Bất kể có nỗ lực như thế nào, tư tưởng ở dưới tầng chót căn bản không thể nào thay đổi nổi a, vừa mới đi tẩy não cho bản thân một cái
"Sáng Thế Thần vĩ đại ba la ba la"
, trong nháy mắt tiếp theo lập tức nghĩ ra được đây là một tòa Thành an toàn, con người Lam Hải kiên định cho rằng Thành an toàn chính là Thần điện, năng lực có thể xuyên qua qua lại các thế giới chính là lực lượng của thần minh.
Nhưng mà nàng đã làm nô lệ suốt nửa năm trời ở trong Thành an toàn Vũ Trụ Chi Chủ, vô cùng hiểu rõ Thành an toàn chính là có thể có khả năng dùng đủ loại cách để vượt qua các thế giới, vị
"Sáng Thế Thần"
kia, nói không chừng chính là vị Thành chủ cũng nên.
Viên Viên lại nói:
"Con cảm thấy, Sáng Thế Thần của Lam Hải, xác thực là chân thật tồn tại.
"Người một nhà, thảy đều ngẩng phắt đầu lên, khiếp sợ không gì sánh nổi mà nhìn về phía nàng.
Nàng chính là cái đứa không tin vào việc có thần minh nhất trong nhà đó nha!
"Yêu cầu duy nhất để được gia nhập vào Lam Hải, là có thể thông qua được bài trắc nghiệm khảo thí đối với tín đồ, mà cái bài trắc nghiệm này, tịnh không yêu cầu tín đồ phải thông qua đủ loại hành động để chứng minh cái gì cả, chỉ cần đem bàn tay đặt lên trên một cái thủy tinh cầu mà thôi."
"Nếu như không có thần minh, Lam Hải sẽ không có khả năng đưa ra cái yêu cầu này, bởi vì vô pháp phán đoán được, ai mới là tín đồ chân chính."
"Chỉ có vào lúc Sáng Thế Thần chân chính tồn tại, thực sự có thể cảm thụ được sự tín ngưỡng của tín đồ, thì mới có cái bài trắc nghiệm đối với tín đồ này."
"Chính phủ Lam Hải mới có thể yên tâm như thế, đem những người ngoài hành tinh thông qua bài trắc nghiệm về tín ngưỡng cho vào bên trong vòng bảo hộ của mình, coi những người này giống hệt như người nhà của mình."
"Bởi vì bọn họ biết rõ, thần minh chân thực tồn tại, thần minh đã sáng tạo ra Lam Hải, bảo hộ cho Lam Hải, những người tín ngưỡng vào Ngài, chính là những đứa trẻ của Ngài.
"Viên Viên đứng ở trước cửa, ngước nhìn lên bầu trời.
"Cho nên, vị Sáng Thế Thần vĩ đại đó, đang ở ngay nơi đây."
"Nói không chừng, vào lúc này Ngài đang nhìn ngắm lấy chúng ta đó.
"——
"Tê!
Đờ mờ, cái vị tân tín đồ này thật sự là làm cho người ta thấy dọa sợ mà!
"Trình Thất Sinh cảm nhận được một đường dây tín ngưỡng hoàn toàn mới, vừa mới bắt đầu, vẫn còn vô cùng yếu ớt lờ mờ, sau đó ở trong một cái khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi, càng ngày càng trở nên thô to, càng ngày càng trở nên rộng lớn mở rộng hơn.
Nàng mang lòng hiếu kỳ liền lén lút trượt qua đó để nhìn xem một cái, kết quả đã nhìn thấy được một tràng phát biểu của cái vị tín đồ người ngoài hành tinh này.
Thông qua một cái hành vi tự mình đưa ra tràng logic móc xích để chứng minh xem thần minh có tồn tại hay không, sợi dây tín ngưỡng của vị tân tín đồ này đã đuổi kịp bắt kịp được với những người Lam Hải đã được Trình Thất Sinh từ nhỏ nuôi lớn này luôn rồi.
Đây rốt cuộc là cái loại tín đồ thần kỳ gì thế này, lần đầu tiên nhìn thấy có kẻ dựa vào việc đưa ra logic móc xích để chứng minh sự tồn tại chân thật của Sáng Thế Thần, sau đó làm gia tăng cường độ của tín ngưỡng.
Trình Thất Sinh cực kỳ muốn lên tiếng kêu gọi Tần Trí phái người đi khảo thí chỉ số thông minh của vị tân tín đồ này một cái.
Cứ luôn có cảm giác chỉ số thông minh sẽ tới cái mức độ phá vỡ cả bảng biểu a.
Nàng hiện tại, thật sự là có một cái loại cảm giác là bị vị tín đồ này nhìn thẳng mắt đối diện nhau vậy.
Mặc dù có điểm hù dọa người ta, nhưng nói thật ra, Trình Thất Sinh tịnh không có cảm thụ được cái cảm giác bị uy hiếp gì.
Giống hệt như một nhân loại sẽ không đi sợ hãi một con kiến một dạng, Trình Thất Sinh cũng sẽ không đi sợ hãi một gã tín đồ của mình.
Trình Thất Sinh tịnh không cần phải đi suy nghĩ, rốt cuộc cái vị nữ hài có tên Viên Viên này, đến cùng là vì cái gì mà trở thành tín đồ của nàng, rốt cuộc là vì muốn trở thành người Lam Hải, hay mang theo người nhà sống cuộc sống tốt đẹp hơn, hay là vì muốn chứng thực sự chân thực và giả dối của Sáng Thế Thần đây.
Những chuyện này đều không quan trọng!
Cái sự tình trọng yếu nhất chính là, nàng ta đã tiến vào bên trong tựa game của mình rồi.
Hơn nữa, lại còn là cái loại cực kỳ cực kỳ chủ động như thế này nữa chứ.
Lúc Viên Viên trở thành tín đồ của nàng, liền không bao giờ có thể tạo thành bất kỳ sự uy hiếp nào đối với Trình Thất Sinh nữa.
Từ giờ khắc này trở đi, vị nữ hài có trí thông minh tựa như yêu quái, thông minh đến mức có thể khiến cho Sáng Thế Thần cũng phải cảm thấy kinh ngạc này, đã triệt để trở thành người của nàng rồi.
Hắc hắc.
Trình Thất Sinh cao hứng vì chiến đội nhà mình lại được thêm vào một viên mãnh tướng, thế là, ý chí của nàng, khẽ khàng lướt qua người đối phương.
Tựa hồ giống như là, đi sờ sờ vào cái đỉnh đầu của nàng ta.
——Bé ngoan thông minh a, hoan nghênh ngươi tới đây nha~
Đứng ở trước cửa của ngôi nhà làm bằng đất, Phan Viên đột nhiên khẽ giật mình.
Nàng đã cảm thụ được rồi.
Cái loại sự ấm áp đó, sự tiếp nạp đó, lại mang tới đầy cảm giác an toàn như thế.
Đây chính là Sáng Thế Thần sao?
Phan Viên mỉm cười.
Nàng bỏ mặc tùy ý chính mình, vượt qua bước chân tiến vào vùng đại dương ngập tràn sự ấm áp đó.
Thần minh vĩ đại a, ta đã nhìn thấy sự tồn tại của ngài, sự nhân từ của ngài, cùng với tấm lòng khoan dung quảng đại của ngài rồi.
Xin hãy giúp đỡ lấy ta đi, hỗ trợ ta, bảo vệ người nhà của ta.
——Ta nguyện ý vì cái điều này, trả giá dâng lên mọi thảy tất cả của ta.
Nàng đã triệt để dung nhập vào vùng biển rộng đầy sự ấm áp kia.
—
Trình Thất Sinh tự rót cho mình một ly coca để làm vật ăn mừng.
Lam Hải lại thêm vào được một viên đại tướng nha!
Nàng cảm thụ được sự khẩn cầu của Phan Viên, dưới tình huống bình thường, nàng hẳn là sẽ không quá dễ dàng hồi ứng lại sự cầu nguyện của tín đồ đâu.
Dẫu sao thì tín đồ cũng có tới hàng trăm triệu người, nếu như mỗi một cái đều phải hồi ứng lại, nàng đã mệt chết tươi từ tám đời rồi.
Nhưng Phan Viên thì lại không giống vậy, nàng ta rất thông minh a!
Có nàng ta ở đó, có thể bớt được biết bao nhiêu việc chứ.
Sáng Thế Thần vĩ đại cao cao hứng hứng ở giữa Tần Trí và Giáo hoàng mà lựa chọn mấy giây đồng hồ.
Cuối cùng liền lựa chọn Giáo hoàng.
Loại sự tình liên quan tới tín đồ này, giao cho Giáo hoàng thì chuẩn cmn rồi không sai đi đâu được.
——Ba phút đồng hồ sau, Thần điện đã phái người qua đây.
"Ngài đã trở thành tín đồ của Sáng Thế Thần vĩ đại, ngài cùng người nhà đều có thể tiến vào trong Thần điện, nhưng vào lúc người nhà của ngài chưa trở thành tín đồ, sẽ phải ở lại chỗ ngoại thành.
"Người nhà ngoại trừ Phan Viên ra, đều tỏ vẻ rất mờ mịt ngơ ngác.
Vừa nãy còn đang làm cái bài toán sinh tử sinh tử cơ mà, sao bây giờ đột nhiên, lại có thể đi vào bên trong Thành an toàn rồi?
Người chị Phan Đoàn:
"A?
Viên Viên, em là tín đồ rồi sao?"
"Vậy, vậy chị có thể đi theo quân đội tới đại học Tử Lan không?"
Cha mẹ đang ở trong trạng thái mừng rỡ như điên khẽ ngẩn ngơ một chút, sau đó tề xoát xoát quay đầu trợn mắt lườm nàng.
"Con còn muốn đi sao?
"Phan Viên lại y nguyên trầm tĩnh lãnh đạm, nàng quá hiểu người chị của mình, biết rõ người chị đã quen với cái sinh hoạt chém giết chiến đấu, đồng thời si mê với cái điều đó:
"Nếu chị muốn đi, chỉ cần chị được lựa chọn trúng tuyển, thì đương nhiên là có thể đi rồi.
"Cha mẹ do dự nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn không nói cái gì.
Ở trong cái nhà này, Phan Viên mặc dù nhỏ tuổi nhất nhưng lại bởi vì luôn luôn có thể đưa ra được sự quyết định chính xác, cho nên lời nói ra vẫn luôn luôn cực kỳ được mọi người nghe theo.
Phan Đoàn lập tức nhếch miệng hé ra hàm răng lớn mà nở nụ cười.
"Hắc hắc, cha mẹ có thể tiến vào trong Thành an toàn rồi, vậy thì con càng thêm yên tâm rồi, con cảm thấy con khẳng định là sẽ được trúng tuyển thôi, đợi con trở về nha.
"Phan Đoàn đoán không sai, nàng quả nhiên đã được ghi danh trúng tuyển rồi.
Sáng sớm tinh mơ của ngày thứ hai, Phan Đoàn đi theo quân đội xuất phát.
Xuất phát đi đi đầu tiên phong, là hai chiếc máy bay trực thăng.
Nhiệm vụ của chúng nó, là lại một lần nữa đi xác định địa hình, đồng thời đem đại bộ phận những con tang thi dẫn dụ tới một cái lộ tuyến khác, để xác bảo cho việc hành quân dọc theo con đường được an toàn.
Một ngày này, đối với quân nhân Lam Hải mà nói, cũng chỉ là một nhiệm vụ phổ thông đến mức không thể phổ thông hơn.
Đối với những người dân bản địa vừa gia nhập vào quân đội Lam Hải mà nói, đây lại là một cuộc đánh cược to lớn, bọn hắn vừa có sự khẩn trương, lại có sự thấp thỏm, đều hy vọng là mình có thể đánh cược thắng lợi.
Đối với đội ngũ nhóm người sống sót của trường đại học Tử Lam mà nói, liền chính là một cái ngạc nhiên mừng rỡ vừa thiết thực vừa to tát.
Trường đại học Tử Lam——
Những người sống sót từ cửa sổ nhô đầu ra, nhìn ra phía xa xa hai đạo máy bay trực thăng đang từ phương xa dần dần phi hành đi tới kia.
"Trực thăng!
Đó là máy bay trực thăng đúng không?
Ta không có nhìn lầm đó chứ?
"Bọn họ hưng phấn mà đem những bộ quần áo cắt mở ra, đem cả những tấm màn cửa sổ thò ra bên ngoài ra sức vung vẩy đung đưa, đồ thử thu hút sự chú ý của phi công lái trực thăng.
Nhưng cái khiến cho người ta phải thất vọng nhất chính là, máy bay trực thăng tịnh không có tiến lại gần trường đại học Tử Lan, mà cơ hồ là cọ mép xẹt qua, bất luận những người sống sót có hò hét hô vang như thế nào, nó vẫn là hướng về phía xa xa mà rời đi.
"Nó, nó đi rồi."
"Nó không phải là không có nhìn thấy chúng ta chứ?"
Đại bộ phận những người ở đây đều cực kỳ tuyệt vọng, xụi lơ ngã ngồi ở trên mặt đất.
Một phần nhỏ con người lại đang tỉ mỉ cẩn thận quan sát:
"Không đúng, các ngươi nhìn xem, có vô số tang thi đang tuôn ra bên ngoài trường học kìa.
"Có một vị lão sư kinh hỉ nói ra sự phát hiện của mình:
"Hai chiếc máy bay trực thăng đó đang làm mồi dẫn dụ tang thi!."
"Đúng thế, có rất nhiều tang thi đều đang đi theo máy bay trực thăng chạy đi mất!
Nó khẳng định là cố ý làm như thế!"
"Đây là đang dọn đường sao?
Có hành động gì sao?"
Những học sinh đó trong nháy mắt liền hưng phấn trở lại, ríu rít thảo luận, đồ ăn của bọn hắn vẫn còn coi là dồi dào sung túc, nhưng mà, bị vây chết khốn chết ở trong trường học cũng đã ngót nghét nửa năm rồi, nếu như không có hai chiếc trực thăng này, bọn hắn cơ hồ đã cho rằng, toàn thế giới này cũng chỉ còn lại mỗi bọn hắn sống sót mà thôi.
"Không phải là có quân đội đi theo dọn dẹp tang thi chứ?"
"Không biết là vừa nãy hai chiếc máy bay trực thăng đó có nhìn thấy tín hiệu của chúng ta không, nếu như nhìn thấy rồi, phi công có phải sẽ báo cáo lên trên không?
Liệu có người nào tới cứu chúng ta không?"
"Ta cảm thấy, lại càng giống dọn dẹp vật cản trên đường sá hơn, nói không chừng, là do cái tổ chức phía sau của máy bay trực thăng đó có hành động to tát nào đó, giống hệt như trên tivi vậy, giải cứu một vị nhà khoa học có thể chế tạo ra vắc xin tang thi cơ đấy."
"Bên ngoài khẳng định là có cái loại căn cứ này, loại hình chỗ tránh nạn căn cứ ngầm dưới đất gì gì đó.
"Mọi người kịch liệt thảo luận một trận, sau đó, cũng không biết là ai bắt đầu ngừng nói chuyện lại trước, từ từ, âm thanh lại càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng nhỏ.
Đến cuối cùng, chính là một mảnh yên tĩnh không có tiếng động.
Lại đi qua không biết bao lâu, đột nhiên có người nói ra một câu:
"Trực thăng nói không chừng đã nhìn thấy chúng ta rồi, khẳng định là sẽ tới cứu chúng ta, đúng không?"
Lấy nửa ngày sau vẫn không có một ai nói tiếp lời, lại trôi qua không biết bao nhiêu lâu, mới có một vị học sinh tiếp lấy một câu.
"Sẽ tới mà, khẳng định sẽ."
"Chúng ta không phải là đã gieo trồng rất nhiều lương thực ở chỗ này sao?
Nói không chừng, căn cứ đó cũng đang thiếu thốn lương thực thì sao.
"Mọi người lấy lẫn nhau ra để an ủi lấy nhau, nhưng trong lòng lại mười phần thấp thỏm lo âu, bất luận là lúc đang làm việc gì, thỉnh thoảng đều sẽ phải ngửa mặt nhìn lên trên bầu trời, hy vọng sẽ thấy được máy bay trực thăng lại một lần nữa bay trở về.
Mãi cho đến xế chiều, vẫn luôn thỉnh thoảng liếc mắt đi nhìn xem.
Một vị lão nhân đang đứng ở bên cạnh cửa sổ, cũng đang ngửa đầu nhìn ngắm bầu trời.
Các học sinh đều vô cùng kính trọng hắn, nghe theo mệnh lệnh của hắn, phòng ngự, xây dựng, đem một bộ phận đồng ruộng được cách ly ra, mọi người cùng nhau lao động làm việc, xác bảo cho việc không cần phải lo lắng tới chuyện sẽ bị chết đói.
Nhưng số lượng người nhiều như thế, không cách nào đi ra khỏi đại học được, thậm chí ngay cả cái phạm vi của học viện nông học cũng không cách nào rời khỏi được, lúc trước đã có người không chịu đựng nổi sự vây khốn này, nên mới lục tục ngo ngoe mạo hiểm phong hiểm mà chạy trốn ra ngoài.
Cũng không biết mấy cái đứa nhỏ đó có thành công hay không, hiện tại có còn sống hay không.
Hắn lại một lần nữa than thở ra một tiếng, nhìn ngắm nhìn ngắm hai bàn tay đã già nua nhăn nheo của mình.
——Ta đã già rồi, có thể dẫn dắt cái đám nhỏ này chèo chống được bao lâu nữa đây?
Lão nhân vừa định bụng xoay người đi trở về, đột nhiên dường như lại nghe thấy động tĩnh gì đó.
Hình như là, tiếng súng | tiếng pháo?
Lại còn đặc biệt lít nha lít nhít như thế.
Nhưng tỉ mỉ nghe thử, dường như lại không còn nữa.
Ngay từ lúc bắt đầu, còn giống như chỉ là cảm giác sai lầm.
Nhưng cái âm thanh đó lại càng lúc càng tới gần hơn, càng ngày càng gần hơn, không ít học sinh trong phòng học cũng đều đã nghe thấy, nhao nhao đẩy mở cửa sổ ra ngó đầu nhìn ra ngoài.
Có một vị học sinh hưng phấn kinh hỉ đến mức cao giọng đột nhiên rống vang:
"Lão sư!
Ngài nhìn ra bên ngoài đi kìa!."
"Có người.
Có người tới a!
!."
"Thật sự có người tới!
Trời ạ!
Rất nhiều rất nhiều người, bọn họ đang tàn sát tang thi!
"Lão nhân đột ngột quay phắt đầu lại, nỗ lực từ cái cửa sổ mà nhô nửa cái thân thể ra bên ngoài, đây là một loại động tác cực kỳ nguy hiểm, dọa sợ cho mấy vị học sinh vội vàng chạy nhào qua ôm lấy hắn để khỏi bị ngã cắm đầu xuống dưới.
Hắn thậm chí còn không thèm chú ý tới việc có học sinh đang bắt lấy mình, chỉ dùng hết sức bú sữa mẹ mà nhìn về phía cái nơi truyền tới thanh âm đó.
Sau đó, lão nhân nhìn thấy được quân đội khí thế như cầu vồng đang ở nơi xa xa đột tiến đẩy mạnh tiến tới đại học Tử Lan.
Còn có, những chiếc xe tăng đang chạy ở vị trí tiên phong mở đường.
Cùng với những vũ khí súng ống | pháo cối đi theo ở sát hai bên lề.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập