Chương 271: “Tôi Giết Chết Chính Mình Trong Một Cái Gương”

“Ngay bây giờ.

Copper gầm nhẹ, tóm lấy lưỡi kiếm xuyên qua ngực mình, siết chặt như thể đó là thứ cuối cùng giữ hắn đứng vững.

Ngay khoảnh khắc này, hắn quẳng toàn bộ nỗi sợ, đau đớn và do dự ra sau lưng.

Ren hiểu.

Không cần lời.

Cậu lao lên như một luồng sáng thép, thanh kiếm giáng mạnh vào cánh tay cuối cùng của con quái vật, đòn kết liễu định đoạt tất cả.

Nhưng

Cậu đã chậm một nhịp.

Tên kỵ sĩ mặt gương không nói một lời.

Hắn xoay người đâm thẳng cánh tay xuyên qua lồng ngực của Copper, lưỡi kiếm khựng lại đúng lúc đón lấy đòn tấn công của Ren.

Âm thanh vỡ vụn vang lên như một bản nhạc chết chóc.

Thanh kiếm của Ren nứt ra từng đường như gương bị rạn.

Rồi.

vỡ tung, vụn thép bay lả tả trên không trung như tàn tro ánh sáng.

Đúng lúc đó, thanh kiếm của tên kỵ sĩ, thứ phản chiếu sức mạnh của chính Ren, cũng rạn vỡ theo, từng vết nứt lan rộng như mạng nhện rồi tan rã trong cùng một nhịp.

Cả hai lưỡi kiếm, cùng vỡ tan như một định mệnh đã được viết sẵn.

Tên kỵ sĩ lặng lẽ rút cánh tay ra khỏi người Copper, máu và những mảnh vụn dữ dội theo ra như một sợi chỉ đỏ đứt đoạn.

Nhưng Ren đã nhanh hơn một nhịp, cậu siết chặt cán kiếm còn sót lại, vụt mạnh như một cú búa sắt đập thẳng vào phần đầu phản chiếu trống rỗng của con quái vật.

Cú đánh khiến cái đầu không mặt ngửa ra sau, méo mó vì chấn động.

Ngay lập tức, Ren xoay người, đạp mạnh vào ngực sinh vật với tất cả sức nặng của cơ thể.

Rầm

Cả thân hình quái vật đổ sập xuống nền đá, âm vang như một cỗ máy gãy trục.

Ngay khoảnh khắc ấy, Copper cũng quỵ xuống, tựa như vừa bị rút cạn dây sinh lực cuối cùng.

Cơ thể hắn run lên từng hồi nhỏ, mắt lạc thần rồi dần tối sầm.

Ren không nghĩ ngợi, lao đến bên cạnh.

Cậu quỳ xuống, đưa bình máu còn sót lại vào tay hắn, gấp gáp như đang dâng lên sự sống.

Nhưng Copper khẽ lắc đầu, bàn tay yếu ớt gạt nhẹ bình máu sang một bên.

Không lời.

chỉ là một cái nhìn mệt mỏi và thanh thản, như thể hắn đã chọn điều này từ trước.

Copper bật cười khẽ, nhưng tiếng cười của hắn chẳng khác nào một tiếng thở rít, đứt quãng và nặng nề.

“Tôi… chỉ cần thêm một chút thời gian… chiếc bùa sẽ… tự kích hoạt…”

Ren quỳ xuống bên cạnh, hơi thở dồn dập, ánh mắt vẫn ghim chặt vào vết thương há miệng kia, nơi những dòng bụi đỏ, tựa như cát cháy, cứ thế tuôn ra không ngừng.

“…Ngươi nói dối, đúng không?

Ren khẽ thì thầm, giọng lạc đi như nuốt phải gai nhọn.

Đôi mắt của Copper, dẫu mỏi mệt, bỗng khựng lại trong thoáng chốc.

Nhưng Ren không để hắn kịp mở lời.

“Mỗi lần nói dối, ” cậu tiếp tục, “ánh mắt của người sẽ thay đổi.

Rất nhỏ, rất khó nhận ra… nhưng vẫn thay đổi.

Mấy lần trước ta chỉ lờ đi… nhưng lần này thì không.

Một thoáng lặng im.

Rồi Copper thở dài.

“Biết rồi à…” Hắn mỉm cười, nụ cười vừa cay đắng vừa bất lực, “Phải… tôi không sở hữu chiếc bùa nào cả.

Đáng lẽ nó phải đến tay tôi, nhưng… mọi chuyện không diễn ra như kế hoạch.

Ren siết chặt nắm tay, không nói gì.

Không phẫn nộ.

Không trách cứ.

Chỉ có một nỗi trống rỗng đang lặng lẽ nuốt trọn tim cậu.

“Ren này.

” giọng Copper khàn khẽ, như hơi gió cuối cùng thoát ra từ một vết nứt trong tâm hồn.

“Cậu đã mạnh lên thật đấy.

nhưng cũng dần trở nên xa lạ.

với chính bản thân và cả thế giới.

Hắn thở dốc, rồi nhắm mắt lại trong thoáng chốc, như đang lục lọi giữa tro tàn ký ức.

“Tôi không rõ cậu từng là ai, từng mang theo điều gì.

có lẽ tôi chẳng bao giờ biết được.

Nhưng nếu lúc này, tôi vẫn còn cơ hội để nói gì đó.

thì mong cậu hãy nghe tôi, chỉ lần này thôi.

Hắn thở gấp một nhịp dài, từng từ phát ra như phải đánh đổi bằng chính nhịp tim cuối cùng.

“Mỗi người trong thế giới này đều đang đi trên một con đường khác nhau.

Có kẻ bước bằng lý tưởng, có kẻ lê mình bằng nỗi đau.

Chúng ta không giống nhau.

Và chúng ta không cần phải giống nhau.

“Có những người chọn cách sống vì người khác.

Có người chọn cách sống vì chính mình.

Nhưng ranh giới giữa người tốt và kẻ xấu.

đôi khi chỉ là một bước chân lạc hướng.

Chỉ cần một sai lầm, một lựa chọn nhỏ.

cũng đủ để biến tất cả trở thành tro tàn.

Hắn dừng lại, đôi mắt mờ đục vì máu và mệt mỏi khẽ hướng lên trần căn phòng phủ vàng ánh sáng ma mị.

“Ren.

chúng ta có thể trở thành người tốt.

Chúng ta có thể theo đuổi giấc mơ, lý tưởng, sự công bằng hay tự do.

nhưng chưa bao giờ.

chưa bao giờ chúng ta có thể giữ được cả hai trong tay mà không đánh đổi thứ gì.

“Cậu mạnh.

nhưng điều đó không khiến cậu trở nên đúng.

Cậu sống.

nhưng điều đó không có nghĩa cậu đang được sống đúng cách.

Giọng hắn yếu đi, nhưng ánh mắt thì sáng rõ kỳ lạ, như một ngọn lửa cuối cùng bùng lên giữa cơn hấp hối.

“Người tốt.

vẫn còn nhiều lắm, Ren à.

Nếu cậu chưa từng thấy họ.

thì đừng tuyệt vọng.

Hãy là người đầu tiên.

“Hãy là ngọn lửa.

Là người mở lối.

Là tiếng nói trong bóng tối mà ai đó chưa từng được nghe.

Đừng để thế giới này cướp đi linh hồn của cậu như nó đã cướp đi của tôi.

Ren khẽ run tay, nhưng vẫn không nói gì.

“Còn tôi.

Copper mỉm cười, một nụ cười dịu dàng và buốt lạnh, như tàn tro còn giữ lại hình dáng của một cành hoa.

“Tôi đã chọn một con đường khác.

Với đôi tay bẩn thỉu, trái tim đầy rạn vỡ, và một cái bóng không ai cứu được.

“Trên con đường ấy, tôi không còn quyền được quay đầu.

Không còn cơ hội để sửa sai.

Và không còn gì để giữ lại.

“Vậy nên.

hãy để tôi yên nghỉ.

Đừng thương hại tôi.

Đừng níu tôi lại.

“Tôi không cần được tha thứ.

Tôi chỉ muốn.

nếu một ai đó có thể thay đổi mọi thứ.

thì người đó, là cậu.

“Cậu… vẫn còn cơ hội…” Copper thều thào, nụ cười nhạt nhòa gắng gượng giữa những nhịp thở đứt quãng.

“Vậy ra… đây là cảm giác của một kẻ.

biết chắc mình sẽ chết.

Đôi mắt hắn mờ đi, ánh nhìn dõi lên khoảng trần mờ ảo phủ ánh vàng lặng câm.

“Không đau như tưởng tượng.

chỉ là.

trống rỗng đến lạ.

Một nhịp thở nữa.

rồi đôi môi hắn khẽ nhúc nhích, như một hơi thở cuối cùng thả trôi theo gió, “Tạm biệt.

“Đứng lên đi, Copper…!

” Giọng của Ren vang lên, lạc trong khoảng không, nghẹn lại như muốn gào thét nhưng chỉ còn là âm vọng đứt quãng.

“Tên khốn, đứng dậy, đứng dậy, đứng dậy, đứng dậy.

Cậu quỳ xuống, cố nắm lấy tay hắn, tay đã lạnh.

Mắt cậu mở to, trái tim đập thình thịch, từ chối thừa nhận sự thật.

Nhưng Copper không trả lời.

Hắn nằm đó, như thể chỉ đang ngủ quên, ánh mắt đã nhắm lại với một nụ cười mơ hồ còn vương trên môi.

Rồi.

Một làn gió nhẹ thổi qua căn phòng đóng kín.

Và cơ thể của hắn, từ từ tan rã.

Từng đốm sáng nhỏ tách khỏi người, như những cánh hoa lặng lẽ tung bay, hòa vào không khí lấp lánh của căn phòng.

Những dải bụi pixel màu đỏ, vàng, và xám nhạt… cuốn theo một điệu múa im lặng.

Ren cúi đầu.

Cậu không khóc.

Không còn nước mắt để khóc.

Chỉ là.

thế giới bỗng trở nên im lặng hơn bao giờ hết.

Nhưng… mọi thứ vẫn chưa kết thúc.

Một tiếng nghiến ken két vang lên như tiếng than của kim loại bị xé rách khỏi tận cùng địa ngục.

Ren quay phắt lại, và đứng chết trân.

Tên kỵ sĩ.

Vẫn chưa gục.

Thân hình của hắn tàn tạ đến đáng kinh tởm:

lớp giáp nứt vỡ, bốc khói nhẹ, chỉ còn lại một cánh tay lòng thòng như mảnh giẻ rách… Nhưng hắn vẫn đứng dậy.

Từng bước.

Nặng nề.

Vững chãi.

Như một bóng ma từ dưới hố sâu bò lên với sứ mệnh duy nhất:

kéo theo kẻ còn sống xuống cùng.

Hắn không cần lời nói.

Không cần lý do.

Chỉ có một điều duy nhất còn cháy trong đôi chân đang lê tới.

thù hận.

Ren nghiến chặt răng.

Không còn kiếm.

Không còn gì hết.

Cậu đứng dậy.

Máu trào từ miệng.

Nhưng ánh mắt không hề chớp.

Không cần tín hiệu.

Không cần lời hứa.

Hai thân thể lao vào nhau.

Một đấm.

Một cú chỏ.

Một cú đá vụng về.

Một cái quật vai tuyệt vọng.

Tất cả không còn giống một trận đấu… mà là sự giằng xé của hai linh hồn chưa chịu rơi xuống đáy.

Ren tung nắm đấm thẳng vào mặt nạ gương, một vết rạn nứt xuất hiện.

Tên kỵ sĩ nghiêng đầu, tay còn lại vung lên, quệt sượt qua vai Ren, tạo thành một vệt dài bụi đỏ như vụn thủy tinh.

Ren không dừng lại.

Cậu gào lên trong cổ họng, túm lấy vai kẻ địch, kéo sát lại, rồi đập trán mình vào lớp mặt nạ lạnh ngắt.

CLANG

Một tiếng rạn vang lên.

Mặt nạ vỡ thêm chút nữa.

Tên kỵ sĩ chao đảo.

Ren gầm lên như thú hoang bị dồn vào đường cùng, rồi dồn tất cả tàn lực, giáng nắm đấm vào trung tâm lớp gương vàng.

RẮC

Một mạng nhện vết nứt lan khắp bề mặt, chẻ đôi khuôn mặt phản chiếu.

Ren thở dốc.

Nhưng cơn thịnh nộ không hạ nhiệt.

Cậu nhìn thấy nó.

Gương mặt trong gương.

Không phải tên kỵ sĩ.

Không phải kẻ địch.

Là cậu.

Gương mặt lạnh lẽo, vô cảm, ẩm ướt mồ hôi, vấy máu, bạc nhược và xa lạ đến mức phát tởm.

Ren gào lên, xô tên kỵ sĩ ngã xuống đất.

Ngồi chồm hổm lên ngực nó.

Và bắt đầu.

đấm.

Bằng chính đôi tay trần.

Từng cú.

Không vì chiến thắng.

Không vì sinh tồn.

Chỉ để đập nát cái hình ảnh đáng nguyền rủa ấy, cái bản thân mà cậu vẫn luôn né tránh, cái phần bóng tối bị phong ấn sau vỏ bọc của lý trí.

Những mảnh gương đâm xuyên qua lớp găng tay bằng da, cắm sâu vào da thịt cậu, đau đớn mỗi lần va chạm.

Nhưng Ren không dừng lại.

Không dừng lại.

Không dừng lại cho đến khi… không còn gì để phản chiếu.

Không còn hình bóng quen thuộc.

Không còn đôi mắt luôn nhìn sang hướng khác.

Không còn khuôn mặt của một kẻ đạo đức giả.

Ren ghét chính mình.

Một kẻ yếu đuối khoác lên bộ áo can đảm.

Một thằng nhóc luôn chần chừ, luôn viện cớ để trốn tránh, luôn cố tự thuyết phục rằng “mọi chuyện rồi sẽ ổn” trong khi tận sâu trong lòng, cậu biết… mọi chuyện chẳng bao giờ ổn cả.

Từng cú đấm rơi xuống mặt nạ gương đã nứt nát, không còn vì kẻ thù, mà là cho chính cái phần bản ngã đang gào khóc trong lòng ngực.

Cho những lần cậu quay lưng lại với nỗi đau của người khác.

Cho những cơ hội cậu đã đánh mất.

Cho những người cậu không cứu được.

Cho Copper.

Ren hét lên, khản đặc, như thể muốn xé toạc chính lồng ngực của mình.

Đôi tay giờ đây đã không còn cảm giác.

Cơ bắp tê dại.

Móng tay bong tróc.

Xương tay rạn nứt.

Nhưng cậu vẫn tiếp tục, bằng đầu.

Rầm

Một cú.

Rầm

Thêm cú nữa.

RẦM

Tiếng xương trán va vào thép rền vang như chuông báo tử trong thánh đường đổ nát.

Từng nhát, từng nhát, như muốn nghiền nát cái “Ren” yếu đuối kia thành bột mịn, hòa tan trong máu, không để lại chút dấu vết nào trong cõi đời này.

Căn phòng không còn âm thanh.

Chỉ còn tiếng hơi thở đứt đoạn, tiếng xương rạn vỡ, và mùi máu sắt lạnh như đêm đông.

Cho đến khi… cậu cũng gục xuống, đầu chạm mặt nạ đã nát vụn, không còn hơi sức để gào, cũng chẳng còn lý do để gào.

Chỉ còn sự tĩnh lặng.

Và một lời hứa chưa kịp thốt nên lời.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập