Chương 1: Kịch bản hiện tại không đúng lắm

Nhức, cực kỳ đau nhức.

Đó là cảm giác đầu tiên khi ý thức quay trở lại.

Không phải cơn đau đầu nhẹ sau những bữa tiệc thâu đêm kiếp trước, mà là một cơn đau nhức dữ dội từ vùng thái dương bên trái, lan tỏa xuống cả hốc mắt khiến Yamato Keiji phải nhíu chặt lông mày trước khi gược gạo nâng lên mí mắt nặng trĩu.

Mùi nước hoa rẻ tiền, mùi bia đổ cùng mùi thuốc lá hỗn hợp lại chui vào mũi khiến Yamato không khỏi đột ngột bị sặc.

Liếc nhìn không gian xung quanh, đèn led nhiều màu vẫn nhấp nháy yếu ớt, loa karaoke không ngừng phát ra giai điện điện tử chói tai khiến cơn đau đầu của hắn càng trầm trọng.

“Này là phòng karaoke à?

Tên khốn nào khẩu vị kém như vậy lại mang ta tới cái chổ này?

Yamato nhớ lại bản thân hôm qua đang trên du thuyền cùng đồng bọn uống say bét nhè, lập tức liền phải bất tỉnh nhân sự, hiện tại vừa mở mắt liền thấy bản thân trong phòng karaoke, hắn không khỏi chợt cảm thấy hơi kỳ quái.

Dù sao có thể gia nhập vòng xã giao của hắn không phải thiếu gia công tử thì cũng là tuổi trẻ tài cao, nhà giàu mới nổi, các hoạt động như đi karaoke bọn hắn đã sớm đi chán từ lâu, làm gì hiện tại còn rảnh rỗi đi mấy chổ này, có thời gian đó còn không bằng đi vài cái tiệc hội cùng nhau trang bức tán gái nha.

Cảm thấy cổ họng hơi khô ráo, Yamato vớ đại một chai bia trên bàn, cũng không ngại có đắt tiền hay không lập tức liền đừa lên miệng mà rót.

Hương vị đắng chat, hậu vị ngọt ngào dễ chịu khiến Yamato lập tức cảm thấy một trận sảng khoái tức thời, tinh thần cũng tỉnh táo nhiều.

Tuy nhiên cảm giác đầu đau âm ỉ như búa bổ kia vẫn còn đọng lại khiến Yamato không khỏi nghi hoặc mà đưa tay sờ sờ vùng thái dương đang ẩm ướt.

Không thấy thì thôi, vừa đưa tay xuống nhìn thử Yamato liền bị dọa cho giật mình vì bàn tay đầy máu trước mắt.

“Má, trách không được đầu đau như búa bổ, thì ra là thật vừa bị bổ nha.

Nhìn thấy máu, nội tâm Yamato cũng chợt căng cứng lại, hắn cũng vội vàng đánh giá lại tình hình bản thân hiện tại và hoàn cảnh lúc này.

Yamato lần nữa quét mắt nhìn xung quanh, lần này hắn mới phát hiện một thiếu nữ chẳng biết từ bao giờ đã nằm trên ghế sofa, hai mắt nhắm nghiền tựa như ngủ rất say.

Dáng người yểu điệu mà đầy đặn, bộ đồng phục JK màu xanh đen xộc xệch, mái tóc đen dài xõa tung che lấp một phần khuôn mặt.

Lồng ngực phập phồng theo nhịp cho thấy vẫn còn sống, chỉ là bất tỉnh.

Trên mặt bàn thấp trước sofa, vài chai bị đổ, và một miệng chai bia đã vỡ nằm lăn lóc dưới sàn xung quanh còn rải rác mảnh vỡ thủy.

Chưa kịp định thần, ào ạt ký ức lập tức ập đến nuốt chửng tinh thần của Yamato.

Dòng hồi ức cuộn xoáy vào nhau như vô số thước phim được chiếu đồng thời trong tâm trí hắn.

Một bên là hình ảnh hắn, Yamato Keiji, năm nay 22 tuổi, phó tổ trưởng của một tổ chức Yakuza nhỏ trực thuộc Kaiho-kai ở Shinjuku.

Một thân phận chẳng có gì đặc biệt ngoài việc.

hơi ngổ ngáo, bốc đồng và háo sắc.

Một đoạn thời gian trước, sau một buổi vui chơi kịch liệt cùng đám thuộc hạ, hắn ta và vài tên đã lôi một nữ sinh trung học vào phòng karaoke này.

Định bụng

"vui vẻ"

một chút, đối phương ban đầu cũng rất ngượng ngùng sắc mặt ởm ờ một bộ dáng rất dễ bắt nạt khiến cho Yamato phá lệ hung phần, vì vậy mà đã lén đưa thuốc vào ly rượu của đối phương dự định một lát sẽ vui vẻ một chút.

Nào ngờ nữ sinh này thế mà khôn khéo hơn tưởng tượng lập tức liền phát giác trạng thái thân thể có chút không đúng vì vậy mà dự định cưỡng ép đứng dậy rời đi.

Yamato sớm đã bị dục hỏa đốt người, sao có thể để con vịt vào nồi rồi lại bay đi mất, vì vậy mà lập tức động vũ lực đè đối phương xuống.

Nữ sinh lập tức cũng chống trả quyết liệt.

Kết quả là giằng co trải qua một phút, thuốc cũng đã ngấm khiến cho thiếu nữ dần dần hôn mê, nhưng trước đó nàng vẫn kịp thuận tay vớ lấy một chai bia trên bàn để “kính” hắn chai vào thái dương trái.

Tình huống hiện tại là hắn đã tỉnh lại nhưng cảm giác như đã thiếu mất nửa cái mạng vậy, một chai bia kia vào đầu trực tiếp đem hắn đánh cho hồi quy tiền kiếp trực tiếp nhớ lại ký ức kiếp trước.

Tại sao hắn biết mình là nhớ lại kiếp trước mà không phải đoạt xá?

Này chính hắn cũng không biết phải làm sao phân biệt, chỉ là Yamato cảm giác chính mình dù nhớ lại kiếp trước nhưng hắn cũng không có chút nào cảm thấy khác biệt nha, hắn vẫn cảm thấy nhân sinh hiện tại rất tốt, không có chổ nào là không hài hòa.

Không thể không nói, một chia bia kia trực tiếp đánh gục gã phó tổ trưởng họ Yamato lừng danh, thiếu nữ này sau đó cũng có thể cầm việc này đi khoác lác với bạn bè đi.

Tự mở một trò đùa, Yamato lại tựa lưng vào ghế mà suy ngẫm lại tình cảnh hiện tại.

Mặc dù trí nhớ kiếp trước chỉ kéo dài đến buổi tiệc đêm trên du thuyền ấy nhưng từng đoạn ký ức Yamato vẫn nhớ rất kỹ tựa như cuộc đời kiếp trước vừa chỉ mới trải qua vào hôm qua.

Một doanh nhân thành đạt.

Một nhà sưu tầm nghệ thuật có gu thẩm mỹ tinh tế.

Một chính khách thỉnh thoảng xuất hiện trên các mặt báo tài chính, một thiếu gia hào hoa có tiếng trong làng ăn chơi.

Cuộc đời hắn từ khi bắt đầu từ khi có nhận thức liền đã những bữa tiệc xa hoa những buổi tụ hợp của giời thượng lưu, những chuyến du thuyền riêng ở vịnh Tokyo, những cuộc tình chóng vánh với các người mẫu, idol, và cả những đêm dài một mình trong căn hộ penthouse nhìn ra toàn cảnh thủ đô, một cuộc đời muôn màu muôn vẻ khiến cho hắn hiện tại nhớ lại liền không khỏi cảm thấy.

trống rỗng.

Hắn có tất cả.

Tiền bạc, địa vị, phụ nữ, sự kính nể (hoặc đố kỵ)

của người đời.

Một cuộc đời hoàn hảo đến mức nhàm chán.

Đến nỗi hiện tại khi vĩnh viễn không thể quay lại cuộc sống và thân phận cũ hắn cũng chẳng cảm thấy tiếc nuối là mấy.

Nếu có gì đó làm cho Yamato cảm thấy buồn bực thì đó là hiện tại, hắn ở đây.

Trong một phòng karaoke tanh mùi bia rượu, với một vết thương trên đầu, trước mặt là một nữ sinh trung học đang hôn mê bất tỉnh.

Yamato ngồi dậy, chậm rãi, cảm nhận từng khớp xương của thân thể mới vừa lạ vừa quen này.

Hắn đưa tay bóp trán, cố gắng sắp xếp mớ hỗn độn trong đầu.

"Thế đấy, "

hắn lẩm bẩm một mình, giọng nói khàn khàn tựa như có chút thất lạc.

Hắn nhìn xuống bộ vest đen đắt tiền nhưng đã nhăn nhúm trên người mình.

Nhãn hiệu Armani, may đo riêng.

Chiếc đồng hồ Rolex Day-Date bằng vàng trên cổ tay vẫn sáng lấp lánh dưới ánh đèn led.

Xung quanh là điện thoại xịn, ví da hàng hiệu, chìa khóa xe Lexus.

Một cười nhạt thoáng qua trên môi hắn.

Đời trước phú quý, đời này lại là phú quý.

Yamato đưa mắt nhìn cô gái trên ghế.

Một nữ sinh trung học vô tội bị cuốn vào trò chơi chơi mua vui của lũ cặn bã.

Đám đàn em của hắn – ồ, đúng rồi, đám đàn em đâu?

Yamato quay đầu nhìn quanh.

Cánh cửa phòng khép chặt.

Có lẽ vì nghĩ đại ca đơn độc ở trong phòng cùng một tiểu nữ sinh hắn cũng không có nguy hiểm gì, cũng chẳng có phúc lợi đến phiên bọn hắn vì vậy mà cả đám đã sớm rời đi để đại ca có thể thoải mái tự nhiên nhất mà không biết đại ca của bọn hắn, phó tổ trưởng Yamato uy phong lẫy lừng kém chút bị nữ sinh trung học nện chết.

Yamato đứng dậy, hơi loạng choạng vì chóng mặt.

Hắn bước tới chỗ cô gái, cúi xuống xem xét.

Hơi thở cô ấy đều, sắc mặt tái nhợt nhưng không có dấu hiệu nguy hiểm.

Hắn lật người cô lại, gạt mái tóc che khuất khuôn mặt.

Một khuôn mặt non nớt nhưng cũng không kém phần sắc xảo, có lẽ mới 16, 17 tuổi gì đi.

Còn rất trẻ.

Trên cổ tay cô có vết bầm tím, có thể do lúc giãy giụa tạo thành.

Trên chiếc cặp nằm vất vưởng gần đó, hắn thoáng thấy tên trường:

"Trường trung học phổ thông quận Shinjuku số 3"

"Nợ nần của bố mẹ?

Hay tự dưng bị lôi vào?"

Hắn tự hỏi, rồi lắc đầu.

"Không quan trọng, chuyện quan trọng là hiện tại nên xử lý thế nào đây?"

Nhìn gương mặt xinh đẹp cùng dáng người yểu điệu kia, một luồng tà ý không khỏi dâng lên trong lòng Yamato.

Người dù sao cũng đã bất tỉnh rồi, muốn không thử một cái?

Vừa có ý nghĩ này, Yamato liền lập tức đem nó bóp chết.

“Quả nhiên là nhân cách của đời này đang làm quấy phá mà.

Cũng không phải là đạo đức trong lòng trỗi dậy hay gì, chỉ là Yamato suy nghĩ rất đơn giản.

Hắn đời trước vừa phú vừa quý, gương mặt cũng không tệ, từ bao giờ lại thảm hại tới mức phải đánh thuốc mới có thể cùng nữ sinh lên giường thế này.

"Ha, "

hắn lại cười, lần này là cười chính mình.

"Thì ra trọng sinh xong, ta lại trở thành một tên khốn nạn.

Thật thú vị nha.

"Hắn nhìn đồng hồ.

11 giờ 47 phút đêm.

Còn sớm.

Quyết định trong giây lát, Yamato cúi xuống, nhấc bổng cô gái lên và bước ra khỏi phòng karaoke.

Hành lang vắng tanh.

Mấy nhân viên thấy hắn ôm một nữ sinh bất tỉnh đi ra cũng chỉ cúi đầu, giả vờ như không thấy gì.

Mọi người đều là người làm lâu năm, sớm đã có đạo sinh tồn riêng, muốn còn tiếp tục lưu ở khu Kabukicho này, mà không bị ném xuống vịnh Tokyo đút cá ăn thì tốt nhất là chỉ thấy cái cần thấy, cái không nên thấy thì không cần đi thấy.

Ra đến bãi đỗ xe khuất sau tòa nhà, hắn tìm thấy chiếc Lexus LS màu đen của mình.

Đặt cô gái lên ghế phụ, cài dây an toàn cẩn thận, rồi vòng lên ghế lái.

Yamato ngồi đó vài giây, tay vịn vô lăng, mắt nhìn vô định qua kính lái.

Thành phố Tokyo về đêm lung linh ánh đèn neon.

Những tòa nhà cao tầng, những dòng người vẫn hối hả, những quán bar, những cửa hàng tiện lợi sáng đèn 24/24.

Kiếp trước hắn không phải người ở nơi này, nhưng hắn cũng không ít lần đến Tokyo dạo chơi vì vậy mà cũng không thấy lạ lẫm.

Chân chính lạ lẫm là Yamato không nghĩ đến chính mình sẽ có ngày nhìn lại cảnh tượng Tokyo quen thuộc, nhưng là bằng một con mắt khác, một thân phận khác.

"Cuộc đời này, "

hắn khởi động máy,

"không thể lại sống vô vị như kiếp trước nữa.

"Xe lao ra đường lớn, hòa vào dòng xe cộ đêm khuya.

Yamato không đưa nữ sinh đến bệnh viện.

Đưa đến đó đồng nghĩa với việc báo cảnh sát, và tìm phiền phức.

Hắn cũng không đưa về căn hộ của mình ở gần ga Shinjuku.

Thay vào đó, hắn lái xe qua cầu Rainbow, đến một khách sạn bình dân ven biển Odaiba, nơi hắn hắn kiếp trước đã không ít lần đi qua, vì vậy mà rất quen thuộc địa lý nơi này.

Yamato thuê phòng, sắp xếp giúp cho đối phương nằm lên giường, để lại ít tiền và mãnh giấy ghi chú nhỏ hắn liền rời đi.

Về đến căn hộ của mình ở khu Minami-Azabu, một căn hộ cao cấp khang trang nhưng vắng lặng, Yamato vào phòng tắm, cởi bỏ bộ vest dính máu, hắn đứng dưới vòi sen nước nóng thật lâu.

Nhắm mắt, để mặc dòng nước xối xả lên mặt, lên vết thương.

Ký ức hai kiếp sống vẫn cuộn xoáy, nhưng dần dần, chúng bắt đầu sắp xếp lại.

Hắn là Yamato Keiji, 22 tuổi, phó tổ trưởng một băng nhóm Yakuza nhỏ.

Hắn đồng thời cũng là hắn của kiếp trước, một kẻ đã sớm cảm thấy cuộc sống quá đổi không thú vị, vì vậy mà chìm đắm trong tiệc tùng, bia rượu, hoạt động kích thích để tê liệt bản thân.

Bước ra khỏi phòng tắm, quấn khăn tắm quanh người, hắn đứng trước gương.

Một gương mặt trẻ trung, đẹp trai, có góc cạnh, lạnh lùng và tàn nhẫn tựa như thực chất mà tràn ra từ ánh mắt của hắn.

Tuy vậy Yamato vẫn không cảm thấy xa lạ bởi ánh mắt ấy vẫn là ánh mắt của một người đã từng thấy quá nhiều mà chết lặng.

Có lẽ cuộc sống kiếp này của hắn cũng sẽ không khác kiếp trước là mấy, một lần nữa đắm chìm trong sa đọa phù phiếm để khiến bản thân chết lặng.

Tuy nhiên hiện tại, vào thời điểm này, Yamato biết bản thân sẽ không phải sống một cuộc đời như thế nữa, bởi đôi mắt lạnh lùng tàn nhẫn kia của hắn được phản chiếu trong gương, sau một cái chớp mắt, lập tức liền hóa đỏ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập