Trần Phàm xoay người lên ngựa, yên ngựa bằng xương tự động ôm khít với cơ thể hắn.
Hắn chưa từng cưỡi ngựa, nhưng ngay khoảnh khắc ngồi lên, liền cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ với con Khô Lâu Mã này.
Tự nhiên như thể cánh tay điều khiển ngón tay.
“Giá!
Không có dây cương, không có roi ngựa.
Trần Phàm cuối rạp người về phía trước, Khô Lâu Mã lập tức tăng tốc xung phong, chớp mắt đã lao ra khỏi hang động số 2, hóa thành một vệt sao băng màu lam lướt sát mặt đất, phía sau kéo theo một vệt lửa ngắn ngủi.
Tốc độ còn nhanh hơn hắn tưởng tượng, vượt xa chiếc xe ba bánh do chính tay hắn chế tạo.
Khoảnh khắc lao vào thông đạo hẻm núi, không gian xung quanh đột ngột thu hẹp lại.
Hai bên là vách đá dài ngàn mét vô cùng thẳng tắp.
Cuồng phong gào thét bên tai.
Tiếng gió rít chồng lên tiếng vó ngựa như sấm, nước mưa tạt mạnh vào mặt hắn.
Cơn đau nhói thoang thoảng lại khiến hắn cảm thấy cực kỳ hưng phấn.
Trần Phàm không nhịn được lại gầm lớn một tiếng.
Hắn cần một cái roi ngựa.
Trong đầu đột nhiên lóe lên ý niệm này.
Mặc dù việc điều khiển con Khô Lâu Mã này không cần đến roi, nhưng ngay lúc này, hắn cần một động tác vung roi để bung tỏa cảm xúc.
Cảnh vật hai bên dần trở nên nhạt nhòa.
Cho đến khi ánh sáng phía trước mặt hiện ra rõ rệt, đó là lối ra của thông đạo hẻm núi.
Đó cũng là chân núi của ngọn “Núi vô danh” này.
Khoảnh khắc lao ra khỏi thông đạo hẻm núi, hắn nhìn thấy một đống lớn bùn đất và đá vụn dưới chân, hẳn là phần đất do cá sấu đào từ hang động số 2 đổ hết ra đây.
Nơi này sát biển.
Nằm ngay phía trước mặt thông đạo hẻm núi.
Khoảng cách không xa, ước chừng chỉ khoảng ngàn mét.
Vài chục nhịp thở sau.
“Huýt.
Trần Phàm cưỡi ngựa lao đến bờ biển, con ngựa chồm hai chân trước lên.
Ngọn lửa màu trắng lạnh lẽo trong hốc mắt nó không ngừng lập lòe tựa như một tiếng hí xé toạc màn mưa, khựng lại ngay rìa bãi đá ngầm.
Gần đó không có bãi cát.
Dưới chân là một bãi đá ngầm lởm chởm sừng sững ven bờ, phải nhìn ra xa cách đó mấy trăm mét mới thấy được bãi cát.
Từng đợt sóng lớn từ xa nối nhau cuộn đến, đập mạnh vào bãi đá, bọt trắng tung tóe.
Hắn đơn độc một người một ngựa đứng trên tảng đá ngầm cao nhất dưới chân, cả người ướt đẫm, phóng tầm mắt nhìn về nơi sâu thẳm của đại dương, đột nhiên bật cười.
Đã đến nơi này mấy ngày rồi.
Nhưng đây mới là lần đầu tiên hắn ra biển.
Hắn không biết phía bên kia biển có gì.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Bên kia biển có gì, hắn sẽ tự mình đi xem.
Một lát sau.
Hắn quay đầu cưỡi Khô Lâu Mã trở về doanh trại.
Trong màn sương mưa, có thể lờ mờ nhìn ra hình dáng ngọn núi.
Đây không phải là một ngọn núi quá cao.
Trần Phàm men theo thông đạo hẻm núi trở về doanh trại, xoay người xuống ngựa.
Hắn khá hài lòng đánh giá con Khô Lâu Mã này.
Tốc độ rất tốt.
Cảm giác cưỡi cũng rất thoải mái, không hề bị cấn xóc.
Trải dọc trên lưng ngựa là một rãnh lõm cấu tạo từ xương.
Sau khi mở rãnh ra, bên trong được đặt sẵn một viên Quỷ Thạch để cung cấp toàn bộ năng lượng hoạt động cho nó.
Khi Quỷ Thạch cạn kiệt, có thể tiếp tục bổ sung viên mới vào.
Hiện tại, tạm thời chưa rõ một viên Quỷ Thạch có thể duy trì được bao lâu.
Hắn vừa cưỡi chạy thử một vòng, không phát hiện Quỷ Thạch có dấu hiệu hao tổn gì rõ rệt.
“Cũng không tồi.
Trần Phàm tiếp tục tiêu hao 100 viên Quỷ Thạch để chế tạo thêm một con Khô Lâu Mã, gọi Chu Mặc đang ở gần đó tới căn dặn:
“Từ giờ đến lúc trời tối vẫn còn một khoảng thời gian, hôm nay huynh cứ làm quen với con ngựa này, tiện thể đến doanh trại cũ xem thử có thu hoạch gì không.
Bắt đầu từ ngày mai, tiếp tục ra ngoài thu thập toàn bộ tài nguyên từ các trạm gác đã thất thủ mang về đây.
“Không thành vấn đề!
Chu Mặc đã sớm háo hức không chờ nổi, hai tay không ngừng xoa xoa vào nhau.
Ánh mắt hắn ta nhìn về phía con Khô Lâu Mã tràn ngập vẻ hưng phấn và kích động.
Đối với một người từ nhỏ đã mang giấc mộng xách kiếm đi tới chân trời góc bể mà nói, con Khô Lâu Mã này quả thực phù hợp hoàn hảo với hình tượng thú cưỡi anh hùng trong mộng tưởng thời niên thiếu.
Cách lúc trời tối vẫn còn hai canh giờ.
Trần Phàm chuẩn bị lắp đặt nốt số Ống đồng đã tích lũy trong mấy ngày nay.
“.
Trần Phàm đứng trong doanh trại, phóng mắt nhìn về phía thông đạo hẻm núi thẳng tắp kia.
Ban nãy, vào lúc cưỡi ngựa rời đi, vách đá cao chót vót hai bên đã mang đến cho hắn một tia ý tưởng.
Hẻm núi dài ngàn mét, rộng chừng năm mươi mét.
Nếu như vào cuối mùa mưa, Quỷ Vương dẫn theo đại quân thủ hạ tới tấn công hắn, hoặc có kẻ khác tới gây phiền phức, vậy thì con đường duy nhất để tiến vào doanh trại chính là thông đạo hẻm núi này.
Đúng như câu nói cao đánh thấp, đánh kẻ ngu, đánh cho câm nín không kêu được tiếng nào.
Cho nên…
Hắn dự định dựng thêm nhiều pháo tháp ở trên cao dọc theo vách đá hai bên “thông đạo hẻm núi” để tạo thành lưới hỏa lực chéo.
Ở hai đầu trước sau của thông đạo sẽ thiết lập hai bức tường thành, ngày thường sẽ ẩn xuống lòng đất.
Đợi khi kẻ địch tiến vào sâu bên trong thông đạo hẻm núi.
Pháo tháp sẽ khởi động, tường thành nâng lên.
Đóng cửa đánh chó rơi xuống nước.
Hắn đặt tên cho hệ thống phòng thủ này là “Máy xay thịt”.
Điểm khó khăn của kế hoạch này chủ yếu nằm ở hai chỗ.
Khó khăn thứ nhất, làm sao để đào hang…
Muốn xây dựng pháo đài ở hai bên vách đá hẻm núi, thì điều kiện tiên quyết là phải đào hang ở trên cao trước.
Hơn nữa, cái hang này còn cần phải thông qua lòng núi để nối liền với doanh trại nhằm lắp đặt Ống đồng.
Đây gần như là một công trình bất khả thi.
Dùng Pháo tháp để dội nổ tạo ra những hang động thô kệch thì còn được.
Chứ dùng cho việc đào hang tinh xảo thế này thì có chút làm khó người ta rồi.
Vậy nên trước đây hắn chưa bao giờ mảy may nghĩ tới kế hoạch này.
Nhưng hiện tại…
Trần Phàm liếc nhìn cá sấu đang nằm phủ phục dưới tường thành cách đó không xa, há to miệng ngoan ngoãn chờ được mớm thức ăn.
Bây giờ chẳng phải đã có thêm tên cá sấu công trình này sao?
Tên này đích xác là một cao thủ đào hang, trước tiên cứ thử xem nó có thể hoàn thành loại công trình yêu cầu độ phức tạp cao này hay không.
Khó khăn thứ hai:
Pháo tháp chỉ có thể tấn công những sinh vật xâm nhập vào phạm vi của doanh trại.
Vậy làm sao để sáp nhập thông đạo hẻm núi vào phạm vi doanh trại?
Điểm này hắn cũng đã nghĩ ra cách giải quyết.
Dọc theo mặt trong của vách đá, hắn sẽ cho lắp đặt một lượng lớn Quỷ Hỏa, ngày thường không thắp sáng.
Khi kẻ địch bước vào thông đạo hẻm núi, hắn sẽ thông qua Ống đồng để đồng loạt kích hoạt Quỷ Hỏa, từ đó bao trùm thông đạo hẻm núi vào trong phạm vi doanh trại.
Như vậy sẽ dễ dàng trút hỏa lực bao phủ toàn bộ mục tiêu.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương
Còn về hiện tại.
Trần Phàm xoay người lên ngựa, kích hoạt đường “Ống đồng” đã lắp đặt trong thông đạo hẻm núi trước đó.
Thoáng chốc, trong hẻm núi đã có thêm một dải đường thẳng tắp được sáp nhập vào doanh trại.
Nằm trong phạm vi doanh trại, hắn có thể tùy ý di chuyển “Ống đồng”.
Hắn muốn đi trải toàn bộ số Ống đồng này ra ngoài trước, xây dựng mạng lưới mạch lạc cho các Trạm không người đúng theo kế hoạch ban đầu.
“Hả?
Ngay khoảnh khắc Ống đồng khởi động.
Trần Phàm phát hiện tốc độ của con ngựa đã nhanh hơn đáng kể.
Gió mát cuốn theo từng bước chạy.
Không ngờ Khô Lâu Mã nằm trong phạm vi doanh trại cũng được hưởng sự gia trì của “Thanh Phong Trận”, tốc độ nhờ thế lại tăng thêm vài phần.
Chẳng bao lâu sau.
Số Ống đồng tích lũy trong ba ngày nay gần như đã được trải ra ngoài toàn bộ.
“Phù…”
Trần Phàm đứng trơ trọi một mình trên hoang nguyên, nhìn về phía Trạm không người vừa được dựng xong trước mặt, khẽ thở hắt ra một hơi.
Ống đồng ở đây được cuộn thêm vài vòng, tựa như những nút thắt trên sợi dây thừng, tạo thành một doanh trại có quy mô không quá lớn.
Hắn xây dựng tại đây lớp Tường thành cấp 1 dài bốn mét, rào lại thành một cái lô-cốt hình vuông.
Đồng thời, trên tường thành cũng lắp đặt thêm 4 tòa tháp tên cấp 2.
Ngoại trừ những thứ đó ra thì không còn bất kỳ kiến trúc nào khác.
Tổng chi phí hao tổn là 160 viên Quỷ Thạch.
Để đối phó với bọn quỷ vật tầm thường thì tháp tên cấp 2 đã đủ dùng, còn gặp phải quỷ vật lợi hại thì bức tường thành này vốn cũng chẳng thể chống đỡ nổi.
Những Trạm không người tương tự như thế này, chỉ riêng trong chiều nay hắn đã thiết lập một hơi năm tòa, tiêu tốn tổng cộng 800 viên Quỷ Thạch.
Chúng tựa như những điểm nút trên mạng nhện, thông qua Ống đồng mà tản nhánh khắp hoang nguyên.
Sau khi Vĩnh Dạ buông xuống.
Những Trạm không người này sẽ hoạt động giống như bẫy thú cỡ lớn, mang lại cho hắn những thu hoạch liên tục không ngừng.
Thậm chí có bị công phá thì hắn cũng chẳng mảy may xót ruột.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập