Chương 21: “Đi thôi, về nhà!”

Bức tường thành trước mắt mặc dù xa lạ.

Nhưng mảnh nông điền bên ngoài tường thành kia lại cực kỳ quen thuộc, nương theo một mặt tường thành chậm rãi rút xuống mặt đất lộ ra lối đi, Vương Khuê lau nước mưa trên mặt, sự mệt mỏi suốt dọc đường chớp mắt đã tiêu tán đi không ít, nhìn về phía sau nhếch miệng cười.

“Đi thôi, về nhà!

Hắn cả đời này chưa từng đánh bạc.

Chỉ biết an phận mà sống.

Hắn hiểu rõ bản thân không có thiên phú gì, không thức tỉnh thành bất kỳ đặc thù tu giả nào.

Ở Vương gia, chăm chỉ làm việc suốt 13 năm, ngoại trừ thỉnh thoảng tham lam một chút ra, thì chưa bao giờ làm việc gì quá đáng.

Không phải hắn không có tố chất.

Mà là hắn không có gan.

Ngay cả lúc đầu, khi đặt cược vào Trần Phàm, cũng là ôm tâm lý thử vận may một lần.

Nếu không có yếu tố bên ngoài tác động, hắn sẽ khó lòng dứt khoát rời bỏ Vương gia, gia nhập dưới trướng Trần Phàm.

Nhưng giờ nhìn lại, lần này có lẽ hắn đã theo đúng người rồi.

Chỉ cần có thể sống sót qua mùa mưa này.

Vậy hắn chính là người đầu tiên gia nhập thế lực này, trở thành thủ lĩnh của đám ong thợ sẽ không thành vấn đề.

Tương lai phát triển chắc chắn vượt xa lúc ở Vương gia.

Trước khi Vĩnh Dạ giáng lâm, còn khoảng nửa canh giờ.

Mưa to như trút nước, sương mù bao phủ thế giới.

Hàn khí tựa như cơn hồng thủy quét qua mỗi một ngóc ngách trên hoang nguyên.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.

Trạm gác số 37 Trần gia Giang Bắc.

Bên trong nhà gỗ mới xây.

Mấy người Trần Phàm đang vây quanh lò lửa trong , ngồi xếp bằng trên mặt đấm.

Mọi người đều đã thay quần áo khô, quần áo ướt sũng thì treo trên giá.

Tàn Hầu đang phân phát thức ăn cho từng người.

Mỗi trạm gác đều có không ít lương thực dự trữ.

Trong thời gian ngắn bọn họ sẽ không thiếu lương thực.

Số lương thực hiện tại đủ để ăn trong hai ba tháng, chủ yếu là ngũ cốc khô.

Dĩ nhiên sẽ không đủ để sống sót qua cả mùa đông.

Bất quá chuyện sau này, sau này hẵng nói.

“Vương Khuê.

Trần Phàm nhìn về phía Vương Khuê đang ngồi giữa mọi người:

“Hiện tại tài nguyên không đủ, diện tích bên trong tường thành khá nhỏ, không gian chỉ đủ để tạo ra một căn nhà, không gian còn dư phải dùng để bố trí các kiến trúc khác.

“Ngày mai Vương huynh dẫn người xây một vách ngăn ở bên trong nhà.

“Ta và Tàn Hầu ngủ ở phía bên trái, mấy người các huynh trải đệm ngủ chung ở phía bên phải.

“Không vấn đề.

Vương Khuê vội vàng đứng dậy gật đầu đáp ứng.

Một luồng không khí len lỏi qua khe cửa vào trong nhà mang đến cảm giác buốt lạnh, nhưng nhanh chóng bị xua tan bởi hơi ấm của lò lửa.

“Ngồi xuống đi.

Trần Phàm bình tĩnh nhìn về những người khác, nhẹ giọng nói:

“Không ai biết liệu chúng ta có sống sót qua đêm nay hay không.

Chúng ta gặp nhau ở đây cũng là cái duyên, cứ thoải mái trò chuyện chút đi, nói xem các người có tâm nguyện gì không.

“Nếu bất hạnh gặp nạn, những người còn sống được qua mùa mưa sẽ giúp người đó hoàn thành tâm nguyện, cũng coi như không uổng công tương phùng một hồi.

“Vương Khuê, huynh nói trước đi.

“Ta à…” Vương Khuê ngồi trước lò lửa, sưởi ấm đôi tay cứng đờ vì lạnh.

Suy nghĩ một lúc, hắn khàn giọng nói:

“Vương mỗ thật ra không có tâm nguyện gì, ta làm việc ở Vương gia 13 năm, tự nhận không có công lao thì cũng có khổ lao.

“Nhưng không được thăng chức, cũng không được tăng lương.

“Cảm thấy có chút không cam tâm.

“Ta chỉ muốn tích cóp thêm chút Quỷ Thạch, sau đó cưới một cô vợ, rồi sinh một thằng nhóc mập mạp, bất quá tâm nguyện này các người vẫn là đừng nhớ kỹ làm gì, chuyện này phải để tự ta làm, các huynh không được đâu.

Lời vừa dứt.

Mấy người xung quanh đều không nhịn được mà bật cười, bầu không khí căng thẳng tan biến đi không ít.

“Đừng thế …”

Một người đàn ông tay không rời trường đao, cười ranh mãnh:

“Nhỡ đâu huynh chết, ta khẳng định để đứa bé ta sinh ra mang họ Vương, cứ coi như là nối dõi tông đường cho huynh rồi.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.

Rồi hắn nhìn Trần Phàm với vẻ nghiêm túc.

“Trạm trưởng.

“Ta cũng giống như Vương Khuê, đều là trạm trưởng trực thuộc Vương gia, bất quá tuổi nghề của ta không lâu bằng huynh ấy, ta làm 3 năm, cũng chưa được thăng chức, chưa được tăng lương.

Bất quá ta đối với Vương gia không có hận ý.

“Rốt cuộc thì cũng chỉ có bao nhiêu chức vụ đấy thôi”

“Nhưng…”

“Vương gia chỉ cho ta bát cơm ăn, còn Trần trạm trưởng đã cứu ta một mạng.

“Ta tên Chu Mặc, Tu giả cấp 2, sau này huynh bảo gì ta làm nấy!

“Chu Mặc…”

Trần Phàm lẩm nhẩm lại cái tên này, nhìn thanh trường đao trong tay hắn:

“Dùng đao sao?

Tu giả cấp 2, Vương gia không có ý định bồi dưỡng huynh à?

Đây là Tu giả cấp 2 đầu tiên mà Trần Phàm gặp được.

“Haiz.

Chu Mặc có chút tự giễu lắc đầu:

“Tố chất thân thể của Tu giả cấp 2 thực ra không khác người bình thường là bao, không mạnh hơn mấy.

Thời đại này, tu hành giả có mạnh đến đâu cũng không thể trực tiếp đối kháng với Quỷ Vật, chỉ là có thêm chút khả năng tự bảo vệ mình thôi.

“Không phải đặc thù tu giả, nếu họ không cần thì không bồi dưỡng gì cả.

“Hồi trẻ, ta không hiểu chuyện, hấp thụ không ít Quỷ Thạch, ảo tưởng trở thành cường giả xông pha giang hồ, sau này mới thấy không thể nào.

Nhưng từ nhỏ đã thích múa đao, tuy từ bỏ việc tăng tu vi, nhưng cái món múa đao này lúc rảnh rỗi ta cũng luyện ra được chút môn đạo.

Tiếp đó,

Vương Ma Tử bên cạnh lò lửa cũng gãi gãi phía sau đầu bắt đầu giới thiệu:

“Trần trạm trưởng, huynh biết đấy, ta trước kia là trạm trưởng trạm gác số 36 Trần gia, trước khi gia nhập Trần gia là thương nhân đi rong, thích du đãng khắp nơi, tâm nguyện của ta chính là sống lâu một chút, có cơ hội được nhìn thấy những nơi xa hơn.

“Nhìn xem thế giới xa hơn có bộ dáng như thế nào.

“Sẽ có cơ hội thôi.

” Trần Phàm nhẹ gật đầu một cái.

Tề trạm trưởng ở một bên cũng có chút căng thẳng lên tiếng:

“Ta tên Tề Sùng, trước đây là trạm trưởng của Dã Lang Bang, Tề mỗ không có tâm nguyện gì đặc biệt lớn lao, mẫu thân năm xưa đã chết trong miệng Quỷ Vật, không thấy xác.

“Đợi sau này phát đạt rồi, Tề mỗ muốn lập cho mẫu thân một y quan trủng.

“Không gian trong thành có hạn, nếu muốn xây y quan trủng thì khá tốn kém.

“Ừm.

Trần Phàm khẽ gật đầu.

Bên ngoài, gió lạnh thổi qua, mưa to gõ nhịp lên nhà gỗ.

Hơi nóng tỏa ra từ lò lửa không chỉ xua đuổi đi hàn khí, mà còn làm dịu đi bầu không khí căng thẳng của cả nhóm.

Vĩnh Dạ sắp tới.

Sau một phen trò chuyện, mọi người dần trở nên thân thiết hơn.

Ngay cả Tàn Hầu cũng nhịn không được nhiều lời vài câu.

Đề tài giữa đàn ông với nhau, tới lui cũng chỉ có mấy loại như vậy.

Bàn xem đàn bà ở thanh lâu nào trong thành là bốc lửa nhất.

Bàn xem gia tộc nào gần đây lại xảy ra chuyện gì mới mẻ.

Bàn về những chuyện mất mặt trong quá khứ của bản thân.

Mặc dù có chút dung tục, nhưng những chuyện này thường thường rất thích hợp để phá vỡ sự im lặng.

“.

Trần Phàm sau khi khơi mào câu chuyện, thì rất ít khi tham gia bàn luận, lặng lẽ ngồi hơ tay sưởi ấm.

Hắn muốn gây dựng thế lực trên hoang nguyên này, thì nhóm người này chính là nhóm căn cơ đầu tiên.

Hắn cần phải đại khái biết được tâm tính và năng lực của mỗi người.

Ví dụ như Chu Mặc, đao không rời tay, một bộ phong cách hành sự của đao khách, có thể suy xét bồi dưỡng theo phương hướng vũ lực cá nhân, tổ kiến đội hộ vệ tuần tra của doanh trại.

Tề Sùng, không có dã tâm câu nệ an phận, nhưng lòng hiếu thảo cũng được, ngày sau có thể phụ trách gieo trồng Nông Điền.

Vương Khuê, đầu óc linh hoạt có kinh nghiệm quản lý tương đối phong phú, có thể bồi dưỡng làm phó thủ.

Vương Ma Tử, có kinh nghiệm làm thương nhân đi rong, thích du đãng khắp nơi, ngày sau có thể phụ trách mậu dịch của doanh trại, mang theo hàng hóa ra chợ phiên đổi lấy Quỷ Thạch.

Tàn Hầu, trung thành tận tâm, làm việc cực kỳ nhanh nhẹn, lý sở đương nhiên là tâm phúc tuyệt đối.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập