Trời sáng.
Ánh sáng nhanh chóng bao phủ khắp nơi.
Bóng tối rút lui nhanh như thủy triều, chỉ trong vài giây, bầu trời đen kịt biến thành những màu sắc rực rỡ của ánh bình minh.
Đêm nay.
Trần Phàm giật mình tỉnh giấc.
Đây là giấc ngủ đầu tiên của anh kể từ khi xuyên không đến thế giới này.
Sự căng thẳng, lo lắng và những tiếng động sột soạt trong bóng tối khiến anh không thể chợp mắt được.
Ngay khi tia sáng đầu tiên ló rạng, Trần Phàm bật người ngồi dậy.
Vòng sáng đã tan biến, toàn bộ căn nhà gỗ lại hòa mình vào hoang nguyên, chỉ có đốm lửa cô đơn đang cháy tí tách.
Trên hoang nguyên.
Xác một con quỷ vật đã chết đang nằm yên trên bẫy kẹp thú, hình dáng giống như khỉ, trông khá nhỏ nhắn.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương
Anh cơ hồ có dừng lại, rảo bước ra hoang nguyên, xách cả xác quỷ vật lẫn bẫy kẹp thú nhét vào đống rơm khô phía sau nhà gỗ, định bụng đợi vị khách trong nhà đi rồi mới giải phẫu lấy Quỷ Thạch, tránh để lộ quá nhiều.
Một lát sau.
Người đàn ông áo xanh trong phòng cuối cùng cũng ngủ dậy, thong thả bước ra khỏi phòng.
Ông đứng ngoài cửa nhìn về phía Trần Phàm đang đứng tại chỗ, lắc lắc tấm bản đồ trong tay cười nói:
"Ở gần đây có những trạm dừng khác có môi trường tốt hơn trạm này nhiều, cũng chỉ tốn 1 viên Quỷ Thạch.
Cậu có biết tại sao đêm qua tôi vẫn chọn trạm này không?"
Không đợi Trần Phàm trả lời, ông vươn vai một cách lười biếng.
"Là do hôm qua tôi thấy có người bạt mạng mời khách thì có hơi động lòng thương, mãi cho đến lúc đi vào trạm này, tôi mới hiểu rõ."
"Đây vốn là một trạm bỏ hoang, hầu như không có ai qua lại."
"Nay đột nhiên được thắp sáng lại, cậu bị tộc nhân phân phó đến đây, chắc hẳn là bị chèn ép rất dữ trong tộc.
Nội bộ gia tộc chắc chắn sẽ không cho cậu tiếp tế, cậu cần Quỷ Thạch để duy trì Quỷ Hỏa mà sinh tồn."
"Tôi thấy có chút thương hại."
"Muốn giúp cậu một tay, vì ngày trước khi tôi bị chèn ép trong tộc, tôi cũng cực kỳ hy vọng có ai đó giúp mình một chút."
"Nhưng tôi sẽ không giúp quá nhiều, vì ngày xưa tôi cũng không nhận được sự giúp đỡ của bất kỳ ai, dựa vào cái gì mà cậu lại nhận được giúp đỡ cơ chứ?"
".
.."
"Tôi sẽ không cho cậu thêm dù chỉ một viên Quỷ Thạch, đó không phải thứ cậu đáng được hưởng.
Tôi sẽ trả lời cậu một câu hỏi, bây giờ bắt đầu đặt câu hỏi đi.
"Ông nhìn chàng trai trẻ với nụ cười nửa miệng.
Ông vốn đã phác họa xong thân phận của thiếu gia này trong đầu:
Chàng trai này và tên sai vặt gầy yếu kia đều không phải tu giả, bị gia tộc liên tục nhắm vào rồi ném đến cái nơi khỉ ho cò gáy này để chờ chết.
Nơi này vốn dĩ bị bỏ hoang.
Ngọn
"Quỷ Hỏa"
đã tắt.
Vậy mà trên bản đồ lại được thắp sáng trở lại, chứng tỏ đã có người xây mới một cột
Chi phí xây dựng một cột Quỷ Hỏa đại khái khoảng 50 viên Quỷ Thạch, để bắt một nhân vật tầm thường trong tộc đi chịu chết thì căn bản không cần tốn kém chi phí lớn như vậy.
bản dịch được thực hiện bởi team bạch dương
Chàng thiếu niên trước mắt rất có khả năng sở hữu một bối cảnh thân phận nhất định, không tiện giết một cách minh bạch để tránh miệng lưỡi thế gian, ví dụ như.
con riêng của tộc trưởng hay những thân phận tương tự.
Cho nên bọn họ mới dùng đến thủ đoạn này.
Trong mắt ông lóe lên một tia phẫn nộ yếu ớt, ông nhìn thấy hình bóng của chính mình trên người thiếu niên này.
Ông muốn giúp thiếu niên như đang giúp chính mình ngày xưa, nhưng lại không muốn giúp, vì ngày đó cũng chẳng có ai giúp ông.
Tình thế tiến thoái lưỡng nan kỳ lạ này khiến ông bực bội.
Ông đại khái đoán được câu hỏi mà chàng trai trẻ sẽ hỏi.
Hoặc là về việc rời khỏi dải hoang nguyên này, hoặc là thấy ông có lòng tốt nên sẽ trực tiếp hỏi mượn thêm chút Quỷ Thạch, hứa hẹn sau này sẽ báo đáp ân tình.
Nếu thiếu niên này hỏi những câu vô nghĩa như vậy, lòng tốt của ông sẽ ngay lập tức vụt tắt, và ông sẽ quay đầu rời đi không thèm nhìn lại.
"Đa tạ tiền bối chỉ điểm.
"Sắc mặt Trần Phàm nghiêm túc, ôm quyền cảm tạ rồi trầm giọng nói:
"Tiền bối một thân một mình xuyên qua hoang nguyên, chắc chắn là người bất phàm.
Vãn bối là lần đầu tiên đặt chân lên hoang nguyên, không biết phải làm gì mới có thể nâng cao tỷ lệ sống sót nơi hoang dã?"
"Người đàn ông mặc áo xanh im lặng một lúc trước khi nhìn Trần Phàm và đột nhiên mỉm cười,
"Có khí phách, biết nén cơn giận, tôi thích điểm này ở cậu."
"Được rồi, tôi sẽ nói cho cậu nghe một chút."
"Nếu có người chuẩn bị vào trạm, quy tắc trên hoang nguyên là bắt buộc phải nộp 'Quỷ Thạch' trước rồi mới được vào."
"Có một quỷ vật gọi là Ngụy Nhân Quỷ, có hình dạng giống người và có trí tuệ nhất định."
"Khi Vĩnh Dạ chưa hoàn toàn giáng xuống, nó sẽ hỏi cậu có được vào trạm không, và nói rõ vào trạm rồi mới nộp Quỷ Thạch.
Cậu cần phải từ chối ngay lập tức, vì khi chưa được cậu cho phép, nó không được vào trạm của cậu, loại quỷ vật này tính nguy hiểm khá lớn."
"Đêm qua cậu để tôi vào trạm rồi mới thu Quỷ Thạch là một phương pháp sai lầm."
"Cậu không có cách nào ngăn cản tôi, trạm gác này cực kỳ thô sơ, không có lấy một chút cơ sở phòng thủ nào, không chống lại được tu giả đâu."
"Trên hoang nguyên."
"Tính mạng của mỗi trạm trưởng gắn liền với 'Quỷ Hỏa'.
Sẽ không có người tấn công trạm trưởng, vì trạm trưởng chết thì Quỷ Hỏa cũng tắt, nhưng cậu vẫn cần một kiến trúc tấn công cơ bản.
Ngoài việc chống lại quỷ vật, còn cần để củng cố địa vị của cậu trong trạm."
"À đúng rồi!"
"Quỷ Hỏa không phải là an toàn tuyệt đối.
Trừ những quỷ vật thực sự yếu ớt, phần lớn quỷ vật đều chán ghét 'Quỷ Hỏa' chứ không phải là thực sự không thể tới gần.
Khi quỷ triều bùng phát hoặc có tình huống đặc biệt, quỷ vật sẽ nuốt chửng trạm gác này trong nháy mắt."
"Cần một 'Tường thành' để đảm bảo an toàn tuyệt đối."
"Căn bản là hai điểm lưu ý đó.
"bản dịch được thực hiện bởi team bạch dương"Để tồn tại đủ lâu trên hoang nguyên này, cậu cần một bức tường thành khép kín bao quanh và một công trình phòng thủ cơ bản.
Hai công trình này khá phổ biến và đơn giản.
Về cơ bản, kiến trúc sư nào cũng có thể xây dựng chúng.
Chủ sở hữu của 'Chợ phiên Giang Bắc' gần đây là một kiến trúc sư cấp 2."
"Cứ thuê hắn xây chúng đi."
"Những công trình không thể di chuyển này cần kiến trúc sư đến xây, tốn một lượng Quỷ Thạch đáng kể."
"Còn việc làm thế nào để có được Quỷ Thạch, đó không phải việc của tôi."
"Tôi chỉ giúp được đến vậy.
"Người đàn ông mặc áo xanh đột nhiên lắc đầu và mỉm cười, quyết định không nói tiếp.
Ban đầu ông định trả lời một câu hỏi, nhưng người thanh niên kia hỏi một câu hỏi quá mơ hồ, khiến ông không thể không nói thêm vài câu nữa.
Ông lấy ra một tấm bản đồ và ném vào tay Trần Phàm.
"Đây là bản đồ da quỷ gần đó, được cập nhật thông tin thời gian thực về mọi Quỷ Hỏa trong hoang nguyên."
"Ba tháng sau, tôi sẽ đi ngang qua dải hoang nguyên này một lần nữa."
"Lúc đó tôi sẽ đặc biệt đến địa điểm này.
Nếu tôi sống sót đến lúc đó, tôi sẽ không ngại chân chính giúp đỡ cậu một lần nữa.
"Chỉ vậy thôi.
Người đàn ông mặc áo xanh không hề dừng lại.
Hai tay chắp sau lưng, ông chậm rãi bước về phía một ngọn đồi thấp ở cách đó không xa.
Bước chân ông có vẻ chậm chạp, nhưng tốc độ đi bộ thực tế lại cực kỳ nhanh, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ.
"Tiền bối!
"Trần Phàm, tay nắm chặt tấm bản đồ, hét lên với bóng dáng người đàn ông đang khuất dần,
"Ơn này không lời nào báo đáp được hết, người hãy để lại tên, tôi sẽ đền đáp người!
"Người đàn ông không quay lại, chỉ lắc đầu đáp lời.
Bóng dáng ông dần biến mất vào hoang nguyê.
"Haiz.
"Trần Phàm nhìn xuống tấm bản đồ da và lẩm bẩm,
"Tiền bối này thật là thất thường.
"Thông tin này rất quý giá, rất hữu ích!
Nguyên chủ trước đây chỉ mải mê chìm đắm trong đau khổ và không cam lòng ở gia tộc, ký ức về những thông tin mấu chốt như thế này chẳng có một tí tẹo nào cả.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập