Nếu nhóm người này đều có thể thuận lợi bồi dưỡng lên, vậy thì nòng cốt của doanh trại coi như đã có một hình mẫu nhất định.
Cuộc nói chuyện đêm nay ngoài việc để mọi người làm quen với nhau một chút.
Một mục đích quan trọng khác.
Chính là xem xét tâm tính và năng lực của từng người.
Hiện tại xem ra, cũng không tệ, mỗi người đều có thứ mình am hiểu.
Còn về Trần Phàm
Hắn am hiểu việc phát hiện người khác am hiểu cái gì.
Ngay lúc đám người đang trò chuyện hứng khởi, đột nhiên âm thanh im bặt đi, trong nhà trở nên cực kỳ an tĩnh.
Một cảm giác hồi hộp, tim đập nhanh tức khắc dâng lên trong lòng tất cả mọi người.
Trần Phàm đứng dậy đi đến lối vào nhà gỗ, đẩy cửa nhìn về phía bóng tối đang nhanh chóng cuốn tới từ chân trời phía xa, nhẹ giọng nói:
“Đến rồi.
Sau đó không có chút do dự nào, nhanh chóng cởi bỏ y phục khô ráo trên người, thay đổi bộ áo gai ướt sũng còn chưa phơi khô ở cửa, cầm lấy một thanh trường mâu trên giá vũ khí bên cạnh, đi thẳng vào trong màn mưa lớn.
Cho dù bọn họ đã đem tài nguyên của các trạm gác khác đều dọn đến doanh trại.
Quần áo cũng không có bao nhiêu.
Ra ngoài mặc đồ ướt, để đảm bảo ở trong nhà luôn có một quần áo khô để mặc.
Nếu không, mặc quần áo ướt sũng mãi sẽ gây phát ban.
Tàn Hầu là người đầu tiên phản ứng lại.
Nhanh chóng thay quần áo, xách theo “Thí Thần Trường Mâu” trong tay đi cà nhắc lao vào trong đêm mưa, theo sát phía sau Trần Phàm, hiện tại người trong doanh trại quá nhiều, nhìn có vẻ như tất cả mọi người đều đã quy thuận thiếu gia.
Nhưng lòng người cách lớp da bụng, rất nhiều chuyện không nói trước được.
Gã phải thời thời khắc khắc canh giữ ở bên cạnh thiếu gia, tránh cho thiếu gia bị hạ độc thủ.
Mấy người còn lại cũng nhanh chóng thay xong quần áo lao vào trong đêm mưa.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.
Trên tường thành.
Đám người Trần Phàm tay cầm các loại vũ khí, đội mưa to đứng ở phía sau tường chắn, nhìn về phía bên ngoài doanh trại.
Vĩnh Dạ buông xuống, bóng tối triệt để bao phủ toàn bộ doanh trại.
Đỉnh đầu, xung quanh đều là bóng tối cực kỳ sâu thẩm.
Chỉ có ánh sáng do Quỷ Hỏa tỏa ra, giống như vỏ trứng gà úp lấy toàn bộ doanh trại ở giữa.
Những vũ khí này đều là do các trạm trưởng khác lúc đến nương tựa mang theo, đều là những vũ khí bình thường, có thể gây sát thương cho Quỷ Vật cấp thấp, lại không hiệu quả khi đối kháng với Quỷ Vật cấp cao.
Nhưng vũ khí dị bảo mà Tàn Hầu cầm trong tay, lúc đối mặt với Quỷ Vật cấp cao cũng có hiệu quả không tồi.
“Suỵt…”
Tiếng sột soạt vang lên trong bóng tối bên ngoài doanh trại, giống như đàn côn trùng đi qua.
Bọn họ không nhìn thấu được bóng tối, nhưng lại có thể nghe thấy âm thanh truyền đến rõ ràng.
Chỉ nghe tiếng thôi cũng đoán được số lượng Quỷ Vật đông đến mức nào.
Chu Mặc theo bản năng nín thở, nắm chặt trường đao trong tay, chỉ sợ phát ra một chút động tĩnh, sẽ dẫn Quỷ Vật trong bóng tối vào bên trong doanh trại.
Xoèn xoẹt.
Âm thanh chói tai và nhọn hoắt đột nhiên vang lên trong bóng tối, giống như dùng móng tay cào liên tục trên tấm thiếc dính đầy vết rỉ sét, sắc nhọn và chói tai.
“.
Trần Phàm khẽ cau mày, bất giác nắm chặt trường mâu trong tay, đêm nay và những đêm trước quá khác biệt, mấy đêm trước làm gì có động tĩnh lớn như vậy, vốn dĩ hắn vẫn còn chút tự tin, nhưng bây giờ cũng không biết có thể chống đỡ nổi hay không.
Khoảnh khắc tiếp theo
Trong bóng tối đột nhiên truyền đến một tiếng cười to.
Tiếng cười cực kỳ cao vút.
Nhưng không có lấy một chút vui vẻ, chỉ có cảm giác điên cuồng muốn hủy diệt mọi thứ sau khi báo được đại thù.
Hòa lẫn với tiếng mưa, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng họ.
Vương Khuê đã có chút run rẩy, mặt mày méo mó như muốn khóc.
Tuy chưa nhìn thấy con Quỷ Vật nào, nhưng cả nhóm đã phải chịu một áp lực cực lớn.
Ngay sau đó.
Tiếng cười cao vút như cuồng phong bạo vũ cuốn quét hết thảy kia, lại chớp mắt trở nên cực kỳ trầm thấp, lởn vởn bên tai là tiếng nức nở đứt quãng, tiếng khóc không lớn, lại nhiếp nhân tâm phách.
Tiếng cười trở nên ngày càng chói tai, giống như tiếng cười của vô số nữ quỷ chồng chất lên nhau, như sóng thần tràn vào doanh trại.
Ngay lúc tâm lý đám người kia gần như chịu đựng đến cực hạn.
Tiếng cười im bặt đi.
Sau đó liền nhìn thấy mấy chục đầu Quỷ Vật từ trong bóng tối lao vào doanh trại, giương nanh múa vuốt lao về phía tường thành, đó là một loại.
Quỷ Vật hình người, cực cao, cao trọn vẹn hơn 3 mét, gầy như thân tre.
Cánh tay cực dài, gần như đến mắt cá chân.
Ngón tay sắc nhọn, dài ngoằng, lóe lên tia sáng trắng bệch.
Một loại Quỷ Vật chưa từng thấy qua.
Cùng lúc đó
Trên tường thành hai tòa Tháp tên cấp 2 gần nhất nhất đồng loạt chuyển hướng nỏ máy, ngắm chuẩn vào hàng chục con Quỷ Vật đang lao vào doanh trại.
Sau một cú giật mạnh từ nỏ máy, một mũi tên to gần bằng cánh tay trẻ sơ sinh, hóa thành một đạo hắc tuyến, xuyên qua đại vũ, mang theo sức mạnh sấm sét cùng tiếng rít gào chói tai rời khỏi dây cung.
“Vút!
Mũi tên chuẩn xác xuyên thủng lồng ngực một Quỷ Vật hình người đi đầu, ghim chặt nó xuống đất.
Con Quỷ Vật cao giống như cây tre kia chỉ co giật vài cái liền không còn động tĩnh.
Một loạt mũi tên khác bắn mạnh ra.
Chẳng mấy chốc, hơn hai mươi con Quỷ Vật bị tiêu diệt sạch sẽ.
Chỉ còn một con có thể đến được chân tương thành, nhưng một cú vồ hết sức của nó thậm chí không để lại nổi một vết trắng trên mặt tường đá.
“Phù…”
Thấy thế.
Trần Phàm thở phào nhẹ nhõm một hơi, trái tim căng cứng nãy giờ mới hơi thả lỏng xuống.
Hắn rút tay từ trong ngực áo ra, nhìn xuống hơn hai mươi xác Quỷ Vật bên trong doanh trại nở nụ cười, thậm chí còn nhìn thấy bên cạnh một Quỷ Vật rơi ra một vật phẩm đang tản ra ánh sáng trắng.
Đó là dị bảo.
Rốt cuộc đã rơi ra dị bảo rồi.
Ban ngày sau khi chế tạo xong tất cả cạm bẫy và nhà gỗ, chỉ còn lại 3 viên Quỷ Thạch.
Vương Khuê đi đến hai trạm gác bị bỏ hoang kia mang về một số đồ dùng sinh dùng, đồng thời, cũng mang về 127 viên Quỷ Thạch.
Những Quỷ Thạch này vốn dĩ đều là toàn bộ gia sản của người khác, nhưng vì trạm gác bị công phá, nó cũng liền trở thành tài sản vô chủ.
Toàn bộ đều thuộc về Trần Phàm.
Lúc này tổng cộng có 130 viên Quỷ Thạch.
130 viên Quỷ Thạch này coi như tài nguyên ứng cấp, hắn không dùng ngay.
Lát nữa nếu như số lượng Quỷ Vật quá nhiều, 2 tòa tháp tên ứng phó không nổi, hắn sẽ tạo thêm vài tòa tháp tên.
Nếu có Quỷ Vật thực lực cường đại, tháp tên cấp 2 khó đối phó hơn, Trần Phàm liền lấy những Quỷ Thạch này đem tháp tên thăng lên cấp 3.
Tiến thoái có thừa.
Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn.
Chỉ có như vậy mới có thể nắm chắc phần thắng.
Nông Điền ở phía bên trái, tốp quỷ vật này căn bản không thèm để ý tới thứ này, đương nhiên cũng không có kích phát năm cái cạm bẫy Địa Thứ ở phía trước Nông Điền.
Nhiệm vụ hàng đầu đêm nay là đảm bảo an toàn cho doanh trại, nhiệm vụ thứ yếu chính là đảm bảo an toàn cho Nông Điền.
Khi đợt Quỷ Vật này toàn bộ bị tháp tên truy sát dưới tường thành.
Trái tim gần như treo lên tới cổ họng của đám người này mới được thả xuống, đồng thời trở nên dần dần hưng phấn, trong doanh trại hình như.
hình như rất an toàn!
“Trạm trưởng!
Vương Khuê có chút hưng phấn dựa vào tường chắn, nhìn về phía một đống xác Quỷ Vật ở phía dưới:
“Hiện tại xem ra, cho dù số lượng Quỷ Vật tăng thêm gấp đôi nữa, cũng có thể cản được.
Ban đầu, hắn gọi là “Thiếu gia”, nhưng Trần Phàm bảo bọn họ trực tiếp gọi trạm trưởng là được, thiếu gia không thích hợp.
Vì vậy, Vương Khuê cũng liền đổi giọng.
Mắt Trần Phàm khẽ híp lại nhìn về phía sâu trong bóng tối, mặc dù tường thành và tháp tên thoạt nhìn hiệu quả không tồi, nhưng hắn tuyệt nhiên không vì vậy mà chủ quan, suy cho cùng hắn hiểu rõ, đây chỉ mới là món khai vị mà thôi.
Những thứ khác không nói.
Ít nhất tiếng cười quỷ dị kia tuyệt đối không phải do những Quỷ Vật giống như cây tre này phát ra.
Điều này đã chứng minh, trong bóng tối vẫn còn những con Quỷ Vật thực lực cường đại đang nhìn chằm chằm doanh trại như hổ rình mồi, chuẩn bị tùy thời lao vào.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập