"Hì hì.
"Lúc này, Trần Phàm đã hoàn toàn không còn chút đau lòng nào vì doanh trại bị phá hủy.
Hắn đứng tại chỗ, khóe miệng không ngừng nhếch lên, cười toe toét.
Hắn đột nhiên nhận ra bấy lâu nay mình đã hiểu lầm lũ Quỷ Vật rồi.
Quỷ Vật thực chất đều là “người tốt”.
Trong đầu chúng có Quỷ Thạch, máu có thể dùng để tưới hoa, xác có thể làm phân bón hoặc hiến lễ, da và xương lột xuống có thể làm Quỷ Tài, thỉnh thoảng còn rơi ra dị bảo.
Chẳng phải khắp người đều là bảo bối sao?
Đây đâu phải Quỷ Vật, rõ ràng là những thiên tài địa bảo biết đi mà.
Chỉ có trong mùa mưa chúng nó mới điên cuồng như vậy, chứ bình thường chúng cơ bản đều không dám tấn công Quỷ Hỏa.
Chỉ có một chút đáng tiếc là mạng của lũ Điếu Tang Quỷ tép riu này bị ràng buộc với Điếu Tang Quỷ đầu mục.
Lúc đó vẫn còn rất nhiều Điếu Tang Quỷ chưa xông vào doanh trại, chưa kịp phân tách, nên khi Điếu Tang Quỷ đầu mục chết đi, lũ quỷ bên ngoài chưa kịp phân tách đã lăn đùng ra chết sạch.
Thật là phí phạm quá đi thôi.
"Thiếu gia, người.
"Tàn Hầu đứng bên cạnh ngơ ngác nhìn thiếu gia nhà mình.
Doanh trại của thiếu gia phát triển ngày càng tốt, nhưng trạng thái tinh thần của thiếu gia hình như ngày càng có vấn đề.
Doanh trại vất vả bao lâu mới xây dựng được bị phá hủy, buộc phải chuyển nhà, sao thiếu gia lại có thể cười tươi đến thế?"
Ta không sao.
"Trần Phàm cười ha hả, nghiêng đầu nhìn Tàn Hầu:
"Xuống dặn dò mọi người thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát.
13 cái xác Điếu Tang Quỷ đầu mục còn lại và 20 cái xác Quỷ Vật thông thường đều chất lên xe mang đi.
"Một canh giờ sau.
Bốn chiếc xe ba bánh mới được chế tạo xếp hàng ngay ngắn bên ngoài doanh trại.
Phía sau mỗi xe đều kéo theo vài chiếc xe kéo tay.
Trên xe chất đầy tài nguyên của doanh trại.
Thức ăn, quần áo, mấy chiếc rương lớn vừa chiếm được, những cây trồng được cứu từ Nông Điền…
Những gì có thể mang đi đều đã được chất lên hết.
Trông chúng giống như bốn đoàn tàu hỏa thô sơ đang dừng đỗ trên hoang nguyên, sẵn sàng xuất phát bất cứ lúc nào.
Chiếc xe ba bánh chở Tiễn bảo trước đây đã bị lũ Điếu Tang Quỷ phá hủy đêm qua.
"Tạm biệt nhé.
"Trần Phàm đứng trên hoang nguyên, nhìn vào doanh trại trước mặt, trong lòng thoáng chút bồi hồi:
"Trạm gác số 37 Trần gia.
"Đây là nơi giấc mơ của hắn bắt đầu.
Nói chính xác hơn.
Đây là nơi đầu tiên hắn nhìn thấy khi vừa xuyên không đến nơi này.
Những thứ như Giang Bắc Thành đều chỉ nằm trong ký ức, chỉ có nơi này là nơi hắn gắn bó, lúc này không khỏi có chút lưu luyến.
Trước khi đi.
Hắn đã vá lại toàn bộ các lỗ hổng trên tường thành của doanh trại này, đảm bảo tường thành kín kẽ không một kẽ hở.
Trên tường thành còn lại hai tòa Tiễn bảo cấp 4 và bốn tòa Tháp tên cấp 2.
Hắn cũng để lại 100 viên Quỷ Thạch trong Quỷ Hỏa của doanh trại.
Đảm bảo tháp tên vận hành bình thường và Quỷ Hỏa không bị tắt.
Dù Quỷ Hỏa cấp 4 rất đáng giá, nhưng tổn thất này vẫn nằm trong mức chấp nhận được.
Chỉ có điều, tòa Quỷ Hỏa cấp 4 này đã biến chất theo một hướng nâng cấp cực kỳ đặc biệt:
[3:
Đã biến chất.
Mọi kiến trúc xây dựng trong phạm vi doanh trại đều được giảm 1 Quỷ Thạch cho mỗi lần chế tạo.
Hiệu quả này có thể dùng 10.
000 lần mỗi ngày, và chỉ có hiệu lực trong mùa mưa (Hiếm)
Cái này thì không thể mang đi được.
Hướng nâng cấp này giúp ích cho hắn rất nhiều, hắn chắc chắn không thể cứ thế mà vứt bỏ.
Chỉ cần duy trì Quỷ Hỏa này cháy, hắn vẫn có thể sử dụng hiệu quả đó, miễn là ở trong phạm vi doanh trại.
Vì vậy, sau khi cắm rễ ở hậu phương lớn, hắn cần nhanh chóng quay lại đây, dùng ống đồng kết nối nơi này với hậu phương để đảm bảo hậu phương ở bên kia cũng có thể sử dụng bình thường.
Nơi này sẽ trở thành trạm không người đầu tiên của hắn.
Cũng may là đi sớm.
Nếu không, sau này gia sản càng nhiều thi càng khó dời đi, ở lại một nơi bốn bề thụ địch thế này thực sự chẳng có chút cảm giác an toàn nào.
"Phù.
"Trần Phàm thở hắt ra một hơi, mặc cho làn mưa lạnh lẽo tạt vào vai.
Hắn nhảy lên đứng trên một chiếc xe ba bánh, hai tay bám vào cần điều khiển, cầm tấm Quỷ Bì Đồ nhìn thẳng vào màn sương mù phía trước.
Một luồng khí thế hào hùng bất chợt dâng trào trong lòng, hắn vung tay lớn tiếng cười nói:
"Xuất phát, tới nhà mới thôi!"
"Được rồi!
"Tàn Hầu đứng sau lưng Trần Phàm, thấy tâm trạng thiếu gia đang tốt cũng nhếch miệng cười theo, nhanh chóng giục Địa Thứ.
Những chiếc xe ba bánh cũ kỹ cứ thế chậm rãi khởi động, lừ lừ tiến vào sâu trong màn sương mù dày đặc.
Do trọng tải lớn, tốc độ di chuyển cũng không nhanh.
Bốn chiếc xe ba bánh như một con rồng dài hành quân song song.
Màn mưa xám xịt như chì nhuộm nhòe doanh trại phía sau thành một bức tranh thủy mặc mờ ảo.
Những tòa tháp tên quen thuộc giờ chỉ còn là những đường nét nhạt nhòa trong mưa sương, giống như một người bạn cũ đang cúi đầu tiễn biệt họ.
Bóng dáng đoàn xe dần tan biến vào sương mù.
Thấp thoáng trong mưa có thể nghe thấy tiếng của Chu Mặc, trong lời nói pha lẫn sự háo hức và hy vọng về tương lai:
"Trạm trưởng!"
"Hãy nói xem, chúng ta đã chuyển nhà mới rồi, có nên đặt cho nó một cái tên không?
Chứ cái tên Trạm gác số 37 Trần gia nghe cứ như là địa bàn của Trần gia chứ không phải địa bàn của huynh vậy."
"Có lý, vậy huynh nói xem đặt tên gì thì hay?"
"Trạm gác số 1 Trần gia thì sao ạ?"
"Thế thì vẫn là của Trần gia còn gì?"
Đó là tiếng mắng mỏ bực dọc của Vương Khuê.
"Huynh nói thế mà nghe được à, Trạm trưởng chẳng phải cũng họ Trần sao?
Cho dù là Trần gia thì đã sao, Trạm trưởng không thể tự lập ra gia tộc riêng của mình à?
Trần gia Hoang Nguyên không chừng sau này còn lợi hại hơn cả Trần gia Giang Bắc ấy chứ!"
"Cũng đúng, vậy giờ ta đổi họ có kịp không nhỉ?
Ta thấy cái tên Trần Khuê nghe lọt tai hơn Vương Khuê đấy."
"Vậy ta tên là Trần Ma Tử."
"Ta tên Trần Mặc.
"Tiếng nói cười xa dần, chỉ còn lại tiếng mưa tí tách rơi xuống vùng hoang nguyên.
Doanh trại từng một thời náo nhiệt này.
Cùng với những quyến luyến quá khứ và khát vọng tương lai, tất cả cùng hòa tan vào sự tĩnh lặng và ẩm ướt vô tận của đất trời.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương:
https:
//www.
facebook.
com/share/g/1HVDT3aj Ka/?
mibextid=ww XIfr
Cuối cùng.
Chỉ còn lại màn mưa.
Sau một ngày bôn ba vất vả.
Cuối cùng, vào thời điểm chỉ còn một nén nhang nữa là Vĩnh Dạ buông xuống…
Đoàn xe đã đến được ngôi làng cũ của Đại Ngư, một khu Quỷ Hỏa tự nhiên, thậm chí còn không được hiển thị trên Quỷ Bì Đồ.
Lúc này, bọn họ đã đứng ở nơi cực Bắc của hoang nguyên, nơi giáp ranh với biển cả.
Trần Phàm tay cầm chiếc lồng đèn xanh u ám, nhảy từ trên xe ba bánh xuống.
Một nén nhang chắc chắn không đủ để bọn họ xây dựng xong một doanh trại hoàn chỉnh, chỉ có thể dựng lên những kiến trúc cơ bản nhất.
Thứ bảo vệ an toàn cho họ đêm nay, chủ yếu dựa vào chiếc lồng đèn xanh này.
Nhớ lại lúc mới đến thế giới này.
Vì khổ sở do không có phương tiện giao thông nên hắn đã phải tự tay chế ra mấy chiếc xe ba bánh.
Độ thoải mái thì quá tệ, hoàn toàn không có giảm xóc, đi một quãng đường dài mà hắn cảm giác xương cốt sắp rã rời thành từng mảnh đến nơi.
Nhưng cũng may, sau này hắn đã có thể chế tạo phương tiện chính quy rồi, không cần phải cặm cụi đóng xe ba bánh thủ công nữa.
Đứng giữa màn mưa, nhìn về phía ngôi làng đang dần bị bóng đêm bao phủ, hắn vô thức hít sâu một hơi, trong mắt hiện rõ sự rung động.
Đây quả thực là một tạo vật cực kỳ lộng lẫy của đất trời.
Hắn đã từng thấy những ngôi làng trên núi, trước đây khi đi du lịch vùng Vân – Quý – Xuyên*, những khung cảnh núi non trùng điệp hùng vĩ đó khiến hắn nhớ mãi không quên.
(*)
Vân Nam – Quý Châu – Tứ Xuyên
Nhưng nơi này hoàn toàn khác biệt.
Chính xác mà nói, ở đây chỉ có một ngọn núi cao duy nhất chứ không phải bốn bề là núi.
Ngay tại trung tâm đỉnh cao nhất của ngọn núi, tạo hóa như dùng một chiếc rìu khổng lồ đục ra một cái giếng sâu, dưới đáy cái giếng đó chính là ngôi làng.
Vách núi bốn phía xung quanh làng không phải là sườn dốc mà là những vách đá dựng đứng từ mặt đất, gần như thẳng đứng tuyệt đối.
Vách đá bóng loáng như thể đã được mài giũa, dưới màn mưa hiện lên một màu xám lạnh lẽo và cứng cỏi.
Và ngay phía trước mặt hắn.
Là một hẻm núi cực kỳ hẹp dẫn trực tiếp từ bên ngoài vào trong làng.
Gọi là hẹp nhưng đó là khi so sánh với ngọn núi khổng lồ, chứ nhìn bằng mắt thường thì nó cũng rộng tới ba mươi đến năm mươi mét.
Phóng tầm mắt xuyên qua hẻm núi, có thể thấp thoáng thấy những ngôi nhà hoang phế dưới đáy núi và những vách đá bao quanh.
Diện tích ngôi làng lớn hơn nhiều so với chiều rộng của hẻm núi.
Nếu phải dùng một từ mô tả chính xác nhất.
Thì nơi này giống như một chữ ‘Lõm’
[凹]
phiên bản không gian ba chiều.
Bên tai hắn còn thấp thoáng nghe thấy tiếng sóng biển vỗ vào bãi đá lởm chởm hòa lẫn trong tiếng mưa.
Hẻm núi này hướng thẳng ra biển.
Còn toàn bộ ngọn núi thì tựa lưng vào hoang nguyên.
Khi đến ngọn núi này, họ đã phải đi vòng quanh chân núi một vòng mới đến được lối vào hẻm núi hướng ra phía biển này.
Trần Phàm nở nụ cười.
Nơi này sẽ là một căn cứ cực kỳ hoàn hảo.
Không còn nơi nào có thể hoàn hảo hơn ở đây được nữa.
"Tiếp tục đi!
"Đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước, hướng về ngôi làng phía sau hẻm núi.
Hẻm núi dài tới cả ngàn mét, thẳng tắp như kẻ chỉ, không một chút quanh co.
Nếu là một ngày nắng đẹp.
Ngẩng đầu lên chắc chắn sẽ nhìn thấy một cảnh tượng một đường trời hoàn mỹ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập