Chương 36: Thế này thì quá trực bạch và thô sơ rồi?

Sau khi ngủ dậy, Trần Phàm rửa mặt mũi đơn giản, rồi đứng ở cửa nhà gỗ nhìn ra màn mưa phùn giăng kín bên ngoài.

Hôm nay mưa không lớn lắm.

Trong nhận thức của hắn, mùa mưa chỉ là lượng mưa nhiều hơn bình thường thôi, nhưng mùa mưa ở thế giới này thực sự là mưa tuôn xối xả suốt hai mươi bốn giờ không nghỉ, lúc thì mưa phùn thế này, lúc lại là bão tố cuồng phong.

Hắn nhìn nhìn ra mảnh đất khô cằn ngoài hiên.

Mưa liên miên mấy ngày trời, đừng nói tới lũ lụt, mặt đất vẫn cứ khô khốc như cũ.

Những vết nứt nhỏ hẹp chằng chịt như gót chân của lão nông dân, tựa như những con Quỷ Vật không đáy, nuốt chửng toàn bộ nước mưa vào trong.

Thậm chí chẳng thấy một vũng nước đọng nào.

Trong trí nhớ của hắn.

Ngoại trừ mùa mưa ra thì thời tiết ở thế giới này khá bình thường.

hưng lượng mưa trút xuống liên tục ở hoang nguyên như thế này rõ ràng không phải là hiện tượng tự nhiên, đặc biệt là.

mùa mưa lại còn đến sớm hơn dự tính, lũ Quỷ Vật thường sẽ trở nên vô cùng hung bạo.

Không nghĩ ngợi nhiều.

Hắn nhìn về phía hai món dị bảo còn lại trong tay.

Đây là chiến lợi phẩm từ đợt quỷ triều Nhục Trùng Quỷ hôm kia để lại.

Tổng cộng có ba món, món đầu tiên chính là bản thiết kế mô-đun kiến trúc

[Ống Đồng]

Thứ hắn đang cầm trên tay hiện giờ là một con dao găm bỏ túi.

Kích thước nhỏ như một chiếc móc khóa vậy.

[Tên dị bảo]

Đại Đao.

[Phẩm cấp dị bảo]

Màu trắng.

[Hiệu quả dị bảo]

Gây sát thương khá lớn đối với các loại Quỷ Vật cấp thấp.

Trần Phàm nhìn món dị bảo trong tay mà lông mày khẽ nhíu lại.

Đây không phải lần đầu hắn nhận được dị bảo dạng vũ khí.

Chẳng hạn như cây trường mâu mà Tàn Hầu luôn mang theo cũng là một món dị bảo vũ khí.

Chỉ là món đồ của Tàn Hầu có cái tên cực kỳ bá đạo là Thí Thần Trường Mâu.

Sao cái món này lại tên là…"Đại Đao"

Sao mà nghe nó trực bạch và thô sơ đến thế này?

Hơn nữa nó cũng chẳng có hiệu quả đặc biệt nào, món Thí Thần Trường Mâu kia ít nhất còn có đặc tính to nhỏ tùy ý cơ mà.

Thôi bỏ đi.

Hắn đặt món dị bảo này sang một bên, định bụng chờ Chu Mặc về sẽ giao cho.

Dẫu sao cũng là dị bảo vũ khí, sát thương gây ra cho Quỷ Vật chắc chắn vẫn mạnh hơn vũ khí thông thường.

Còn về món dị bảo còn lại.

Món này có phần đặc biệt hơn.

Đó là một cụm hạt đen nhỏ được bao bọc trong một lớp màng mỏng, thuộc loại hạt giống dị bảo.

[Tên dị bảo]

Nhục Quỷ Tử Mẫu Chủng (Hạt giống nhục quỷ tử mẫu)

[Phẩm cấp dị bảo]

Xanh lá

[Hiệu quả dị bảo]

Cần gieo trồng trong Nông Điền cấp 2.

Chu kỳ trưởng thành là bảy ngày.

Sau khi chín sẽ chia thành quả tử và quả mẫu.

Hai người mỗi người ăn một quả có thể giao tiếp bằng ý niệm trong phạm vi trăm dặm, hiệu quả duy trì trong một tháng.

[Điều kiện gieo trồng]

Cứ cách một canh giờ phải tưới bằng máu Quỷ Vật, đồng thời cần lấy xác Quỷ Vật làm phân bón.

“Đồ tốt.

Trần Phàm lẳng lặng nhét cụm hạt giống này vào trong ngực.

Món dị bảo này đã giải quyết một khó khăn lớn hiện tại của hắn đó là sự thiếu hụt phương tiện liên lạc.

Chẳng hạn như lúc này, hắn hoàn toàn không có cách nào để liên lạc với Chu Mặc đang đi làm nhiệm vụ bên ngoài.

Chỉ là điều kiện gieo trồng hơi rắc rối một chút.

Cần phải sắp xếp người chuyên trách canh chừng theo giờ.

Nhưng cũng may.

Hắn đã có hai vị Hanh Cáp nhị tướng* chuyên nghề nông này rồi, không lo vấn đề đó, hai người thay phiên nhau trông coi là được.

(*)

Hanh Cáp nhị tướng:

điển tích thần thoại Trung Hoa về ông Hanh, ông Cáp;

hai vị thần giữ cửa Miếu của đạo Phật;

Một cách gọi vui để chỉ hai trợ thủ đắc lực đi theo bảo vệ hoặc làm việc cho mình.

Ý chỉ Tề Sùng và A Lạc.

Đây là món dị bảo phẩm cấp xanh lá đầu tiên mà Trần Phàm nhận được.

Hiệu quả cũng tốt hơn hắn tưởng tượng.

Loại quả Nhục Quỷ Tử Mẫu này sau khi chín, dù có đem đặt ở chợ phiên Giang Bắc thì chắc chắn cũng là loại hàng hóa cực kỳ đắt khách.

Bước ra khỏi nhà gỗ.

Ngay lập tức, hắn nhìn thấy sự thay đổi trên tường thành.

Trên đó đã mọc lên một căn chòi nhỏ đơn sơ dựng bằng những mảnh gỗ vụn, trên mái còn phủ mấy bộ quần áo cũ bỏ đi.

Diện tích không lớn nhưng lại có tác dụng che mưa nhất định.

Đây là việc hắn đã giao cho Hanh Cáp nhị tướng đi xây trước khi đi ngủ.

Trông cũng được lắm.

Nếu không thì lần nào gác đêm cũng dầm mưa cả đêm, sắt đá cũng chịu không nổi chứ đừng nói là người.

“Trạm trưởng.

Trần Phàm bước ra khỏi tường thành, đi tới khu vực ngoại vi doanh trại.

Tề Sùng vốn đang bận rộn gì đó ở trong ruộng, vừa thấy hắn đã vội vàng chạy nhỏ tới:

“Đã hái xong hết rồi.

“Mười gốc mầm Hầu Đầu Cô, tổng cộng hái được mười quả.

“Tám gốc cây trồng Quỷ Thạch Quặng Mỏ Chủng Tử, kết ra được tám mươi viên Quỷ Thạch.

“Tất cả đều đã được xếp vào trong kho rồi.

“Ừm.

Trần Phàm khẽ gật đầu, đi về phía căn nhà kho ở ngoài doanh trại.

Đẩy cửa bước vào, trên giá đã bày biện ngay ngắn một hàng Hầu Đầu Cô và một lớp Quỷ Thạch.

Sản lượng không tính là quá nhiều.

Hắn cầm một cây Hầu Đầu Cô lên đưa sát mũi ngửi nhẹ.

Sau đó cắn một miếng.

Vị đất tanh nồng xen lẫn vị ngọt thanh lập tức bùng nổ trong khoang miệng.

“Ồ?

Trong mắt Trần Phàm lóe lên một tia kinh ngạc, chỉ trong chốc lát đã ăn sạch cây nấm này.

Hương vị ngon đến lạ kỳ, nhưng quan trọng nhất là cảm giác khi ăn vào lại nóng hôi hổi, như có một dòng nhiệt lưu cuộn trào, hoàn toàn không giống cảm giác ăn đồ sống chút nào.

Hơn nữa sau khi nuốt xuống bụng.

Hắn có thể lờ mờ cảm nhận được thể chất của mình dường như đã tăng lên một chút.

Quả thực rất tốt.

Vẫn còn chín cây nữa.

Trong doanh trại vừa vặn có mười người.

“Đem chín cây còn lại xuống đi, chia cho mọi người mỗi người một cây.

Cơn mưa này còn phải kéo dài một thời gian nữa, cơ thể mạnh thêm một chút cũng sẽ bớt đổ bệnh.

Dù chút thể chất này khó mà ảnh hưởng đến lực chiến, nhưng giảm được tỷ lệ sinh bệnh là quá quý rồi.

Trần Phàm nhìn tám mươi viên Quỷ Thạch bày trên giá, rồi từ trong ngực lấy ra hạt giống Nhục Quỷ Tử Mẫu đưa vào tay Tề Sùng:

“Lát nữa ta sẽ nâng cấp Nông Điền lên cấp 2, thời gian tới huynh và A Lạc phụ trách luân phiên trông coi mẻ hạt giống này.

“Loại này khá là dễ hỏng đấy.

“Cần tưới bằng máu Quỷ Vật cứ mỗi một canh giờ một lần.

“Tàn Hầu có chôn không ít xác Quỷ Vật dưới đất, lúc đó các huynh đào lên một ít mà dùng.

“Được!

Tề Sùng đáp lại với tinh thần cực kỳ hưng phấn, sau đó mới cẩn thận dùng cả hai tay đón lấy bọc màng mỏng đó, nâng niu trong lòng bàn tay.

Trần Phàm nhìn Tề Sùng với vẻ hơi kỳ quái.

Sao thái độ với việc làm nông của tên này đột nhiên lại mạnh mẽ đến thế?

Hôm qua hắn vẫn còn cảm nhận rõ ràng rằng Tề Sùng muốn được ra ngoài làm nhiệm vụ giống như Chu Mặc, có chút kháng cự với việc trồng trọt.

Hắn còn định bụng sau này sẽ tìm Tề Sùng nói chuyện phiếm để giảm bớt tâm lý bài xích của đối phương, sao hôm nay sự bài xích đó đột nhiên biến mất rồi?

Loại chuyện này trong thời gian ngắn rất khó để tự mình thông suốt được.

Có người đã nói chuyện với Tề Sùng sao?

Hắn liếc nhìn A Lạc, gã đàn ông thô kệch với bộ râu lún phún đang đi theo sau Tề Sùng, rồi như hiểu ra điều gì đó mà khẽ gật đầu, sau đó mới vỗ vai Tề Sùng mỉm cười nói:

“Cố gắng làm cho tốt.

“Tương lai chúng ta sẽ có nhiều Nông Điền hơn nữa, đến lúc đó huynh sẽ phải luyến tiếc sự thảnh thơi của bây giờ đấy.

“Hì hì.

Tề Sùng cười toe toét:

“Yên tâm đi trạm trưởng, ta nhất định sẽ chăm sóc mảnh đất này đâu ra đấy!

“Đi đi.

Trần Phàm đối mặt với làn mưa dầm, bước tới bên cạnh Nông Điền, tiêu hao mười viên Quỷ Thạch để nâng cấp lên cấp 2.

Trước mắt hắn hiện ra một bảng thuộc tính:

[Nông điền đã nâng lên cấp 2.

[Kiến trúc này không có hướng nâng cấp tùy chọn]

“Xem ra không phải kiến trúc nào cũng có hướng nâng cấp để lựa chọn.

Trần Phàm cũng không nói gì thêm, chỉ quan sát mảnh Nông Điền trước mặt.

Sau khi nâng cấp, lớp đất từ màu vàng nguyên bản đã chuyển sang màu đen, rõ ràng trông phì nhiêu hơn hẳn.

Nông Điền tuy nhỏ.

Nhưng hắn cũng không có nhiều hạt giống, trong tình huống chỉ trồng mười mấy hạt thì diện tích này hoàn toàn đủ dùng.

Sau khi làm xong tất cả những việc này, hắn mới đi tới một khoảng đất trống ở phía ngoài doanh trại.

Nhờ có hệ thống sưởi 1.

0, ban ngày ngủ khá thoải mái, trong phòng ấm áp hơn nhiều.

Nhưng…

Dẫu sao nước nóng trong ống đồng cũng không chảy tự động, hắn đã bị lạnh đến thức giấc hai lần, phải dậy thay nước nóng trong ống đồng tới hai lượt.

Khá là rắc rối.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương:

https:

//www.

facebook.

com/share/g/1HVDT3aj Ka/?

mibextid=ww XIfr

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập