Đây là lần đầu tiên Trình Thất Sinh bước xuống lầu từ một năm đổ lại đây, tới được dưới lầu, nhìn thấy đủ loại cây xanh ở trong tiểu khu, những người hàng xóm đi ngang qua, cùng với những đứa trẻ đang vui đùa chạy nhảy, nàng thật sâu hít vào một hơi.
Tất cả mọi chuyện đều là sự thật, nàng thật sự đã tìm ra được phương pháp chữa trị bệnh tật của bản thân, thật sự đã đem cái loại bệnh chứng không thể vãn hồi, biến đổi thành loại bệnh chứng có thể thay đổi vãn hồi được rồi.
Ngày hôm nay là một cái ngày thái dương rực rỡ, ánh mặt trời chói chang của ngày đầu thu chiếu rọi lên trên thân thể con người khiến người ta cảm thấy ấm áp cực kỳ.
Trình Thất Sinh cứ như vậy mà ngồi ở bên cạnh bồn hoa, ngửa mặt lên để phơi nắng.
Có người hàng xóm mang theo đứa nhỏ đang vui đùa ở chỗ cái cầu trượt trong tiểu khu gần đó, nhìn thấy nàng vẫn luôn không có nhúc nhích mảy may, nhịn không được đưa mắt liếc nhìn nàng nhiều thêm mấy lần.
Phát hiện ra sắc mặt của Trình Thất Sinh gầy gò nhợt nhạt, dưới cái tiết trời đầu thu dĩ nhiên lại đội cả một cái nón lông xù xù trên đầu, bên cạnh lại còn đặt một cây quải trượng, liền cảm thấy đã có lý do hợp lý.
Xem ra là một vị người bệnh mắc bệnh đã lâu, vừa mới chuyển biến tốt hơn một chút, nên mới ra cửa để đi hóng gió một chút thôi nhỉ.
Vào khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống, cái mảnh Tinh Quả Thái nhỏ xíu xiu kia đã bị đám côn trùng cỡ nhỏ như kiến, bọ bay xâu xé ăn sạch sẽ rồi.
Trước mặt Trình Thất Sinh là từng cái từng cái ly nhựa dùng một lần đang xếp thành một hàng dài.
Bên trong mỗi một cái ly nhựa, đều có chứa một con côn trùng cỡ nhỏ vừa ăn Tinh Quả Thái xong.
Bên trong đó còn có một vài con bọ biết bay, người bình thường rất là khó bắt được cái loại bọ bay có đầu kích cực nhỏ cơ hồ mắt thường không thể nhìn thấy lại còn bay với tốc độ cực nhanh đó.
Trình Thất Sinh lại bắt được, hơn nữa, còn dùng cây nhíp gắp vào mà không hề gây ra tổn thương gì.
Động tác của nàng nếu đem đi so sánh với người bình thường thì phải chậm chạp hơn mấy chục lần, nhưng thị lực lại trở nên lợi hại hơn trước kia rất nhiều, có thể rõ ràng nhìn thấy những con bọ nhỏ này đang bay lượn ra sao, có thể căn cứ theo lộ tuyến phi hành của nó, mà lựa chọn được cái vị trí thích hợp, ôm cây đợi thỏ.
Trình Thất Sinh cầm lấy ly nhựa dùng một lần, tỉ mỉ nhìn từng cái từng cái một.
Đã trôi qua một ngày rồi, bao quát luôn cả cái con bọ nhỏ cắn xuống miếng đầu tiên kia, tất cả các loài côn trùng đều bình yên vô sự, thậm chí còn cảm giác chúng có điểm tinh thần hơn trước nữa.
Trình Thất Sinh thả những con côn trùng nhỏ này đi, đám côn trùng bò sát nhanh chóng bò ra xa, những con bọ biết bay thì lại chớp chớp cái đôi cánh mỏng manh của chúng mà bay vụt đi mất.
Nhìn qua thật có phần đáng yêu quá đỗi.
Trình Thất Sinh phát hiện ra cái đoạn thời gian mấy chục tỷ năm quan tâm chăm sóc đối với Ám Tinh kia, vẫn là có để lại một vài di chứng cho nàng.
Nàng hiện tại vô luận là đối đãi với sinh mạng nào, đều sẽ theo tiềm thức mà mang cái tâm thái tràn ngập sự bao dung để đi thưởng thức và ngắm nhìn.
Về phần vì sao lại có được cái sự bao dung đó, chẳng vì cái gì khác, nghĩ ngợi lại một chút xem bảy cái văn minh ở phía trước của lão bát lúc trước đã tìm đường chết như thế nào liền có thể rõ ràng ngọn nguồn.
Hơn nữa, còn có được một cái cảm giác là sự sinh tử đã không còn gì đáng để màng tới, dường như nàng có thể vui sướng thưởng thức việc mấy cái con bọ đó bay vọt đi mất, cũng có thể nhẹ nhàng nhặt một mảnh lá rụng, đắp lên trên thi thể của một con kiến đã tạ thế từ mấy ngày trước.
Tựa hồ giống như ở trong ngần ấy năm tháng, đã tận mắt chứng kiến quá trình đản sinh, phồn vinh, suy tàn, rồi mẫn diệt của cả thảy bảy cái văn minh một dạng.
Trình Thất Sinh vừa đắp lá rụng xong xuôi, đột nhiên kịp phản ứng lại.
——Không đúng!
Bao dung gì đó thưởng thức gì đó đều được tuốt, nhưng coi nhạt sống chết thì tuyệt đối không được!
Ngay từ lúc bắt đầu nàng đã đi chăm sóc bồi dưỡng Ám Tinh, chẳng phải là vì muốn tìm ra được cái phương pháp để sống sót đó sao?
Coi nhạt sống chết cái quỷ gì!
Nàng muốn sống, hơn nữa còn muốn sống cho thật lâu dài, sống thật vui vẻ khoái hoạt, sống tốt hơn bất kỳ ai!
Trình Thất Sinh cào một cái hất luôn mảnh lá rụng bay khỏi thi thể của con kiến nọ.
Chống lên cây quải trượng mang theo cái tinh thần sảng khoái cực độ nhưng tốc độ thì cực kỳ chậm chạp mà quay về nhà, rửa tay sạch sẽ liền bắt đầu trực tiếp cắn ăn Tinh Quả Thái.
Tin tốt là:
Tinh Quả Thái cực kỳ hữu dụng, xác thực là có thể cảm thấy thân thể ấm áp, cực kỳ dễ chịu.
Tin xấu là:
Hoàn toàn không có tí xíu tác dụng nào đối với Chứng phàm khu.
Trình Thất Sinh hơi mang theo sự thất vọng, nhưng rất nhanh liền phấn chấn trở lại.
Nàng hiện tại đã có được hi vọng trị liệu tật bệnh, có thể bước đi có thể tự lý, không cần tiêu xài dù chỉ là một cắc bạc, trong nhà lại tự nhiên nhiều thêm được hai cái gian phòng thật lớn, một cái gian phòng thì có thể dùng làm thư phòng lại không cần phải đóng tiền điện, một gian phòng khác lại là một cánh rừng rậm rạp, vừa có đồ ăn vừa có đồ bổ dưỡng.
Dưới lầu chính là khu vực buôn bán sầm uất, chính mình thì lại có thể cư trú ở ngay tại lầu cao, thế mà lại nắm giữ được một cái địa bàn khổng lồ như nông trang để làm nơi tản bộ, nàng phải nên thấy vui vẻ mới đúng.
Trình Thất Sinh lộng một cái ghế nằm đặt ở bên trong rừng thông, nằm xuống một cách đầy thư thái dễ chịu, đưa mắt nhìn về phía Thành an toàn.
Khu vực gieo trồng xuất hiện ở trong nhà đã ban cho nàng linh cảm.
Nàng có thể đem thực vật trên Ám Tinh, cấy ghép qua nơi này.
Như vậy thì Lam Hải, không phải là cũng có thể đem các loại thực vật hữu dụng của thế giới tang thi này, cấy ghép toàn bộ vào bên trong Thành an toàn sao?
Đúng vậy, còn có cả những loài động vật nữa chứ.
Nếu như ở mỗi một cái thế giới đều có thể tìm tòi được tất cả các loài động thực vật vừa có sản lượng cao lại vừa có thể dùng làm đồ ăn uống được, lại để cho chuyên gia hảo hảo nghiên cứu một chút, tuyển chọn hạt giống, đào bồi giống mới, lai giống.
Trình Thất Sinh càng nghĩ lại càng cảm thấy phi vụ này thực sự quá có tiềm năng rồi.
Những Thành an toàn khác không có thiết bị, không có chuyên gia, bởi vì mọi người đều đang ở vào cái trạng thái liếm máu trên mũi đao, mỗi ngày đều bận bịu chiến đấu, căn bản không thể phân ra đủ nhân thủ để hao phí lượng lớn thời gian đi lộng cái việc đào bồi hạt giống này.
Nhưng Lam Hải thì có nha!
Trình Thất Sinh ở ngay giữa Tổng thống và Giáo hoàng một hồi do dự, cuối cùng lựa chọn đem cái thông tin này truyền lại cho Tổng thống.
Tần Trí đối với thần dụ từ trước đến nay vẫn luôn giữ nguyên một cái thái độ này:
——Bất luận ở thời gian nào!
Bất luận ở địa phương nào!
Thần dụ của thần minh!
Bắt buộc phải nghiêm túc tiếp đãi!
Sau khi nhận được thần dụ, nàng lập tức triển khai hành động.
—
Lam Hải cũng có không ít các chuyên gia học giả thuộc hệ nông học, nhưng bởi vì lúc trước Lam Hải vẫn luôn luôn vội vàng bề bộn mở rộng cương thổ lãnh địa, đánh giết tang thi, đánh chiến tranh Thành an toàn, lại thêm cái thế giới này là cái loại thế giới thấy được bằng mắt thường là chỉ cần có sức chiến đấu, bất luận là chức nghiệp gì thuộc chuyên ngành về văn khoa, cũng đều trong nháy mắt sa sút đi xuống.
Mặc dù đã mở ra khu vực gieo trồng, cũng có rất nhiều nhân viên thuộc hệ nông học tái nhậm chức trở lại, nhưng số lượng nhân viên lại bị giảm đi diện rộng.
Dẫu sao thì chuyên gia nông học phải cần tới đất đai mới có thể phát huy được tác dụng của mình a, trước kia Ám Tinh rộng lớn như thế, mọi người có thể phân tán tới từng cái thành thị khác nhau, có người thì ôm ấp lấy đất đai ở thành thị lớn mà lộng nghiên cứu khoa học, có người lại chạy thẳng về chốn thôn quê để nỗ lực dốc sức mà làm.
Thế hiện tại thì sao?
Thành an toàn tổng cộng cũng chỉ có ngần ấy diện tích, cho dù chính phủ có tận khả năng mở ra nhiều hơn đất đai hơn nữa, cũng không đủ cho các chuyên gia cùng nhau phân chia sử dụng a.
Trong số các chuyên gia hệ nông học này, chuyên gia phụ trách đào bồi giống mới lại càng khó khăn hơn nữa.
Cũng đâu có cách nào khác, văn minh Lam Hải hiện tại phải đối mặt với nỗi khó khăn thiết thực nhất, mà muốn đào bồi ra được một cái hạt giống có chất lượng tốt, lại cần phải tốn kém hơn mười năm trời, thậm chí là lâu hơn nữa.
Hiện tại, ở bên ngoài tang thi đang chạy loạn khắp nơi trên mặt đất, lại vừa mới kết thúc một hồi chiến tranh, mỗi một ngày ở tại Thành an toàn này đều có phát sinh sự biến hóa mới mẻ.
Không đợi kịp, thực sự là không thể nào đợi được kịp a.
Đất đai tài nguyên chỉ có bấy nhiêu, đương nhiên là phải ưu tiên cung ứng cho những sự vật mang tính cấp bách khẩn thiết nhất rồi.
Thời đại biến hóa giống hệt như lũ lụt mãnh liệt ập tới, mang theo mỗi một hạt bùn đất, đều có thể sẽ ảnh hưởng đến cả một đời của một người nào đó.
Vô số những vị chuyên gia đào bồi giống cây trồng đó, chính là những cái hạt bùn đất bị mang đi này.
Có khả năng là sau ba năm hay năm năm trôi qua, Lam Hải triệt để đi vào sự ổn định rồi, bọn họ cũng có thể lại quay trở về với chuyên ngành của mình.
Nhưng mà, tất cả mọi người đều hiểu rõ, thời điểm đó khẳng định không phải là hiện tại.
Chuyên gia có người thì đổi ngành chuyên môn, có người thì dứt khoát cũng vác trang bị xuất môn để đi đánh nhau, có người thì trực tiếp gia nhập vào đội xây dựng đi chuyển gạch xách vữa.
Mãi cho đến ngày hôm nay.
Những chuyên gia đào bồi hạt giống này, đều đồng thời thu được một tin nhắn do trí não gửi tới.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập