Chương 313: Ngòi Nổ

Ren vừa nói chuyện với Ago, hỏi thăm đủ thứ.

Nhưng rõ ràng là sau cái trò đùa quái đản vừa rồi, cậu gần như đang độc thoại với không khí.

Ago thì quay mặt đi, bĩu môi im thin thít, chẳng buồn đáp lấy một câu.

‘À… ra thế.

Đây chính là khi mà “con gái dỗi” mà người ta vẫn hay nói tới sao?

’ Ren ngán ngẩm thở dài, vừa thấy buồn cười vừa thấy bất lực.

Dù vậy, từ những mẩu câu chuyện rời rạc, cậu cũng moi được vài thông tin quan trọng:

nhóm tiên phong đã chốt thời gian tấn công boss, vào đêm ngày 20 tháng 12, và rạng sáng ngày 21.

Ren thoáng trợn mắt.

“Thật đấy à?

Trong cả ngần ấy thời điểm tử tế, họ lại nhất quyết chọn đúng lúc nửa đêm?

Cậu gãi đầu, vẻ mặt trông vừa cạn lời vừa bất mãn.

“Không lẽ đánh boss vào rạng sáng thì exp với vật phẩm rơi ra sẽ nhiều hơn sao?

Cũng dễ hiểu thôi, trận chiến lần này sẽ trở thành mốc đánh dấu ranh giới giữa hai bang hội lớn.

Khi con trùm ngã xuống, nó sẽ rơi ra lệnh tạo bang hội, một thứ gần như bảo chứng quyền lực trong giai đoạn này.

Ai nắm giữ được, người ấy sẽ định hình trật tự của những tầng sắp tới.

Bang hội có được lệnh sẽ hưởng rất nhiều lợi ích:

thành viên trong bang khi cùng săn quái sẽ được chia exp tốt hơn đồng đội trong tổ đội thường.

Hơn thế, nếu một lượng lớn thành viên cùng hiện diện trong một khu vực, họ sẽ được bonus tăng thêm % kinh nghiệm nhận được.

Và điều quan trọng nhất, bang hội sẽ được tiếp cận chuỗi nhiệm vụ đặc thù từ NPC sớm hơn bất kỳ nhóm nào khác.

Nói cách khác, họ không còn phải phụ thuộc hoàn toàn vào nhiệm vụ dọn đường vốn ai cũng có thể làm, mà sẽ có riêng một con đường phát triển vượt trội.

Ren khoanh tay, lặng lẽ suy ngẫm.

Chuyện này không chỉ là một trận đánh boss đơn thuần, mà còn là bước khởi đầu để hình thành thế lực thật sự trong Aincrad.

Tất nhiên là lệnh tạo bang hội sẽ không chỉ tồn tại một bản duy nhất.

Nhưng thành thật mà nói, cậu chẳng hề quan tâm bên nào sẽ nắm được nó trước.

Aincrad Liberation Force (Lực lượng giải phóng Aincrad)

cái tên nghe đầy khí thế, song lại chỉ là một tập hợp một lượng lớn người chơi chưa qua được sự kiểm tra kỹ càng, họ nối nhau lại bằng những kỷ luật lỏng lẻo.

Hay Dragon Knights Brigade (Lữ đoán kỵ sĩ rồng)

với thanh thế rực rỡ và những lời hứa hẹn hào nhoáng, nhưng ẩn sau vẫn là tham vọng cá nhân không thể che giấu.

Cậu không cần phải lựa chọn, không cần phải đứng về phía nào.

Thứ duy nhất quan trọng chỉ là:

liệu họ có đủ sức để dẫn dắt tất cả người chơi theo một lý tưởng chung hay không.

Để từng bước tiến gần hơn tới những tầng cao hơn, và trong hành trình ấy, phải giữ cho số người ngã xuống ít đi nhất có thể.

Đã có quá nhiều cái chết từ ngày họ bước vào thế giới này.

Và Ren biết, nó sẽ chẳng dừng lại ở đây.

Dù có bang hội nào được thành lập, dù có bao nhiêu ngọn cờ tung bay, chuỗi thương vong ấy sẽ vẫn tiếp diễn, như một sự thật tàn nhẫn mà không ai có thể chối bỏ.

Chẳng mấy chốc, màn đêm đã phủ trọn khu rừng, chỉ còn ánh lửa le lói từ những đống than sắp tàn hắt lên vách lều những vệt sáng nhập nhoạng.

Ren ngồi dựa lưng vào góc lều, mắt mở trân trân nhìn lên tấm vải tối màu, cố chợp mắt nhưng vô ích.

Cái cảm giác bồn chồn, chờ đợi một thứ gì đó mà Aisen đã úp mở cả ngày khiến cậu càng khó ngủ hơn.

Trong lòng Ren thoáng một nỗi nghi ngờ, liệu có phải Aisen chỉ đang thử thách cậu?

Hay thực sự có một nhiệm vụ nào đó đang chờ sẵn trong bóng tối?

Câu trả lời đến không lâu sau.

Tiếng bước chân nặng nề đè lên nền đất vang lên bên ngoài, rồi bóng Aisen hiện ra, vén tấm vải lều bước vào.

Khuôn mặt anh ta phủ kín một vẻ huyền bí, đôi mắt ánh lên trong ánh lửa đỏ như đang giữ chặt một bí mật không muốn buông.

“Nhanh, chúng ta có việc khẩn cấp.

” Aisen nói ngắn gọn, giọng trầm xuống.

Không cho Ren kịp hỏi, anh ta đã nắm lấy tay cậu, kéo bật dậy.

“Tôi vốn không định để cậu tham gia… nhưng mà.

” Aisen dừng lại trong thoáng chốc, khóe miệng mím chặt như đang đắn đo.

Cuối cùng anh chỉ thở ra một hơi, “.

thôi được rồi.

Đi thôi.

Ánh lửa bên ngoài lều chao đảo, bóng hai người chồng lên nhau, rồi biến mất vào đêm tối đặc quánh.

“Mấy tên Forest Elf… chúng còn điên rồ hơn cả những gì chúng ta tưởng.

” Aisen nói khẽ, giọng nặng nề như mang theo cả hơi sương của màn đêm.

Anh bước thoăn thoắt qua lớp lá mục, dẫn Ren đi sâu về phía bắc khu rừng.

Phía sau họ, những ánh đuốc lác đác đã bừng lên.

Tin tức vừa được truyền đi, và một đội Dark Elf khác đang được tập hợp để xuất phát ngay sau lưng họ.

“Kỵ sĩ Kizmel cùng hai người bạn của cậu đã đi trước rồi.

” Aisen quay đầu lại, ánh mắt thoáng lướt qua Ren.

Nhưng cậu vẫn không tài nào nắm bắt hết được chuyện gì đang diễn ra.

“Đi trước?

Ý anh là đi đâu cơ?

Ren hỏi, giọng thấp hẳn xuống giữa không gian im ắng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích vọng lên.

“Họ đã lẻn vào trại của bọn Forest Elf.

Nhiệm vụ là đánh cắp cuộn giấy mệnh lệnh.

” Aisen đáp gọn, bước chân không hề dừng lại.

“Cuộn giấy mệnh lệnh…?

Ren nhắc lại, nhưng Aisen đã tiếp lời ngay:

“Nếu chúng ta không lấy nó trước khi chúng chuyển đi bằng Cây Linh Hồn, một cuộc chiến thực sự sẽ bùng nổ.

Cậu hiểu chứ?

Khi đó sẽ chẳng còn đường lui nữa.

Ren hơi rùng mình.

Ý nghĩ về một cuộc chiến quy mô lớn giữa hai chủng tộc khiến cậu khó thở.

“Tôi không ngờ chúng lại cuồng tín với thánh vật đến mức sẵn sàng châm ngòi cho cả chiến tranh…”

Aisen gật nhẹ, ánh mắt tối sầm lại.

“Phải.

Nhưng ít nhất… lần này chúng ta biết chúng đang ở đâu.

Ren thoáng cau mày.

“Không phải các anh vẫn còn chưa xác định được vị trí của trại Forest Elf ở tầng này sao?

Aisen khẽ cười, một nụ cười mệt mỏi và chẳng có gì vui vẻ.

“Đúng.

Đó là cho tới sáng nay thôi.

Cậu còn nhớ người lính bị thương mà chúng ta đưa về chứ?

Ren bỗng hiểu ra.

Một thoáng run rẩy lướt qua lồng ngực, tim cậu đập mạnh một nhịp như thể vừa bỏ lỡ điều gì quan trọng.

Bước chân khựng lại, mặt đường mờ tối dưới ánh trăng bỗng trở nên dài ra vô tận.

“Vậy… anh ta đã mang thông tin.

“Hắn cố đánh cắp thông tin chiến lực từ chúng tôi.

” Aisen cắt lời, giọng trầm thấp nhưng không hề giấu được chút mỉa mai.

“Nhưng chúng tôi đã để hắn làm như vậy.

Dù sao, cuộn giấy hắn trộm được chỉ là giả.

Aisen khẽ hất cằm, như thể toàn bộ ván cờ đã nằm gọn trong tính toán của anh.

“Nhưng đổi lại, hắn đã vô tình dẫn đường cho chúng tôi.

Ren sững lại.

“Khoan… vậy anh biết hắn là gián điệp từ đầu rồi?

Sao anh vẫn còn liều lĩnh nhảy vào nguy hiểm để cứu hắn lúc sáng?

Aisen khẽ bật cười, nhưng nụ cười lại lạnh buốt.

“Tôi chỉ định diễn kịch cùng bọn chúng thôi.

Nếu tình thế quá nguy hiểm, tôi sẽ rút lui ngay.

Nhưng ai ngờ.

” ánh mắt anh liếc qua Ren, “.

cậu lại lao vào như một tên đần, khiến tôi không thể bỏ đi.

Câu nói khiến Ren im lặng, khóe môi khẽ mím lại.

Cậu không biết mình nên thấy xấu hổ hay tức giận.

“Vậy… làm thế nào anh biết hắn là gián điệp ngay từ đầu?

Ren hỏi lại, giọng thấp hẳn xuống.

Bóng đêm phủ lên đôi mắt của Aisen, khiến chúng khó đoán đến rợn người.

“Cái đó…” anh ta đáp, chậm rãi, như cố tình để lại một khoảng trống bí hiểm, “…là bí mật của Dark Elf.

“Vậy nhiệm vụ của chúng ta là gì…?

Ren khẽ nhíu mày, mắt lướt qua từng hàng rào gỗ ngụy trang khi cậu và Aisen đã lọt vào lớp phòng thủ bên ngoài trại Forest Elf.

“Chúng ta sẽ yểm trợ cho những người đã lẻn vào trước, ” Aisen đáp, giọng trầm thấp như đang hòa lẫn vào màn đêm.

“Nếu họ bị phát hiện, thì nhiệm vụ của chúng ta là tạo ra một mối hỗn loạn đủ lớn… khiến kẻ địch phân tán, cho họ cơ hội rút lui.

Ren thoáng rùng mình trước lời giải thích.

“Như kiểu… nổi lửa chẳng hạn?

Khoé môi Aisen nhếch lên thành một nụ cười nguy hiểm.

“Chính xác.

Tôi chờ ngày này khá lâu rồi, cậu biết đấy.

“Nhưng tất nhiên… chúng ta vẫn nên cầu mong rằng họ thoát ra trót lọt, không bị kẻ nào phát hiện.

Ánh mắt Aisen tối lại, giọng trầm xuống.

“Bởi vì bên trong có một kẻ địch không hề đơn giản.

Hắn ta có thể ngang tay với kỵ sĩ Kizmel, chứ chẳng phải chuyện đùa.

Và con đại bàng hộ vệ của hắn… cũng chẳng kém phần phiền toái.

Ren hơi siết chặt tay lên chuôi kiếm, một thoáng căng thẳng thoáng qua gương mặt cậu.

“Thôi được rồi, ” Aisen hít một hơi thật sâu, đảo mắt quan sát khu trại chìm trong bóng đêm.

“Chúng ta cần tìm ra chỗ nào là mắt xích lỏng lẻo nhất trong hệ thống canh gác của chúng.

Đó sẽ là nơi để ra tay.

Nhưng.

đúng vào lúc này, tiếng ồn ào bỗng xuất hiện từ bên trong hàng địch.

“Có chuyện rồi…” Ren khựng lại, mắt hướng về phía những bóng lính Forest Elf đang di chuyển tán loạn trong trại.

Tiếng còi báo động the thé vang lên, rạch toạc cả màn đêm tĩnh mịch.

Aisen nghiêng đầu, khóe môi nhếch nhẹ thành một nụ cười nửa như châm biếm, nửa như hứng thú.

“Xem ra bọn họ đã bị phát hiện thật rồi.

Ren siết chặt chuôi kiếm, tim đập mạnh.

“Vậy thì… đến lượt chúng ta làm phần việc của mình.

Thế nhưng, trước khi họ kịp nghĩ ra cách nào để phân tán sự chú ý, từ bên ngoài bỗng vang lên tiếng hò hét hỗn loạn.

Một nhóm người chơi bất ngờ tràn vào, đánh thẳng vào hàng rào của trại Forest Elf.

Nói là một nhóm nhỏ, nhưng quân số của họ vẫn vượt trội hơn lực lượng canh phòng ít ỏi ở nơi này, dù sao đây cũng chỉ là một tiền trạm chứ không phải pháo đài lớn.

Hơn nữa, hai bên cũng không xuất chinh quá nhiều binh lực cho cuộc truy đuổi Thánh Vật xuống tận đây, hoặc có yêu cầu khắt khe với số lượng người có thể xuống tầng thấp như thế này.

Cả Forest Elf lẫn Dark Elf đều đã hao tổn lực lượng sau nhiều trận giằng co trên tầng này, nên lúc này, không phe nào còn giữ được ưu thế tuyệt đối.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập