Ren khụy người xuống, rồi nhanh như một cái bóng, cậu bật nhảy vọt ra sau lưng một con nhện độc có kích thước ngang với một con chó săn trưởng thành.
Windslash rít lên trong không khí, một tiếng xé lặng lẽ nhưng đầy sát khí.
Đường kiếm đi theo một quỹ đạo mượt mà và sắc lạnh, xuyên qua không gian như thể cắt qua tấm màn mỏng.
Chỉ một nhịp thở sau, cơ thể con nhện xấu số đã bị chém đôi, phần thân co giật trước khi tan rã thành những mảnh vỡ pixel đỏ rực văng tung tóe trên nền đất phủ rêu.
[Bạn vừa tiêu diệt.
Ren không ngoảnh lại.
Nhưng tiếng động ấy, tiếng thân xác bị xé rách và tan rã, dù đã quá quen, vẫn khiến thính giác của lũ quái vật khác trong khu vực bị đánh động.
Từ những bụi cỏ cao, hàng loạt tiếng chân lạch cạch, tiếng chít chít lanh lảnh vang lên.
Những cái bóng đen với bốn, sáu, tám chiếc chân đan xen nhau trườn ra khỏi tầm khuất, ánh mắt đỏ rực như than hồng nhấp nháy giữa rừng rậm tối tăm.
Bầy nhện đã phát hiện ra kẻ xâm nhập.
Và chúng đang tới.
Ren không dừng lại.
Cậu quay người, phóng thẳng vào rừng sâu, tránh né giữa những thân cây ẩm ướt và rễ cây chằng chịt như mê cung.
Dù cậu tự tin vào trang bị mới, áo giáp nhẹ và vũ khí có tốc độ tấn công cao, nhưng Ren không bao giờ điên rồ đến mức đánh giá thấp một ổ quái vật.
Một mình cậu, dù nhanh và mạnh đến đâu, cũng không thể chống lại cả bầy sinh vật đang đói mồi và tàn bạo như vậy.
Kế hoạch của cậu rất rõ ràng.
Lôi kéo bầy nhện về phía Aisen.
Và rồi, dù anh ta muốn hay không, cũng sẽ phải chiến đấu cùng cậu.
Một bước nhảy chếch sang phải, Ren né được một cú lao tới từ một con nhện khác đang trườn qua thân cây.
Thanh kiếm cong của Windslash xoay tròn trên tay cậu, và trong nháy mắt, nó đã xuyên thủng lớp vỏ chitin cứng như đá của sinh vật.
Một đòn chém nghiêng với vết cắt sâu và chuẩn xác.
Con nhện rít lên, những cái chân dài quơ loạn trong không khí, rồi đổ gục xuống mặt đất.
Chỉ vài nhịp co giật sau đó, thân xác nó vỡ nát thành hàng trăm mảnh pixel, hòa vào thảm lá ẩm ướt.
Ren không ngoái đầu lại.
Cậu chỉ lướt đi như một cơn gió, mang theo cả cơn ác mộng của rừng sâu bám đuổi ngay sau lưng mình.
Cậu bước thêm vài bước nữa, thoát khỏi làn sương mù dày đặc vẫn quấn quanh từng tán cây như một thứ màn che chết chóc.
Ánh sáng mờ nhạt le lói từ trên cao hắt xuống, nhưng bên dưới gốc cây, Aisen.
không còn ở đó.
Anh ta đã rời đi từ lúc nào, không một dấu vết.
Ren khựng lại trong nửa giây, môi khẽ cắn, ánh mắt liếc nhanh về phía sau nơi đàn nhện đang cuồng nộ bám đuổi.
Kế hoạch ban đầu, dụ chúng về phía Aisen để cùng phối hợp hạ gục, giờ đây đã vô dụng.
Cậu buộc phải ứng biến.
Không chần chừ, Ren mở kho đồ, tay lướt nhanh như bản năng.
Một, hai, ba quả, bom khói, kèm theo vài ống hơi cay dạng nén.
Cậu biết thứ này không gây sát thương, nhưng sẽ tạo đủ thời gian để chia tách hoặc dồn lũ quái lại một chỗ.
Cắn chặt một bình HP, giữ nó sẵn trong miệng như một phản xạ sinh tồn, để khi cần, chỉ cần nghiến răng là có thể uống thuốc phục hồi ngay lập tức.
Ánh mắt cậu lia qua đàn nhện đang dần hiện rõ trong màn sương.
Phía sau, bốn.
năm bóng đen di chuyển bằng tám chân, lặng lẽ mà đáng sợ.
Một số con to hơn bình thường, chân dài, bụng phồng, ánh sáng đỏ lập lòe trong những đôi nhỏ.
Chúng không phải lũ cấp thấp.
Cấp độ 13, có thể là 14, cao hơn cậu ít nhất hai, ba cấp.
Ren nắm chặt chuôi kiếm.
Ngay khi một trong số chúng, con nhện cấp thấp nhất, vừa phóng mình ra khỏi thân cây mục lớn gần đó, cậu cũng đồng thời bật người.
Một tiếng rít sắc lẹm xé gió.
Windslash vẽ nên một đường cong lạnh lẽo trong không khí, mang theo ánh sáng nhạt chém thẳng vào thân con quái.
Mục tiêu đầu tiên phải bị loại bỏ, càng nhanh càng tốt.
Con nhện đầu tiên trúng đòn ngay giữa lúc vừa tung tơ định chặn đường, Windslash xoáy sâu vào phần cổ khớp, cắt phăng hai chân trước và một phần bụng.
Nó lăn vài vòng, co giật, rồi vỡ vụn thành những dải pixel đỏ rực.
[Bạn đã tiêu diệt:
Nephila Spider Lv.
12]
Sát thương Ren gây ra thực sự ấn tượng, một phần bởi cậu đã nhằm vào điểm yếu của chúng, nhưng không thể phủ nhận +10 STR từ bộ giáp cũng là một nhân tố quan trọng.
Cậu xoay người, trượt dưới một cú bổ chân như đao của con thứ hai, mũi kiếm hơi cong rạch một đường dọc từ ngực lên tới đầu con quái, máu giả pixel tóe ra trong nháy mắt.
Lũ nhện bắt đầu rít lên, âm thanh chói tai và đầy sát khí.
Ba con nữa từ trong bụi cây phóng tới cùng lúc, những tia tơ độc bắn loạn xạ như lưới bẫy.
Ren không lùi.
Cậu bật một quả bom khói, rồi lợi dụng làn khói dày để áp sát từ bên hông.
Windslash chém nghiêng, đâm xuyên bụng một con, kéo theo một tia sáng lóa lóe.
Một cú đá bật ngược lại đúng vào mặt con thứ hai, làm nó lảo đảo.
Ren xoay thân lần nữa, lần này là một nhát xiên từ dưới lên, xuyên qua phần giáp mềm giữa bụng và cổ.
13]
Mồ hôi bắt đầu thấm sau lưng, nhưng ánh mắt Ren vẫn lạnh như băng.
Không có chỗ cho sai sót.
Cậu xoay cổ tay, đưa thanh kiếm vào tư thế phòng thủ thấp, vừa kịp né được cú đâm từ con nhện lớn nhất trong bầy, một con có bụng căng phồng, nước dãi nhỏ ra từng giọt độc đặc.
Ren gằn giọng, bật người lên khỏi mặt đất, lấy đà trên thân cây gần đó, rồi lao thẳng xuống như một mũi tên, cả trọng lượng dồn vào mũi kiếm.
Một đường chém chéo như xé nát không gian.
Con quái vật gầm lên, rồi phát nổ thành hàng ngàn mảnh pixel đỏ rực, kéo theo một chuỗi thông báo hiện lên cùng lúc.
14]
Ren khuỵu gối xuống đất, thở mạnh, bình HP trong miệng được kích hoạt ngay lập tức.
Dòng máu ảo ánh lên màu cam mờ, dần được phục hồi.
Phía xa, vẫn còn vài con nữa đang chần chừ trong làn khói loãng.
Ren nheo mắt.
Chúng cảm nhận được gì đó, sợ hãi, hay chỉ đơn thuần là phản xạ bản năng khi đối thủ không nằm xuống như thường lệ?
May mắn thay, lớp giáp mới cậu mặc, một tấm plate coat gia cố nhẹ ở vai và hông, đủ sức cản được cú cắn từ răng nanh lũ nhện.
Dù những chiếc răng đó sắc đến mức có thể xuyên qua thân cây, nhưng khi đâm vào giáp, chúng chỉ để lại vài vết xước nông cùng âm thanh
"chát"
khô khốc.
Ren đã cố tránh phần lớn các đòn tấn công bằng tơ độc, những sợi tơ óng ánh màu xanh xám, vừa dính vừa chứa sát thương gây độc liên tục.
Chỉ một đòn trúng vào cổ hay mặt là đủ để kết liễu bất kỳ ai sơ suất.
Cậu đã dính vài cú quét chân và bị hất văng vào bụi cây, nhưng không đến mức nghiêm trọng.
Phần HP giảm chỉ do sát thương vật lý, và nhờ bình HP cũng như kỹ năng né tránh, cậu vẫn đứng vững.
Độ bền của giáp?
Vẫn ở mức an toàn, chỉ tụt khoảng một phần mười.
Ren cắn nhẹ môi dưới, cảm nhận hương vị quen thuộc của máu kim loại trong game, rồi siết chặt chuôi kiếm.
Cậu không đợi.
Lưỡi kiếm lại vung lên lần nữa.
Không cần tiếng hét, không cần hiệu ứng rườm rà.
Chỉ một nhát chém chính xác, trơn tru như nước chảy, lao về phía con nhện gần nhất.
Nó xoay người toan bỏ chạy, nhưng đã quá muộn.
Mũi kiếm cắm vào khớp chân, rồi xoáy một đường chém ngang thân.
Máu giả tóe ra như vụn đỏ giữa làn sương bạc.
Level:
11 (822 / 3648 EXP)
Phải cho tới khi kỹ năng
[Tìm kiếm]
không còn báo hiệu bất kỳ sinh vật nào đang chuyển động trong phạm vi xung quanh, Ren mới dám thở phào và buông mình ngồi xuống một phiến đá ẩm phủ rêu.
Không khí trong rừng vẫn còn vẩn khói và bụi mờ, nhưng đã lắng xuống đôi phần.
Ánh sáng lẻ loi xuyên qua tán lá, rơi lặng lẽ trên vết máu ảo đang phai mờ dưới chân cậu.
Cơ thể như rã rời sau trận chiến kéo dài hơn cậu tưởng.
Ren không còn nhớ rõ đã thấy bao nhiêu thông báo
[Nephila Spider đã bị tiêu diệt]
hiện lên.
Chúng xuất hiện rồi biến mất, một cách máy móc, đều đặn, nhưng với mỗi một cái tên biến mất là một sinh mạng nhân tạo bị cậu hạ gục, và là một phần sức lực của chính cậu bị rút cạn.
Sau khi trận chiến kết thúc, hộp thông báo thống kê hiện ra một cách lạnh lùng, tổng cộng gần 800 điểm kinh nghiệm, đủ để đẩy thanh EXP tiến gần một phần năm chặng đường đến cấp tiếp theo.
Chỉ trong một trận đánh ngắn, thu được lượng EXP như vậy… là điều mà ngay cả trong các nhóm săn boss lớn cũng không dễ đạt được.
Nhưng thành quả ấy cũng không miễn phí.
Ren buông tay cầm kiếm, để lưỡi thép chạm đất, tạo thành âm thanh va chạm nặng nề.
Hai cánh tay cậu run nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì kiệt sức.
Đối mặt trực tiếp với những đòn tấn công liên tục, né tránh, phản ứng thần kinh.
tất cả đã đẩy cơ thể cậu đến giới hạn.
Máu ảo có thể hồi lại bằng bình HP.
Vết thương có thể phục hồi.
Nhưng cảm giác ê ẩm từ cơ bắp, cơn đau kéo dài nơi bả vai, và hơi thở khò khè vì phải liên tục gồng mình tránh né, những điều đó không hề biến mất.
Thể lực cũng đã hồi phục một chút sau vài phút nghỉ, nhưng Ren vẫn cảm thấy như thể một thứ gì đó bị bào mòn trong xương tủy.
Nỗi mệt mỏi này… thậm chí còn tồi tệ hơn cả khi HP tụt xuống vạch đỏ.
Trong những khoảnh khắc như vậy, người ta mới hiểu rõ.
thanh máu không đại diện trọn vẹn cho sinh mạng.
Nó chỉ là con số.
Một biểu tượng.
Còn nỗi đau, cảm giác thở không ra hơi, từng thớ cơ như sắp rách toạc, mới là thứ thực sự nhắc cậu rằng mình vẫn còn sống.
Nghỉ ngơi thêm một lúc dưới bóng râm lạnh lẽo của những tán lá xám bạc, Ren bắt đầu cảm thấy bàn tay cầm kiếm không còn tê buốt như khi nãy.
Cảm giác bì bì dọc theo ngón trỏ và cổ tay cuối cùng cũng lùi xuống, nhường chỗ cho cơn nhức âm ỉ dễ chịu hơn — như thể cơ thể đang cố gắng vá lại từng sợi thần kinh rách nát.
Cậu hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và tro thuốc độc vẫn còn lơ lửng trong không khí.
Rồi cậu đứng dậy, thẳng lưng, siết chặt chuôi kiếm như một nghi lễ trước khi tiếp tục.
"Có vẻ như nhiệm vụ của mình vẫn chưa kết thúc.
"Ren nghĩ thầm, mắt lướt qua bảng hệ thống nhưng không hề thấy dấu hiệu nào từ.
Cậu hiểu điều đó nghĩa là gì.
Số lượng nhện chưa đủ.
Khu vực vẫn chưa an toàn.
Và cậu, người tình nguyện gánh lấy phần nguy hiểm này, vẫn chưa thể trở về.
Không còn lựa chọn nào khác, Ren bước đi, lần theo những lối mòn ẩm ướt còn vương vết chân nhện và sợi mạng mảnh như tơ máu.
Những dải tơ giăng chằng chịt giữa các thân cây, mờ ảo như khói, khiến cậu phải liên tục cúi người hoặc dùng kiếm cắt đi.
Con đường phía trước như dẫn sâu vào một nơi xa lạ, vừa quen vừa lạ, nơi mà ánh sáng bị nuốt trọn bởi màu đen ẩm ướt của cỏ mục và lớp mạng dày đặc trên cao.
Mỗi bước chân như lún sâu vào một thế giới khác.
Sau khi đi thêm một quãng, xuyên qua những bụi cây phủ đầy kén trắng đang phân hủy, Ren cuối cùng cũng nhìn thấy nó.
Một cái hang đá lớn, miệng há ra giữa vách núi phủ rêu, như hàm răng đang chực chờ cắn nát kẻ dám bước vào.
Quanh đó, những nhánh mạng dày đặc hội tụ, kéo dài như những mạch máu đang dẫn lối cho đám sinh vật sống trong bóng tối.
Gió từ bên trong hang thổi ra lành lạnh, mang theo mùi hôi tanh nồng nặc.
——–
(Vậy là chúng ta đã đạt được mốc 300 chương.
sau một quãng thời gian dài, mình xin cảm ơn mọi người vì đã theo dõi tới tận những chương này.
Cảm ơn, chúc mọi người một ngày an lành.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập