Chương 100: "Đủ ác!"

"Hơn nữa.

"Vương Ma Tử khựng lại một chút rồi nói tiếp:

"Thực lực của Thương hội Giang Bắc cực kỳ cường đại.

Chúng ta không thể khai chiến với Thương hội Bình Thiên mà không có lý do chính đáng được, Thương hội Giang Bắc sẽ can thiệp ngay."

"Thương hội Giang Bắc không cho phép kiểu cạnh tranh ác tính như vậy, vì nó sẽ phá hoại môi trường thu mua hàng ổn định của họ.

“Đến lúc đó, kẻ thù chúng ta phải đối mặt không chỉ là Thương hội Bình Thiên, mà còn là cả Thương hội Giang Bắc nữa."

"Trừ khi chúng ta có một cái danh nghĩa mà không ai có thể bắt bẻ được.

"Cách nói của Vương Ma Tử rất có lý.

Nhưng…

Trần Phàm không nghe.

Hắn thấy làm vậy quá rắc rối.

Việc thành lập thương hội là chuyện nhất định phải làm.

Hắn có thể nhìn thấu hiệu quả của Dị bảo mà không cần giám định, điều này đồng nghĩa với việc chỉ cần lập thương hội riêng, hắn hoàn toàn có thể giữ lại toàn bộ Dị bảo tốt cho mình.

Còn đồ dởm thì tống khứ ra ngoài.

Lợi nhuận từ việc này sẽ lớn hơn bất kỳ thương hội nào khác!

Chỉ là hắn cảm thấy có cách đơn giản hơn, không cần phải tốn công tằm ăn lá dâu, cứ tiêu diệt luôn Thương hội Bình Thiên là xong.

Lý do thì hắn cũng đã nghĩ sẵn rồi.

Người thừa kế hiện tại của Trần gia ở Giang Bắc là Trần Quyền, mẫu thân hắn ta chính là nhi nữ duy nhất của Hội trưởng Thương hội Bình Thiên.

Chính bọn họ đã hãm hại, đày hắn ra vùng hoang nguyên này.

Giờ hắn quay về Giang Bắc báo thù, trước diệt Trần gia Giang Bắc, sau diệt Thương hội Bình Thiên.

Hợp tình hợp lý.

Chẳng ai có thể nói ra nói vào được câu nào.

Chính là sư xuất hữu danh.

Còn cái danh oai hơn là…"Đích trưởng tử Trần gia bị kẻ tiểu nhân hãm hại, nay sát phạt trở về đoạt lại vị trí thừa kế vốn thuộc về mình, thuận tay diệt sạch tiểu nhân"."

Ha.

"Nghĩ thông suốt chuỗi mắt xích này, Trần Phàm đột nhiên bật cười.

Cái danh nghĩa này đúng là quá dễ dùng.

Vậy chuyện cần cân nhắc tiếp theo chỉ còn một điều duy nhất là làm sao để diệt được Trần gia Giang Bắc và Thương hội Bình Thiên.

Nếu dùng tu giả xông pha trực diện thì đánh không lại, chắc chắn chết.

Trước đây hắn từng phát minh ra cách đặt Tháp tên lên xe ba bánh làm từ địa thứ, nhưng tải trọng quá nặng, tốc độ chậm và không có phòng thủ.

Nếu đấu súng…

À không, đấu pháo trực diện.

Chắc chắn không nổ thắng được Tháp tên cố định trên tường thành của đối phương.

"Phù.

"Hắn thở dài một hơi, tạm thời chưa nghĩ ra cách nào tốt hơn.

Tác chiến xuyên lãnh địa đúng là hơi đau đầu.

Phải chi nguyên thân chịu khó đọc sách thì chắc chắn trong lịch sử sẽ có cách giải quyết.

Trừ khi…

Vẻ mặt Trần Phàm dần trở nên kỳ quái.

Hắn vừa nghĩ ra một kế hoạch có vẻ khả thi.

"Vương Ma Tử."

"Huynh nói xem, nếu ta tìm được lãnh địa của Thương hội Bình Thiên, sau đó xây một vòng tường thành bao vây quanh lãnh địa của bọn họ, rồi đặt thêm một vòng Pháo tháp lên tường thành đó, liệu có tiêu diệt được bọn họ không?"

"Thế thì chắc chắn là được!

"Vương Ma Tử gật đầu khẳng định:

"Chỉ cần tường thành và Pháo tháp có cấp bậc cao hơn Thương hội Bình Thiên thì chắc chắn làm được.

Nhưng mà.

như vậy thì hơi lỗ, tường thành và Pháo tháp cấp cao đắt lắm.

“Hơn nữa quanh lãnh địa đều có tuần tra.

“Huynh vừa mới xây được một bức kiến trúc là đã bị phát hiện rồi.

.."

"Ta biết rồi, huynh đi đi.

"Trần Phàm cười rộ lên, xua tay ra hiệu cho Vương Ma Tử về đi ngủ.

Hình như…

Tìm được cách giải quyết rồi.

Lỗ ư?

Chi phí xây dựng kiến trúc của hắn đâu có đắt đến thế.

Bị tuần tra phát hiện ư?

Kiến trúc của hắn đều là tức thời, lấy đâu ra thời gian mà phát hiện, đến lúc bọn bọn họ thấy thì tường thành đã vây kín mít rồi.

Cuối cùng Trần Phàm cũng hiểu các thế lực khác kiếm Quỷ Thạch như thế nào.

Ý hay đấy.

Hắn cũng phải có chợ phiên và thương hội của riêng mình, người khác có cái gì, hắn phải có cái đó.

Đêm trôi qua.

Sáng hôm sau, doanh trại dần trở nên náo nhiệt.

Hôm nay đã là ngày thứ 18 của mùa mưa.

Còn khoảng 10 ngày nữa là mùa mưa kết thúc.

Mấy ngày nay Thiên Hỉ dường như mất tích, không hề dẫn xác tới.

Để nhử Thiên Hỉ, lúc Chu Mặc ra ngoài thậm chí còn cố ý vứt xác quỷ vật dọc đường tạo thành một sợi dây dẫn lối về hẻm núi.

Vậy mà vẫn không nhử được.

Hoàn toàn bặt vô âm tín.

Hôm nay, bên trong hang động.

Mọi người đang tụ họp lại để thảo luận một chuyện rất quan trọng.

Một thế lực chính thức thành lập thì nhất định phải có một lá cờ để đối ngoại.

Sau mấy ngày suy nghĩ, mọi người đều đã đưa ra phương án của riêng mình.

"Trạm trưởng.

"Người lên tiếng đầu tiên là Tiểu Khâu:

"Dựa theo yêu cầu của ngài là thiết kế một mẫu cờ vừa khiêm tốn vừa kiêu căng, không được quá lộ liễu nhưng cũng không thể để người khác cảm thấy chúng ta dễ bị bắt nạt."

"Ý tưởng của Tiểu Khâu là, thế lực tên là Thiên Cốc, trên cờ đề duy nhất một chữ Thiên.

"Chu Mặc nhìn Tiểu Khâu với vẻ kỳ quái:

"Cái này mà khiêm tốn nỗi gì, chẳng phải chỉ còn lại mỗi kiêu căng thôi sao?

Nhưng mà ngươi lại có ý tưởng trùng khớp với ta đấy."

"Chúng ta đã sống ở hẻm núi, thì lấy chữ 'Cốc' làm hậu tố."

"Ở Giang Nam có hai thế lực luyện đan rất nổi tiếng, một cái gọi là 'Đan Tông', cái kia gọi là 'Dược Vương Cốc'."

"Ta thấy hay là chúng ta cứ gọi là 'Ác Nhân Cốc'.

“Trên cờ đề một chữ 'ÁC' thật lớn."

"Đủ ác!

“Uy hiếp mười phần!

"Chu Mặc hiển nhiên rất hài lòng với ý tưởng của mình, ánh mắt tràn đầy mong đợi, cứ như thể giây tiếp theo Trần Phàm sẽ kinh ngạc trước tài năng của hắn, đập bàn khen hay rồi chốt luôn cái tên này vậy.

Thế nhưng…

Hắn lại thấy Trạm trưởng nhìn mình như nhìn một kẻ ngốc.

Chu Mặc ngay lập tức rụt cổ lại, không dám nói tiếp, chỉ lí nhí:

"Thế hay là gọi là 'Thiện Nhân Cốc', trên cờ đề chữ 'THIỆN'?"

Vài ngày trước.

Trần Phàm đã dặn mọi người về suy nghĩ kỹ.

Hôm nay ngồi lại thảo luận chính là để chính thức định ra tên gọi và cờ hiệu.

Sau khi mùa mưa kết thúc, thế lực trỗi dậy âm thầm trong màn mưa của họ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để chính thức bước lên sân khấu lớn!

"Ta nghĩ chúng ta không nên đi theo lối mòn, phải làm một phát nổi đình nổi đám luôn!

"Vương Ma Tử tỏ ra rất hào hứng.

Dù sao cờ hiệu này chủ yếu dùng cho thương hội, nghĩa là nó sẽ gắn bó với hắn ta nhiều nhất, chẳng khác nào bộ mặt thứ hai, nên đương nhiên hắn ta coi trọng hơn hẳn.

"Mấy thế lực hiện nay cứ quanh quẩn mấy cái tên như 'Đan Tông', 'Trần gia Giang Bắc', 'Khâu Hác Vương gia', 'Dược Vương Cốc', 'Thương hội Giang Bắc'.

rập khuôn quá, chẳng có bản sắc riêng gì cả."

"Cái thì lấy theo huyết thống.

“Cái thì lấy theo ngành nghề.

“Cái lại lấy theo sở trường.

“Chúng ta trực tiếp đặt một cái tên thật bá đạo vào!"

"Cứ gọi là Vĩnh Dạ Điện!"

"Cờ hiệu sẽ là hình Trạm trưởng hai tay chống đại kiếm đứng sừng sững trên mặt đất, phóng tầm mắt nhìn ra tận chân trời!

"Lời vừa dứt, Chu Mặc đã nhìn Vương Ma Tử với vẻ mặt không nói nên lời:

"Cái này của ngươi cũng quá là.

"Chưa nói hết câu, bên tai đã vang lên tiếng tán thưởng của Trạm trưởng:

"Nghe cũng hay đấy.

"Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.

".

Quá là hay luôn."

Chu Mặc nuốt ngược lời định nói vào trong, gật đầu lia lịa.

"Thiếu gia.

"Tàn Hầu lên tiếng.

"Thế lực này, ngài là linh hồn tuyệt đối, không có ngài thì nó sẽ tan rã ngay lập tức."

"Tiểu Hầu đề nghị lấy tên là 'Phàm Vực'."

"Phàm là nơi nào Thiếu gia đặt chân đến, đều là địa bàn của ngài.

“Phàm là lĩnh vực nào Thiếu gia chưa chạm tới, đều là mục tiêu chinh phạt của ngài.

“Cờ hiệu chỉ cần một chữ 'PHÀM'."

"Ừm.

nghe cũng rất khá.

"Ngay cả Uy Uy cũng ghé sát lại như thể hiểu chuyện, hăng hái dùng móng trước vẽ lên mặt đất một con sâu nhỏ ngoằn ngoèo.

"Ý gì đây?"

Chu Mặc liếc nhìn Uy Uy.

"Gọi là 'Sâu Lông' à?"

"Gào!

"Uy Uy đang nằm trên đất liền đập mạnh móng trước xuống mấy cái, rồi quay sang nhìn Chu Mặc gầm nhẹ một tiếng đầy bất mãn.

Sau một hồi thảo luận lâu bằng thời gian cháy hết một nén hương.

Tên gọi và cờ hiệu cuối cùng cũng được quyết định.

Tên thế lực:

"Phàm Môn"

Cờ hiệu:

Đề duy nhất một chữ

"Phàm"

Chữ Phàm trong bình phàm.

Trong phàm nhân.

Nhưng cũng có thể là chữ Phàm trong tự mệnh bất phàm, hay trong bất phàm.

Cuối cùng họ vẫn không chọn chữ ‘Vực’, vì chữ đó mang tầm vóc quá lớn, cảm giác không tương xứng với thực lực hiện tại.

Đặt cái tên quá kêu lỡ có đại thế lực nào ngứa mắt kéo đến đánh thì phiền.

"Đến lúc đó, dựng một cái cổng nhỏ ở ngoài hẻm núi .

“Chỉ cần bước qua cánh cổng này, đều là người của Phàm Môn ta."

"Tiểu Khâu.

“Việc thiết kế cờ giao cho ngươi đấy."

"Không vấn đề gì!"

Tiểu Khâu tự tin vỗ ngực nhận lời.

Sau khi định xong tên gọi.

Mọi người mới dần tản đi trở về vị trí của mình.

Trần Phàm đi cùng Tề Sùng đến bên nông điền, nhìn những hàng Hướng Dương san sát, hắn mỉm cười tiến lên xem bảng thuộc tính.

Tề Sùng báo rằng đợt Hướng Dương trồng từ bảy ngày trước đã chín.

Mấy ngày qua hắn đều chứng kiến Tề Sùng gần như túc trực ngày đêm bên cạnh ruộng, môi khô nẻ, giọng nói cũng khản đặc cả đi.

Nhưng thu hoạch trông có vẻ rất khá, số lượng rất nhiều.

[Tên Dị bảo]

Hướng Dương (Đã chín)

[Phẩm cấp Dị bảo]

Xanh lá.

[Hiệu quả Dị bảo]

Sau khi chín, có thể tăng cường tu vi bản thân sau khi dùng.

Do quá trình trồng trọt được chăm sóc cực tốt, nên phẩm chất đạt mức tối ưu.

Sau khi dùng sẽ tăng thêm 50% tu vi so với Hướng Dương chín bình thường.

[Ps:

Mỗi người một ngày chỉ có thể luyện hóa một cây.

"Khá lắm.

"Trần Phàm đưa ra lời đánh giá đầy khẳng định, không khỏi cảm thán quả nhiên mỗi người đều có sở trường riêng.

Hắn lập tức hái một cành Hướng Dương rồi đi về phía Uẩn Linh Các, chuẩn bị kiểm tra hiệu quả.

Ở đây có tổng cộng chừng sáu, bảy mươi cây Hướng Dương.

Nhiều hơn hắn nhớ lúc gieo hạt ban đầu.

Trong Uẩn Linh Các.

Sau một nén hương.

Trần Phàm mở mắt, hai tay siết chặt cảm nhận sức mạnh truyền đến từ trong cơ thể, ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc.

Tốc độ luyện hóa cực nhanh, chỉ trong một nén hương ngắn ngủi, hắn đã cảm thấy mình luyện hóa hoàn toàn cây Hướng Dương này.

Hơn nữa…

Có vẻ như vẫn có thể tiếp tục luyện hóa.

Tốc độ tu luyện gấp 10 lần của Uẩn Linh Các hóa ra cũng có tác dụng hỗ trợ luyện hóa Quỷ Thực.

Hắn cảm thấy tu vi của mình đã tăng lên khoảng một phần mười, chỉ cần hấp thụ thêm chín cây nữa là có thể thăng lên tu giả cấp 2 rồi.

Thử luôn.

Đã muốn là phải làm ngay.

Hắn một lần nữa đi ra ruộng hái thêm chín cây Hướng Dương mang vào Uẩn Linh Các.

Lúc này Vương Khuê đang khom lưng liên tục nhổ Hướng Dương để mang vào nhà kho.

Hai canh giờ sau.

Trần Phàm đang nhắm mắt ngồi xếp bằng, mơ hồ cảm thấy có thứ gì đó trong cơ thể bị phá vỡ, ngay sau đó là một luồng nhiệt lưu từ đan điền tuôn trào ra tứ chi.

Đột phá thành công.

Hiện tại, hắn đã chính thức trở thành tu giả cấp 2.

"Phù.

"Trần Phàm chậm rãi mở mắt, thở ra một hơi đục ngầu rồi cảm thán:

"Tu giả ở thế giới này thật là đáng thương mà.

"Trước đó.

Hắn không rõ khoảng cách cụ thể giữa cấp 1 và cấp 2 là bao nhiêu, nhưng sau khi đột phá, hắn đã hiểu rõ.

Cơ bản là không có quá nhiều khác biệt.

Sức lực lớn hơn một chút.

Chỉ vậy thôi.

Không có linh khí xuất thể để đả thương người, càng không có chuyện ngự kiếm phi hành.

Có lẽ sau này sẽ có, nhưng chắc chắn một điều rằng tu giả cấp 2 tuyệt đối không đánh lại nổi một tòa Tháp tên cấp 1…"Nhưng cũng không tệ.

"Trần Phàm đứng dậy duỗi người, cười hì hì.

Sau khi lên cấp 2, cơ thể đúng là thoải mái hơn nhiều, linh hoạt hơn trước, những chỗ đau lưng mỏi gối trước kia cũng tan biến hết.

Lúc này hắn có thể cảm nhận rõ ràng là không thể luyện hóa Hướng Dương thêm được nữa.

Ở trong Uẩn Linh Các có thể giúp hắn luyện hóa tới mười cây Hướng Dương một ngày.

Sau đó, hắn cất tiếng truyền âm.

"Chu Mặc."

"Hướng Dương trong doanh trại đã chín, mượn nhờ Uẩn Linh Các có thể giúp đột phá nhanh chóng.

Lúc ở trại cũ ta đã hứa sẽ giúp huynh đột phá, hôm nay về sớm một chút, vào kho tìm Vương Khuê nhận Hướng Dương, sớm ngày đột phá tu giả cấp 3.

"Âm thanh xuyên qua không gian, thông qua quả nhục quỷ tử mẫu truyền thẳng vào não bộ của Chu Mặc đang cưỡi Khô Lâu Mã phi nước đại trên hoang nguyên.

Làm xong mọi việc.

Trần Phàm thong thả bước ra khỏi hang động, nhìn về phía các hố đá trên vách núi hai bên hẻm núi mà Uy Uy đã đào đêm qua, chuẩn bị tiếp tục bố trí Pháo tháp, hoàn thiện hệ thống Máy xay thịt giai đoạn 2.

Hiện tại lượng Quỷ Thạch dự trữ trong trại cực kỳ dồi dào.

Lên tới 92.

000 viên.

Thừa sức để hắn hoàn thiện hoàn toàn hệ thống phòng thủ!

Về phần 20 ngọn Quỷ Hỏa đã bị thắp sáng đêm qua thì đã bị dỡ bỏ, hắn phải chế tạo lại 20 ngọn Quỷ Hỏa mới chưa bị kích hoạt để thay thế.

Điểm mấu chốt của Máy xay thịt giai đoạn 2 chính là sự bất ngờ.

Nếu kẻ thù đã nảy sinh lòng cảnh giác thì uy lực sẽ không còn mạnh mẽ như thế nữa.

Sau khi tiêu tốn 1.

260 viên Quỷ Thạch để chôn lại các ngọn Quỷ Hỏa.

Trần Phàm tiếp tục tiêu tốn 10.

800 viên Quỷ Thạch nữa để lắp đặt mỗi hố một tòa Pháo tháp cấp 5 vào 20 cái hố mới đào.

Hiệu suất đêm qua nhanh hơn nhiều.

Đêm đầu tiên chậm chủ yếu là vì đoạn đường từ hang động ra hẻm núi khó đào, sau khi đào xong trục chính thì mọi việc dễ dàng hơn hẳn.

Lúc này.

Trên vách đá hai bên hẻm núi có tổng cộng 40 tòa Pháo tháp cấp 5.

Cộng thêm 38 tòa xung quanh vách đá hố sụt, tổng cộng là 78 tòa!

Nếu tính luôn cả số lượng trên tường thành.

Thì đó là 89 tòa Pháo tháp cấp 5 và 1 tòa Pháo tháp cấp 6!

".

"Trần Phàm đứng trong hố sụt, nhìn hẻm núi đầy vết tích do quỷ triều Nhục Trùng Quỷ đêm qua để lại, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng.

Cuối cùng cũng có được một chút cảm giác an toàn rồi.

Quỷ Vương?

Ngươi có giỏi thì đến đây gặp ta?

Để ta cho ngươi thấy thế nào là Phàm Vương!

Không biết bố phòng thành trì cụ thể của Giang Bắc Thành như thế nào.

Và chỗ của hắn so với họ thì ra sao?

Số Quỷ Thạch còn lại tạm thời chưa tiêu hết được, tốc độ đào hố của Uy Uy có chút không đuổi kịp tốc độ kiếm tiền của hắn.

Nhưng hắn cũng hiểu được.

Dù sao vách núi cũng rất cứng.

Đào bới thực sự tốn công sức.

Ở một diễn biến khác.

Tại Giang Bắc Thành.

Bên trong Nghị Sự Đường của Trần gia Giang Bắc.

Gia chủ Trần gia với hai bên mái tóc bạc trắng ngồi ở vị trí chủ tọa, tựa lưng vào ghế, khép hờ mắt không nói lời nào.

Trông ông có vẻ mệt mỏi, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như mọi ngày, dường như thà chết cũng không chịu khuất phục.

Các vị công phong, Trần Quyền và các trưởng lão Trần gia đều ngồi ở đó.

Không ai lên tiếng.

Mãi lâu sau.

Một vị trưởng lão Trần gia mới nhìn vào quỷ bì đồ trên bàn, ngập ngừng nói.

"Hôm nay là ngày thứ 18 mùa mưa giáng lâm.

Giang Bắc Thành vẫn chưa bị công phá.

Nhìn hiện tại, nếu sau này không xảy ra đại họa gì khác thì mùa mưa này, Giang Bắc Thành chắc không chết quá nhiều người.

"Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập