Ren dành trọn buổi trưa và chiều để tiếp tục săn lũ nhện trong rừng.
Sau hàng tiếng đồng hồ kiên nhẫn và thận trọng, cuối cùng cậu cũng hoàn tất nhiệm vụ.
Cậu đã có nhiều cơ hội để đẩy nhanh tiến độ, những nhóm ba con không còn quá đáng ngại.
Nhưng Ren không chọn mạo hiểm.
Cậu vẫn giữ chiến thuật an toàn, từng bước một, đánh chắc, thắng chắc.
Thà nắm chặt phần chắc chắn còn hơn để vuột mất tất cả.
[Nhiệm vụ:
20/20]
[Nhiệm vụ hoàn thành.
Không có phần thưởng đặc biệt nào ngoài ít kinh nghiệm, vài đồng tiền, và chút nguyên liệu rơi ra từ xác lũ quái.
Nhưng với Ren lúc này, như thế là đủ.
Ngày hôm nay đã trôi qua quá nửa.
Ren mở bản đồ, lặng lẽ kiểm tra vị trí.
Cậu đã đi được một quãng khá xa, và phần bản đồ chưa được ghi chú cũng dần sáng lên từng đoạn.
Tiến triển không tệ.
Nhưng có lẽ.
nên quay về khu định cư.
Quãng đường trở lại sẽ mất khoảng ba mươi phút, nếu may mắn không gặp phải đám quái vật vừa mới hồi sinh chắn đường.
Ren nhìn qua hai nhiệm vụ săn quái còn dang dở.
Cậu nghĩ mình đủ sức, để có thể hoàn thành chúng.
Nhưng sau một thoáng im lặng, Ren chọn gác lại.
Cậu không muốn mắc kẹt trong khu rừng này khi trời tối xuống.
Đúng như Ren dự đoán, lũ quái vật đã hồi sinh trên đường trở về.
Vẫn là đám nhện bò lổm ngổm giữa các rễ cây, những con ong vo ve quanh tán lá, và vài con thằn lằn đang bò sát dưới lớp địa hình gập ghềnh, những kẻ quen mặt, nhưng chưa bao giờ bớt khó chịu.
Ren không chọn đối đầu.
Cậu kích hoạt kỹ năng
[Ẩn Thân]
men theo lối vòng, lặng lẽ lách qua từng khoảng rừng, không để lại dấu vết.
Thời gian quay về kéo dài hơn dự kiến.
Bầu không khí âm u của khu rừng khiến quãng đường như kéo dài vô tận.
Ren không nhớ rõ mình đã đi bao lâu, chỉ cảm thấy đôi chân nặng dần, còn ánh sáng thì cứ mãi xa vời.
Cuối cùng, sau gần bốn mươi phút, cậu cũng nhìn thấy ánh đèn le lói của vùng an toàn Zumfut phía xa.
Một chút ánh sáng vàng nhạt ấy len qua tầng sương mỏng, như một lời hứa hẹn âm thầm.
[Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ]
[Bạn nhận được 675 exp]
[Exp hiện có:
Lv.
10 (2135 / 2200)
Ren dừng bước, thở dài một hơi đầy tiếc nuối.
Cậu chỉ thiếu một chút nữa, chỉ hơn 60 điểm kinh nghiệm là có thể lên cấp.
Ba nhiệm vụ thu thập mang lại cho cậu khoảng 370 exp, phần còn lại đến từ nhiệm vụ tiêu diệt Land Spider.
Dù sao thì, phần thưởng chính từ mấy nhiệm vụ săn lùng hay tiêu diệt vẫn luôn là vàng.
Ren thu về khoảng 1.
200 Cor chỉ riêng cho chuỗi nhiệm vụ hôm nay.
Còn phần thưởng từ đám quái vật, sau khi tiêu diệt gần hai mươi con nhện, cậu gom được thêm khoảng 953 Cor nữa.
Mệt mỏi nhưng yên tâm, Ren bước qua ranh giới ánh sáng an toàn, nơi hơi ấm của Zumfut dần xoa dịu những lớp cơ đau rát.
Không khí lạnh cũng bớt gắt hơn, như thể vùng đất này vẫn còn dang rộng vòng tay cho những kẻ trở về từ khu rừng.
Ren đặt nhẹ tay lên chuôi kiếm ở bên hông, quay rời khỏi tiệm thảo dược, nơi cậu vừa trả nhiệm vụ thu thập.
Cậu bước dọc theo lối nhỏ lát đá dẫn về khu trọ, nơi ánh sáng dần lùi lại sau những mái hiên gỗ cong nhẹ.
Trên đường đi, cậu mua vài chiếc bánh mì kẹp thịt dày và đẫm sốt nóng hổi từ một tiệm di động sát vách quán rèn.
Mùi hành phi và tiêu đen lan nhẹ trong không khí, khiến bao tử như co thắt lại.
Ren ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện sảnh chính, nơi có tầm nhìn khá bao quát và rất thoáng đãng bởi những cơn gió mạnh trên cao.
Tay cậu giữ chặt lớp giấy bọc nóng hổi, rồi bắt đầu mở vỏ bánh ra, khiến cho hơi ấm mỏng manh bốc lên mờ ảo.
Cậu cắn một miếng bánh, lặng lẽ nhai.
Không có âm thanh nào ngoài tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và tiếng gió thổi nhẹ qua những vòm cây cao.
Đúng lúc ấy, một bóng người thình lình ngồi sụp xuống chiếc ghế đá bên cạnh Ren.
“Mấy người đó nghĩ cái gì thế không biết?
một giọng nữ cất lên, đầy bực dọc.
“Họ chỉ biết lo cho lợi ích của mình.
đúng là điên đầu mà.
Ren khẽ nghiêng đầu.
Giọng nói ấy… quen thuộc một cách khó chịu.
Cậu liếc sang.
Và đúng khoảnh khắc đó, người kia cũng quay lại nhìn cậu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
“…Tôi xin lỗi nếu có ảnh hưởng tới cậu…” cô gái nói, thoáng giật mình, như thể vừa nhận ra mình lỡ lời.
Đôi mắt lén lút quan sát gương mặt Ren, không hẳn là cảnh giác, mà như đang cố xác nhận điều gì đó.
Ren không đáp.
Cậu nhìn Ago một lúc, rồi lẩm bẩm, “…Con buôn thông tin Ago mà cũng biết xấu hổ à…”
“…Hả?
cô giật thót người, ngồi thẳng dậy như bị ai vỗ vào lưng.
“Cậu là ai?
cô hỏi dồn, giọng gấp.
“Cậu… nghe quen quá.
Tôi từng nghe giọng cậu ở đâu rồi… khách hàng cũ à?
Ago nheo mắt lại, bắt đầu nghiêng đầu đánh giá Ren.
Nhưng càng nhìn, cô càng bối rối.
Một gương mặt dễ thương, đường nét vừa mềm mại vừa có gì đó hơi lạnh.
nhưng có thứ gì đó rất… mâu thuẫn.
Quen.
mà lại không quen.
“Không thể nào, người quen của mình mà đẹp trai cỡ này thì mình nhớ chứ…” cô lẩm bẩm, nửa nói với chính mình, nửa để dò phản ứng đối phương.
Ren khẽ nghiêng mặt, tránh ánh mắt cô, nhưng khóe môi lại hơi nhếch lên, gần như một nụ cười.
“.
Bầu không khí trở nên kỳ quái trong chốc lát, căng thẳng, nhưng không hẳn là thù địch.
Giống như một vết nứt mảnh giữa hai lớp ký ức đang tìm cách khớp vào nhau.
Ren vẫn nhìn Ago.
Cô ấy.
chả thay đổi gì mấy so với lần cuối cùng họ gặp mặt ở Tolbana, trước vài ngày đột kích con boss của tầng một.
Có chăng chỉ là trang bị đã được nâng cấp đôi chút, nhưng phong cách ăn mặc vẫn y như xưa:
phóng túng, bất cần, và hơi lộn xộn, đúng kiểu của một con buôn thông tin sống bằng việc đi ngược gió.
Ago bắt gặp ánh mắt cậu.
Đôi mắt màu xanh lam ấy… sâu thẳm và tĩnh lặng, như thể đã đi qua hàng trăm trận chiến kể từ lần cuối họ nhìn nhau.
Cô ngẩn ra.
Một giây.
Rồi hai.
Ánh mắt cô như bị khóa cứng vào gương mặt Ren.
Một điều gì đó không tưởng dần trỗi dậy trong ý thức, một khả năng mà cô không muốn tin.
“…Cậu…” cô lắp bắp, nửa bước lùi về sau, giọng nói mất đi vẻ tự tin thường ngày, “Đừng có nói… đừng có bảo cậu là… Ren đấy nhé.
Khoảnh khắc ấy, thế giới như chùng xuống.
Ren không nói gì.
Cậu chỉ lặng lẽ cắn một miếng bánh, đơn giản như thể hành động ấy mới là điều quan trọng nhất lúc này, rồi khẽ gật đầu.
Chậm rãi.
Xác nhận.
“Không, không, không, không thể nào.
” Ago lẩm bẩm liên tục như thể vừa nhìn thấy ma.
Rồi lao thẳng sang phía Ren như một viên đạn sống.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn chộp lấy hai bên má cậu, kéo giật ra hai bên không thương tiếc.
“Cậu học được kỹ năng trang điểm nào à?
Hay dùng vật phẩm hiếm gì đó?
Không thể như thế được.
không thể là cậu được!
Ren nhíu mày, cố gỡ tay cô ra rồi đứng bật dậy và lùi lại nửa bước.
“Nó đau thật đấy.
” Cậu làu bàu, khẽ xoa má, nơi vừa bị kéo đến đỏ ửng.
Nhưng Ago đã chẳng còn nghe nữa.
“Không thể nào!
Tôi phải báo việc này cho Asuna và Kirito!
Họ cần biết ngay lập tức!
” cô gào lên như trẻ con vừa phát hiện bạn thân mình là siêu anh hùng.
Không đợi Ren đồng ý, cô lập tức mở giao diện, dùng chức năng chụp hình xoẹt xoẹt lia mấy kiểu rồi bắt đầu.
chỉnh sáng, thêm khung hình, và thậm chí còn chọn thêm sticker hình tai mèo.
Ren chỉ thở dài.
À thì.
chắc giờ người quen của tôi còn chưa biết mặt, ngoài cô với Kibaou.
” Cậu nói tỉnh bơ, như thể việc bị một cô gái kéo má và chụp hình là điều vẫn thường xảy ra vào cuối mỗi nhiệm vụ.
Nhưng Ago vẫn chưa dừng.
Cô lùi lại một bước, trừng mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới, rồi… thở dài đầy thất vọng.
“…Vậy ra là cậu thật.
” Cô buông tay xuống, hai vai như sụp theo.
“Tôi là người cuối cùng biết chuyện này… đúng không?
Ren chỉ gật gật đầu.
Ago bật cười, nhưng tiếng cười khô khốc, xen lẫn bực bội, “Trời đất… Làm ơn nói đùa đi.
Một con buôn sống nhờ thông tin mà lại bị cậu giấu mặt cả đống thời gian?
Cậu nghĩ tôi còn mặt mũi nào đi tiếp khách hả?
Cô ngả người ra lưng ghế, thở dài lần nữa, lần này đầy cam chịu.
“Lần sau mà cậu còn bí mật kiểu ‘tôi thật ra là người sáng lập Aincrad’.
thì nhớ báo trước cho tôi một tiếng, được không?
“Mà.
dạo này cậu thế nào rồi?
Ago chợt hỏi, lần này giọng đã chậm lại, không còn nghịch ngợm như trước.
“Tôi cứ tưởng cậu biến mất tiêu luôn sau vụ đánh bại con trùm tầng một cơ đấy.
Ren lặng đi một lúc, như thể phải đào bới câu trả lời từ một nơi rất sâu trong tâm trí.
“…Không có gì nhiều.
Tôi chỉ ở lại tầng một.
Ăn.
rồi ngủ.
Vậy thôi.
Ago nhướn mày.
“Cậu nói cứ như người đang.
trốn khỏi thế giới này vậy.
Cậu không đáp, chỉ khẽ nghiêng đầu sang hướng khác, như muốn né ánh nhìn từ cô.
Im lặng chừng vài giây.
Rồi chính Ren phá vỡ trước.
chuyện gì khiến cô lẩm bẩm cáu kỉnh lúc nãy thế?
giọng cậu nhẹ nhưng rõ, giống như muốn lái chủ đề đi nơi khác, hoặc có lẽ là thật sự quan tâm.
Ago liếc nhìn cậu, định nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng.
Cô thở hắt ra, nhún vai.
“Đám người trong phòng họp chiến lược hồi nãy ý mà” cô nhăn mặt.
“Tôi giúp họ gom tin, tính toán kế hoạch xâm nhập hang quái, phân chia đường lui các kiểu…
Thế mà cuối cùng họ lại quay qua đổ hết trách nhiệm cho tôi khi có người bị thương.
Cứ như thể lỗi là tại tôi không tiên tri được mọi chuyện vậy.
Cô vung tay lên cao rồi buông thõng xuống, vẻ mệt mỏi hiện rõ.
“Buôn tin thì cũng là người, đâu phải thần linh đâu chứ.
“Rõ ràng tôi đã nói với Kibaou và cả nhóm của anh ta rồi, ” Ago nói, giọng mỗi lúc một gay gắt hơn.
“Tôi cảnh báo rõ ràng:
thông tin từ bản Beta không còn ăn khớp nữa, quái vật, đường đi, cả hành vi cũng thay đổi.
Vậy mà anh ta vẫn lì lợm dẫn người vào hang.
Cô hừ mạnh, tay khoanh lại trước ngực.
“Để rồi đụng phải con Boss nữ hoàng nhện.
Một con chưa từng có trong bản thử nghiệm.
Và anh ta quay sang đổ hết lỗi cho tôi.
Nói là vì tôi mà kế hoạch sụp đổ.
Ren gật nhẹ đầu, không lên tiếng ngay.
Cậu biết Kibaou là loại người thế nào, anh ta dù đáng tin với đồng đội, nhưng cái tinh sĩ diện thì chẳng bao giờ bỏ được.
“Cô có đưa họ thông tin gì sai đâu, ” cậu chậm rãi nói, như thể xác nhận thay cho chính cô.
“Chỉ là họ không chịu tin nó đã lỗi thời.
Ago im lặng một chút, rồi bật ra tiếng cười ngắn.
“Cậu nói câu đó mà như đang kể một chân lý hiển nhiên ấy.
Thế mà lắm người lại không chịu hiểu.
” Cô ngước lên nhìn Ren, ánh mắt đã dịu lại.
“Đôi khi tôi không biết mình là người đưa tin hay là bao cát tập thể nữa.
Ren hơi nghiêng đầu.
“Cô vẫn tiếp tục giúp họ à?
Ago khựng lại, rồi cười khẽ.
“Tôi có nhiều lý do.
nhưng chắc là tôi ngốc.
Dù bị trách, tôi vẫn muốn người ta sống sót.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập