Copper thở dốc từng nhịp đứt đoạn, hơi thở của một kẻ đã đi tới ranh giới sống còn.
Hắn từ từ bò dậy sau cú va chạm như trời giáng, tấm thân cao lớn giờ đây cong quẹo như một con thú bị thương, đôi vai run nhẹ vì đau đớn và kiệt sức.
Khuôn mặt điển trai thường ngày nay nứt nẻ bởi mồ hôi và bụi, đôi môi khô khốc không còn thốt ra được tiếng nguyền rủa nào.
Những vết cắt chằng chịt rạch ngang cơ thể, cắt xuyên cả giáp ngực bằng thép, để lộ lớp da rách toạc rịn máu.
không phải máu, mà là những hạt bụi ruby sáng rực, như thể bên trong cơ thể hắn là một mỏ đá quý bị nổ tung.
Copper lặng người.
Ánh mắt hắn dừng lại nơi Ren, vẫn quỳ nửa gối, như bị đóng đinh xuống mặt đất bởi một lực lượng vô hình.
Từng đồng vàng vung vãi xung quanh cậu như những minh chứng chế nhạo cho thất bại, còn Ren thì không khác gì một hiệp sĩ lang thang, kẻ từng gào thét vì lẽ phải, giờ im lặng giữa tro tàn của lý tưởng.
Hắn nhìn, rất lâu.
Rồi mới mở kho đồ.
Một động tác gọn gàng, nhanh như phản xạ.
Tay nắm lấy một bình HP.
Nhưng.
hắn khựng lại.
Không uống.
Ánh mắt chuyển về phía cánh cửa.
nơi tên kỵ sĩ mặt gương vẫn bước đi đầy kiêu ngạo, như một định mệnh mặc áo giáp vàng.
Rồi ánh mắt lại trở về phía Ren.
Và trong tích tắc đó, trong ánh nhìn ấy, một quyết định đã được đưa ra.
Không lời.
Không biểu cảm.
Chỉ là một sự yên lặng gằn lên như lưỡi dao đang mài dưới đáy tâm trí.
“Cậu còn bình máu nào nữa không?
Tôi dùng hết rồi.
Giọng Copper vang lên nhỏ, nhưng không run.
Một âm thanh khàn khàn, đậm chất sinh tồn, được gọt từ đau đớn và mệt mỏi.
Ren không đáp ngay.
Cậu chỉ từ từ ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt không còn nghi hoặc, không còn cảnh giác.
Chỉ là một khoảng lặng.
dài hơn cần thiết.
Như thể đang cân nhắc điều gì đó không nằm ở hiện tại, mà thuộc về một tầng ký ức khác.
Rồi, không nói một lời, Ren chống tay đứng dậy, động tác chậm rãi đến mức có thể nghe thấy tiếng xương cậu kêu răng rắc dưới lớp da bầm dập.
Kho đồ hiện ra trước mặt.
Chỉ còn lại hai bình HP cỡ nhỏ.
Mỗi bình.
là sinh mạng.
Là lựa chọn.
Là đánh đổi.
Cậu nhìn chúng vài giây, rồi không do dự, ném một bình về phía Copper.
Không lời trách móc.
Không ánh mắt dò xét.
Không truy hỏi quá khứ.
Chỉ là một hành động thuần khiết của một người đang dốc nốt phần còn lại để sống sót cùng nhau.
Copper bắt lấy.
Hắn không nói cảm ơn.
Chỉ yên lặng, cúi nhìn bình máu trên tay, như thể trong lòng hắn có một cơn bão đang xoáy tới tận đáy, nhưng bên ngoài lại chỉ là một đôi mắt trầm mặc, sâu hoắm như vực tối, không rõ đang chứa biết ơn, xấu hổ.
hay thứ gì khác.
Thở dài, Copper nâng bình HP lên và dốc cạn.
Những vết thương đỏ rực như bụi ruby khép lại chậm chạp, từng hơi thở nặng nhọc của hắn dần trở nên đều đặn hơn.
Ánh mắt hắn thay đổi.
Không còn là ánh nhìn rệu rã của một kẻ vừa trải qua địa ngục, mà là tia sáng của một chiến binh từng lăn lộn với tử thần, gã beta tester trước kia… giờ đã quay trở lại.
“Tôi nghĩ.
tôi bắt đầu hiểu được một chút quy luật chuyển động của nó rồi.
Giọng nói ấy không lớn, nhưng đầy trọng lượng.
Copper mở kho đồ.
Một tiếng clink vang lên khi hắn trang bị một chiếc khiên tròn bằng thép, cũ kỹ nhưng sắc sảo, loại không phổ biến ở những tầng thấp.
“Phong cách của nó… không phải kiểu điên loạn như quái vật thông thường.
Nó giống NPC hoặc quái vật dạng người ở những tầng trên.
Hoặc đúng hơn.
là dạng hiểu biết về giết chóc và chiến thắng kẻ thù.
Hắn hơi nheo mắt, tay siết chặt lấy cán khiên.
“Những thứ nguy hiểm nhất… không phải là những con quái mạnh vượt cấp.
Mà là loại có thể học, thích nghi, và thay đổi chỉ sau vài phút giao chiến.
“Chúng khiến những tay lính lão luyện, những kẻ có thể hạ gục boss bằng chiến thuật và mánh khóe, trở thành miếng mồi mềm.
Copper thở dài, lần này nghe như một lời thú tội.
“Còn tôi… tôi chỉ là một kẻ sống sót nhờ chỉ số và trang bị.
Không hơn.
Im lặng.
Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua Ren, rồi nhìn về phía kỵ sĩ gương vàng vẫn đứng chắn trước cánh cửa, bất động như tượng thần, nhưng từng nhịp gió phả ra từ cơ thể hắn lại cho thấy… cái chết đang rình rập từng giây.
“Chúng ta không thể đánh bại nó theo cách thông thường.
“Muốn xuyên thủng được lớp phòng ngự.
thì phải đánh liệt cả bốn cánh tay.
“Được rồi.
tôi sẽ lo phần cản bốn thanh kiếm.
Cậu chỉ cần tập trung vào việc chặt chúng thôi.
Chưa kịp dứt lời, Copper đã lao đi như một mũi tên rực đỏ.
Cơ thể hắn xé gió, giáp kim loại lấp lánh dưới ánh sáng ảm đạm của căn phòng ngập đầy bụi vàng.
Phía trước, tên kỵ sĩ vẫn đứng yên, im lặng như một pho tượng.
Nhưng đúng khoảnh khắc Copper bước vào tầm kiếm, ánh vàng bỗng nhòe đi như một ngọn lửa bị xé rách bởi cơn gió lạ.
Chớp mắt.
Tên kỵ sĩ biến mất khỏi vị trí ban đầu, xuất hiện phía sau lưng Copper như một bóng ma bước ra từ mặt gương.
Bốn thanh kiếm vẽ thành một quỹ đạo lạnh buốt, lưỡi sau nối đuôi lưỡi trước như bánh răng đang quay, không có khe hở, không có khoảng trống, chỉ có sự chính xác chết chóc.
“Khốn kiếp…!
Copper nghiến răng, xoay người trong nháy mắt, hai tay siết chặt lấy tấm khiên.
Clang
Tiếng va chạm vang dội như tiếng chuông báo tử.
Lực phản từ bốn thanh kiếm đồng loạt giáng xuống khiến toàn thân hắn chấn động, đầu gối lún nhẹ xuống sàn, tấm khiên run lên như sắp nứt.
Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng Copper không bỏ lỡ.
Hắn cúi người, hạ trọng tâm, rồi lấy đà bật ngược lên, dồn toàn lực vào cú tông bằng khiên thẳng về phía ngực con quái vật.
Nhưng
Tên kỵ sĩ gương vàng chỉ nghiêng nhẹ người sang một bên.
Một chuyển động đẹp đến đáng sợ, gọn gàng như một cú nghiêng đầu khinh bỉ, và thoát ra khỏi cú tông như thể nó chưa từng xảy ra.
Ánh kiếm lại lóe lên phía sau lưng Copper.
Ren lao tới, gần như không cần suy nghĩ.
Một tiếng rít xé toang không khí vang lên sau lưng tên kỵ sĩ.
Lưỡi kiếm của Ren, phủ ánh xanh lam nhạt, lao tới như một cơn gió lạnh xuyên qua khe gương vỡ, nhắm thẳng vào cánh tay sau cùng đang giơ cao.
Lần này, một đường quét từ hông lên vai với lực dồn đến tột đỉnh.
CLANG
Lưỡi kiếm rít lên như tiếng hét của thép nóng va vào đá cứng.
Tay cầm của Ren rung bần bật vì chấn động, nhưng cậu không dừng lại.
Đúng khoảnh khắc tên kỵ sĩ vừa lùi một bước, Copper bật khiên lên lần nữa, dồn ép, khóa chân, dìm nhịp tấn công của nó xuống như người thợ rèn đang dồn sắt vào khuôn lửa.
“Tiếp tục đánh vào chỗ cũ!
” Copper hét lên, thấy một khe hở mở ra.
Ren xoay thân, vung kiếm như cắt thẳng vào chiều gió.
Một vệt đỏ rực nứt ra từ cánh tay sau hai đòn tấn công vào một điểm liên tiếp.
Tên kỵ sĩ lùi lại, lần đầu tiên.
Ren không bỏ lỡ, cậu lao theo, đôi mắt lóe lên ánh sáng của người không còn tin vào sự sống sót, mà chỉ còn chiến đấu như lẽ duy nhất tồn tại.
Stap
Kiếm kỹ được kích hoạt lần nữa.
Lưỡi kiếm sáng rực lên như tia sét xanh đâm thẳng vào vết nứt, và lần này, nó không dừng lại ở lớp da bóng loáng như gương vàng, một tiếng rắc nhỏ vang lên, đường chém cắt sâu vào khe nối giữa khuỷu tay và lớp gương giáp.
Mảnh kim loại vỡ ra như vỏ trứng.
Hét một tiếng thật dài, như thể bóp nghẹt nỗi sợ và nén lại toàn bộ quyết tâm, Ren dồn tất cả sức mạnh còn sót lại vào thanh kiếm.
Đôi tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sức lực đang bị rút cạn tới giới hạn cuối cùng.
Cậu nắm chặt chuôi kiếm đến mức đầu ngón tay tê rần, sợ rằng chỉ một tích tắc trượt tay.
tất cả sẽ tan biến.
Nhưng đúng lúc ấy, ba mũi kiếm còn lại từ sinh vật quái đản ấy vút lên như một cơn lốc tử thần, xoáy thẳng về phía cậu.
Ren mở to mắt, không còn thời gian để tránh.
Một tiếng nổ chát chúa vang lên, tấm khiên thép chắn ngang trước người Ren như một cánh cổng của số phận.
Copper đã lao lên, không chần chừ, hứng trọn cả ba nhát chém lên thân khiên.
Tấm khiên run lên như sắp vỡ, méo mó trong tích tắc, còn Copper, nghiến răng đến bật máu, toàn thân rướn lên chịu lực, chân trượt dài trên sàn đầy vàng, để giữ thế đứng cho Ren.
Khoảnh khắc ấy.
Lưỡi kiếm xanh lam của Ren rít lên như tiếng xé rách thực tại, ánh sáng vỡ nát thành tia, đâm thủng khớp nối giữa khuỷu tay và bả vai của cánh tay đầu tiên.
RẮC
Một tiếng nứt như sấm rền vang lên giữa căn phòng kín bưng.
Cánh tay đầu tiên bị chém đứt rời, văng xuống đất như một cột trụ nặng hàng tạ, tạo nên dư chấn khi đập xuống đống đồng vàng, cuốn theo làn bụi kim loại xoáy lên.
Tên kỵ sĩ lùi lại nửa bước.
Cơ thể nó xoay nhẹ, lần đầu tiên… mất thăng bằng.
Copper ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu vì máu dồn lên thái dương.
“Đừng dừng lại… tiếp tục đi, Ren!
Ren không nói gì.
Cậu nghiến chặt răng, rút kiếm về, đôi mắt bùng lên ánh sáng chưa từng có.
Cậu không còn chiến đấu để sống sót.
Mà để phá vỡ gương mặt kia, thứ phản chiếu sự yếu đuối mà cậu luôn muốn vượt qua.
“TIẾP THEO!
” Copper gầm lên, vừa né một đòn xoáy tạt qua từ phía phải, vừa phản đòn bằng tấm khiên đâm chéo ngược.
Tên kỵ sĩ vẫn im lặng.
Nhưng các đường kiếm của nó bắt đầu chậm lại.
Không còn mượt như trước.
Cả hai hiểu rất rõ, dù không cần nói ra thành lời, cơ hội duy nhất chính là bây giờ.
Sự khác biệt khi chỉ còn ba cánh tay rõ rệt đến ngỡ ngàng.
Nhịp tấn công đã lệch đi một nhịp, quỹ đạo từng thanh kiếm giờ đây thiếu mất mắt xích hoàn hảo ban đầu.
Áp lực vỡ ra.
Họ không còn bị dồn ép tới ngạt thở như trước đó.
Những đòn tấn công đã có kẽ hở, những nhát chém không còn đồng bộ tuyệt đối, và đó là tất cả những gì họ cần.
Ren gồng người, giữ vững thế đứng, mũi kiếm của cậu lia ra từng nhịp, đỡ gọn những đòn tấn công chim mồi, khiến con quái vật buộc phải tản lực.
Ngay lúc đó, Copper đi vòng phía sau, động tác nhanh như chớp, dùng tấm khiên che chắn hai cánh tay còn lại, vừa đủ để tạo ra một khe hở.
Một khoảnh khắc cực nhỏ.
Nhưng đối với kiếm sĩ, chừng ấy là cả một thế giới.
Ren không bỏ lỡ.
Mũi kiếm cậu chém chéo xuống như tia sét bổ, ánh sáng màu lam lướt qua, đâm xuyên vào khớp khuỷu tay thứ hai.
Âm thanh như một sợi gân bị xé toạc giữa trời đông lạnh, cánh tay thứ hai gãy gập rồi văng ra xa, văng trúng bức tường đá, để lại một vệt máu pixel đỏ như hạt ruby bị đập vỡ.
Tên kỵ sĩ khựng lại rõ rệt.
Tư thế nó không còn thăng bằng.
Những chuyển động máy móc giờ đã bị phá rối, cơ thể dần mất nhịp như một bộ đồng hồ bị hư kim.
Copper lao đến sát bên, nắm lấy tấm khiên bằng một tay và kiếm tay kia, ép chặt sinh vật vào một góc.
“Hai tay còn lại!
Ren, chém nốt đi!
” hắn hét lên, giọng gần như vỡ tan vì sự khao khát chấm dứt.
Ren rít qua kẽ răng, lao đến như một cơn gió lốc, lưỡi kiếm vẽ ra vầng trăng màu thép, hướng thẳng tới cánh tay thứ ba…
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập