Chương 17: (Hai hợp một) (3/3)

Mười giờ đêm, vốn dĩ đây hẳn là vào cái buổi tối bị màn đêm hắc ám phủ xuống khiến cho những người sống sót không rét mà run, vào giờ khắc này bên ngoài lại đang được chiếu rọi sáng choang hệt như ban ngày.

Ánh đèn cỡ lớn trên xe thiết giáp bọc thép nhất tề được bật sáng lên, lại thêm có ánh đèn pha rọi sáng của chiến trường, toàn bộ học viện nông học đều được chiếu rọi tới rõ ràng rành mạch.

Sự tình đã tới nước này rồi, những người sống sót đang núp ở bên trong một tòa nhà nào đó, ngược lại lại có phần không dám bước ra ngoài.

Sự biểu hiện của chi quân đội này quả thực quá mức hung tàn rồi, cũng quá sức không có điểm phù hợp với lẽ thường rồi.

Rõ ràng là mảnh khu vực nơi mà những người sống sót này đang ở cũng cực kỳ là nổi bật chói mắt, quân đội không có khả năng là không nhìn thấy được.

Nhưng cũng không hề cất tiếng hô hoán gọi lời nào.

Cũng không hề có sự tiếp xúc nào.

Sau khi bọn họ tiến vào cái phiến khu vực của học viện nông học thì chính là giết giết giết.

Một bên giết, một bên giữ một sự trầm mặc chết chóc mà giăng kéo lưới sắt, đem cả phiến khu vực đó bao vây lại.

Tựa hồ giống như, chi quân đội này tiến vào trường đại học Tử Lan, chỉ đơn thuần vì muốn đi tàn sát tang thi mà thôi.

Những người sống sót né tránh ở sau rèm cửa sổ, lén lén lút lút quan sát những tên binh sĩ đang đi lùng sục bài tra ở các khu vực đó.

"Bọn họ hẳn là chính quy quân đi?"

"Moẹ kiếp, ta thật sự có điểm sợ hãi nha, những người này quá mức hung hãn rồi, sẽ không phải là sau khi giết sạch tang thi, lại xách đao tới làm thịt tới lượt chúng ta chứ?"

Có học sinh khẩn trương đi hỏi thăm vị lão viện sĩ:

"Lão sư, ngài biết về chi quân đội này không?"

Viện sĩ trầm mặc đưa mắt nhìn về phía quân đội ở phía dưới, nhưng lại vô pháp nào đem nó đi liên hệ cùng với một chi quân đội quen thuộc đã biết nào cả.

Dưới đáy lòng vẫn luôn có một cái phỏng đoán lờ mờ:

Lực lượng vũ trang tư nhân.

Vào lúc bị nhốt khốn ở trong trường học suốt ba tháng trời vẫn không chờ đợi được bất kỳ sự cứu viện nào, thậm chí ngay cả máy bay trực thăng tung rải truyền đơn cũng không thấy, lão viện sĩ đã phỏng đoán ra được rồi, cơ cấu quốc gia nhất định là lành ít dữ nhiều rồi.

Thậm chí, có khả năng vũ khí cũng đã xuất hiện vấn đề, bằng không những doanh trại quân đội ở khu vực phụ cận cũng không thể nào không có một chút động tĩnh gì được.

Một chi quân đội võ trang này, đánh ra một cái đường máu, ngạnh sinh sinh giết thẳng tới trường đại học Tử Lan, nhất định là có mưu đồ khác.

Hoặc là mưu đồ đối với khu vực trường đại học Tử Lan, muốn ở lại chỗ này để kiến thiết xây dựng cơ sở căn cứ gì đó.

Hoặc là mưu đồ đối với lão.

Không phải là do lão viện sĩ quá tự tin, mà là xác thực quả thực là như vậy.

Nghĩ tới mấy người học sinh đã trốn ra ngoài lúc trước, chẳng lẽ, là những học sinh này đã đem tin tức truyền ra bên ngoài, dẫn dắt tới chi quân đội này sao?

Nếu như là mưu đồ với khu vực trường học, lão có thể bày ra cái thân phận của mình, cùng chi quân đội này cò kè mặc cả thương lượng điều kiện một chút.

Nếu như là mưu đồ với lão.

Lão viện sĩ đưa mắt nhìn thoáng qua cái đường máu đỏ tươi ở bên ngoài nọ, ở xa xa đã có tang thi nghe thấy được tiếng động mà chạy gấp rút tới, cũng chỉ có thể ở bên ngoài trường học mà đập gõ bình bịch vào bức tường.

Quân đội đã phải cực nhọc gian nan nhường này mới có thể đạt tới được trường học, nếu như là cần tới lão, khả năng cũng chỉ nguyện ý đưa đi một mình lão mà thôi.

Dẫu sao thì nhân số của các học sinh thật sự là khá đông, mang theo cùng quân đội đối với mà nói, tuyệt đối sẽ là một gánh nặng bị liên lụy.

Hơn nữa, chi quân đội này nhìn qua dường như cực kỳ không dễ dàng nói chuyện được cho lắm.

Lão thầm cẩn thận sắp xếp lại ngôn từ trong lòng, định bụng muốn dùng thân phận của mình để đi thương lượng đàm phán với quân đội, khiến cho bọn họ bằng lòng đưa những học sinh này đi cùng.

"Lão sư!

Lão sư!

Tới rồi kìa!

"Lão viện sĩ nghe thấy tiếng học sinh cất tiếng hô to, thì hít sâu một hơi, để cho mình có thể bình tĩnh trở lại, chậm rãi từ tốn cất bước bước ra ngoài.

Bên ngoài, ở dưới ánh đèn soi rọi, một danh quân nhân dáng người cao to tháo xuống mặt nạ quân quan, lộ ra một gương mặt trẻ tuổi.

Hắn ta đem cánh tay phải đặt gác ngay tại chỗ trái tim, hơi hơi gật đầu, dùng một cái ngữ khí nghe có phần không được thành thạo trôi chảy cho lắm, nói:

"Ngô Thần tại thượng, ngài khỏe chứ.

"Lão viện sĩ sững sờ ngẩn ngơ, đây là cái chiêu số lộ số gì?

Bất quá nghĩ tới bây giờ đang là tận thế, sự phát triển của thần học cũng rất là bình thường, người dưới mái hiên, vẫn là nên học theo thôi.

Lão cũng bắt chước theo y hệt động tác của đối phương:

"Ngươi khỏe.

"Quân quan khoát khoát tay, một người Nhung Tinh bước lên phía trước:

"Ngài chính là Trương Hùng Nguyên viện sĩ đúng không?"

Vào lúc nói chuyện.

Quân quan lấy ra một tấm ảnh chụp được cắt gọn lại cực kỳ rõ nét từ trên một trang báo nào đó, đem đi đối chiếu so sánh một hồi.

Ừm, không sai, là bổn nhân.

Trương Hùng Nguyên gật đầu:

"Là ta, các ngươi tới tìm ta sao?"

Người Nhung Tinh lập tức hướng về phía quân quan mà phiên dịch lại lời nói của hắn.

Trái tim Trương Hùng Nguyên đột nhiên chìm xuống.

Không ổn rồi, là người ngoại quốc.

Như vậy thì, cái ý nghĩ muốn cho bọn họ đưa học sinh đi cùng kia, khả năng là không thể thành công được nữa rồi.

Lão nổi tâm ngoan độc ở trong lòng, tận thế, làm việc vì người ngoại quốc cũng được, nhưng học sinh nhất định phải đưa đi theo tất cả.

Người thân của lão đều đã chết sạch, cũng không còn gì đáng để màng tới vướng víu lưu luyến nữa.

Nếu như đối phương không đồng ý.

Trương Hùng Nguyên nhìn xem đôi bàn tay già nua nhăn nheo của mình, ở trong lòng thầm nhủ, cùng lắm thì lấy cái chết ra để đi bức bách.

Những người này hao tốn tâm trí tâm huyết cực lớn như thế tới tận nơi này, tuyệt đối sẽ không nguyện ý lãng phí nửa ngày trời, cuối cùng lại mang theo một bộ thi thể mà rời đi đâu.

Hai bên tiến hành giao lưu ở dưới sự phiên dịch của người Nhung Tinh.

Quân quan:

"Mời đi cùng với ta, chúng ta cần có chuyên gia bên phương diện nông học, bây giờ khởi hành thôi.

"Trương Hùng Nguyên:

"Ta không thể đi một mình được, những người này đều là học sinh của ta, tương đương với đứa nhỏ của ta vậy, ta phải đưa bọn hắn đi cùng.

"Lão đang chuẩn bị nói

"Nếu như không mang bọn hắn theo, ta cũng sẽ không rời đi đâu"

Thì liền nhìn thấy quân quan gật đầu một cái:

"%#¥#¥"Phiên dịch người Nhung Tinh:

"Hắn nói được, lên sân thượng chuẩn bị đi thôi.

"Trương Hùng Nguyên khẽ giật mình:

"Ngươi có phải hay không đã phiên dịch chính xác thế, ta nói là ta muốn đem đi toàn bộ mọi người, 78 cái người đó.

"Lão nghiêm túc đứng đắn mà lặp lại một lần nữa:

"Một người cũng không thể bỏ lại.

"Phiên dịch người Nhung Tinh lại chạy qua nói chuyện với quân quan.

Quân quan:

"%¥%¥"Phiên dịch xoay người nói:

"Hắn nói có thể, không có vấn đề gì, hiện tại đi luôn sao?

Trực thăng một lát nữa là tới rồi.

"Trương Hùng Nguyên:

".

Hiện, hiện tại khởi hành luôn, cám ơn.

"Đáp ứng sảng khoái dứt khoát như vậy sao?

Sẽ không phải là đang lừa bịp mình đó chứ?

Trương Hùng Nguyên lập tức quyết định, nếu như đối phương để cho lão và học sinh tách ra đi riêng, lão nhất định phải trơ mắt nhìn thấy đám học sinh đi trước cái đã, mình lưu lại đi chuyến cuối cùng thì mới được.

Kết quả căn bản không cần phải hao tốn đến bước như thế, máy bay trực thăng tới rồi, cực kỳ to lớn, có thể chứa được tới trên trăm người.

Trương Hùng Nguyên và các học sinh đồng loạt ngồi lên trên chiếc trực thăng khổng lồ tới mức vô song đó, 78 cái người học sinh, một cái cũng không thiếu ngoan ngoãn xúm lại gần ở bên người lão.

——Trực thăng nương theo thứ âm thanh oanh minh kịch liệt cất cánh bay lên trên không, Trương Hùng Nguyên xuyên qua lớp cửa sổ nhỏ, nhìn ngắm lấy cảnh vật bên ngoài, luôn có một loại cảm giác hoảng hốt như trong mộng.

Cái này, cái này dĩ nhiên lại thành công rời khỏi trường học rồi sao?

Hơn nữa, lại còn mang đi toàn bộ tất cả mọi người cùng lúc sao?

Lão hoảng hốt bừng tỉnh quan sát chiếc máy bay trực thăng khổng lồ tới cực độ kia.

Chi quân đội đó, tột cùng là từ cái ngóc ngách nào mà tới vậy?

Với cả là, nếu đã có trực thăng, vì sao lại phải phái đi nhiều người như thế để đánh mở ra một con đường máu cơ chứ?

Trực tiếp dùng máy bay trực thăng tới đón đi bọn họ không phải là xong chuyện rồi hay sao?

Nhìn xem máy bay trực thăng đã bay đi.

Trình Thất Sinh ở trên cái cuốn sổ nhỏ của mình viết lên cái tên gọi của trường đại học Tử Lan:

Địa bàn +1, nhân tài +1, tài nguyên tích trữ cất giấu ở bên trong trường đại học +n, đất đai +4000 mẫu.

Không tồi không tồi, ngày hôm nay lại là một ngày thu hoạch tràn đầy một giỏ đây nha.

Quân quan đang hạ đạt mệnh lệnh cho binh lính chỉnh đốn lại quân đội ngay tại chỗ, dựng lều trại, chuẩn bị nghỉ ngơi, nấu cơm.

Ngày mai phải lấy cái trường học này làm trung tâm dọn dẹp sạch sẽ đám tang thi nằm ở phía bốn phương tám hướng, có bọn họ mở đường ở đội tiên phong, đội ngũ binh lực chủ lực cũng sẽ nhanh chóng từ thành phố Thiên Lý đẩy mạnh tiến tới khu vực này.

Phan Đoàn mệt rã rời xụi lơ ngã bệt xuống trên đất, mới phát hiện ra cả người đau nhức ê ẩm, ngay cả một đầu ngón tay cũng nhấc không nổi.

Đưa mắt nhìn quanh trái phải, cũng may cũng may, người Nhung Tinh khác cũng y hệt như cái bộ dáng của nàng, mọi người đều bày ra cái bộ dạng dở sống dở chết, xem ra đêm nay nhất định sẽ ngủ như chết luôn rồi.

Phan Đoàn vừa mới thở phào một hơi xả tức, liền phát hiện ra, cái vị nhân viên công tác của học viện nông học kia dĩ nhiên lại đang ở trong trạng thái tinh thần dư dả dạt dào!

Chạy loạn xung quanh xoay vòng vòng liên tục!

Không phải nói là loại người làm việc văn chức sao!

Thể chất của người Lam Hải cũng thật sự quá mức lợi hại rồi a!

——Mã Việt Thiên vô cùng kích động hưng phấn giơ cao cái cuốc ở trong tay lên.

Nàng đương nhiên cũng mệt mỏi rồi, nhưng mà, sự hưng phấn đã lấp đầy cả cái đầu óc não bộ của nàng.

Mã Việt Thiên xa xa phóng tầm mắt trông ra, một mảnh ruộng đất cực kỳ cực kỳ cực kỳ rộng lớn khổng lồ của học viện nông học.

Những mảnh ruộng đất này không chỉ có ở bên trong phạm vi của nhà trường, lờ mờ có thể nhìn thấy được ở bên ngoài nhà trường cũng có, hơn nữa đã có một bộ phận khu vực được tiến hành ngăn cách ra, gieo trồng các loại hoa màu thực vật để làm lương thực.

Nàng mang theo cả người nhuốm đầy vết máu, tay nắm lấy cái cuốc bị máu tươi tẩm thấu, cười lên giống hệt như một gã ác ma khát máu điên cuồng vậy.

"Quá tốt rồi!

Bọn hắn đã đi rồi, nơi này hiện tại liền thuộc về chúng ta rồi!"

"Sẽ có thể gieo cấy được bao nhiêu là lương thực a ha ha ha ha!

"Mã Việt Thiên tự mình ở nơi đó cao hứng vui vẻ.

Mà vị Trương Hùng Nguyên đang ở trên chiếc trực thăng kia, thì vẫn luôn ngóng nhìn hướng ra phía bên ngoài, nhìn xem những cái tòa lầu đổ nát điêu tàn đó, những cái xe cộ phế thải trên đường, còn có những vết máu tung tóe khắp mọi nơi.

Hết thảy hình ảnh, đều đang hiển hiện phơi bày ra cái sự thê lương đìu hiu của mạt thế tận nhật.

Sự phồn hoa của Nhung Tinh năm xưa, đều đã bị che giấu ở bên dưới từng tầng từng lớp vết máu loang lổ đó, ở trên đường phố chỉ còn lại tang thi vẫn luôn du đãng qua lại, không hề nhìn thấy bất kỳ một cái dấu tích tích tượng nào của nhân loại nữa.

Hai mắt của lão đỏ hồng, các học sinh cũng không khá hơn được đi đâu, có người thì đang lấy tay lau nước mắt, có người thì khịt khịt mũi.

"Lão sư, chúng ta về sau.

"Có học sinh định bụng muốn mở lời nói cái gì đó, nhưng cuối cùng, vẫn là nhịn không được đem lời nuốt trở lại.

Trương Hùng Nguyên không nói lời nào, lão cũng không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ đành một mực đưa mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, mà ngẩn người thất thần.

Giờ khắc này, lão đã ý thức được, ở trên cái mảnh đất đai của tinh cầu này, đã không còn địa phương nào để cho nhân loại có thể sinh sống nữa rồi.

Trương Hùng Nguyên nghĩ thầm, trong cái khoảng thời gian dài dòng tương lai tới đây, lão hẳn là sẽ phải sinh sống ở tại một cái căn cứ dưới lòng đất nào đó, hoặc giả là trong một cái căn cứ ngoài biển khơi nào đó đi.

Hiện tại, chiếc máy bay trực thăng này có lẽ chính là đang bay về phía cái loại địa phương như vậy.

Ở tại nơi đó sẽ có bao nhiêu người sống sót chứ?

Năm vạn người?

Bốn vạn người?

Hay là.

Càng ít ỏi hơn?

Mãi cho đến khi, lão đưa mắt nhìn về phía cái quái vật khổng lồ đột ngột sừng sững xuất hiện ở ngay phía đằng trước kia.

Đó là một tòa Thành an toàn, rộng lớn tới mức khổng lồ tột độ, cơ hồ đã che đậy lấy cả dãy núi liên miên chập chùng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập