Chương 35: “Trồng trọt quang tông, nuôi lợn diệu tổ*”

*Trồng trọt làm rạng danh dòng họ, nuôi lợn để vẻ vang tổ tiên

Đêm nay là đêm thứ ba kể từ khi mùa mưa đến.

Trần Phàm cùng bọn Tàn Hầu túc trực trên tường thành, sẵn sàng đối phó với những nguy hiểm sắp tới.

Còn nhóm của Chu Mặc sau một ngày bôn ba vất vả đã được hắn ra lệnh cho đi ngủ sớm.

Thế nhưng.

Chờ mãi, chờ mãi, cho đến lúc trời sáng.

Trần Phàm khẽ nhíu mày, nhìn bóng tối đang nhanh chóng rút đi như thủy triều.

Một đêm đã trôi qua.

Trời đã sáng.

Đêm qua thậm chí có thể dùng bốn chữ sóng yên biển lặng để mô tả.

Không có quỷ triều Nhục Trùng Quỷ, không có nữ quỷ ngồi trên kiệu, thậm chí không có lấy một con Quỷ Vật nào đi ngang qua.

Xung quanh doanh trại tĩnh lặng như tờ, không một tiếng động.

Lẽ ra đây phải là chuyện tốt.

Nhưng.

Quỷ Vật nhiều quá thì hắn trụ không nổi, mà Quỷ Vật ít quá cũng không xong!

Hắn đã đặc biệt xây thêm mười tòa tháp tên mới để chuẩn bị nghênh đón sự công kích của Quỷ Vật trong mùa mưa.

Vậy mà đêm qua đến một bóng dáng cũng không thấy, chúng chạy đi đâu hết rồi?

Tiêu diệt Quỷ Vật hiện là nguồn thu thập Quỷ Thạch chính của hắn.

Nếu đến một con Quỷ Vật cũng không thấy, hắn biết đi đâu để kiếm Quỷ Thạch bây giờ?

Hắn nheo mắt suy nghĩ hồi lâu, rồi mới nhìn về phía Tàn Hầu và mấy người vừa cùng mình dầm mưa cả đêm trên tường thành:

“Được rồi, trời sáng rồi, tất cả dọn dẹp chút đi rồi về phòng ngủ.

Chuyện này thật phi lý.

Trong mùa mưa không thể nào lại sóng yên biển lặng đến vậy.

Việc gì bất thường ắt có quỷ kế, đêm nay càng phải chuẩn bị vạn toàn* hơn mới được.

* Sự chuẩn bị cực kỳ chu đáo, tính toán kỹ lưỡng hơn

Ngay lúc này.

Hắn nhìn về phía Nông Điền ngoài thành rồi đột nhiên mỉm cười.

Những mầm non dưới sự chiếu rọi của tia nắng đầu tiên bỗng nhiên sinh trưởng thần tốc, đồng thời kết ra những quả căng mọng, quả nào quả nấy tròn lẳn trông cực kỳ thuận mắt.

Đợt cây trồng đầu tiên đã chín, đã đến lúc thu hoạch rồi!

“Trạm trưởng.

Chu Mặc với tinh thần phấn chấn chạy dọc theo bậc thang lên tường thành:

“Mấy người bọn ta đã ngủ đủ giấc rồi, hôm nay có nhiệm vụ gì không?

Trần Phàm nhìn Chu Mặc và Tề Sùng đang đứng phía sau, khựng lại một chút rồi mới tiếp tục nói:

“Tề Sùng, hôm nay huynh không cần đi làm nhiệm vụ bên ngoài nữa.

“Lát nữa huynh hãy hái toàn bộ số quả trong Nông Điền xuống.

“Chu Mặc, hôm nay huynh phụ trách chuyển toàn bộ tài nguyên từ các trạm dừng đã bị tiêu diệt lân cận về doanh trại.

Những trạm gần đây đã được bọn Vương Khuê dọn dẹp gần hết rồi, số còn lại đều ở khá xa, đừng tham quá, an toàn là trên hết.

“Rõ!

Chu Mặc đứng giữa cơn mưa bão, miệng cười toe toét, dõng dạc đáp lời.

“Trạm trưởng.

ta.

Tề Sùng đứng bên cạnh, trong mắt thoáng qua một tia hổ thẹn và lúng túng, không tự chủ được mà cúi đầu:

“Ta.

“Không sao đâu.

Trần Phàm lắc đầu, mỉm cười vỗ vai Tề Sùng:

“Trong doanh trại cũng có rất nhiều việc phải làm, giá trị đóng góp cho doanh trại cũng không thấp hơn việc đi ra ngoài đâu.

Ngày hôm qua, Tề Sùng đã được phái đi thực hiện nhiệm vụ này.

Chỉ có điều.

Hắn ta không mang về được lấy một viên Quỷ Thạch nào.

Chuyện là sau khi cầm tấm Quỷ Bì Đồ rời khỏi doanh trại không lâu, Tề Sùng vì không giữ chặt nên đã bị gió lớn thổi bay mất bản đồ.

Hắn ta hoàn toàn biến thành ruồi không đầu, mất phương hướng và phải xoay sở giữa cơn bão suốt cả ngày trời.

Phải tới sát giờ Vĩnh Dạ giáng lâm, hắn ta mới may mắn tìm được đường về doanh trại.

Cũng phải nói là mạng lớn.

Thế mà vẫn không chết.

Quỷ Bì Đồ đối với doanh trại mà nói thuộc loại tài nguyên không thể tái tạo.

Tính cả tấm trên tay Trần Phàm thì toàn doanh trại cũng chỉ có vỏn vẹn năm tấm.

Tề Sùng đã làm mất một tấm, giờ chỉ còn lại bốn, thế nên hắn không dám để Tề Sùng đi làm nhiệm vụ bên ngoài nữa.

Ngộ nhỡ lại làm mất thêm một tấm bản đồ, rồi chết thêm vài mạng người.

Thế thì lỗ nặng.

“Ta.

Môi Tề Sùng mấp máy mấy lần, cuối cùng vẫn chẳng nói nên lời, chỉ biết cúi gầm mặt xuống, hoàn toàn không dám đối diện với ánh mắt của Trần Phàm.

“Vậy ta đi đây thưa Trạm trưởng?

Chu Mặc đứng bên cạnh cười hớn hở.

“Đi đi.

Nhóm của Tàn Hầu lúc này đã đi ngủ.

Trần Phàm đứng bên cạnh ruộng, nhìn Tề Sùng đang xắn ống quần bận rộn hái quả mà có chút suy tư.

Phải nói là anh chàng này làm việc đồng áng thực sự rất thành thục, hắn liền thuận miệng hỏi một câu:

“Trước đây từng làm nông à?

“Đúng vậy.

Tề Sùng gạt nước mưa trên mặt, vội vàng đứng dậy đáp:

“Sau khi Vĩnh Dạ giáng lâm, việc trồng trọt trở nên rất rắc rối.

Tuy Quỷ Vật không phá hoại ruộng vườn, nhưng nông dân phải đi lại giữa thành trì và ruộng ngoài thành, rất tốn thời gian.

“Nhiều thương hội đã khai khẩn các trang trại quy mô lớn ngay trong những khu an toàn tự nhiên.

Trước khi gia nhập Dã Lang Bang, ta làm việc trong một trang trại thuộc Thương hội Bình Thiên ở Giang Bắc thành.

“Nhưng ở đó đều là những loại cây trồng bình thường thôi.

“Ta chưa bao giờ trồng loại cây này.

“Tốt lắm.

Trần Phàm mỉm cười gật đầu:

“Sau này huynh sẽ phụ trách mảnh ruộng này.

Sau đó, hắn lại dời tầm mắt sang người cấp dưới đứng sau lưng Tề Sùng:

“Người huynh đệ này của huynh làm việc cũng rất nhanh nhẹn, tên là gì vậy?

“Thưa trạm trưởng.

Người đàn ông trông có vẻ thô kệch nọ cất giọng ồm ồm:

“Thuộc hạ tên là A Lạc, trước đây cùng Tề ca làm việc trong một trang trại, thuộc hạ phụ trách nuôi lợn, sau này mới rời trang trại đi theo Tề ca.

“Nuôi lợn?

“Vâng, vâng ạ.

“Được đấy.

Lần này Trần Phàm không nhịn được mà bật cười, hai huynh đệ nhà này người thì trồng trọt, người thì chăn nuôi, vừa vặn gom đủ một bộ cho hắn.

“Sau này ngươi sẽ phụ trách việc chăn nuôi trong doanh trại.

Tạm thời chưa có gì cho ngươi nuôi cả, hiện tại ngươi cứ đi trồng trọt cùng Tề ca đi, đợi sau này có rồi ngươi sẽ phụ trách chăn nuôi.

“Chúng tôi xin nghe theo trạm trưởng.

“Số quả này và đống Quỷ Tài dỡ xuống hôm qua, lát nữa đều để vào trong căn nhà gỗ bên cạnh kia nhé.

“Rõ thưa trạm trưởng!

Hắn lấy ra hai viên Quỷ Thạch, xây dựng một căn nhà gỗ ngay trong khu vực doanh trại bên ngoài tường thành, dự định sau này sẽ dùng nó làm kho chứa đồ.

Đêm qua hắn đã giết được không ít Đường Lang Quỷ.

Cặp càng của chúng là Quỷ Tài, có thể dùng để rèn đúc vũ khí.

Hiện tại hắn chưa dùng tới, nhưng có thể thu gom lại để dự phòng cho sau này.

Cần một khoảng thời gian nữa mới hái hết được số quả trong ruộng, Trần Phàm không đợi thêm mà quay người đi về phía căn nhà gỗ, chuẩn bị đi ngủ, mọi chuyện cứ để tỉnh dậy rồi tính.

Đẩy cửa bước vào.

Dưới sự hỗ trợ của

[Hệ thống sưởi 1.

0]

, bên trong phòng cực kỳ ấm áp, không còn chút khí lạnh nào.

Dù vẫn còn hơi ẩm ướt nhưng đã giảm đi rất nhiều.

Khóe mắt hắn thoáng thấy trên tường có một cuốn lịch đếm ngược mùa mưa đã bị gạch thêm một dấu chéo mới, hắn mỉm cười nhưng không nói gì.

Chắc là Chu Mặc đã gạch trước khi ra ngoài.

Cái tên này.

cũng biết tạo nghi thức thiệt.

“Tề ca này.

Trong Nông Điền của doanh trại, A Lạc vừa cẩn thận hái những quả đẫm nước mưa, vừa cất giọng ồm ồm hỏi:

“Hôm qua chúng ta không hoàn thành nhiệm vụ lại còn làm mất Quỷ Bì Đồ, sáng nay Trạm trưởng có trách mắng huynh không?

Lúc tỉnh dậy thấy hai người đang nói chuyện trên tường thành nên tiểu đệ không dám lên tiếng.

“Không có.

Tề Sùng lắc đầu:

“Nhưng sau này chắc Trạm trưởng sẽ không để ta đi làm nhiệm vụ bên ngoài nữa đâu.

Hồi nãy ngươi cũng nghe rồi đấy, Trạm trưởng bảo sau này ta phụ trách mảnh Nông Điền này.

“Thế không tốt sao?

Đệ thấy trồng trọt an toàn hơn đi ra ngoài nhiều.

Hôm qua chúng ta suýt chút nữa là không về được rồi, huống hồ Tề ca vốn dĩ đã giỏi việc đồng áng.

“Nhưng lúc đó chính vì ta cảm thấy trồng trọt không có tiền đồ nên mới gia nhập Dã Lang Bang.

Bây giờ loanh quanh lại quay về làm nông dân, chẳng phải ngươi cũng thấy nuôi lợn là không có tương lai nên mới tới đầu quân cho ta sao?

Tề Sùng thở dài bất lực.

Hắn ta thực sự muốn được nở mày nở mặt, nếu không đã chẳng đến đây làm trạm trưởng, cái chức này vốn chẳng phải việc gì an toàn nhẹ nhàng cho cam.

Nhưng giờ hắn ta nhận ra mình dường như đúng là không có bản lĩnh đó.

“Không phải đâu.

A Lạc lắc đầu:

“Tiểu đệ chưa bao giờ nghĩ nuôi lợn là không có tiền đồ.

Nuôi lợn là cả một kỹ thuật đấy chứ, lợn ta nuôi lúc xuất chuồng con nào cũng nặng nhất, tỷ lệ lợn con sống sót cũng cao nhất.

Có cái nghề này trong tay, ta đi đâu cũng không sợ chết đói.

“Chỉ là sau khi Tề ca đi rồi, không còn ai nói chuyện với đệ nữa, đệ thấy cô đơn quá nên mới đi tìm huynh thôi.

“Hơn nữa, lần trồng trọt này không giống với trước đây đâu.

“Trước đây cấp trên của Tề ca là ai?

“Một tên quản lý nhỏ ở trang trại thuộc thương hội Bình Thiên.

“Còn bây giờ thì sao?

“Một Kiến Trúc Sư.

“Làm việc gì không quan trọng, quan trọng là làm với ai.

A Lạc vừa bận rộn làm việc, vừa cất giọng ồm ồm nói tiếp:

“Theo đúng người thì thăng quan, làm đúng việc thì phát tài.

Đi theo đúng người để làm đúng việc, thì chính là vừa thăng quan vừa phát tài.

Người Tề Sùng cứng đờ tại chỗ, ngây ra nhìn A Lạc đang làm việc.

Nửa buổi sau hắn ta mới rốt cuộc hoàn hồn, mọi suy nghĩ trong đầu bỗng chốc thông suốt như được khai sáng, cảm thấy toàn thân tràn đầy nhiệt huyết.

Cả đời này hắn ta chưa bao giờ có động lực trồng trọt đến thế, liền nở nụ cười toe toét mắng yêu:

“Cái thằng nhóc này.

“Mà đừng nói nhé, nếu doanh trại này có thể trụ qua mùa mưa, sau này ruộng vườn ngày càng mở rộng, thì cái chức quan này của huynh chắc chắn phải lớn hơn nhiều so với chức trạm trưởng của Dã Lang Bang ấy chứ?

“Thế thì chắc chắn là phải lớn hơn rất nhiều, rất nhiều luôn ạ.

“Vậy chẳng phải ngươi cũng sắp được làm quan lớn rồi sao?

“Hì hì.

Thấy Tề ca đã thông suốt, A Lạc mới nở nụ cười chân chất:

“Trồng trọt quang tông, nuôi lợn diệu tổ.

Hai huynh đệ chúng ta cộng lại, chính là làm quang tông diệu tổ rồi!

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương:

https:

//www.

facebook.

com/share/g/1HVDT3aj Ka/?

mibextid=ww XIfr

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập