“Vì hiện tại anh đã coi là một công dân thuộc về Eilrine rồi.
Còn về…”
Lauriel có chút ngập ngừng.
“Cô định nói về cảnh giới của tôi đúng không?
“Ừm, cái này thì sau này khi đạt đến cảnh giới nhất định thì anh có thể luyện hóa chúng trở lại.
Vì thế nên cứ yên tâm đi.
Hirio gật đầu và đi theo Lauriel.
Cả hai di chuyển vào một cánh cổng không gian khác, ngay lập tức lóe sáng che tầm mắt Hirio và sau khi lấy lại tầm nhìn thì một khung cảnh sầm uất của thành trấn ập vào mắt
anh.
Tường thành cao vút bao quanh, các gian hàng nhỏ li ti mọc ở xung quanh và hàng chục đoàn người đông đúc đứng xếp hàng trước cổng thành.
Khung cảnh khiến Hirio gợi nhớ
về chốn cũ, quê hương của anh.
Chỉ khác là nơi đây không hề có con người nào mà chỉ toàn các tộc nhân khác, đa dạng chủng loài đến choáng ngợp.
“Quào.
“Vì anh tuy rằng hiện tại chỉ là Nhất Linh cảnh trung kỳ, nhưng bên trong lại sở hữu lượng năng lượng của Bát Đạo cảnh hậu kỳ đỉnh phong tương đương Bát Linh cảnh hậu kỳ.
Nếu không nhanh chóng tăng cấp tu vi linh nguyên cho bằng với cảnh giới đạo nguyên thì sự chênh lệch mức năng lượng đến một lúc nào đó sẽ nghiền nát cơ thể anh.
”"Tôi đã thay đổi chủng tộc rồi nhưng vẫn có khả năng bị nghiền bởi năng lượng nơi đây ư?
Tuyệt vậy?"
– Hirio.
"Bởi vì không có bán nhân nào tu luyện thêm cảnh giới cực cao và gian trong sâu thể nội mình như anh cả!
Song tu Đạo – Linh nguyên chỉ có tôi và anh mà thôi, mà tôi thì kết quả
anh cũng đã thấy rồi đó!"
– Lauriel gằng giọng nói.
Lauriel nắm tay Hirio và dắt anh đi nhanh qua cổng, vượt qua những đoàn khách đang đứng chờ vào cổng ngay gần đó.
Cả hai bước qua những người lính kiểm soát mà không bị ngăn trở chút nào, tuy điều này khiến vài người đang chờ đợi có cảm giác khó chịu nhưng chẳng ai nói gì cả.
Bởi vì họ
nhận thức được địa vị của bản thân mình.
“Đúng là có thực lực thì chuyện gì cũng dễ dàng nhỉ?
Trong đoàn người, một giọng nói lí nhí mang theo cảm xúc ngưỡng mộ cất lên.
Cô gái nhỏ với đôi tay Elf dài cùng gương mặt không quá xinh xắn nói.
Bên cạnh cô là hai người bạn khác cũng đang phải đứng chờ dưới cái nắng gay gắt nơi đây, cả hai đều là Elf và một trong hai dừng công việc lau chùi thanh kiếm sáng bóng của
mình lại.
“Thế giới vận hành như thế mà, Sylar cũng thường hay than vãn mãi chẳng ngừng nhỉ?
Anh nói với giọng trầm ấm nhẹ nhàng như thể an ủi.
Cô gái tên Sylar đóng nhanh quyển sách trên tay và nâng cao cặp kính.
“Cái tôi nói không phải là than vãn, hay chỉ những lời Sylar này nói mới tính là than thở, còn Melli thì chỉ là nói phiếm?
“Thôi thôi, đã có giấy thông hành rồi.
Đi thôi!
Một người có vóc dáng to lớn bước đến và cười nói, anh có bộ tóc bay bổng như bờm sư tử và đôi mắt vàng óng đặc trưng của thú nhân tộc.
“Dain à, anh cũng nên quản thằng nhóc Genzu này đi.
Đừng để ngày nào đó cơn sĩ gái trổi dậy lại báo hại đồng đội.
” – Sylar.
“Cô nói cái gì?
– Genzu.
“Đi nhỉ?
– Melli.
Cả bốn nhanh chân bước đi vào cổng, đồng thời dời ánh mắt khỏi Hirio và Lauriel.
“Các cậu có nghĩ rằng bọn họ là người của thượng tầng không?
Melli nhanh nhảu nói.
“Không hẳn, nhưng trông cô gái đi trước toát ra khí tức thuần khiết thế kia thì chắc chắn là có huyết mạch của tộc Fairyn cao quý rồi, chàng trai đi sau cũng tương tự như vậy.
Genzu.
“Họ có lẽ là hai anh em nhỉ?
Trông họ giống nhau thật.
” – Melli
“Các người đừng bàn luận chuyện người khác nữa, bọn họ hẳn cũng giống như chúng ta thôi.
“Ổ?
Sao cô lại nghĩ thế?
“Mana của cả hai người đó chỉ dao động ở mức Nhất Linh cảnh cho đến tiệm cận Tam Linh cảnh mà thôi.
Không đủ cao để có thể là thành viên của thượng tầng.
“Vậy tại sao họ không cần bất kỳ thứ gì chứng minh thân phận hay giấy thông hành để vào thành trấn?
Cho dù là thân phận đặc biệt thì cũng cần chứng minh chứ?
Đằng này họ đi
thẳng qua mà lính kiểm soát không hé răng chút nào.
” – Genzu.
“Có thể là vật phẩm che giấu cấp độ.
” – Melli.
Sylar mỉm cười lắc đầu, cô im lặng bước đi và cả bốn dừng chân ngay trước cửa Công hội uỷ thác của trấn.
“Giờ thì, ai là người phải ở ngoài giữ hành lý?
“Mấy đứa vào đi, anh sẽ ở ngoài này.
” – Dain.
Melli cùng Genzu cười tươi gật đầu và Sylar thì đã nhanh chân vào trước.
Hành trang được để bên ngoài và cử một người trông coi vì cả nhóm không muốn phí tiền gửi đồ, và
phần nào đó do tu vi của họ chưa đủ để mở không gian lưu trữ.
Vật phẩm như hòm đồ thì lại đắt không mua nổi, vì thế nên chỉ có thể mang theo cả núi đồ như vậy mà thôi.
Đó cũng
là lý do cho mỗi lần ra vào thành trấn đều mất cực kỳ nhiều thời gian và các khoản phí ký gửi.
Bên ngoài Công hội uỷ thác cũng có khá nhiều nhóm khác làm tương tự bọn họ, dù sao thì đây cũng là cuộc sống bình thường của những kẻ bán mạng để sống mà thôi.
“Trước hết thì anh cần sự cho phép của Công hội để có thể tiến vào những khu vực thuộc quản lý của họ, từ đó anh mới có thể tăng cường thực lực bản thân thông qua các loại
ma thú và tài nguyên bên trong đó.
Giọng nói nhẹ nhàng của Lauriel vang lên khiến vài người xung quanh chú ý, bên cạnh nàng là một gã to con với gương mặt cũng khá tương tự cùng cánh tay trái đã mất đi hoàn
toàn.
Vài người chỉ liếc nhìn chốc lát rồi nhanh chóng rời mắt, Dain cũng không khác gì.
Chẳng có lý do gì để chú ý quá nhiều đến những kẻ bề ngoài tỏa ra ánh sáng tiền bạc như bọn họ
cả, dựa theo trang phục và tác phong của Lauriel thì hoàn toàn thuộc về thượng tầng hoặc cũng tầm đó, không ai dám trêu vào cả.
“Những kẻ may mắn.
Dain thầm nghĩ trong đầu, anh khoanh tay và nhắm mắt tận hưởng từng cơn gió thổi nhẹ bên tai.
“Lauriel…”
“Im mồm!
Đã dặn anh thế nào rồi?
Lauriel trừng mắt nhìn Hirio và anh vô thức quay mặt né tránh.
“Riel… Nếu như cô nói Công hội không yêu cầu cả một nhóm đều phải vào được khu vực nào thì tại sao cô không dẫn tôi đến nơi mà họ cho phép cô ấy.
Chẳng phải như vậy thì sẽ
đỡ tốn thêm công sức để làm thủ tục cho tôi sao?
“Anh nói gì vậy?
Thực lực anh bây giờ vào được khu của tôi mà còn sống thì chỉ có sống mãi trong lòng tôi thôi.
“À ừ nhỉ.
Hirio gãy gãy đầu, anh quên mất Lauriel hiện tại cao hơn cảnh giới cũ của mình tận một cấp độ.
Dù cho là trước khi chuyển tộc thì bản thân cũng chẳng so sánh nổi với cô nàng.
“Vì thế nên tôi sẽ phải xin phép cho anh vào khu cấp một, sau khi anh đạt được Nhị Linh cảnh thì sẽ di chuyển tiếp tục.
Cho đến ngày đó thì anh cần tăng tu vi bản thân càng cao
càng tốt.
” – Lauriel.
“Là ngày cuộc họp quyết định vận mệnh Uyển Nhi sao?
“Cũng là ngày anh cần nhập học Metaria, cứ treo tiểu tình nhân kia trước miệng như thể sợ nàng ta bỏ chạy mất vậy?
– Lauriel.
“Vậy là sau này tôi không thể bám dính vào cô nữa ư?
Hirio lảng tránh câu hỏi và đáp trả với vẻ mặt dửng dưng.
“Ở yên đây chờ.
Lauriel gằn giọng và quay đầu đi vào trong, để lại Hirio một mình đứng giữa cánh cổng to lớn đầy ắp các bán nhân khác.
Anh mỉm cười nhẹ và lui người tìm chỗ nghỉ chân, một thú nhân với thân thể to lớn cùng mái tóc như bờm sư tử thu hút ánh nhìn của Hirio.
Anh ta ngồi im khoanh tay và nhắm mắt như thể đang ngủ, dựa theo đống hành lý khổng lồ xung quanh thì có lẽ người này cũng chịu chung số phận như anh.
“Chào anh.
Hirio tiến lại cất tiếng, anh ngồi xuống cạnh đó và đối phương dường như không có ý định phản ứng lại.
Nơi đây chỉ tồn tại những kẻ sống sót bằng việc chà đạp lên nhau, hoặc ít nhất là tự thân phát triển một cách lặng lẽ, về phần này thì khá giống với Vô Luật Thành.
“Chẳng biết Thanh Chi tiểu thư như thế nào rồi, thời gian dài như thế có lẽ nàng cũng đã bước đến tuổi xế chiều rồi đi.
Hirio dựa lưng vào tường và nhắm mắt, anh có chút cảm giác lạ lùng khi nhớ về những người quen cũ, họ chỉ là người thường nên tuổi thọ đối với Hirio như một cái chớp mắt mà
thôi.
Trước đây, anh cũng chỉ là một phàm nhân.
“Anh là người mới sao?
Dain bỗng lên tiếng khiến Hirio chợt giật mình, anh mở mắt nhìn sang và người bên cạnh vẫn đang nhắm chặt mắt.
“Ừm, đây là lần đầu tôi đến đây.
“Dựa theo vị đại nhân dẫn anh đến thì cơ bản nơi đây chẳng phù hợp với mấy người chút nào.
“Ý anh là sao?
Dain mỉm cười.
“Cô ấy sở hữu khí chất của Thiên Tiên, tuy rằng không hoàn toàn bộc phát ra nhưng vẫn có thể nhận biết dễ dàng.
“Thiên Tiên?
Hirio suy tư chốc lát, đây là một danh từ lạ đối với anh.
“Dù sao thì, cô ấy rõ ràng là người đến từ thượng tầng.
Anh cũng tương tự, vì thế nên để tránh rắc rối cho lũ dân đen bọn tôi, xin anh đừng tiếp cận nói chuyện hay tiếp xúc với ai
cả.
Dain mở mắt và cúi đầu với Hirio, anh thật sự làm thế chỉ vì bản thân mình muốn mà thôi.
“Hirio!
Lauriel cất tiếng gọi và Hirio ngay lập tức biến mất tại chỗ, tốc độ anh nhanh đến mức khiến Dain có chút hoảng.
“Tốc độ này… Tứ Linh cảnh cường giả sao?
Nhưng anh phẩy tay nhanh và nhanh chóng nhắm mắt tiếp tục.
“Dù sao thì họ là những tồn tại mình chẳng bao giờ với tới được.
“Đây, của anh.
Lauriel giơ tay đưa một tờ giấy dày cho anh, ngay thời điểm Hirio vừa chạm tay vào thì nó bỗng trở nên nặng bất thường.
“Đây là?
“Giấy tờ chứng minh thân phận cho anh thôi, cứ giữ đi.
Hoặc muốn quăng đi đâu cũng được, dù sao nó cũng được làm giả mà.
Lauriel nói với giọng bình thản, nàng dò xét tấm bản đồ trên tay và trầm ngâm.
“Hmm… Hiện tại tuy anh chỉ là Nhất Linh cảnh trung kỳ nhưng thực lực bản thân đã từng ở cảnh giới Bát Đạo cảnh cũng giúp cơ thể anh vượt trội khá lớn, có lẽ ngoại trừ Ngũ
Linh cảnh trở lên thì ngay cả chênh lệch tiểu cảnh cũng không vấn đề với anh.
“Cái này nói thì hơi muộn nhưng, có bao nhiêu cảnh giới tu luyện linh nguyên vậy?
Hirio tiến đến và ngó bản đồ chung với Lauriel, nhưng anh nhanh chóng rút đầu lại vì nhìn chẳng hiểu gì cả.
“Thập Linh cảnh là cao nhất, đó là với chúng ta.
Còn về sau thì khi nào anh lên đến thì lại nói.
Dù sao đã có căn cơ như tôi thì chưa đến trăm năm anh sẽ hồi phục tu vi như cũ mà
“Đã hiểu.
Hirio gật đầu nói, anh đi theo Lauriel và nàng đưa ra một túi vải nặng trĩu.
“Anh cần vũ khí và vài vật phẩm giúp chuyển hoá điểm kinh nghiệm (exp)
nên bây giờ chúng ta sẽ đến phiên chợ.
“Chuyển hoá điểm kinh nghiệm?
Đó là cách gọi việc hấp thu năng lượng tự nhiên sao?
Hirio thắc mắc.
“Ừm, tại Eilrine này thì năng lượng tự nhiên cực kỳ dày đặc, điều này anh cũng đã biết rồi.
Nhưng do bất kỳ ai sinh ra tại đây cũng đã sở hữu nguồn năng lượng riêng của bản thân
nên họ không có khả năng sử dụng năng lượng tự nhiên cho mục đích cá nhân được.
Lauriel vừa đi vừa giải thích.
“Các ma thú cũng vậy, tuy nhiên bất cứ sinh vật nào có khả năng sản sinh năng lượng đều sẽ tuồng chúng ra một khi chết đi.
Đó được gọi là điểm kinh nghiệm – thứ giúp những
sinh vật khác tăng cường tu vi bằng việc hấp thu.
“Vậy, nó cũng chỉ là một dạng năng lượng?
Hirio xoa cằm hỏi.
“Có thể nghĩ theo hướng đó, chính xác mà nói thì năng lượng này được sinh ra từ sinh vật sống nên nó mang theo khả năng tăng cường phát triển cho bất cứ ai có thể hấp thu.
Mặc dù không phải ai cũng có thể hoàn toàn hưởng thụ tất cả.
“Là do thiên phú sao?
“Hiểu nhanh đấy, tuỳ thuộc vào bản thân người đó sở hữu thuộc tính nguyên tố nào và thiên phú bản thân.
Lauriel dừng lại và chỉ thẳng vào ngực Hirio.
“Là cái dòng
[Mật độ Mana]
của anh đấy, chỉ số càng cao thì khả năng hấp thu exp càng trọn vẹn.
“Nghĩa là tôi chỉ cần đưa đủ exp cho các tiểu cảnh thì đại cảnh cũng sẽ lên đúng chứ?
“Nó chỉ đúng khi anh được phù hộ cho khí vận khủng bố thôi, làm gì có chuyện đột phá đại cảnh đơn giản như thế được.
“Ý nàng là?
Hirio xoa cằm nói, anh mang theo vẻ suy tư nghiêm túc bên trong mắt và dường như không kiểm soát được bản thân vừa nói gì đó rất lạ.
Nhưng Lauriel thì đơ hẳn ra, nàng đứng hình nhìn Hirio đang suy tư và gò má nổi lên chút ửng đỏ.
“Sao vậy?
“Anh vừa mới gọi tôi là gì?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập