ánh mắt của mình đi nơi khác, môi cô run run như thể đang sợ hãi.
“Huynh cứ.
Đi theo ta.
Nói xong cô xoay người bước đi, Hirio cũng không chần chừ bước nhanh theo.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập