Chương 104: Trưởng làng Hoàng Nghi và Ma niệm.

Audio

00:0016:39

Từng dòng năng lượng không ngừng luân chuyển xung quanh, một khu vực rộng lớn đang ngày càng tỏa ra các nguồn áp lực mạnh mẽ lên môi trường với hạch tâm là một bóng dáng con người đang ngồi thiền cực kỳ nhập tâm.

Không khí rung lên nhè nhẹ và từng đợt gió chậm rãi tiêu tán đi.

Một cỗ lực lượng mạnh bạo đang dần dần được đè nén vào trong cơ thể có phần gầy yếu kia.

Hắn chậm rãi hít một hơi, đôi mi cũng nhẹ nhàng mở ra.

Hàn quang bắn mạnh về phía trước, một đợt sóng năng lượng mạnh mẽ xé rách đi hàng loạt các vách tường trước mặt hắn.

Hoàng Nghi mỉm cười gật đầu, cảnh giới Nhị Đạo cảnh hậu kỳ đã được giải phóng hoàn toàn, hắn đã bước chân đến một tầng cao mới của tu sĩ – Tam Đạo cảnh sơ kỳ.

“Daint huynh cũng thật là quá hào phóng, cũng thật là có sức chơi.

Hắn nói, bàn tay nắm lại và thả ra tạo thành những cơn sóng gợn nhè nhẹ khiến biểu cảm Hoàng Nghi có chút phấn khởi trong lòng.

Tẩy cốt đan là một loại đan dược có cực nhiều giúp ích đối với thiên phú rẻ rách của Hoàng Nghi, hắn đã thay xương đổi thịt và hoàn toàn nâng cao thiên phú bản thân lên rất nhiều.

Cảnh giới Nhị Đạo cảnh hậu kỳ bị phong bế nhiều năm cũng chỉ cần một tháng hơn đã có thể cởi bỏ đi hoàn toàn.

“Cha!

Một chất giọng non nớt vang lên, gương mặt có chút mệt mỏi của Hoàng Nghi bỗng chốc được thả lỏng và hắn nhanh chân bước đến giang tay đón lấy đứa con mình luôn dành cho rất nhiều yêu thương.

“Trưởng làng.

Bên cạnh cậu bé đang chạy tung tăng là một dáng người cao ráo cùng nước da trắng ngần, vóc dáng tuy rằng không thể gọi là quá thon thả nhưng cũng rất cân đối.

Mái tóc ngắn màu đen sậm cùng gương mặt mang theo vẻ hiền dịu chất phát tự nhiên, nàng là Tuyền Ly – người hiện tại đang trông coi con trai giúp Hoàng Nghi trong thời gian hắn bế quan đột phá cảnh giới.

“Vất vả rồi.

Vứt lại cho nàng một câu, Hoàng Nghi nhanh chóng ôm lấy Hoàng Huy và bước ra khỏi căn phòng đã có phần cũ nát.

Hắn không cần phải câu nệ với nàng, Tuyền Ly là người đang phụ thuộc vào hắn, không chỉ nàng mà toàn bộ thôn làng nơi đây cũng là như vậy.

Với số lượng tu sĩ hiếm đến khó tin, Nhị Đạo cảnh hậu kỳ đã có thể giúp Hoàng Nghi đạt được chức trưởng làng và hoàn toàn trở thành chủ nhân của rất nhiều người sống tại đây.

Bọn họ buộc phải bám vào một kẻ mạnh để có thể bình yên sống qua ngày, và Hoàng Nghi cũng rất vui lòng bảo hộ họ để đổi lấy một nơi chốn cùng cuộc sống nhẹ nhàng thư thả.

Cơ bản mà nói, đây là một cuộc giao dịch đôi bên cùng có lợi.

Vì thế nên khi Hoàng Nghi nói rằng bản thân có thể đột phá lên cảnh giới cao hơn thì rất nhiều người ở đây sốt sắn chăm lo cho hắn, bởi vì hắn chính là sức mạnh của tất cả bọn họ.

Đôi mắt rủ đi vẻ mệt mỏi, Tuyền Ly mỉm cười nhẹ nhàng và ngước mặt về phía bầu trời.

Thôn gia ta, đã có một cường giả chân chính bảo hộ!

Tâm trí được thả lỏng đi rất nhiều, nàng từ lâu vẫn luôn phải vật lộn với môi trường xung quanh khi bất kỳ tu sĩ nào cũng có thể tạo uy hiếp đến toàn bộ thôn gia này.

Từ khi Hoàng Nghi xuất hiện thì mọi chuyện mới trở nên nhẹ nhàng hơn đi phần nào, nhưng những thôn làng lân cận cũng đồng dạng có tu sĩ bảo hộ.

Thật may vì họ chỉ có cảnh giới sức mạnh tương đương nhau nên vẫn chưa hề xảy ra bất cứ cuộc tấn công quy mô lớn nào mang ý nghĩa cướp đoạt hay chiến tranh cả.

Và hiện tại thì Hoàng Nghi lại tiến thêm một bước vào cảnh giới mới.

Tuy rằng bản thân Tuyền Ly không hề hiểu hết về thế giới của tu sĩ, nhưng nàng vẫn có thể nhận biết các cảnh giới và hình thức phân chia sức mạnh của họ.

Hoặc đơn giản hơn là đếm số vòng Đạo cảnh ở phía sau mỗi tu sĩ.

Từ yếu nhất là Nhất Đạo cảnh cho đến Nhị Đạo cảnh, sau đó là Tam Đạo…

Ở phía trên đó vẫn còn vài cái tên, nhưng Tuyền Ly lại chẳng muốn nghĩ đến chúng, dù sao thì cả đời nàng cũng chẳng có cơ hội được gặp bất cứ vị tu sĩ nào có cảnh giới cao hơn Hoàng Nghi vào lúc này cả.

Tam Đạo cảnh sơ kỳ!

Đôi chân bước nhanh tạo ra từng đợt gió gợn nhè nhẹ, Hoàng Nghi cảm giác bản thân đang dần dần hình thành một cỗ không gian bên sâu trong cơ thể mình.

Một cảm giác rất kỳ lạ đối với anh.

Ba vòng Đạo cảnh hoàn toàn không bị che giấu phía sau lưng.

“Là tâm niệm?

Tự hỏi bản thân chút ít, Hoàng Nghi tuy có hiểu biết về thứ được gọi là tâm niệm của tu sĩ mỗi khi họ đạt được cảnh giới Tam Đạo.

Nhưng để hiểu thêm và có cách bồi dưỡng tâm niệm bản thân tốt nhất thì anh vẫn khá mù mờ.

Nếu có ai đó ở đây để chỉ điểm cho anh một hai thì mọi chuyện có lẽ đã dễ dàng hơn.

“Chuyện gì?

Vài âm thanh huyên náo bỗng nhiên xuất hiện khiến Hoàng Nghi khẽ cau mày, anh cảm nhận được khá nhiều khí tức tu sĩ đang dần dần tiến lại gần với cổng thôn hơn.

“Là Kim Thiên Thôn!

Bọn họ lại tiến đến muốn sát nhập hai thôn chúng ta!

Kẻ có vóc dáng vạm vỡ vội vã chạy vào, hắn thở gấp với mồ hôi nhễ nhại trên trán và biểu cảm có phần tái xanh.

Hoàng Nghi nghiến chặt răng mình, anh thật sự chẳng hề mong muốn bản thân phải nghe thêm về chuyện này bất kỳ một lần nào nữa.

Nhưng nó vẫn cứ tiếp diễn – các cuộc tranh giành lãnh thổ và tài nguyên.

Sẽ chẳng thể giải quyết các vấn đề liên quan tới tài nguyên tu luyện và không gian sinh sống với cách gây chiến sang các vùng lân cận.

Đó cũng chính là nguyên lý cơ bản mà Hoàng Nghi luôn tin rằng nó đúng, nhưng lại chưa từng có bất kỳ kẻ nào nguyện tin theo cả.

Chiến tranh chỉ tạo ra sự mất mát và thậm chí là nguồn tài nguyên còn bị hao hụt nhiều hơn cả lúc ban đầu.

Đã có rất nhiều minh chứng cho chuyện này, và lại chẳng có kẻ nào quan tâm đến.

Nắm tay siết chặt, Hoàng Nghi vuốt nhẹ đầu con trai nhỏ của mình và đặt nhóc con xuống đất.

Anh cần phải ra mặt, cần phải làm gì đó để ngăn chặn các cuộc chiến.

Không khí dao động nhẹ, Hoàng Nghi có thể cảm nhận được đối phương có khoảng ba đến bốn tu sĩ Nhị Đạo cảnh, và vài người là Nhất Đạo cảnh với căn nguyên không mang theo thuộc tính ngũ hành.

Anh dùng tay xoa nhẹ mặt mình và đi thẳng về phía cổng làng.

Kẻ đến chắc hẳn đã chuẩn bị để khai mở trận chiến cướp đoạt nếu việc đàm phán không thành công, đó cũng hẳn là lý do mà bọn chúng đã huy động gần như toàn bộ tu sĩ có mặt trong thôn.

Thôn gia của Hoàng Nghi chỉ có khoảng bốn tu sĩ tu vi Nhị Đạo cảnh, và họ đều không phải dạng người có kỹ năng chiến đấu quá vượt trội.

Cuộc sống bình yên đã phần nào khiến họ trở nên thật mềm yếu.

Cánh cổng đơn sơ làm bằng gỗ cây bạch dương nhanh chóng xuất hiện trước mắt anh, Hoàng Nghi lắc nhẹ cổ và hít sâu một hơi dài.

Có hơn hai mươi người đang đứng sẵn trước cổng thôn, và tất cả bọn chúng đều có ánh mắt không hề mang theo chút ít cảm xúc thân thiện nào.

Việc chẳng hề che giấu đi ý đồ bản thân đã khẳng định Kim Thiên Thôn đã có quyết định và đang cực kỳ tự tin với quyết định ấy, vậy thì việc cố gắng đàm phán đã trở thành vô nghĩa.

Bản thân Hoàng Nghi chưa nói hay lộ ra bất cứ thông tin nào cho thấy anh đã đột phá đến Tam Đạo cảnh sơ kỳ, vòng Đạo cảnh chỉ cần không bật lên là được.

Và đây sẽ chính là mắt xích quan trọng nhất.

“Trưởng thôn!

Một đám thanh niên có cơ thể không quá cường tráng bỗng chốc trở nên mừng rỡ và chạy nhanh đến chỗ Hoàng Nghi, họ có lẽ đang trong trạng thái căng thẳng nhất trước khi anh tiến đến.

“Haha… Hoàng huynh đã đến thì cũng dễ để nói chuyện hơn rồi.

Một kẻ khác với mái tóc bồng bềnh cùng đôi tay chật kín các hình vẽ chậm rãi cất tiếng, hắn nghiêng nhẹ đầu và gương mặt méo mó cũng nở một nụ cười tràn đầy sát ý.

Hoàng Nghi bước chân nhanh hơn và đôi mắt cũng hoàn toàn bao phủ bởi chiến ý, anh không ngại phải đánh nhau nếu đó là điều bắt buộc.

Thôn làng này chính là nơi con trai anh cần để có một cuộc sống bình thường như bao người.

Và nó, sẽ không bị huỷ hoại bởi những kẻ như thế kia.

“Nói chuyện?

Hoàng Nghi nghiến nhẹ răng mình và khí tức bỗng chốc dâng cao tạo ra từng đợt sóng gợn len lỏi vào không khí.

Ba vòng Đạo cảnh chậm rãi hiện lên, đôi mắt của tất cả mọi người ở đây tràn ngập sự khó tin và xúc động.

“Khí tức này!

“B-Ba vòng Đạo cảnh!

“Tam Đạo cảnh cao thủ!

“Không ổn!

Từng kẻ ngay lập tức bị hoảng sợ đến, bọn chúng không hề nhận được bất kỳ tin tức nào cho việc Hoàng Nghi đã đột phá đến Tam Đạo cảnh cả.

“Chạy!

Tiếng la ó vang lên, dù rằng bản thân không quá thông minh nhưng bất cứ kẻ nào tại đây cũng hiểu rằng sức mạnh chênh lệch một đại cảnh giới là lớn đến nhường nào.

Dù tất cả bọn chúng là Nhị Đạo cảnh hậu kỳ thì cũng chẳng thể làm gì chứ đừng nói đến chuyện ở đây chỉ có chưa đến hai người có tu vi hậu kỳ.

Quốc Huỳnh nuốt nhanh một ngụm nước bọt, hắn cũng chính là kẻ vừa hách dịch với Hoàng Nghi vài giây trước, nhưng hiện tại lại đang chậm rãi hạ gối và hai tay chống xuống nền đất dơ bẩn.

“Hoàng Nghi huynh trưởng xin hãy thứ lỗi, chúng ta chỉ là một lũ thuộc hạ làm việc theo lệnh mà thôi.

Dù cho khí tức cùng ba vòng Đạo cảnh mà Hoàng Nghi vừa toả ra cũng chỉ tầm mức Tam Đạo cảnh sơ kỳ mà thôi, chỉ nhiêu đó là quá đủ để hoàn toàn diệt sát đội nhóm bốn Nhị Đạo cảnh của Quốc Huỳnh.

“.

Hoàng Nghi ngước nhẹ đầu lên trước, anh đã chuẩn bị cho một trận đánh dài hơi nhưng thực tế có vẻ khác biệt hoàn toàn.

“Là Tam Đạo cảnh cao thủ!

Từng người từng người đều giật mình lùi ngược về sau, họ có thể sẽ gặp nguy hiểm nếu bị cuốn vào trận chiến giữa tu sĩ Tam Đạo cảnh và Nhị Đạo cảnh hậu kỳ.

Không!

đó không phải là cuộc chiến, mà là cuộc tàn sát một chiều.

Không khí có chút lạnh lẽo, Hoàng Nghi chậm rãi giơ lòng bàn tay lên trước mặt mình.

Anh thở nhẹ một ngụm khí, đôi mắt yên tĩnh như thể chỉ còn lại duy nhất bản thân giữa thế gian này.

Huyền Long Giáng!

Bàn tay nắm chặt lại và một luồng năng lượng ngay lập tức bùng nổ mạnh mẽ, từ cơ thể Hoàng Nghi chậm rãi tuôn ra một màu xanh dương nhợt nhạt.

Màn sương chậm rãi tụ thành một khối, đầu cự long hiện lên càng ngày càng rõ ràng và mặt đất xuất hiện những đợt rung chấn nhỏ.

“K-Không ổn!

“Báo cho trưởng môn!

Quốc Huỳnh hét lớn, hắn lách người và đôi chân giậm mạnh phóng thẳng về phía Hoàng Nghi.

Nếu hắn bỏ chạy vào lúc này thì đầu cự long kia có khả năng sẽ bắt trọn cả bọn lại một chỗ.

Nhưng nếu chia lực lượng ra và để hai người bỏ chạy với hai hướng khác nhau trong lúc hắn cùng kẻ bên cạnh sẽ tấn công cầm chân Hoàng nghi thì sẽ có tỷ lệ đào tẩu thành công cao hơn.

“Ngọc Thiên!

“Giết!

Hai tay nổi cuồn cuộn các múi cơ và đôi mắt lóe mạnh ánh sáng nhẹ, Quốc Huỳnh hướng hai tay đến trước mặt Hoàng Nghi và vỗ mạnh vào nhau.

Ầm!

Âm thanh như thể một vụ nổ phát ra, gió thổi tạo thành một đám bụi nhỏ.

Cơ thể phóng ngược ra sau và đôi chân lần nữa dậm mạnh để lấy đà.

Quốc Huỳnh chắc chắn đòn vừa rồi thậm chí chẳng thể tạo ra thương tổn gì cho Hoàng Nghi cả, nhưng hắn vẫn cần phải thực hiện vì đó là kỹ năng duy nhất có thể gây rối cho đối phương và tạm thời khiến hắn mất đi tầm nhìn.

Vèo!

“Khặc!

“Không thể nào…”

Cơ thể căng cứng lại, Quốc Huỳnh nhìn thấy đám bụi dần dần tiêu tán và nơi Hoàng Nghi vừa đứng chẳng còn lại bất cứ thứ gì cả.

Và một loạt âm thanh như thể ai đó đang bị bóp cổ khiến hắn rung rung hàm răng của mình.

Không lẽ Ngọc Thiên đã…

Như thể xác nhận điều gì, Quốc Huỳnh chậm rãi xoay đầu nhìn về phía sau.

Đôi mắt hắn mở to và trái tim gần như ngừng đập.

Hoàng Nghi đang đứng ở đó, cự long vẫn đang hình thành trên đầu anh.

Nhưng trên tay anh lại đang có một cơ thể nhão nhoẹt với tứ chi thả lỏng như con rối đứt dây.

“Các ngươi đến đây với suy nghĩ rằng bản thân là kẻ chinh phục, và bất cứ kẻ chinh phục nào cũng cần một cái kết viên mãn.

Bàn tay thả khỏi cái cổ đã bị bóp nát kia, Hoàng Nghi liếc nhẹ về phía Quốc Huỳnh và tất cả những người khác vẫn đang lùi rất xa khu vực này, có kẻ bị thương và cũng có rất nhiều người đã bị dư chấn cuộc chiến làm cho bất tỉnh.

Nhưng bất cứ ai cũng đang thể hiện một biểu cảm chung:

Sợ hãi!

Không ai biết rằng Hoàng Nghi đã làm gì, nhưng Ngọc Thiên là chân chính tu sĩ Nhị Đạo cảnh hậu kỳ.

Vậy mà lại bị giết nhanh đến mức chẳng thể phản kháng.

Quốc Huỳnh gương mặt bắt đầu xiêu vẹo, hàm dưới cùng hai chân của hắn gần như đang run rẩy hết mức.

Trái tim cũng đập một cách dồn dập và bờ lưng trở nên lạnh như băng.

Hắn không thể chạy được nữa, Hoàng Nghi vừa thể hiện tốc độ bản thân vượt trội hoàn toàn so với hắn.

Nhưng dường như có gì đó.

Quốc Huỳnh đưa mắt quét nhanh một vòng và phát hiện hai đồng bọn của mình đã tẩu thoát thành công, hắn thở dài trong lòng và bàn tay siết chặt.

“Sát nhập?

“Haha…”

Hoàng Nghi cười lớn, anh lắc lắc nhẹ cổ tay và bước đi về phía Quốc Huỳnh một cách cực kỳ chậm rãi.

Ong!

Ong!

Ong!

Từng bước chân của anh lại tạo ra một đợt rung chấn nhẹ trong không khí.

Và đầu cự long lại rõ ràng thêm một chút nữa.

Anh hiểu rõ thế giới này là như thế, sự bẩn thỉu của những kẻ cầm quyền và sức mê hoặc của quyền lực.

Chỉ mới tháng trước, anh chỉ làm một Nhị Đạo cảnh hậu kỳ tương tự với tất cả bọn chúng.

Nhưng sau khi đột phá đến Tam Đạo cảnh giới, mặc dù vẫn chưa thể tạo ra tâm niệm cho mình nhưng Hoàng Nghi vẫn có thể hưởng thụ cảm giác mê hoặc mà thực lực mang lại.

Như thể bản thân mình có thể làm mọi thứ, có thể giải quyết tất cả mọi chuyện.

“Đây chỉ là bắt đầu…”

Hoàng Nghi nói trong lòng mình, anh vẫn chưa thể chân chính đặt chân vào hàng ngũ của những kẻ mạnh.

Hoặc ít nhất là đủ tư cách để những kẻ mạnh kia nhìn nhận chính mình.

Đầu cự long trở nên sậm màu hơn và từng đợt gió lạnh thổi lướt qua không gian nơi đây.

Ở trước mặt anh, Quốc Huỳnh cố nén hô hấp của mình lại và tứ chi cũng liên tục được năng lượng tự nhiên tăng cường qua từng giây.

Nhị Đạo cảnh đỉnh phong cho phép hắn có thể liên tục cường hoá tứ chi và tăng mạnh sức chiến đấu cũng như độ linh hoạt của toàn cơ thể, nhưng Quốc Huỳnh thừa biết rằng chỉ nhiêu đó là chẳng thể đủ để chạy trốn khỏi Hoàng Nghi.

Nhưng hắn không cần bỏ chạy, hiện tại việc duy nhất cần làm chỉ là câu giờ cho đến khi có các thành viên cấp cao tu vi Tam Đạo cảnh đến ứng cứu.

Hoàng Nghi có vẻ như chỉ vừa tiến vào Tam Đạo cảnh, vì thế nên nếu có thêm tiếp viện đồng cấp thì Quốc Huỳnh sẽ có tỷ lệ sống sót cao hơn.

Chỉ cần câu giờ!

Hai tay áp chặt xuống mặt đất, Quốc Huỳnh dồn lực vào đôi chân và toàn bộ bắp tay căng cứng lên hết mức.

Đây là một loại Tiên pháp cấp thấp, tuy nó không có lực công kích quá mạnh mẽ nhưng lại có độ thực dụng trong chiến đấu rất cao.

Ầm!

Cự long lắc nhẹ đầu, một âm thanh như tiếng pháo vang dội phát ra và Hoàng Nghi dừng lại bước chân.

Anh đã có thể cảm nhận được sự trống rỗng bên trong thể nội của mình, Đạo tâm vẫn chưa được hình thành và cảnh giới Tam Đạo cảnh chưa hoàn toàn vững chắc sẽ khiến cho các cuộc chiến dài hơi không mang lại kết quả tốt cho anh.

Đó là lý do Hoàng Nghi sử dụng Hoàng cấp Tiên pháp – Huyền Long Giáng để chiến đấu.

Tiên pháp này có uy lực vượt trội nhưng lại có thời gian cần thiết để thi triển quá lâu, đó cũng là lý do Hoàng Nghi mặc kệ Quốc Huỳnh câu giờ dù rằng anh cũng đã nhìn thấu suy nghĩ của hắn.

Không quan trọng là ai đến, anh sẽ bảo vệ nơi đây!

Gào!

Đầu cự long gầm thét, hai tay Hoàng Nghi giơ lên và cái miệng lớn của cự long mở rộng ra.

“Cự long mở miệng?

Ngươi định-”

Không để Quốc Huỳnh nói hết câu, đầu cự long đã xuất hiện trước mắt hắn và hàm răng sắt bén ngay lập tức khiến cơ thể Quốc Huỳnh bị cắn nát thành hai nửa riêng biệt.

Phụt!

Máu bắn tung toé và phần thân dưới Quốc Huỳnh ngã nhào ra nền đất, đôi mắt Hoàng Nghi chỉ nhìn lướt qua và rất nhanh chuyển sự tập trung về phía những kẻ khác đang run rẩy bỏ chạy.

Anh không có ý định truy đuổi, nhưng nếu để bọn chúng rời đi thì cũng không phải là một quyết định có lợi ích.

Chỉ là…

Một cảm giác nặng nề len lỏi vào tâm niệm Hoàng Nghi, anh cảm nhận được nơi sâu nhất trong tâm thức mình dần dần xuất hiện các chấm đen nhỏ li ti dần dần tụ hợp lại thành một khối duy nhất.

Nó nhỏ, nhưng lại tạo ra áp lực nặng đến khó tin.

“Ma niệm…”

Phủi nhẹ ngực mình, Hoàng Nghi xoay người bỏ đi trở vào thôn.

Sẽ có một cuộc đại chiến khác, điều quan trọng nhất lúc này chính là xoá bỏ ma niệm và tìm cách bồi dưỡng tâm niệm để đạo tâm được sinh ra.

Tam Đạo cảnh là cảnh giới duy nhất mà tu sĩ có thể tạo và bồi dưỡng tâm niệm của mình, đây có thể nói chính là nền tảng cực kỳ quan trọng để tiến thêm trên tiên lộ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập