Chương 296: Ánh Lửa Trong Căn Lều

“Chúng ta vào trong lều nói chuyện chứ?

Kizmel đề nghị, nhẹ nhàng hất tấm vải che phía trước chiếc lều gần đó.

Ren hơi giật mình.

Ánh mắt cậu thoáng lướt qua con sói trắng đang nằm canh lều, rồi dừng lại ở khoảng trống phía sau tấm vải.

Lúc này cậu mới hiểu vì sao khi nãy Kizmel lại bất ngờ rút kiếm, trông cậu chẳng khác nào một kẻ mờ ám đang rình mò trước nơi ở người khác, lại còn đứng gần thú cưng của họ.

Không ai thích một kẻ lạ mặt lảng vảng quanh chỗ mình nghỉ ngơi, nhất là khi vẻ ngoài của hắn gợi lên sự.

nghi ngờ như vậy.

Kirito và Asuna đã bước vào lều từ lúc nào, trông rất tự nhiên như thể nơi đây đã là căn cứ của họ từ lâu.

Cả hai đã thay giáp bằng trang phục thường ngày, đơn giản và thoải mái, điều này khiến Ren thấy mình càng lạc lõng hơn.

Cậu bối rối một chút rồi mới bước theo.

Đây là lần đầu tiên cậu đặt chân đến nơi ở của người khác trong thế giới này, dù gọi đây là “nhà” thì có vẻ không hoàn toàn đúng, nhưng cái cảm giác ấm áp và riêng tư thì vẫn rõ ràng hiện diện.

Bên trong là một không gian đơn sơ mà ấm cúng.

Sàn được lót bằng cỏ khô và lông thú, mùi hương hoang dại dịu nhẹ lan tỏa khắp nơi.

Giữa căn lều là một chiếc lò sưởi bằng kim loại, được đặt khéo léo trên lớp đá phẳng, vừa dùng để sưởi, vừa có thể hâm nóng nước hoặc đồ ăn.

Ánh lửa cam phản chiếu lên trần lều bằng vải, tạo thành những chuyển động chập chờn như một giấc mơ không rõ hình thù.

Căn lều tuy nhỏ nhưng có một thứ gì đó khiến người ta muốn ngồi xuống và nán lại lâu hơn.

Ren liếc trái một chút, rồi lại liếc phải.

‘Có cần cởi giày không nhỉ?

’ cậu thầm nghĩ, mắt vô thức nhìn xuống chân mình.

Như thể đọc được suy nghĩ đó, Kizmel nhẹ giọng nói:

“Không cần đâu.

Tôi không rõ nghi thức của loài người, nhưng… trong trại quân, ta nên sẵn sàng cho mọi tình huống.

Ren nhìn sang.

Quả thật, cô vẫn mặc nguyên bộ giáp, đứng thẳng như một kỵ sĩ đang trong ca gác.

Cậu khẽ gật đầu, rồi rụt rè ngồi xuống cạnh lò sưởi.

Ngay lúc ấy, con sói đen lặng lẽ tiến lại gần.

Bộ lông mượt óng ánh dưới ánh lửa, đôi mắt vàng sẫm ánh lên sự thông minh, điềm tĩnh.

Nó chậm rãi ngửi Ren một chút… rồi bất ngờ hạ thấp người, cuộn tròn lại ngay bên cạnh cậu, như thể đã quen biết từ lâu.

Kizmel hơi sững người.

“Kỳ lạ thật, ” cô nói, ánh mắt dõi theo con thú.

“Tôi không nghĩ nó lại thân thiết với ai khác ngoài em gái tôi.

Cả Asuna, người đã chăm sóc nó suốt mấy ngày nay, cũng chưa từng được đối xử như vậy.

Ren cảm thấy rõ ràng ánh nhìn từ đối diện.

Một chút ghen tị, có thể là bối rối nữa, từ Asuna.

Nhưng cậu chỉ giả vờ như không nhận ra, mắt vẫn dán vào ánh lửa bập bùng trong lò, tay đặt nhẹ lên lưng con sói đang lim dim ngủ bên cạnh.

Ren kể lại quãng thời gian của mình sau trận chiến với con trùm tầng một, bằng giọng đều đều, không tô vẽ.

Cậu không nói đến những phát hiện kỳ lạ của bản thân ở hầm ngục bên dưới thị trấn khởi đầu.

Những điều đó không cần thiết, Ren không muốn hai người bạn của mình phải suy nghĩ quá nhiều về những chuyện như thế này.

Cậu tóm tắt cậu chuyện của bản thân mình chỉ bằng vài dòng khái quát, đủ để người nghe hiểu rằng cậu đã sống sót… theo một cách khác.

Trái lại, khi Kirito và Asuna thay phiên nhau thuật lại hành trình từ tầng hai lên tầng ba, không khí bỗng trở nên sống động hẳn.

Những trận đánh quyết liệt, những cơ quan bí mật, tên của các boss phụ… Ren ngồi im lặng lắng nghe, đôi lúc nhướng mày khi nghe đến những chi tiết mà cậu chưa từng đọc được trên bảng tin người chơi.

Cậu không nghĩ hai người họ đã tiến xa đến vậy, và nhanh đến thế.

Những tin đồn cậu từng thấy trên diễn đàn dường như mới chỉ phản ánh được một phần nhỏ.

Còn Kizmel, cô dường như chẳng quan tâm đến câu chuyện của ba người.

Đôi mắt nàng Dark Elf lặng lẽ nhìn ánh lửa lập lòe, nét mặt vẫn điềm tĩnh nhưng xa vắng.

Có thể cô đã nghe hết những điều đó từ Kirito và Asuna rồi.

Hoặc có thể.

cô đơn giản là không thấy điều gì đặc biệt trong cuộc đua cấp bậc và thành tích của loài người.

“Vậy thì, Kirito, Asuna, Ren, ” Kizmel lên tiếng sau một hồi im lặng, đứng dậy chỉnh lại dây thắt lưng, “Tôi đi tắm trước đây.

Cô có muốn đi cùng không, Asuna?

Asuna nhìn Kirito và Ren đang cúi đầu bàn bạc về một thanh kiếm dài, có vẻ là vật phẩm vừa đổi được từ nhiệm vụ.

Ánh mắt cô dừng lại một chút nơi hai người Ren, rồi quay sang Kizmel.

Gật đầu.

“Ừ, tôi đi.

Ren dõi mắt theo hai bóng người khuất dần sau làn sương mờ, không nói gì trong một lúc.

Tiếng gió đêm rì rào len qua tán cây trên cao, kéo theo hơi lạnh đặc trưng của khu rừng tầng ba.

“…Này, ” cậu lên tiếng sau vài nhịp im lặng, giọng đủ nhỏ để chỉ mình Kirito nghe thấy, “Tôi nghe nói hai người… đang hẹn hò à?

Kirito hơi khựng lại.

Đôi mắt vẫn dán vào lưỡi kiếm trên tay, nhưng nụ cười nơi khóe môi đã chậm rãi tan đi.

“Tin đồn lan nhanh thật.

Khuôn mặt Kirito thoáng hiện vẻ khó chịu, rồi lại nhuốm chút tiếc nuối, một loại biểu cảm lạ lẫm, mềm yếu hơn vẻ lạnh lùng thường ngày của cậu ta.

Ren hơi nhíu mày.

Sự thay đổi ấy không qua được mắt cậu.

Kirito như chợt nhận ra mình đang để lộ cảm xúc.

Cậu lập tức xua tay, cố gắng gạt đi sự hiểu lầm bằng một nụ cười gượng:

“Đó chỉ là.

tin đồn thôi.

Chúng tôi lập đội, cùng nhau chinh phục các tầng, chỉ có vậy.

“Chỉ vậy thôi sao?

Ren hỏi lại, giọng đều đều.

“Ừ.

Thật đấy.

Ừm

Giữa họ chùng xuống một khoảng lặng ngắn.

Chỉ còn tiếng lửa tí tách cháy bên cạnh và hơi thở trầm ổn của con sói đen.

Rồi Kirito lại lên tiếng, lần này, giọng thấp hơn:

“Mà này, Ren… cậu có từng cảm thấy… thế giới này quá thật, hơn mức một trò chơi nên có?

Ren không trả lời ngay.

Cậu vẫn lặng lẽ vuốt dọc bộ lông bóng mượt của con sói bên cạnh.

Lang Khuyển Sứ khẽ rên ư ử, dụi đầu vào lòng bàn tay cậu, như một con thú nuôi trung thành đã sống cạnh chủ nhân từ lâu lắm rồi.

Kirito nhìn chằm chằm nó, như thể đang cố tìm trong đôi mắt vàng rực ấy một lời lý giải.

“Ý tôi là…” Kirito tiếp tục, “…sự kiện Elf War ấy.

Nó trải dài tận đến tầng mười.

Khi sự kiện được kích hoạt, người chơi sẽ gặp hai Elf giao tranh, mỗi bên thuộc một tộc.

Bình thường, chỉ cần chọn phe.

Cốt truyện sẽ theo hướng khá đơn giản.

“Nếu chọn phe Dark Elf, người chơi sẽ chứng kiến chiến binh Dark Elf hy sinh để bảo vệ mình.

Họ cầm chân quân địch, cho đến khi ta mang được thánh vật về.

Cậu dừng lại.

Giọng trầm xuống.

“Nhưng lần này… Kizmel không chết.

Cô ấy còn chiến đấu bên cạnh chúng tôi.

Không giống kịch bản thường.

Cô ấy mạnh lắm.

Và… có điều gì đó đang thay đổi.

Ren vẫn không đáp.

Nhưng ánh mắt cậu giờ đây cũng không còn dừng lại nơi Kirito.

Thay vào đó, nó trôi xa về phía màn sương mờ phía sau rặng cây, nơi hai người vừa khuất dạng.

Kirito ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp.

“.

AI của họ khác hẳn so với bản Beta.

Họ không còn giống những dòng lệnh được viết ra để chạy theo phản ứng có sẵn nữa.

Tôi có thể cảm nhận được nỗi buồn.

sự giận dữ.

niềm vui.

tất cả đều rất sống động.

Cậu ta đưa mắt về phía con sói lần nữa.

“Con sói này.

Kizmel nói nó là Lang Khuyển Sứ, do em gái cô ấy huấn luyện.

Nhưng em gái cô ấy.

đã bị giết trong một cuộc đột kích khi bọn Forest Elf cố giành lấy Thánh Vật.

Ren ngẩng đầu nhìn Kirito, nghiêng người một chút để nghe rõ hơn.

“Và đó là lý do vì sao Kizmel cùng vị hôn phu của em gái cô ấy đã quyết định tiến vào khu rừng này, ” Kirito nói tiếp.

“Để săn lùng kẻ đã gây ra cái chết ấy.

Ren cúi nhìn con sói, lòng nặng nề.

Rồi cậu chợt hỏi khẽ:

“Thế còn… anh ta?

Vị hôn phu đó?

Kirito im lặng một thoáng.

Mắt cụp xuống.

“Chết rồi.

Ngay ngày đầu tiên chúng tôi bị cuốn vào rắc rối ở tầng này… Anh ta đã dùng thân mình đỡ một đòn chí mạng để bảo vệ Asuna.

Ren khẽ thở ra.

Có điều gì đó trong câu chuyện này khiến ngực cậu nhói lên.

“Kẻ thù của họ, ” Kirito nói, giọng đanh lại, “là tên chỉ huy cấp cao của Forest Elf.

Hắn không chỉ là kẻ chủ mưu, mà còn thuần hóa một con đại bàng khổng lồ.

thứ sinh vật mà ngay cả những người chơi đã leo đến tầng 8-9 của Aincrad trong bản Beta cũng phải dè chừng.

Ren không đáp lời.

Cậu chỉ lặng lẽ cúi xuống, bàn tay khẽ vuốt ve bộ lông đen mượt của con sói nằm bên cạnh.

Thân thể nó vẫn còn ấm, mềm mại và run nhẹ theo từng nhịp thở, sống động như thể mang trong mình một phần linh hồn của thế giới này.

Trong tiềm thức, hình ảnh Aisen chợt ùa về.

Gương mặt anh lúc ấy bị che một phần bởi bóng đêm, nhưng ánh mắt thì Ren vẫn còn nhớ rất rõ, ánh mắt của một người từng mất mát điều gì đó không thể lấy lại, nhưng vẫn cố gắng giữ lấy những gì còn sót lại.

Không giận dữ, không đau đớn lộ liễu.

mà là một nỗi buồn tĩnh lặng, tự trách, như thể chính bản thân anh cũng là một phần nguyên nhân khiến mọi chuyện đổ vỡ.

Anh đã vuốt nhẹ lên đầu con sói, thì thầm điều gì đó bằng tiếng mẹ đẻ của mình, trước khi quay đi.

Ren lúc đó không nói gì, và bây giờ cũng vậy.

“.

Ngoài ra, ” Kirito lên tiếng, kéo cậu trở lại thực tại, “Thánh Vật chỉ có một.

Chúng tôi đã trả nó lại, và những người chơi khác sau này sẽ bắt đầu với một nhiệm vụ khác, phụ thuộc vào lựa chọn phe.

Ren nhìn qua.

Kirito đang chăm chú nhìn vào lò sưởi, ánh lửa phản chiếu trên đồng tử khiến biểu cảm cậu càng trở nên xa xăm.

“Nó giống như.

một dòng chảy vô lý của định mệnh, ” Kirito lẩm bẩm.

“Cứ như thể ta bị sắp đặt sẵn, dù muốn tránh cũng không thể.

Cậu khẽ cười, nhưng nụ cười nhạt như tro nguội.

“Buồn cười lắm đúng không?

Ren lắc đầu.

“Tôi không nghĩ vậy.

Lại một khoảng lặng.

Lần này không còn nặng nề, mà giống như một sự chấp nhận, như thể cả hai đều hiểu rằng có những thứ không thể sửa chữa, chỉ có thể tiếp tục mang theo.

“À mà.

chúng tôi đã hạ được con boss khu vực vào chiều tối nay, ” Kirito nói, giọng nhẹ đi.

Ren khẽ gật.

“Và cậu là người ra đòn kết liễu, đúng không?

Kirito dừng lại một nhịp.

Một tiếng “ừ” rất khẽ bật ra, kèm theo một ánh nhìn lạc đi, lặng lẽ mà trĩu nặng.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập