Chương 93: “Cái này gọi là tách biệt khô loãng.”

“Ra hàng rồi.

Chu Mặc, Tàn Hầu và những người khác đứng bên cạnh hố sâu, nhìn Quỷ Thạch lẫn lộn với bùn đất trong hố, trên mặt tràn đầy sự hưng phấn.

“Trạm trưởng, thật sự tìm thấy rồi, ở đây đúng là có rất nhiều Quỷ Thạch.

“Nhưng hình như đây không phải hố phân, giống như có người cố ý giấu Quỷ Thạch ở chỗ này thì đúng hơn.

“Ta biết chuyện gì xảy ra rồi.

” Chu Mặc chợt bừng tỉnh đại ngộ:

“Ta đáng lẽ phải nghĩ ra từ sớm mới phải.

Vừa rồi chẳng phải ta đã nói sao?

Vị đại nhân vật này chắc chắn có rất nhiều tùy tùng, lúc rời đi đã bảo tùy tùng giúp hắn ta đào hết Quỷ Thạch trong hố phân mang đi, đúng không?

“Nhưng đã là con người thì chắc chắn sẽ có lòng riêng.

Rõ ràng là những tên tùy tùng này nảy sinh lòng tham, không nộp lên toàn bộ Quỷ Thạch mà lén đào một cái hố sâu, giấu một phần Quỷ Thạch ở đây, định bụng đợi ngày sau quay lại mang đi.

“Nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà nhất thời chưa thể quay lại.

Trần Phàm sắc mặt phức tạp đứng tại chỗ, nhìn đống Quỷ Thạch lẫn lộn với bùn đất trong hố sâu.

Hắn lại nhìn Chu Mặc đang tỏ vẻ bừng tỉnh đại ngộ bên cạnh, rồi nhìn sang con cá sấu cũng đang tỏ vẻ bừng tỉnh đại ngộ.

Đúng vậy, không chỉ Chu Mặc đột nhiên hiểu ra, mà ngay cả cá sấu hình như cũng vừa ngộ ra điều gì đó.

Cái hố phân vừa được đào lên lúc nãy đã tồn tại quá lâu rồi, ngay cả cá sấu cũng không ngửi thấy mùi gì dưới đáy hố.

Phân đều đã hóa thạch, chẳng còn lưu lại chút mùi hôi thối nào.

Suy đoán của Chu Mặc sai rồi.

Nếu đúng là vậy, 180 năm đã trôi qua, nếu vị đại nhân vật kia đã có tu vi cao thâm thì chắc chắn cũng có thể kéo dài tuổi thọ cho tùy tùng của mình, chẳng đến mức lâu như vậy mà không quay lại lấy số Quỷ Thạch đã chôn.

Còn nếu không có cách kéo dài tuổi thọ, vậy lâu như thế thì cũng sớm chết từ đời nào rồi.

Huống hồ, kẻ được đi theo sau đại nhân vật thì cũng không đến mức kém cỏi tới nỗi làm ra cái loại chuyện ngu xuẩn này, chỉ vì chút Quỷ Thạch ấy mà nảy sinh lòng tham.

Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất, chẳng qua khả năng này quá tởm lợm, hắn không muốn nói ra cho lắm.

“Được rồi.

Trần Phàm ngắt lời suy đoán của mọi người, cười nói:

“Không cần nghĩ những thứ vớ vẩn nữa, mặc kệ là của ai, chỉ cần bị chúng ta phát hiện thì chính là của chúng ta.

“Bắt đầu làm việc thôi, thu gom toàn bộ đống Quỷ Thạch này lại rồi mang về nhà.

Nửa canh giờ sau.

Quỷ Thạch trong hố sâu đã được đào lên toàn bộ.

Trong khoảng thời gian đó, Trần Phàm vẫn luôn tìm kiếm xung quanh nhưng không tìm thấy cái hố sâu thứ hai nào giống như vậy nữa.

“Trạm trưởng, chỉ là có một điểm ta cảm thấy rất kỳ lạ.

Một đoàn người bọn họ đã ngồi trên lưng cá sấu đi xuống núi, chuẩn bị về doanh trại.

Chu Mặc nắm chặt phần vảy nhô lên trên lưng cá sấu, trên mặt không nén nổi nụ cười hưng phấn cùng chút nghi hoặc.

“Ngài bảo Quỷ Thạch trong hố sâu này rốt cuộc là từ đâu tới?

Cái loại nguồn gốc không đầu không đuôi này luôn khiến người ta xài không an tâm, cứ có cảm giác như lúc nào cũng có thể bị người ta tới tận cửa đòi nợ vậy.

“Hơn nữa số lượng Quỷ Thạch trong hố sâu này nhiều quá.

“Nhiều hơn hẳn so với số lượng Quỷ Thạch trong hai cái hố phân kia của Uy Uy cộng lại.

Trần Phàm mặt không cảm xúc, liếc nhìn Chu Mặc đang tràn đầy khao khát học hỏi, dừng lại một chút, cuối cùng vẫn thở dài u oán nói:

“Đó không phải là hố sâu gì cả, đó chính là hố phân, là hố phân của cha mẹ Uy Uy.

“Quỷ Thạch ở bên trong hiển nhiên là do cha mẹ Uy Uy thải ra, nếu không thì còn có thể từ đâu tới?

“Không đúng.

” Chu Mặc có chút ngốc nghếch gãi ót:

“Nếu là do cha mẹ Uy Uy thải ra, vậy tại sao không có lấy một bãi phân nào?

Mấy cái hố phân phía trước đều có phân mà, mặc dù thời gian trôi qua lâu rồi, nhưng những đống phân đó cũng sẽ hình thành thứ giống như đá chứ.

“Bởi vì cha mẹ của Uy Uy khá là cầu kỳ.

Trần Phàm lại một lần nữa u oán nói.

Dứt lời, Tần Hầu và Vương Ma Tử ngồi ở một bên liếc nhìn nhau, lập tức hiểu ra tình huống là gì.

Họ lặng lẽ dang hai tay ra, hứng dưới trời mưa, để nước mưa gột rửa.

“Khá là cầu kỳ?

Chu Mặc ngồi trên lưng cá sấu có chút mờ mịt nhìn mấy người bên cạnh.

Sao cảm giác kỳ lạ vậy, hình như mọi người đều đã hiểu, chỉ có mình bản thân là không hiểu có ý gì thôi sao?

Cho nên cái hố sâu kia thật sự là hố phân của cha mẹ Uy Uy, chứ không phải do tùy tùng của vị đại nhân vật nào đó lén lút chôn Quỷ Thạch ở đó à?

Rất nhanh.

Một đoàn người đã trở về doanh trại, lúc này trời cũng không còn sớm nữa, qua thêm một lát có lẽ trời sẽ sập tối.

Trần Phàm từ trên lưng cá sấu nhảy xuống, đứng trong hố sụt, nhìn về phía tường thành chính của hang động số 1 trước mặt.

Vẫn là ở lại nơi này mang đến cảm giác thuộc về hơn.

Hắn cười nhìn Vương Khuê đang đi ra đón, cất lời:

“Mấy mẻ đá gửi về trước đó đều cất kỹ rồi chứ?

Lần này lại mang về một đợt Quỷ Thạch nữa, đem cất hết vào trong kho đi.

“Rõ ạ.

” Vương Khuê đầy hưng phấn sải bước đón lấy:

“Trạm trưởng, lần này thu hoạch nhiều như vậy sao?

“Tạm được.

Trần Phàm vui vẻ xua xua tay, nhìn về phía Tề Sùng đang bước ra:

“Nhóm lửa làm chút đồ ăn đi, đem cái đầu bạch tuộc kia luộc cho Uy Uy luôn, tối nay làm món bạch tuộc bạo đầu cho nó ăn, hôm nay cũng coi như nó đã lập công.

Sau đó, hắn mới đi một mình vào trong doanh trại, bắt đầu chuẩn bị kiểm kê lại thu hoạch và sắp xếp kế hoạch cho giai đoạn tiếp theo của doanh trại.

“Tần Hầu ca.

Sau khi Trạm trưởng đi rồi, Chu Mặc mới vò đầu bứt tai kéo Tần Hầu cũng đang chuẩn bị rời đi lại, thật sự khó hiểu mà hỏi:

“Câu nói kia của Trạm trưởng là có ý gì?

Thế nào gọi là cha mẹ Uy Uy là người cầu kỳ?

Nếu đã nói cái hố sâu đó là hố phân, vậy tại sao bên trong không có phân?

Cũng không có đá do phân hình thành chứ?

Tần Hầu khựng lại một chút, rồi mới mang vẻ mặt đầy cảm khái nói:

“Ý là cha mẹ của Uy Uy đi vệ sinh ở mấy hố phân phía trước là đi phân khô, còn ở cái hố phân cuối cùng là đi phân loãng.

“Cái này gọi là tách biệt khô loãng.

“Nếu không huynh thử nghĩ xem, ngươi đi phân khô hay phân loãng đều tống chung vào một hố, có phải là rất tởm không?

Cứ đến mùa mưa, thế có phải là nước văng tung tóe không?

“Cho nên cha mẹ của Uy Uy đã chia hố phân ra để xử lý, muốn đi loại khô thì đến mấy hố phân phía trước, muốn đi loại loãng thì đến hố phân cuối cùng.

“Hố phân phía trước đều bị cái kẻ gọi là đại nhân vật kia mang đi rồi, còn hố phân cuối cùng có lẽ là do quá mức tởm lợm, vị đại nhân vật kia cũng không thèm thu nữa.

“Nhưng do đã qua nhiều năm như vậy, phân trong mấy hố phía trước đều đã hóa thành đá, còn bãi phân cuối cùng bởi vì đều là loại loãng nên bị bùn đất hấp thu sạch rồi.

Cho nên lúc chúng ta đào lên, nó mới ở trạng thái không có gì cả, chỉ có Quỷ Thạch.

“Cũng may mà cha mẹ Uy Uy khá cầu kỳ, thích chơi trò tách biệt khô loãng.

“Nếu không cũng chẳng đến lượt chúng ta mót được món hời này.

“Được rồi, chuẩn bị dọn cơm thôi.

“Hôm nay Uy Uy lập công rồi, công lao còn không nhỏ, thiếu gia chuẩn bị cho Uy Uy bạo đầu, ta đi xỉa răng cho nó đây.

Tần Hầu vỗ vỗ vai Chu Mặc, cảm khái đi về phía trong hang động.

Chu Mặc đứng tại chỗ sửng sốt một lúc, hồi lâu sau mới bừng tỉnh đại ngộ giơ ngón tay cái lên, cảm thán:

“Cầu kỳ thật.

Nhưng ngay sau đó, hắn nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, lẩm bẩm một mình:

“Nếu là vậy, xem ra vị tiền bối kia cũng chưa thể làm được như lời nói:

‘Thánh nhân chung bất vi đại, cố năng thành kỳ đại’.

“Hàng bên trong loại loãng thì không thèm nữa sao?

Chỉ lấy loại khô thôi à?

Hắn cảm thấy mức độ giác ngộ ở phương diện này của mình có khi còn cao hơn vị tiền bối kia một bậc.

Nếu là hắn, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha cho loại loãng, hắn sẽ lấy đi toàn bộ.

Sắc trời dần dần tối mịt, mưa dầm dề rả rích, vẫn không có dấu hiệu muốn tạnh.

Mùa mưa ước chừng còn khoảng nửa tháng nữa mới kết thúc.

Trong doanh trại khá là bận rộn, mỗi người tự lo việc của mình, Tề Sùng đang tất bật chuẩn bị bữa tối hôm nay cho mọi người.

Từng làn khói bếp bay lên đỉnh hang, men theo khe hở tường thành bay ra ngoài.

Nhìn qua rất có không khí khói lửa nhân gian.

Mà trước khi ăn cơm, Tần Hầu đứng bên ngoài tường thành, tay cầm Thí Thần Trường Mâu, nhắm chuẩn vào cá sấu đang nằm sấp trên mặt đất, muốn thử xỉa răng cho nó.

Giống như thường ngày, việc này hắn đã làm qua rất nhiều lần rồi, mỗi lần như vậy Uy Uy đều sẽ nhắm tịt mắt lại vô cùng hưởng thụ.

Lưỡi của Uy Uy dính sát hàm dưới, độ linh hoạt không cao, liếm mũi thôi đã rất miễn cưỡng, chứ đừng nói tới việc cuốn trôi cặn thức ăn kẹt sâu bên trong khoang miệng.

Trước đây chắc cũng chẳng có ai làm chuyện này cho Uy Uy, cho nên mỗi lần hắn làm vậy, Uy Uy đều rất tận hưởng.

Nhưng hôm nay không hiểu vì sao, mỗi lần Thí Thần Trường Mâu của hắn đâm ra, Uy Uy luôn tránh đông né tây.

“Tình huống gì vậy?

Uy Uy.

Tần Hầu có chút nghi hoặc liếc nhìn Uy Uy đang né tránh, lại cúi đầu nhìn Thí Thần Trường Mâu của mình.

Nửa ngày sau mới đoán ra một khả năng, hắn chần chờ hỏi:

“Có phải là bởi vì buổi chiều hôm nay, thiếu gia cầm Thí Thần Trường Mâu chọc phân, bị ngươi nhìn thấy rồi không?

Uy Uy đang nằm sấp trên mặt đất gật đầu liên lịa, trong mắt tràn đầy sự tủi thân.

“Được rồi.

Tần Hầu cúi đầu nhìn Thí Thần Trường Mâu trong tay một cái, sải bước đi vào trong doanh trại, đồng thời tiến vào Sinh hoạt Công Phường, nhìn về phía Tiểu Khâu đang bận rộn bên trong.

“Tiểu Khâu, bên trong Sinh hoạt Công Phường của ngươi có thể rèn trường mâu không?

Làm cho ta một cây trường mâu đi.

“Được, không thành vấn đề.

Tiểu Khâu ngẩng đầu lên, nhìn Tần Hầu đứng ở cửa, lau đi mồ hôi trên trán, nhếch miệng cười đồng ý chuyện này.

“Thế mà cũng được sao?

Đúng lúc này, Trần Phàm từ một bên đi vào Sinh hoạt Công Phường, có chút kinh ngạc nhìn Tiểu Khâu:

“Sinh hoạt Công Phường hiện mới là cấp 4, ta cũng chưa nâng cấp thêm, ta nhớ trong danh sách vật phẩm có thể chế tạo đâu có hạng mục trường mâu này nhỉ?

Sinh hoạt Công Phường thăng lên cấp 5 cần tiêu hao 500 viên Quỷ Thạch, mà không cần bất kỳ Thiên tài địa bảo hay Dị bảo gì đó.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương

Chuyến này hắn tới đây chính là chuẩn bị thăng cấp Sinh hoạt Công Phường thêm vài cấp, dù sao giá cả cũng không đắt, hơn nữa những thứ sản xuất ra đều là đồ thiết yếu.

Không ngờ vừa đúng lúc nghe được chuyện Tiểu Khâu đồng ý với Tàn Hầu.

“Có thể ạ.

Thấy Trạm trưởng đi tới đồng thời dò hỏi tình hình, Tiểu Khâu vội vàng đứng thẳng người, buông cái búa trong tay xuống giải thích:

“Trong các vật phẩm đặc thù có thể chế tạo của Sinh hoạt Công Phường quả thật không có trường mâu, nhưng ở trong này có rất nhiều công cụ, ví dụ như búa, lò lửa các loại.

Thông qua những thứ này để gõ đập quỷ cốt thì có thể làm ra một cây trường mâu đơn giản, không tính là quá phức tạp, rất dễ thôi.

“Với những thứ có hiệu quả đặc thù như quỷ bì đồ thì không có cách nào dùng búa gõ ra được, nhưng ba cái đồ đơn giản như trường mâu hay đại đao thì vẫn làm được.

Tất nhiên hiệu quả chắc chắn không thể tốt bằng đám Dị bảo đó, chỉ có thể nói là miễn cưỡng dùng tạm.

“Ví dụ như hôm nay ta có xin Vương Khuê một ít Quỷ tài, đều là mấy thứ da lông râu ria, để làm cho Trạm trưởng ngài cùng mọi người một lô áo tơi, như vậy sau này mọi người đi ra ngoài cũng không cần phải dầm mưa nữa.

Trần Phàm như có điều suy nghĩ nhìn đống áo tơi, nón lá.

được chế tạo bằng da lông đang bày ở một bên.

Tay nghề đúng là không tồi.

Những thứ này đều là đồ mà Sinh hoạt Công Phường không có, toàn bộ đều là do tên này tự dùng tay cặm cụi làm ra.

Đương nhiên, đây cũng là nhờ công cụ trong Sinh hoạt Công Phường đã đầy đủ.

Nếu không có những công cụ này, có mệt chết Tiểu Khâu thì hắn ta cũng không thể tự tay làm ra được.

Chuyện xin Quỷ tài này hắn biết, Vương Khuê đã từng báo qua.

Hắn còn đặc biệt dặn dò Vương Khuê rằng, nếu bên dưới có người muốn xin những Quỷ tài không đáng tiền này thì không cần thông qua hắn, cứ tự mình phán đoán giải quyết là được.

Đương nhiên, hiện tại người trong doanh trại có thể xin tài nguyên cơ bản cũng chỉ có mình Tiểu Khâu thôi.

Nhưng người trong doanh trại rồi sẽ từ từ đông lên, quy trình cứ lập ra cho tốt trước đã, sau này đông người rồi cũng sẽ không đến mức luống cuống tay chân.

Hắn ngược lại không biết Tiểu Khâu dùng số vật liệu này để làm cái gì, không ngờ nhanh như vậy đã có thành quả rồi.

“Không tồi.

Trần Phàm nhìn vào ánh mắt lờ mờ mang theo sự mong đợi của Tiểu Khâu, nhếch miệng cười:

“Làm rất tốt, tính chủ động thế này là không tồi.

Ta còn chưa từng nghĩ đến áo tơi hay nón lá gì cả, ngươi có thể nghĩ đến mà còn làm ra được, rất tốt.

“Ngươi rời khỏi công phường trước đi, ta nâng cấp Sinh hoạt Công Phường thêm một chút.

“Vâng vâng.

” Tiểu Khâu vội vàng đáp lời.

Sau khi tiêu hao 500 viên Quỷ Thạch, Sinh hoạt Công Phường từ cấp 4 thăng lên cấp 5.

Bảng điều khiển không có quá nhiều thay đổi đặc biệt.

Chỉ là đã xuất hiện thêm hai món vật phẩm sinh hoạt đặc thù có thể chế tạo.

Lần lượt là Quỷ Đinh và.

Quỷ Kỳ.

Quỷ Đinh.

Đúng như tên gọi, một loại đinh đặc biệt, cực kỳ cứng rắn, được rèn đúc từ xương của quỷ vật.

Còn Quỷ Kỳ thì có chút ý nghĩa hơn rồi.

Mỗi thế lực đều có “cờ xí” của riêng mình.

Ở khoảng cách khá xa, ví dụ như mấy ngàn mét, người ta chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy một đội nhân mã đi qua, đừng nói tới khuôn mặt người, có khi ngay cả hoa văn cờ xí cũng không nhìn rõ.

Lúc này sẽ cần dùng tới “Quỷ Kỳ”.

Cho dù khoảng cách khá xa, nhưng chỉ cần mắt thường có thể lờ mờ nhìn thấy, đều sẽ nhìn rõ hoa văn trên cờ xí, từ đó biết được rõ ràng đội nhân mã đang đi ngang qua đằng xa kia là trực thuộc thế lực nào.

Được xem như một cách để biểu minh thân phận.

“Trần gia Giang Bắc” cũng có Quỷ Kỳ của riêng mình, đồ án trên cờ xí là đao kiếm đan chéo.

Hắn không thăng cấp lên cấp 6 nữa.

Thăng lên cấp 6 cần tiêu hao 2000 viên Quỷ Thạch, đợi mùa mưa qua rồi tính tiếp.

Hắn phải chế tạo cho xong Máy xay thịt trước đã, trong thời gian mùa mưa tài nguyên sẽ được ưu tiên dồn cho kiến trúc phòng ngự thành.

“Rất tốt.

Trần Phàm nhìn Tiểu Khâu đang đứng một bên:

“Cái Quỷ Đinh kia ngươi mau chóng rèn ra cho ta một mẻ, ta đang cần dùng gấp.

Còn về cái Quỷ Kỳ kia thì không vội, nhưng có thể tập hợp trí tuệ mọi người để cùng suy nghĩ.

“Nghĩ một cái tên có chút chính thức cho thế lực của chúng ta.

“Cùng một cái đồ án cờ xí nhìn qua đã thấy vừa khiêm tốn lại vừa phô trương.

“Sau khi mùa mưa qua đi.

“Chúng ta sẽ chính thức ngồi vào mâm với tư cách là một thế lực mới.

“Vâng!

Tiểu Khâu hít sâu một hơi nhận lệnh.

Không biết là do hiệu suất làm việc nhanh, hay là Quỷ Đinh thật sự rèn quá đơn giản.

Cơm còn chưa nấu xong.

Tiểu Khâu đã làm xong một mẻ Quỷ Đinh.

“Phù…”

Trần Phàm nhận lấy Quỷ Đinh thở hắt ra một hơi dài, xách theo cốt chùy sải bước đi về phía cửa hang của nhà kho số 1.

Hắn đã muốn đóng cái tấm ván gỗ chết tiệt kia lên trên cửa hang từ sớm rồi, vứt lỏng chỏng trên mặt đất bên cạnh nhìn cứ như thể doanh trại mẹ nó sắp phá sản tới nơi vậy.

Tuy nói là chuyện nhỏ.

Nhưng chính từng việc nhỏ nhặt này gộp lại với nhau, mới khiến doanh trại dần dần ra hình ra dáng con người.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập