Chương 285: Giả Định Về Bản Năng

“Ai ngờ thứ đó lại chiếm luôn cái tổ của mấy con nhện cơ chứ?

Rõ ràng hôm qua chúng ta cũng đâu có thấy điều gì khác thường.

” Người chơi cầm giáo nhìn về phía cái tổ nhện, giọng đầy bối rối.

Những người còn lại cũng đưa mắt nhìn nhau, gương mặt dần nghiêm lại.

“Đúng vậy.

Tôi cứ nghĩ cắm trại cạnh tổ là an toàn rồi chứ.

Ren khẽ nhíu mày, như vừa chạm vào một điểm bất thường.

Thấy vậy, người chơi nữ duy nhất trong nhóm cất tiếng, vẻ áy náy nhưng vẫn giữ sự rõ ràng trong giọng nói.

“Thường thì.

chúng tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ săn Land Spider bằng cách này.

Lúc mới spawn, chúng thường co cụm lại trong tổ.

Chỉ cần phục sẵn và bịt lối ra là chúng không thể làm gì được.

Cô ngập ngừng, rồi chỉ tay về phía cái tổ.

“Nhưng lần này thì không phải vậy.

Thứ trong tổ không phải một hay hai con nhện.

mà là con quái vật vừa rồi.

Cậu thấy rồi đấy.

Giọng cô trầm hẳn xuống.

“Chúng tôi bị đánh bất ngờ.

Hai người trong nhóm mất khả năng chiến đấu ngay từ đầu.

rồi cứ như vậy, mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát.

“Chắc là.

gần đây có một đợt spawn lạ?

Ren hỏi, vẫn không rời mắt khỏi khung cảnh.

Người Tanker lắc đầu, chép miệng.

“Không, tụi tôi làm nhiệm vụ này khoảng ba ngày rồi.

Nhện ở khu này spawn đúng giờ, đúng chỗ, không bao giờ xuất hiện con gì khác lạ.

“Chắc chắn… không phải boss phụ đâu nhỉ?

người chơi thứ ba lên tiếng, giọng vẫn còn run.

Anh ta thở dốc, rồi ngồi phịch xuống một tảng đá rêu phủ, đưa tay bóp lấy bả vai.

“Nếu là boss sự kiện, ít nhất hệ thống cũng phải cảnh báo trước.

hay chí ít, phải hiện tên của nó chứ.

“Có thể…” Ren nhìn về phía cái tổ, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi đống mạng nhện và lớp gai nhọn còn sót lại.

“Nó chiếm tổ của lũ nhện.

Và nếu như vậy.

chúng ta nên bắt đầu nghĩ về bọn quái vật như những sinh vật thực sự có bản năng, có tư duy, có sự lựa chọn, chứ không chỉ là những con AI vô tri.

Câu nói ấy khiến cả nhóm lặng người.

Ren quay sang, giọng trầm hơn.

“Thế giới này không còn là game nữa rồi.

Nếu chúng ta vẫn tiếp tục chiến đấu mà mang theo tư tưởng ‘chơi để thắng’ coi quái vật chỉ là những đoạn mã hành vi đơn điệu.

thì sớm muộn gì, một ngày nào đó, chính cái suy nghĩ ấy sẽ giết chết chúng ta.

Không ai trả lời ngay.

Họ chỉ đứng yên, có chút bối rối, có chút ngờ vực.

Nhưng trong ánh mắt họ, cũng lấp ló sự hoài nghi về chính niềm tin của mình từ trước đến nay.

Một lúc sau, người cầm giáo lên tiếng, cố giữ giọng nhẹ nhàng:

“.

Được rồi.

Về thôi.

Hôm nay vậy là quá đủ.

Tôi nghĩ.

chúng ta cần chuẩn bị kỹ hơn cho lần sau.

“Ừm.

Phải mua thuốc giải, cả bẫy nữa.

không thể coi thường đám quái vật ở đây.

” người Tanker gật đầu theo.

“Cậu thì sao?

người chơi nữ, từ nãy đến giờ luôn giữ ánh mắt quan sát Ren, khẽ hỏi.

“Cậu có định quay về cùng bọn tôi không?

Ren lắc đầu.

“Tôi vẫn còn một phần nhiệm vụ chưa hoàn thành.

Đi đi, đừng chần chừ ở đây quá lâu.

Không đợi thêm một lời nào, cậu quay lưng, từng bước lặng lẽ biến mất vào màn sương dày đặc, nơi ánh sáng nhạt nhòa không thể chạm tới được nữa.

Giữa những thân cây gầy guộc in bóng trên nền đất ẩm, chỉ còn lại hơi thở của khu rừng và tiếng lá lạo xạo, như đang nuốt trọn từng dấu chân.

“Khoan đã.

cái dáng người đó.

tôi nhớ ra rồi.

” Người chơi cầm giáo khẽ lùi lại một bước, mắt dán vào màn sương nơi bóng dáng kia vừa khuất.

Giọng anh ta khàn đi vì bất ngờ.

“Anh biết người đó à?

ba người còn lại đồng loạt quay sang.

“Không hẳn là biết.

” Anh lắc đầu, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi hướng cũ.

“Nhưng.

các cậu còn nhớ tôi từng kể là mình có tham gia vào trận đánh boss đầu tiên ở tầng một không?

“Tưởng anh nói đùa chứ, ” người tanker nhíu mày.

“Với kỹ năng như anh mà cũng được góp mặt?

cô gái trong nhóm bật ra một tiếng cười khẩy, ánh mắt sắc như dao.

“Tôi không đùa đâu.

” Người cầm giáo siết chặt cán vũ khí, giọng trầm lại.

“Trận đó.

có một khoảnh khắc mà tôi nghĩ bất kỳ ai từng chứng kiến cũng chẳng thể quên được.

Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt như mường tượng lại ký ức nào đó xa xăm.

“Ba người.

đã dấn thân chặn đứng con boss đủ lâu để những người còn lại rút lui an toàn.

Một khoảnh khắc chỉ kéo dài vài chục giây.

nhưng lại quyết định mạng sống của hàng chục người.

“Beater Kirito với thanh kiếm đen.

Tia chớp Asuna.

Và một người thứ ba.

” anh ta ngập ngừng.

“Lúc đó, người ấy trùm mũ kín đầu, vũ khí cũng khác hẳn, tôi không thấy được mặt… nhưng tốc độ, phản xạ.

và vóc dáng đó.

“Anh định.

chê cậu ấy lùn?

cô gái liếc sang, giọng đanh lại như vừa bị chọc trúng điểm yếu.

“Không!

” anh ta giật mình xua tay.

“Không phải ý đó.

chỉ là.

cái dáng người ấy, gọn, sắc, và lướt đi như lưỡi dao trong gió.

Không nhiều người chơi có kiểu chuyển động như vậy.

Tôi không dám chắc.

nhưng tôi tin, người vừa rồi chính là người thứ ba đó.

“Tức là…” Người chơi thứ ba ngập ngừng, đôi mắt vẫn dán vào rừng sương trước mặt.

“Một trong ba người đã từng kìm chân con boss đầu tiên, người đã cứu mạng không biết bao nhiêu người hôm đó… lại đang lang thang một mình săn quái ở khu vực này?

Giọng anh ta trùng xuống, gần như thì thầm, như thể chính câu hỏi ấy đang chạm vào một sự thật mà anh không muốn thừa nhận.

“Chẳng phải cậu ta nên đang ở tiền tuyến, cùng với những guild lớn, hoặc chí ít là tổ đội ưu tú nào đó sao?

người chơi nữ nhíu mày, vòng tay trước ngực.

“Nếu đúng là cậu ta… thì cái việc chẳng dính vào tổ đội nào đúng là kỳ cục thật.

“Có thể… cậu ta chọn cách chiến đấu một mình.

” Người chơi cầm giáo nói khẽ, mắt cụp xuống, rồi sau một thoáng ngập ngừng, anh nói thêm:

“Hoặc… cũng có thể… chẳng có ai chọn cậu ta.

Lời đó rơi xuống như một hòn sỏi ném vào mặt hồ lặng.

Không ai trả lời.

Không ai cười khẩy.

Không ai phản bác.

Chỉ có im lặng.

Sương mù trôi lững lờ giữa những thân cây như một hơi thở mỏi mệt từ chính khu rừng.

“Dù là vì lý do gì.

” người tanker cuối cùng cũng lên tiếng, giọng đều và chắc.

“Hôm ấy, cậu ta cứu chúng ta khỏi kết cục tồi tệ.

Nếu có cơ hội… tôi muốn trả ơn.

Người chơi cầm giáo gật đầu chậm rãi.

“Tôi cũng vậy.

Người nữ khịt mũi, quay mặt đi, mái tóc phất nhẹ trong làn gió.

“Tôi chẳng thích kiểu người cứ bí bí ẩn ẩn… như thể thế giới này là một câu đố chỉ dành riêng cho họ.

Rồi cô dừng lại một nhịp, và thở dài.

“Nhưng… nếu hôm nay không có cậu ta… chúng ta chắc đã nằm lại trong rừng rồi.

“Phải.

nhưng chúng ta cũng phải nhanh chóng lên cấp để đáp ứng yêu cầu gia nhập một trong hai guild lớn mới được thành lập gần đây.

một ngày nào đó sẽ gặp lại nhau ở tiền tuyến thôi.

Cả bốn người không ai nói thêm điều gì.

Họ chỉ đứng đó, trong im lặng, mắt hướng về phía khu rừng sâu, nơi cái bóng đơn độc ấy đã khuất dạng.

Không ai chắc rằng mình đang mong chờ điều gì, một lần quay lại, một lời giải thích, hay chỉ đơn thuần là một cái nhìn.

Nhưng đáp lại họ, chỉ có tiếng gió khẽ thổi qua vòm lá.

Và những dấu chân, đang dần nhòa đi trong lớp sương nhạt.

Ren mở kho đồ và kiểm tra vật phẩm mới rơi ra sau khi hạ gục con quái.

Cậu chọn vào phần hiện hóa trang bị.

Một ánh lấp lánh nhòe đi trong sương, và khi ánh sáng nhạt đi cậu nắm một thứ trên tay, cậu nhận ra đó là một con dao găm.

[Trang bị:

Lurker Dagger]

[Loại:

Dao găm]

[Độ bền:

90/90]

[Sát thương:

75]

[+3 AGI]

[+1 STR]

[Hiệu ứng:

6% cơ hội gây độc cấp 1 lên kẻ địch]

[Số lần cường hóa an toàn:

7]

Một món trang bị không tệ.

chỉ số gần ngang với cả Windslash của cậu trước khi được cường hóa.

Khả năng gây độc là điểm cộng, và chỉ số cũng cực tốt với những ai theo lối đánh nhanh, đặc biệt là những người chơi theo lối nhanh nhẹn như Ren.

Ngoài ra số lần cường hóa an toàn cực cao, windslash của cậu chỉ có số lần cường hóa an toàn là 4, nếu hết số lần cường hóa an toàn, trang bị có thể sẽ hỏng, tăng dần theo bậc cường hóa.

Ren nghe nói thanh kiếm của Kirito có số lần cường hóa an toàn lên đến 8 lần, cậu ta coi thanh kiếm đó như bảo bối vậy.

Nhưng Ren chỉ lặng lẽ xoay con dao giữa các ngón tay, lưỡi thép mỏng ánh lên sắc xanh lục nhạt lạnh lẽo.

Dao găm.

Cậu không quen với loại vũ khí này.

Và thật ra, trong số những người Ren từng gặp, dù là người chơi hay NPC, hầu như chẳng ai sử dụng dao găm cả.

Chúng quá nhẹ.

Quá gần.

Và cần lối đánh hoàn toàn khác.

Cậu thở ra một hơi, rồi lặng lẽ cất vũ khí vào túi đồ.

Chắc là sẽ đem bán.

Có lẽ sẽ được một khoản kha khá.

Nhưng rồi Ren bỗng khựng lại một chút.

‘Hình như… mình biết một người dùng loại vũ khí này.

Ý nghĩ đó khiến khóe môi cậu khẽ nhếch lên.

Một nụ cười lạ lẫm thoáng hiện, gian xảo, gần như châm chọc, kéo nhẹ gương mặt vốn lạnh lùng của Ren thành một hình ảnh méo mó kỳ quái.

Trong khoảnh khắc, gương mặt cậu trông như một con búp bê vô hồn được khoác lên vẻ tinh ranh giả tạo, khiến sự hài hòa ban đầu bỗng trở nên lệch lạc và bất an.

“Xem ra lần này không lỗ rồi.

” Ren lẩm bẩm, ánh mắt ánh lên một tia hứng thú hiếm hoi.

Ren cất con dao găm vào kho đồ, rồi khẽ thở dài.

Mặc dù là người kết liễu con quái, cậu chỉ nhận được một nửa phần thưởng, phần còn lại phải chia đều cho nhóm bốn người chơi đã kéo máu của con quái vật ở giai đoạn trước.

Dù sao, con quái vật lúc đó chỉ còn lại chưa đến nửa máu, hệ thống vẫn tính phần đóng góp dựa trên tỉ lệ sát thương tổng thể.

Cảm giác không hẳn là tiếc nuối… mà là một thứ gì đó hơi đọng lại.

Một chút lặng lẽ, một chút đơn độc.

Ren biết, nếu đi săn một mình, cậu sẽ nhận được nhiều hơn:

toàn bộ phần thưởng, không chia sẻ, không vướng bận.

Nhưng đồng thời, những hiểm họa không thể lường trước sẽ đến dồn dập, nhất là ở tầng này, nơi mọi thứ đều dường như sống động hơn, nguy hiểm hơn.

Tham gia đội, có nghĩa là có người canh lưng, có người chia lửa.

Nhưng đồng thời cũng là chấp nhận việc phần công sức không bao giờ trọn vẹn thuộc về mình.

Ren khẽ lắc đầu, tự nhắc bản thân đừng nghĩ nhiều.

Không dừng lại lâu hơn, cậu tiếp tục tiến sâu vào rừng, nơi màn sương vẫn treo lơ lửng như một bức màn dệt từ hơi thở những linh hồn câm lặng.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập