Ren đưa tay lên thật chậm, từng chút một chạm vào lớp lông xám đen của con sói.
Ngay khi những ngón tay của cậu chạm tới, cảm giác mềm mại và dày mượt khiến cậu gần như quên cả hô hấp.
Chỉ đến lúc này, Ren mới thật sự cảm nhận được kích thước của nó.
Con sói đứng cao gần tới thắt lưng một người trưởng thành, thân hình to lớn vững chãi như một chiến binh sống sót sau trăm trận chiến.
Đôi mắt vàng sắc lẹm vẫn không rời khỏi cậu, ánh nhìn cảnh giác nhưng không hề thù địch.
Và quan trọng hơn cả, nó không gầm gừ, không cựa quậy, không né tránh khi cậu chạm vào.
“Mượt thật đấy…” Ren lẩm bẩm, ngạc nhiên đến mức phải tự nói thành tiếng.
Sự bạo dạn bắt đầu len vào từng cử động.
Cậu nhẹ nhàng xoa đầu con sói, rồi vuốt dọc theo cổ nó.
Cái đầu của nó to đến mức nếu há miệng, có lẽ đủ rộng để ngoạm cả cái đầu cậu một cách dễ dàng.
Nhưng Ren không dừng lại.
Con người… luôn có bản năng kỳ lạ:
muốn vuốt ve mọi sinh vật to lớn mà không giết mình ngay lập tức.
Con sói vẫn đứng yên, thậm chí còn rướn nhẹ đầu ra như đón lấy bàn tay đang ve vuốt.
Đôi tai nó giật giật, cái đuôi bắt đầu khẽ động, rồi lắc lư, nhè nhẹ, như đang đón nhận sự thân mật một cách thận trọng.
Có vẻ như… nó cũng đang tận hưởng điều này.
“Trông mày có vẻ đói… ăn cái này không?
Ren thì thầm, lục trong kho đồ rồi lấy ra một lọ mật ong nhỏ, Ren không bao giờ quên được cái cảm giác khi ăn thứ này, nên cậu luôn dự trữ sẵn chúng trong kho đồ.
Cậu đổ một ít mật ong lên lòng bàn tay, đưa ra phía trước.
Con sói chậm rãi rướn đầu tới, hít hít vài cái như thể kiểm tra mùi hương, rồi không chút do dự thè lưỡi liếm nhẹ.
Ren bật cười khe khẽ khi cảm nhận được đầu lưỡi ấm nóng và hơi thở ẩm ướt của con thú.
Chỉ vài giây sau, cái đuôi khổng lồ của nó bắt đầu vẫy mạnh mẽ, đập vào mặt đất liên tục.
“Ngon đúng không?
Ren chưa kịp nói hết câu thì con sói bất ngờ nhào tới.
“Khoan.
ơ, ê.
ê.
Cậu không kịp phản ứng.
Thân hình nặng trịch của con sói đè lên người Ren, khiến cậu ngã bật ngửa xuống đất.
Lưỡi nó liên tục liếm lên mặt, lên cổ, khiến cậu co rúm người lại trong tiếng cười nghẹn.
“Nào nào.
dừng lại đi.
“Nhột quá.
ha.
nhột thật đấy!
Tiếng cười bật ra khỏi miệng Ren, giòn tan như lâu lắm rồi cậu mới được thả lỏng.
Trong khoảnh khắc đó, cậu không còn thấy cô đơn hay bị bỏ rơi, chỉ còn lại cậu, một con thú khổng lồ, và cảm giác ấm áp rất đỗi kỳ lạ giữa rừng sâu tầng ba.
“Thì ra mày ở đây à, nhóc.
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau lưng Ren, khiến cậu giật mình quay lại.
Là Aisen.
Ngay lập tức, con sói ngừng liếm láp, ngẩng đầu lên.
Đôi tai vểnh cao như vừa bắt được tín hiệu quen thuộc.
Rồi không chút chần chừ, nó bật dậy, lao thẳng về phía Aisen.
“Khoan nào nhóc, bình tĩnh nào.
” Aisen bật cười, nhưng đã kịp ngồi sụp xuống, mở rộng hai tay như chờ đón một cái ôm quen thuộc.
Sinh vật khổng lồ ấy nhào vào lòng anh như một đứa trẻ, cọ đầu liên tục vào ngực và cổ tay Aisen, cái đuôi ve vẩy đến mức gần như thành lốc xoáy.
Ren chống tay ngồi dậy, mặt mũi vẫn còn lem nhem dấu nước miếng, vừa ngạc nhiên vừa không biết nên phản ứng thế nào.
Aisen nhìn sang, bật cười.
“Có vẻ cậu làm quen được với nó rồi ha?
Không phải ai nó cũng cho liếm đâu.
Ren đỏ mặt, vừa thở vừa lẩm bẩm:
“Tôi cũng đâu cho nó liếm…”
“Cái mặt cậu thì nói khác đấy.
” Aisen nheo mắt, cười một cách đầy khoái chí.
“Khuyển Lang Sứ không phải ai cũng có thể thân cận được đâu.
” Aisen vừa vuốt ve bộ lông dày mượt vừa cất giọng, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của con sói.
“Ít có ai.
khiến nó thực sự thể hiện như thế này.
Nét mặt Aisen dịu lại, rồi bỗng trở nên trầm ngâm hơn.
Anh khẽ cúi đầu, bàn tay đặt lên đầu con sói, chầm chậm xoa nhẹ như đang cố truyền đi một lời an ủi.
“Con sói tội nghiệp… mày lại càng cô đơn hơn, phải không…”
Lời nói thoảng như gió, nhưng lại đọng lại nơi không khí một dư âm buồn khó tả.
Aisen nhìn vào đôi mắt sinh vật kia, đôi mắt dường như hiểu được hết những gì anh đang nói.
“…Tao xin lỗi, ” anh thì thầm, giọng khàn hẳn đi, “Tao không giúp gì được cả…”
Ren đứng yên phía sau, im lặng quan sát.
Ánh mắt của cậu dừng lại nơi bàn tay Aisen đang đặt lên trán con sói, một cử chỉ dịu dàng hiếm thấy từ một chiến binh từng lạnh nhạt và cợt nhả suốt từ khi gặp cậu.
Con sói nằm yên trong lòng Aisen, không còn cảnh giác hay đề phòng.
Đôi mắt vàng nhạt ánh lên chút ấm áp.
và có lẽ, cả nỗi buồn mà loài người không dễ gì nhận ra.
Ren không nói gì.
Chỉ có gió rừng rì rào lướt qua trại, mang theo hơi lạnh của đêm sắp tới và nỗi cô đơn lặng lẽ len vào từng nhịp thở.
“Được rồi…” Aisen đẩy nhẹ con sói ra sau khi đã chơi với nó một lúc.
“Tôi suýt quên mất, chưa nói cho cậu biết chỗ nghỉ.
“Trong trại không còn cái lều nào trống cả, nên cậu sẽ phải ngủ chung với tôi.
Lều của tôi ở gần mé rìa phía nam trại, cứ đi thẳng về hướng có cột cờ treo mảnh vải đỏ là thấy.
Anh ta đứng dậy, phủi bụi trên tay áo, nở một nụ cười quen thuộc.
“Thế nhé.
Tôi lại có việc rồi, đi trước đây.
Con sói lại lặng lẽ tiến sát tới bên Ren.
Ren không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông dày mượt trên cổ nó.
Những lời vừa rồi của Aisen cứ lặp đi lặp lại trong đầu, câu xin lỗi tưởng chừng đơn giản ấy như cắt ngang bầu không khí.
Ren cúi đầu, tay vẫn tiếp tục xoa nhẹ.
Cậu không biết Aisen đã trải qua những gì.
Chỉ biết.
ánh mắt của anh ta, khi nói với con sói, có một nỗi buồn.
Đúng lúc đó.
Một loạt tiếng bước chân vang lên từ sau lưng.
Ren ngẩng đầu, cảnh giác.
Cậu đứng dậy, xoay người lại.
rồi khựng người.
Ba bóng người lặng lẽ hiện ra từ rặng cây lưa thưa phía sau khu trại.
Ánh trăng nhòe nhạt vẽ lên mặt đất những bóng mờ kéo dài theo từng bước chân của họ.
Dẫn đầu là một nữ Elf mang mái tóc dài màu tím lilac, ánh tím lặng lẽ lay động trong gió như vệt sương sớm.
Trên người cô là bộ giáp nhẹ màu đen tuyền, bóng ánh gang, ôm gọn lấy vóc dáng mảnh khảnh nhưng dứt khoát của một chiến binh lão luyện.
Ánh mắt cô sắc như lưỡi gươm chưa rút khỏi vỏ, vừa kiêu hãnh vừa xa cách, như thể bước ra từ một dòng dõi quý tộc Elf cao quý, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ bất cần và lôi thôi của Aisen.
Đứng cạnh cô, là hai gương mặt không thể nào nhầm lẫn được.
Asuna và Kirito.
Cả ba dừng bước khi ánh mắt chạm nhau.
Không ai nói gì.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi.
Không còn tiếng gió rì rào, không còn ánh lửa lập lòe phía trại.
Chỉ còn lại ba người.
và Ren.
Cuối cùng, sau tất cả, họ lại gặp nhau.
Trong một khung cảnh hoàn toàn khác.
“Ngươi là ai?
Sao ta chưa từng thấy ngươi bao giờ.
Giọng nữ lạnh như thép vang lên.
Trong chớp mắt, lưỡi kiếm đen ánh tím đã kề sát cổ của Ren.
Ren khựng lại, gần như không kịp phản ứng.
Động tác của cô ta nhanh đến mức ánh mắt cậu chỉ đủ để bắt kịp một vệt mờ, một cử động theo bản năng, đầy sát ý.
“Tôi.
” Ren mở miệng, giọng còn chưa kịp vững.
“Khoan đã!
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Kirito vội vàng bước lên, giang tay chắn giữa hai người.
“Cậu ấy là bạn của bọn tôi.
Không phải kẻ địch.
Cô gái Dark Elf thoáng sững lại.
Một nhịp sau, cô từ từ thu kiếm về, nét mặt chợt có chút bối rối.
“…Tôi tưởng có kẻ nào đó đang làm điều xấu xa với lều của mình, ” cô nói nhỏ, khẽ ho một tiếng như để che đi sự ngượng ngùng.
“À… không sao đâu.
” Ren cố nở một nụ cười, như thể để trấn an chính nhịp tim vẫn còn đập dồn trong lồng ngực.
“Không ngờ lại gặp cậu ở đây đấy, Ren.
Lâu quá rồi nhỉ?
Kirito vừa cười vừa bước tới gần hơn.
“Mới hai tuần thôi mà…” Ren đáp, ánh mắt hơi chùng xuống.
“Vậy sao?
Tôi cứ tưởng đã mấy tháng rồi chứ.
” Kirito xoa gáy, giọng có chút áy náy.
“Dù sao thì… tôi cũng hơi lo khi không thấy cậu ở tầng 2.
“Ừm, tôi có chút việc.
” Ren đáp ngắn gọn.
Lúc này, Asuna lên tiếng, “Cậu ở đây… nghĩa là đã theo phe Dark Elf rồi nhỉ?
Không nhiều người có thể lần ra dấu vết của họ đâu.
Rồi cô hơi nghiêng người, ánh mắt nheo lại như thể đang kiểm tra một giả thuyết, “Cậu cũng nghĩ bọn Forest Elf đó là đồ tồi tệ, đúng không?
“À… thực ra…” Ren gãi nhẹ má, cố giữ nguyên nụ cười gượng gạo.
“Chuyện đó.
là một hiểu lầm tai hại thôi.
“Vậy để tôi giới thiệu nhé, ” Asuna lên tiếng, giọng nhẹ nhàng mà dứt khoát.
“Đây là Ren, người bạn mà chúng tôi thường nhắc đến.
Cô khẽ nghiêng đầu về phía Ren, rồi quay sang bên cạnh.
“Còn đây là Kizmel, người đồng hành hiện tại của chúng tôi.
Ren khẽ gật đầu.
Khi ánh mắt chạm vào Kizmel, cậu không thể không cảm nhận được phong thái khác biệt toát ra từ cô, điềm tĩnh, sắc sảo, và lặng lẽ quan sát như một chiến binh thực thụ.
Asuna cũng vậy.
Cô ấy đã thay đổi… hoặc đúng hơn, là đã trở lại với con người thật của mình.
Hẳn là đã có nhiều điều xảy ra trong quá trình chinh phục tầng hai.
Ren đã nghe nhiều về việc này, Asuna đã trở nên rất nổi tiếng sau cuộc chinh phạt tầng một, và tầng hai, danh tiếng của cô còn hơn cả Black Beater Kirito.
“Tôi là Ren, ” cậu đưa tay ra, giọng bình tĩnh nhưng không giấu được sự dè dặt.
“Rất hân hạnh được gặp cô.
Tôi đã nghe Aisen nhắc khá nhiều về cô.
Kizmel nhìn bàn tay cậu một thoáng rồi cũng đưa tay ra bắt lại, cái bắt tay chắc nịch và dứt khoát.
Gương mặt cô dịu đi, ánh mắt không còn sắc lạnh như lúc nãy.
“Tôi là Kizmel, kỵ sĩ hoàng gia của Vương quốc Lyusula.
Hân hạnh được gặp cậu, Ren.
Cô dừng lại một chút, nghiêng đầu nhẹ.
“Tên của cậu dễ đọc hơn nhiều so với Asuna và Kirito… Tôi cứ tưởng tên của con người luôn khó đọc như vậy.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập