Chương 299: Sẵn Sàng

Ren vẫn giữ ánh mắt trên bảng chỉ số một lúc lâu nữa, như thể chỉ cần nhìn thêm một chút sẽ khiến giá thành của nó trở nên rẻ đi.

Tấm giáp trong tay nặng trĩu, không phải vì trọng lượng kim loại, mà bởi những con số lạnh lùng khắc trên menu, đang đè nặng vào tâm trí cậu.

Một bộ giáp thế này… ở tầng 3?

Không phải vật phẩm của nơi này.

Đây là thứ đáng lẽ chỉ xuất hiện tận tầng mười, lãnh địa thực sự của tộc Dark Elf.

Không cần ai xác nhận, Ren vẫn cảm thấy như vậy.

Từ chất liệu kim loại đen ánh tím xám lặng lẽ, sự tối giản triệt để, loại bỏ mọi thứ dư thừa, thứ này.

được tạo ra bởi một tay thợ bậc thầy.

Không phải cho người mới.

Không phải cho những kẻ còn lưỡng lự giữa sống và chết.

Cậu nuốt khan, rồi cuối cùng cũng cất lời, giọng khẽ và trầm:

“Bao nhiêu?

Người thợ rèn nhướn mày.

Không nói gì ngay, anh ta cúi xuống, nhấc tấm giáp khỏi tay cậu một cách cẩn trọng, giống như đang bế một món đồ cổ quý hiếm hơn là một món trang bị chiến đấu.

“Dù không phải bản hoàn chỉnh.

Nhưng cũng không kém bao nhiêu.

” Gã nói, vừa xoay nhẹ phần ngực giáp trong tay, như để ngắm lại màu đen tuyệt đẹp của kim loại.

“Năm mươi nghìn Cor.

Ren không đáp ngay.

Con số ấy như một mũi lao cắm vào não.

Nhanh, gọn và không thương tiếc.

Năm mươi nghìn.

Không chỉ là nhiều.

Mà là gần như toàn bộ số tiền cậu đang có.

Dốc sạch.

Cậu đã từng giữ lại từng đồng Cor nhặt được khi đánh quái, từng phần thưởng nhiệm vụ, từng phi vụ bán đồ cũ ở tầng dưới.

chỉ để phòng khi cần đến.

Và giờ.

tất cả số đó sẽ đổi lấy một bộ giáp?

Cậu biết giá trị của nó.

Cũng biết rằng bỏ qua cơ hội này đồng nghĩa sẽ không có bộ thứ hai giống vậy nữa.

Nhưng một giọng nói thầm vẫn vang lên trong đầu.

‘Mày sẽ trắng tay.

Mày sẽ chẳng còn gì nếu thất bại.

Ren không muốn cuộc sống khó khăn mà cậu đã từng trải qua quay trở lại, cậu đã luôn làm việc vất vả, cậu hiểu sự đáng sợ của nghèo đói.

Với số tiền mà cậu đang có.

Việc sở hữu một cái nhà gỗ ọp ẹp ở ngoại ô Thị Trấn Khởi Đầu có thể chỉ mất chừng bốn mươi nghìn Cor.

Có mái che, có cửa khóa.

Có giấc ngủ bình yên, không cần canh chừng.

Còn đây… chỉ là một món đồ quan trọng.

nó quyết định mạng sống của cậu.

Nhưng cậu không cần ngủ.

Không cần mái che.

Không cần bình yên.

Ren nghĩ mình đã có được chúng.

Và bây giờ.

Cậu cần tiến lên.

Và để làm được điều đó, phải chọn đúng những gì xứng đáng.

Một lúc sau, ánh mắt Ren trở nên sắc lại, lạnh mà không vô cảm.

Cậu thở ra một hơi như đẩy toàn bộ chần chừ còn sót lại ra khỏi lòng ngực.

“Giảm giá được không?

48.

000?

Giọng cậu không lớn.

Nhưng cứng.

Một cái giá vẫn cao.

Nhưng có thể cứu lại chút ít, chỉ để nhỡ khi cần mua thuốc hồi máu, cậu không phải chết vì thiếu ba trăm Cor lẻ.

Cậu không mặc cả vì keo kiệt.

Cậu mặc cả vì mạng sống.

“Không.

” Người thợ rèn đáp dứt khoát, không thèm suy nghĩ.

“Nếu cậu chỉ định mặc cả, thì hãy đặt nó xuống.

Ta không bán thứ này cho kẻ không hiểu được giá trị thật sự của nó.

Anh ta chậm rãi đưa tay lấy lại tấm giáp, ánh mắt nặng như chì.

“Đây không phải món hàng để đem ra cò kè.

Nó là thứ phân định giữa sống và chết.

Ren cau mày, tay vẫn đặt trên giáp.

Giọng anh ta không lớn, nhưng vang dội trong gian lò như một nhát búa giáng thẳng vào ý định mặc cả trong đầu cậu.

Mỗi lời, như đang thử thách sự quyết tâm, hay là sự tuyệt vọng.

của người đang đứng trước món đồ.

Ren biết rõ:

cái giá năm mươi nghìn đó là xứng đáng, xét theo từng đường rèn, từng đinh tán và lớp gia cố bên trong.

Nhưng.

cái ví của cậu thì không rộng đến thế.

Số dư chỉ vừa đủ, và sau đó sẽ rỗng hoàn toàn.

Cậu nuốt khẽ, rồi ngẩng đầu, ánh mắt hơi nheo lại.

“Được.

” Ren nói, như thể đang nuốt trôi một lời thề.

Ren móc túi, lặng lẽ thao tác trong menu.

Một tiếng

"ting"

nhẹ vang lên khi giao dịch hoàn tất.

Khoảnh khắc ấy.

không khác gì một lưỡi dao cứa thẳng vào ví.

Tấm giáp được trao vào tay cậu.

Nặng.

Lạnh.

Và thật, một thứ không còn đường lui.

Dòng chữ hiện lên ở góc dưới giao diện:

Số dư tài khoản:

12.

430 Cor.

Ren nhìn con số ấy, lặng người.

‘Rỉ máu…’

Cậu không biết là mình đang nói về ví, hay về chính cuộc sống sắp tới.

“Yên tâm đi, cậu sẽ không thất vọng về nó đâu.

” Aisen bước lại gần, vỗ mạnh vào vai Ren, giọng chắc nịch.

“Mong là vậy.

” Ren lẩm bẩm, thở dài, rồi mở kho đồ.

Cậu chọn bộ giáp vừa mua, hít một hơi thật sâu rồi ấn vào mục

[Trang Bị]

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng nhạt lan khắp cơ thể.

Những mảnh kim loại đen tuyền như tan vào không khí rồi tái hiện, từng phần một, ráp vào người cậu một cách liền mạch và gọn gàng đến kinh ngạc.

Tấm giáp ngực ôm sát thân người, phủ lên phần ngực và bụng là những mảng thép nhẵn mịn, tối giản đến lạnh lùng, không hoa văn, không thừa thãi, chỉ có đường vân mờ chạy dọc theo mép viền, như dấu tích của thứ gì đó từng được rèn trong yên lặng.

Giày giáp cùng tông, phủ băng thép từ cổ chân đến mũi, gọn và vừa khít đến mức Ren có thể cảm nhận được từng chuyển động của ngón chân mà không bị gò bó.

Cậu khẽ nắm tay.

Cảm giác ma sát giữa lớp da trong và mặt thép ngoài vang lên một tiếng “két” rất nhẹ, như tiếng thở của kim loại.

Đôi găng tay bằng thép đen bó sát, các khớp được khớp nối bằng đinh thép nhỏ màu chì xám, không cản trở chuyển động dù là nhỏ nhất.

Toàn thân Ren giờ đây trông như một chiến binh thực thụ, không bóng bẩy, không rườm rà, chỉ có sự thực dụng lạnh lùng.

Cậu nghiêng đầu, cảm nhận trọng lượng dồn đều lên vai và sống lưng, như thể đang mặc lấy một lời thề mới.

Vì là giáp nhẹ nên phải tối giản toàn bộ những nơi không cần thiết để giảm trọng lượng.

Cả hai rời khỏi khu trại của Dark Elf, băng qua những tán cây phủ đầy sương mờ và địa hình gồ ghề của Rừng Sương Mù.

Aisen đi trước, bước chân dứt khoát như thể rất chắc chắn về hướng đi.

Ít nhất thì.

đó là ấn tượng ban đầu.

Bởi cứ mỗi lần họ rẽ nhầm đường, vòng lại một khúc rừng đã từng đi qua, hoặc bỗng dưng dừng lại để nhìn bản đồ trong vài giây lặng lẽ, Aisen lại quay đầu cười khan:

“Tôi là người dẫn đường giỏi nhất đội đấy.

Tin tôi đi.

Ren thở dài, không đáp.

Cậu liếc sang người đi trước, tự hỏi một cách nghiêm túc:

“Tên này.

thật sự là đội trưởng của đội trinh sát à?

Cuối cùng, sau một hồi loay hoay qua những lối rẽ giống hệt nhau, họ cũng tìm thấy khu vực có dấu hiệu của loài nhện đang bủa vây lối đi.

Đám tơ trắng đục giăng ngang những cành cây khô, lay động nhẹ giữa màn sương đặc.

Đây chính là đoạn đường mà đội trinh sát thường sử dụng, ngắn nhất, nhanh nhất, nhưng hiện tại lại bị bịt kín bởi lũ nhện độc đang làm tổ.

“Bọn tôi có thể đi vòng.

” Aisen nói, mắt nheo lại khi quan sát tổ nhện.

“Nhưng mấy đường khác vừa dài vừa khó đi, tốn thời gian hơn nhiều.

Ren nhướn mày.

Cậu lướt ánh nhìn qua đám sinh vật tám chân đang bò loạn phía trước, con lớn nhất chỉ mới cấp 14.

Cậu nhịn không được, buột miệng hỏi, “Nhưng… với cấp độ của các anh mà cũng phải sợ mấy con nhện cùi bắp này à?

Cậu còn nhớ rõ:

Aisen từng khoe mình là chiến binh tinh nhuệ, cấp độ chắc chắn đã vượt 30.

Với sức mạnh như thế, một bầy nhện cấp thấp thế này chẳng khác gì mấy con muỗi.

Chỉ có điều… Ren chưa bao giờ thấy bảng thông tin chính xác của Aisen.

Gã đó đã dùng một tính năng nào đó để ẩn cấp độ của mình trước khi mời cậu vào nhóm.

Kỳ quặc.

Và hơi đáng ngờ.

“Thế thì đâu đến lượt cậu?

Aisen huýt sáo một tiếng, rồi thở dài đầy.

kịch tính.

“Cậu nghĩ lão chỉ huy dễ tính đến mức cho tôi ngồi chơi nhặt hoa bắt bướm à?

Anh quay sang, làm bộ đếm ngón tay:

“Bình thường thì bốc thăm.

Nhưng mà ai bảo tôi đen đủi?

Với cả .

” Aisen nhướng mày, “dọn nhện cũng vui mà, đúng không?

Đầy lông lá, chân nhiều hơn người yêu cũ của tôi, có lý do chính đáng để đá tôi.

Ren trừng mắt, không biết phải đáp lại thế nào.

Aisen nhún vai, tiếp tục:

“Thật ra, cái đám quái ở đây sinh sản như thể có ai trả lương cho chúng mỗi lần đẻ trứng.

Vài giờ sau khi bị thịt, là lại lồm cồm bò ra.

Thấy chưa?

Việc không bao giờ hết.

Anh cười toe toét:

“Nên mới cần cậu đấy.

Tân binh, sức khoẻ tốt, không đòi hỏi, và chưa đủ kinh nghiệm để biết mình đang bị bóc lột.

Ren bĩu môi, không buồn giấu vẻ khó chịu đang hiện rõ trên mặt.

Aisen liếc thấy nhưng chỉ nhún vai, mặt tỉnh bơ như thể mình chẳng vừa buông lời gì đáng bị đánh.

Anh tựa lưng vào một gốc cây phủ đầy rêu, khoanh tay, trông nhàn nhã đến mức khó chịu.

“Lên đi nào, ” anh gật nhẹ cằm về phía lũ nhện đang lởn vởn, “Tôi cần xem cậu xử lý thế nào, Tân Binh.

Giọng anh kéo dài cố tình, nhấn vào hai từ cuối như thể đang thưởng thức vị mặn trong sự bực bội của Ren.

“Và này, ” Aisen nói tiếp, vẫn cái kiểu nửa đùa nửa thật, “Cậu vẫn còn nợ vài nhiệm vụ nữa đấy.

Ai biết được, nếu cậu không gãy giữa đường, thì có lẽ, quý ông đây sẽ năn nỉ Sylen rèn cho cậu một món vũ khí.

vừa tay.

Anh chắp hai tay ra sau gáy, ngả đầu ra sau như thể đã xong việc của mình, chỉ còn chờ thưởng thức buổi biểu diễn.

Ren nheo mắt lại, không rõ rốt cuộc mình nên cảm thấy được khích lệ.

hay bị xúc phạm.

‘Ra tên của thợ rèn đó là Sylen…’

Cậu thoáng ngập ngừng.

Nhưng rồi.

chỉ một giây sau, ánh mắt Ren ánh lên.

Một thanh kiếm được rèn bởi một thợ rèn từ tận tầng mười?

Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến máu trong người sôi lên.

Không chút do dự, cậu xoay người lao thẳng về phía đám nhện độc đang giăng tơ dưới những gốc rễ lởm chởm.

Cần phải làm gì ư?

Quá rõ rồi:

quét sạch lũ đó.

Nhiệm vụ này sẽ không dễ.

Nhưng với tấm giáp vừa mua đang siết chặt quanh vai và thân, với thanh kiếm quen tay trong tay, Ren cảm thấy một niềm tin khó tả dâng lên trong ngực.

Là tự tin.

Tự tin rằng, ít nhất lần này.

cậu sẽ không bỏ chạy.

Nhưng cũng không thể phủ nhận.

đó là kiêu ngạo.

Chính xác là thế.

Một chút thôi, nhưng đủ để Ren nhận ra.

Cậu gần như có thể nhìn thấy chính mình, cái bản ngã nguyên thủy, trần trụi, đang lộ diện qua từng nhịp thở, từng nhịp tim đập rộn ràng khi bước vào trận chiến.

Và cậu không thấy sợ.

Ngược lại, Ren thấy hứng thú.

Thứ cảm xúc đó ban đầu rất nhỏ, như tiếng thì thầm sau gáy.

Nhưng càng tiến về phía đám nhện, nó càng lớn dần lên, lấn át cả cảm giác phòng bị hay bất an.

Không còn là chiến đấu để sinh tồn.

Không còn là giết để không bị giết.

Không còn là phản xạ.

Không còn là miễn cưỡng.

Giờ đây, cậu chủ động bước tới.

Muốn cảm nhận sức nặng khi thanh kiếm chém trúng lớp vỏ chitin cứng rắn.

Muốn trải nhiệm cảm giác phấn khích khi đối đầu với những kẻ thù mạnh mẽ.

Ren không chắc điều đó có đáng để tự hào không.

Nhưng ít ra.

trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy mình đang thật sự sống.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập