Chương 39: “Còn có thể chơi kiểu chó chết này sao?”

“Lão tổ tông nói không sai.

“Đông người chính là sức mạnh lớn.

Chỉ còn một nén nhang nữa là Vĩnh Dạ buông xuống.

Phía ngoài doanh trại, giữa màn mưa phùn, Trần Phàm nhìn chiếc

"xe nhỏ"

cực kỳ thô sơ và rách nát trước mặt, thở phào nhẹ nhõm cảm thán.

Sau khi huy động toàn bộ nhân lực trong trại, chỉ mất khoảng một canh giờ, chiếc xe đầu tiên của thế giới này đã ra đời.

Xương của Trúc Can Quỷ làm khung xương trục truyền động.

Vài tấm ván gỗ khá bằng phẳng được đóng đinh lại với nhau làm thân xe.

Không có vỏ xe, không có cửa sổ.

Chỉ có một tấm ván gỗ dày trơ trọi, dày khoảng 30 centimet.

Chính giữa tấm ván khảm một ống đồng dày cao 20cm đã bị cắt bớt một nửa, nằm phẳng phiu giữa lõi gỗ.

Dưới đáy ống đồng đặt một Địa Thứ bọc da khỉ, có vai trò cung cấp nguồn động lực.

Ngoài ra còn có vài bánh răng được làm từ cánh tay của Trúc Can Quỷ, được bố trí ở phía dưới ván gỗ, kết nối bốn bánh xe gỗ được bọc bằng da Hầu Đầu Quỷ thông qua trục truyền động.

Ngay phía trên

"động cơ"

có một ống đồng mảnh dài đóng vai trò cần gạt điều khiển.

Chỉ cần không ngừng dùng tay ấn xuống cái ống đồng này, bẫy Địa Thứ sẽ được kích hoạt.

Trục truyền động sẽ truyền lực xung kích từ bẫy qua bánh răng, biến thành chuyển động quay của bánh xe, từ đó đẩy tấm ván lao đi.

Nhưng…

Khóe miệng Trần Phàm khẽ giật giật.

Nó quá thô sơ!

Tốc độ chưa biết thế nào, độ bền thì hoàn toàn không dám đảm bảo.

Nói không chừng vừa khởi động đã tan xác, hoặc đang đi nửa đường trên hoang nguyên thì rã rời thành từng mảnh.

“Chu Mặc, huynh thử xem.

“Để ta!

Trong mắt Chu Mặc hoàn toàn không có một tia e ngại nào, ngược lại nóng lòng muốn thử mà nhảy lên ván gỗ, dưới sự chú ý của mấy người Tàn Hầu, chậm rãi nắm chặt cái ống đồng nhỏ bé được trạm trưởng đặt tên là “cần điều khiển” kia.

Đột ngột đâm xuống phía dưới.

Lập tức!

Địa Thứ được kích hoạt.

Lực xung kích truyền dọc theo trục đến bánh xe, khiến chúng bắt đầu xoay tròn.

Chiếc xe chuyển động rồi.

Mắt Chu Mặc sáng lên, cảm nhận được gai đất phía dưới đã nhanh chóng bật trở lại, lại ấn mạnh ống đồng nhỏ xuống.

Lực lại truyền dọc theo trục truyền động đến bánh xe, khiến chúng quay nhanh.

Một cái, hai cái, ba cái.

Các bánh xe bắt đầu quay nhanh dần.

Cỗ xe ván gỗ cực kỳ thô sơ này liền phóng vút ra khỏi doanh trại, lao đi trên hoang nguyên.

Những bánh xe gỗ bọc da Hầu Đầu Quỷ khá phù hợp với địa hình gồ ghề trên hoang nguyên.

“Ô hô hô!

Mọi người nhìn theo bóng lưng dần khuất của Chu Mặc, nghe tiếng hú phấn khích của hắn từ xa vọng lại.

“Tốc độ nhanh vậy sao!

Trong mắt Tàn Hầu lóe qua một tia khó có thể tin lẩm bẩm nói:

“Tốc độ này so với lạc đà bình thường nhanh hơn nhiều, thậm chí đều sắp đuổi kịp tốc độ của ngựa, hơn nữa còn không làm mệt người.

“Thực ra vẫn là có chút mệt người.

Trần Phàm bất đắc dĩ thở dài một hơi, cần điều khiển kia cần dùng tay thủ công không ngừng đâm về phía gai đất.

Đây là công việc đòi hỏi thể lực, ấn vài cái là đã oải rồi.

Đúng lúc này…

ừ trong màn mưa xa xa vọng lại tiếng hét sợ hãi của Chu Mặc:

“Trạm trưởng, làm sao để dừng lại?

Chỉ còn nửa nén nhang là Vĩnh Dạ tới, lúc này mà chạy xa quá thì chỉ có nước tìm chỗ chờ chết.

“Buông tay !

“Buông rồi mà nó vẫn chạy!

“Buông tay xong đợi một lát.

Cỗ xe ván gỗ kia dần dần dừng lại, trong mưa lại truyền đến tiếng hét lớn của Chu Mặc:

“Trạm trưởng, làm sao quay đầu?

“Nhảy xuống, bê cái xe xoay hướng về phía trại.

Phanh xe toàn bộ dựa vào nhả ga (ngừng nhấn)

Chuyển hướng hoàn toàn dựa vào sức người tự bê xe quay đầu.

Không còn cách nào.

Điều kiện đơn sơ, liền chỉ có thể như vậy.

Không bao lâu.

Chu Mặc đứng trên ván gỗ lại hưng phấn điều khiển chiếc xe ván gỗ nhỏ này, trở lại doanh trại.

Chỉ là hắn phán đoán sai, dù đã buông cần gạt từ sớm nhưng do quán tính, chiếc xe vẫn lao vọt qua doanh trại.

Cuối cùng, Chu Mặc phải hổn hển vác cả chiếc xe lên vai đi bộ vào trại, mặt mày hớn hở nhìn Trần Phàm.

“Trạm trưởng!

“Có thứ này, chúng ta có thể đi tới những trạm gác xa hơn, có thể mang về nhiều quỷ thạch và tài nguyên hơn!

“Sức mạnh không tồi.

Trần Phàm liếc nhìn Chu Mặc một cái:

“Đây chỉ là bản thử nghiệm đầu tiên, mấy ngày tiếp theo để hai người bên Tề Sùng lúc đi làm ruộng ban ngày thì lái cái này chạy vài vòng quanh đây xem có hỏng hóc gì không.

“Huynh cứ tiếp tục đi tới các trạm gác gần đây.

“Chờ thử nghiệm xong mới giao cho ngươi, tránh việc đang đi nửa đường nó rã ra thì khỏi về.

Đúng vậy!

Chỉ có Chu Mặc mới dùng được thứ này, người khác không có được sức mạnh như hắn ta.

Một khi người lái kiệt sức là chiếc xe liền ngừng hoạt động.

Sau khi khi có thời gian, phải nghiên cứu xem có cải tiến thành tự động được không, không cần sức người nữa.

“Được rồi!

“Trời sắp tối rồi, ai nên đi ngủ thì đi ngủ, ai cần lên tường thành thì lên, giải tán thôi.

Qua nửa nén nhang.

Bóng tối vô tận lại một lần nữa ập tới, bao trùm cả thế giới.

Chỉ có ánh sáng từ Quỷ Hỏa tạo thành vùng an toàn che chở doanh trại.

Trên tường thành.

Trần Phàm đứng ở trong căn chòi nhỏ tránh mưa mà Tề Sùng dựng hôm nay, cảm nhận gió đêm lành lạnh và cơn mưa phùn nhè nhẹ.

Hắn nhìn ra màn sương xám phía trước, tự hỏi liệu đêm nay có yên bình như đêm trước không?

“Tới rồi!

Gần như ngay khoảnh khắc đêm xuống, Trần Phàm đã thấy từ trong sương xám hiện ra từng con Quỷ Vật.

Có Hầu Đầu Quỷ.

Có Trúc Can Quỷ.

Còn có Đường Lang Quỷ.

Cùng với người bạn cũ quen thuộc, nữ quỷ ngồi trên cỗ kiệu được bốn con Trúc Can Quỷ khiêng.

Vẫn là nhóm người này, ồ không, vẫn là nhóm quỷ này!

Nhưng so với lần trước thì đông hơn nhiều.

Lần trước chỉ có gần trăm con, đêm nay nhìn sơ qua cũng phải hơn 300 con, bao vây doanh trại từ mọi phía, sẵn sàng tấn công.

Rõ ràng.

Đêm qua sở dĩ sóng yên biển lặng, khả năng là vì con nữ quỷ này bận đi gom quân và

"chặn đường"

các Quỷ Vật khác quanh đây.

Sao còn thấy cả trăm con Nhục Trùng Quỷ bị trói quăng dưới đất, đang giãy giụa trước mặt đám Quỷ Vật kia?

Quỷ Vật nội chiến à?

“Tất cả chuẩn bị”

Trần Phàm xoay người nhìn về phía mười tòa tháp tên cấp 2 và hai tòa tháp tên cấp 3 bố trí trên tường thành, hơi thở phào nhẹ nhõm, hẳn là có thể chống đỡ được.

Hắn còn có hơn 300 viên Quỷ Thạch, nếu tình huống xấu có thể nâng cấp ngay lập tức.

Nữ quỷ kia rõ ràng sở hữu trí tuệ nhất định.

Có lẽ là cảm thấy lần trước sở dĩ thất bại, là do lực lượng phân tán, nên lần này mới tập hợp đông đủ ở gần doanh trại.

Kèm theo một tràng cười điên dại chói tai, đợt tổng tấn công bắt đầu.

Không thăm dò, không nghi binh.

Chỉ thấy từng con Trúc Can Quỷ cao hơn 3 mét, từ trong sương mù xám từng bước đi về phía doanh trại, tốc độ ngày càng nhanh.

Ngay khi lao tới gần doanh trại, chúng thuận tay túm lấy đám Nhục Trùng Quỷ bên cạnh, dùng hết sức bình sinh ném thẳng vào tường thành.

Vài tòa tháp tên trên tường thành lập tức được kích hoạt.

Những mũi tên nỏ bắn trúng đám Nhục Trùng đang bay trên không trung theo đường parabol, khiến chúng nổ tung thành những đóa lửa xanh u ám.

Nhưng vẫn có một số “cá lọt lưới”, đập thẳng vào bề mặt tường thành.

Khoảnh khắc chất lỏng xanh u ám vỡ ra, tường thành bắt đầu bị ăn mòn, những chỗ bị trúng đích trở nên lồi lõm, sần sùi.

Đây rõ ràng là dùng Nhục Trùng Quỷ làm lựu đạn!

Đừng nói chi, chiêu này khá hiệu quả.

“Khốn khiếp!

Trần Phàm nấp sát sau từng chắn, thò đầu ra nhìn cảnh tượng nổ tung liên tiếp bên ngoài mà không nhịn được chửi thề:

“Còn có thể chơi kiểu chó chết này sao?

Cuối cùng, hắn cũng đã biết đêm qua con nữ quỷ này đi đầu rồi.

Hóa ra là bám đuôi đàn Nhục Trùng Quỷ để bắt cóc một mớ về làm lựu đạn sống!

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương:

https:

//www.

facebook.

com/share/g/1HVDT3aj Ka/?

mibextid=ww XIfr

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập