Chương 12: (2/2)

【Thành an toàn Lam Hải:

Ngươi cứ dựa theo những gì ngươi nghĩ nói thật ăn ngay nói thật là được rồi=v=】

Mọi người trong group sau khi đã đưa ra lời chúc mừng với Trình Thất Sinh xong, liền bắt đầu náo nhiệt dạt dào mà bàn tán về việc Vũ Trụ Chi Chủ là cái thể loại làm cho người ta ghét cay ghét đắng như thế nào.

Nàng phân biệt một hồi, cuối cùng cũng rút ra được một cái kết luận.

Có lẽ bàn tán về cái đề tài này, là vào giờ phút này tất cả mọi người đều đang tìm kiếm một cái chủ đề chung có thể nói chuyện, nhưng nội dung tán gẫu, xác thực là các vị Thành chủ thật tình chân cảm mà câm ghét Vũ Trụ Chi Chủ.

Chủ yếu là, cái tên này ở trong âm thầm cơ hồ đã đi dò xét qua hết tất cả mỗi một vị Thành chủ ở đây một lần rồi, nhưng đáng bất hạnh với hắn là, những vị Thành chủ của thế giới này, đều cực kỳ giỏi cẩu thả.

Tất cả mọi người đều có thể nhìn ra được, Vũ Trụ Chi Chủ là muốn đi làm cái gì.

Không có người nào lại đi ưa thích kẻ đang muốn giết chết chính mình cả.

Đồng dạng với cái lý lẽ đó, mọi người cũng đều cực kỳ e dè kiêng kị đối với Trình Thất Sinh – kẻ có thể vượt cấp xử gọn một tòa Thành an toàn khác.

Ghét cay ghét đắng Vũ Trụ Chi Chủ là thật, nhưng cũng là muốn mượn lấy cái việc này để cho Lam Hải nói chuyện nhiều hơn một chút, để thuận tiện cho việc để cho mọi người phân tích một chút tính cách của nàng ta.

Kẻ tương đối cẩn thận tỉ mỉ, thì muốn sau khi biết rõ tính cách của Trình Thất Sinh rồi, thì sẽ trốn đi thật xa cái điểm lôi điểm chết của nàng.

Kẻ có lá gan lớn hơn một chút, thì lại muốn nhìn xem có thể từ trong tay của một vị đại lão người mới này, tìm kiếm cơ hội vớ lấy chút ít chỗ tốt hay không.

Cuối cùng, sau một hồi dẫm đạp chà đạp Vũ Trụ Chi Chủ nửa ngày trời, Lam Diệp đã mở miệng hỏi thăm một câu.

【@Thành an toàn Lam Hải Đại lão, có thể cho hỏi thăm một câu, ngươi và Vũ Trụ Chi Chủ là làm thế nào mà đánh nhau lên được vậy?

Là do tiết lộ tọa độ rồi sao?

Hắn cẩn thận tỉ mỉ bổ sung một câu, so với cái thái độ

"Ta là tiền bối lão đại ca"

lúc trước, hiện tại hoàn toàn có thể gọi là hận không thể đem Trình Thất Sinh cung phụng lên tận trên trời.

【Nếu như không tiện mà nói thì bỏ qua nha, ta là nghe nói có cái loại đạo cụ bậc cao có thể sử dụng dùng một lần là sẽ định vị được tọa độ của Thành chủ nào đó, sợ lỡ như cái sân chơi bậc thấp này của chúng ta cũng sẽ xuất hiện cái loại đồ chơi này, vậy thì đúng thật là đề phòng cũng chẳng có biện pháp nào để phòng bị a.

Trình Thất Sinh chậm rãi ngồi thẳng người dậy.

Cái cơ hội để cho hình tượng đứng vững vàng không phải đã tới rồi sao.

【Thành an toàn Lam Hải:

Không cần phải lo lắng đâu, hắn đưa tọa độ cho ta, ta đi tới đó, rồi bình thường mở ra chiến tranh Thành an toàn mà thôi.

【Thành an toàn Lam Diệp:

Phù!

Hóa ra là như vậy, đại lão ngài cũng bị Vũ Trụ Chi Chủ lừa gạt rồi, là do hắn gậy ông đập lưng ông tự làm tự chịu, đáng đời lắm.

So sánh với việc người mới dã tâm bừng bừng, trực tiếp xử rụng Thành an toàn khác rồi thôn tính hạch tâm, Thành chủ đương nhiên càng có khả năng tiếp nhận việc là Vũ Trụ Chi Chủ tự tác tự thụ, kết quả lại bị phản sát cắn ngược lại hơn.

Nhưng hiển nhiên, Lam Diệp đã yên tâm quá sớm rồi.

【Thành an toàn Lam Hải:

Không phải nha=v=】

【Thành an toàn Lam Hải:

Trước khi ta đi tới đó là đã biết hắn muốn lấy hạch tâm của ta rồi, hắn biểu hiện được thật sự là quá mức rõ ràng rồi a, hắn còn khiêu khích ta nữa chứ, cho nên ta đã chuẩn bị một chút, đi qua đó và đánh một trận với hắn đó=v=】

Lam Diệp:

".

"Các vị Thành chủ khác:

".

"Bọn hắn vẫn luôn ngầm nhận định, là Vũ Trụ Chi Chủ dỗ dành lừa gạt một cái người mới như Lam Hải lấy được tọa độ, kết quả Lam Hải quá mức dũng mãnh nên bị phản sát cắn ngược.

Kết quả, dĩ nhiên lại là cố ý chạy đi qua đó sao?

Vị này rốt cuộc là làm như thế nào để có thể dùng được cái ngữ khí tự nhiên đến thế, để nói ra được loại lời lẽ hung tàn đến nhường này chứ.

Bị để mắt tới thì bị để mắt tới thôi, chỉ cần hắn không tiết lộ tọa độ, Vũ Trụ Chi Chủ tìm không ra hắn, tự nhiên sẽ chẳng có biện pháp gì với hắn cả.

Đánh một trận chiến dịch Thành an toàn thật sự là quá mức tiêu hao sức chiến đấu và vật tư rồi, nếu như phi tất yếu, loại trừ cái đám người ưa thích đi cướp đoạt Thành chủ khác kia ra, đại bộ phận Thành chủ đều không nguyện ý đi mở ra chiến tranh.

Nhưng Lam Hải lại đi đánh.

Vũ Trụ Chi Chủ tột cùng là đã làm ra cái chuyện rồ dại gì cơ chứ?

Hắn phải đi khiêu khích đến cỡ nào, thì mới có thể khiến cho vị này thà rằng đi mở ra chiến tranh cũng phải đánh qua đó a!

【Thành an toàn Lam Hải:

Mọi người cũng đều biết đó, lúc trước hắn chẳng phải là có từng khiêu khích ta ở trong group đó sao?

Meo Meo còn nói giúp cho ta mà.

Các Thành chủ điên cuồng lôi lịch sử trò chuyện ở trong group kéo lên trên.

Chẳng lẽ, Lam Hải đang nói tới, cái việc Vũ Trụ Chi Chủ dò la thăm hỏi ở trong group xem thử Thành an toàn Lam Hải có bao nhiêu hàng tồn kho đó sao?

Lúc đó Meo Meo còn nhắc nhở Lam Hải đừng có nói ra, Lam Hải lại còn tặng cho Meo Meo cá khô nhỏ làm lễ vật nữa.

Vì cái chuyện đó sao?

【Thành an toàn Lam Hải:

Đúng vậy a=v=】

Group chat nhất thời lại an tĩnh như gà.

Hỏi thăm người ta có bao nhiêu hàng tồn lương thực, xác thực là cực kỳ làm cho người ta thấy buồn nôn chán ghét.

Nhưng mà, chỉ vì một cái việc như vậy, Lam Hải dĩ nhiên lại bằng lòng tiến hành chiến tranh Thành an toàn.

Không ít các vị Thành chủ đều đang ở bên trong Thành an toàn của mình mà nỗ lực hồi ức nghĩ ngợi:

"Mình hẳn là chưa có đắc tội với nàng ta đâu nhỉ?"

Trong kênh chat riêng của Trình Thất Sinh, những cái vị Thành chủ đã tiến hành thoái hoàn trả tiền kia lại bắt đầu điên cuồng xin lỗi một trận.

Có người thậm chí còn muốn dâng tặng lên càng nhiều hạch tinh hơn làm lễ vật để tạ tội, bất quá đều đã bị Trình Thất Sinh cự tuyệt tiếp thu.

【Thành an toàn Lam Hải:

Các ngươi trả lại phần hạch tinh tính bị dư ra là được rồi, không cần thiết phải đưa thêm cho ta nhiều hạch tinh như thế đâu, như thế còn đắt đỏ hơn cả cái hàng hóa mà ta mua của các ngươi nữa đó, không có việc gì đâu, lần sau chú ý một chút là tốt rồi=v=】

Một lời hồi ứng cỡ nào ôn hòa và lễ phép a.

Những vị Thành chủ này lại thực sự lo sợ Trình Thất Sinh sẽ đi ghim cừu hận trong lòng, bắt đầu đi tìm các vị Thành chủ khác dò la bằng đủ loại phương thức, mới phát hiện ra lúc bình thường tính cách của Trình Thất Sinh đúng là rất tốt.

【Ta có tìm Hương Thái hỏi thăm qua rồi, Hương Thái thiếu chút nữa đã đem Lam Hải khen tặng lên tận trời mây luôn rồi đó, nói tính cách của nàng ta đặc biệt tốt, có ân tất báo, Meo Meo sau khi nhận được mười gói cá khô nhỏ xong cũng có cái ý tứ nói tương tự như thế, nói Lam Hải là một người cực kỳ chú ý đến những chuyện như thế, nàng ta nói giúp cho Lam Hải, Lam Hải liền chủ động đem thức ăn cho mèo tìm được ở thế giới này bán lại cho nàng ta với cái giá cực rẻ.

Hai vị Thành chủ có quan hệ trong âm thầm lén lút khá là tốt với nhau đang chat riêng với nhau để phân tích sự tình:

【Cứ nhìn như vậy mà nói, Lam Hải không chỉ là có ân tất báo đâu, mà nàng ta là cái loại có cái gì thì báo cái đó, đối tốt với nàng, nàng sẽ nhớ kỹ, đối xử tồi tệ với nàng, nàng cũng nhớ kỹ luôn.

【Đúng đúng đúng, ta cũng cảm thấy như thế, bình thường chỉ cần không đi trêu chọc vào nàng ta thì sẽ không có chuyện gì đâu.

【Trần đời hù chết ta rồi, lúc trước nàng ta hướng ta mua thiết bị, ta có nho nhỏ đi hố nàng ta một cái, vừa nãy ta đã quỳ sấp xuống đi xin lỗi rồi, cũng may là nàng ta không có đi tính toán cùng ta, kém chút nữa thì cho rằng cái mạng nhỏ này đã đi đong luôn rồi chứ.

Nếu mà theo lẽ thường, cái loại cảm giác đem thứ đồ ăn vào trong miệng lại phải nhả ra ngoài như thế này, tuyệt đối là sẽ không khiến tâm tình người ta cảm thấy tốt đi đâu được.

Nhưng hiện tại, mang đi so sánh với cái tên đi hỏi một câu hàng tồn lương thực của Lam Hải mà rơi vào cái kết cục thân tàn thành hủy là Vũ Trụ Chi Chủ kia, vị Thành chủ này cảm thấy chính mình đã là cực kỳ cực kỳ may mắn rồi.

【Kỳ thực chỉ cần không đi trêu chọc vào nàng ta là tốt rồi, ta có từng mua sắm đồ vật của nàng ta mấy lần, giá cả mà nàng đưa ra vô cùng hợp lý, hơn nữa thái độ lại cực kỳ tốt, cái tên Vũ Trụ Chi Chủ kia cũng xác thực là có lòng mơ ước đối với hạch tâm của người ta a, Lam Hải có thể không tức giận hay sao chứ.

【Đúng đúng đúng, về sau lúc nói chuyện cùng với nàng ta, thì nói chuyện một cách khách khí một chút đi, dù sao ta thì khẳng định là không mở ra chiến tranh đâu, bất kể là cắt đất hay là tổn hao cư dân, ta đều cực kỳ luyến tiếc xót xa a.

【Cộng một.

Trình Thất Sinh phi thường hài lòng nhìn xem, các vị Thành chủ quả nhiên giống như điều mà nàng đã dự liệu, số lượng tin tức thăm dò đi lôi kéo đã giảm xuống mất chín mươi phần trăm.

Tất cả mọi người đều trở nên nói chuyện với nhau cực kỳ hòa khí, ngữ khí cực kỳ ôn nhu, bầu không khí ở trong group cũng là một mảnh hòa bình không gì sánh nổi, khi nói chuyện với nhau mọi người đều đã trở nên cực kỳ khách khí.

Lúc đi giao dịch thông tin vật tư, giá cả mà tất cả mọi người đưa ra cũng đều cực kỳ hợp lý.

Như vậy mới đúng chứ lị!

Trình Thất Sinh không phải là không thể đi thăm dò tình huống chân thực của các loại thiết bị, cũng không phải là không biết cò kè mặc cả, nhưng đã có một cái phương pháp cực kỳ tiện lợi, vì sao lại phải đi dằn vặt lôi thôi phiền phức đến thế chứ.

Hơn nữa, nàng xác thực là cần phải khoe cơ bắp phô bày ra bắp tay to của chính mình một chút, để bảo đảm sau này sẽ không có bất kỳ một vị Thành chủ nào chạy tới gây sự.

Lam Hải vừa mới khuếch trương ra một mảnh địa bàn to lớn như thế, cần phải có một khoảng thời gian an toàn để tiến hành tiêu hóa.

Trình Thất Sinh cũng cần phải phân phối càng nhiều thời gian và tinh lực hơn nữa, dùng ở trên phương diện Lam Hải đối nội thì tiêu hao nguồn tài nguyên mới lấy được, đối ngoại thì không ngừng đi khuếch trương thêm để đạt được càng nhiều tài nguyên mới mẻ hơn nữa.

Lời nhắc nhở của Hương Thái nàng vẫn luôn một mực ghi nhớ ở trong lòng, thế giới tiếp theo cũng chưa chắc đã có được nguồn vật tư dồi dào phong phú như thế này.

Những Thành an toàn khác có khả năng chỉ cần thu thập vật tư cho vài chục triệu người.

Nhưng Lam Hải của nàng thì lại cần tới đầy đủ vật tư cho 360 triệu người đó a.

Lúc trước định xây dựng ranh giới hàng rào ở thành phố Miên Can, nếu buông bỏ thì cũng có chút tiếc nuối.

Vừa vặn quá hợp ý, có thể đi thẳng một đường từ thành phố Thiên Lý trực tiếp đẩy ngã tới thành phố Miên Can, tận khả năng thu thập toàn bộ số vật tư có thể gom góp lấy được.

Còn có, ở cái thế giới này cũng đã được chừng ngót nghét một tháng rồi, cái gọi là nhiệm vụ thế giới đó cũng sắp sửa được hạ đạt rồi.

Bất luận là nhiệm vụ gì, nắm giữ địa bàn càng ngày càng rộng lớn hơn, và nhân thủ càng dũng mãnh hơn tóm lại là sẽ không có gì là sai lầm cả.

Một tháng trước, nàng bởi vì thân phận là người mới, vẫn chưa hoàn toàn nắm vững rõ ràng quy tắc của Thành an toàn cùng với cái thế giới này, cho nên có chút bó tay bó chân, chỉ dám đánh hạ một cái trấn nhỏ, để cho Lam Hải dừng bước tiến phạt.

Hiện tại, đã xử rụng được Vũ Trụ Chi Chủ, đạt được càng nhiều địa bàn hơn nữa, cũng nắm giữ được tình hữu nghị của các Thành chủ khác.

Cuối cùng cũng đã thiên thời địa lợi nhân hòa, có thể một lần triển khai tay chân ra làm một vố lớn.

Trình Thất Sinh đưa mắt nhìn về phía Thành an toàn Lam Hải đã trở nên khổng lồ hơn lúc trước gấp mấy lần.

Lại nhìn về phía những binh lính đang ở vào thời kỳ chỉnh đốn quân đội, sau khi vừa mới kết thúc một hồi chiến đấu, dọn dẹp chỉnh lý xong xuôi chiến trường kia.

Hiện tại, đã có thể chân chính cắm rễ ở tại thế giới này, tiến hành thám hiểm một cái đối với nơi đây rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập