Chương 263: Ký Ức Không Thuộc Về Ánh Sáng

Trong tiếng thở dốc nặng nề, như thể phổi muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực, Ren chống tay lên đầu gối, cố lấy lại nhịp thở.

Cục đá trong lòng cậu như vừa rơi xuống một vực thẳm vô hình, khó chịu, trống rỗng và lạnh toát.

Cậu chầm chậm quay đầu lại, đôi mắt vẫn còn nhòe mồ hôi, nhìn sâu vào màn đêm đặc sệt phía sau lưng, nơi mà chỉ vài phút trước, tử thần còn rít gào và rượt đuổi từng hơi thở của họ.

Trong khoảnh khắc ánh sáng lập lòe hắt lại từ vầng sáng khu vực an toàn, Ren trông thấy một đống xương vỡ vụn, cái xác khổng lồ quằn quại của con rết bằng xương.

nằm bất động, bị xé nát chỉ.

bởi hai đòn chí mạng.

“.

Chỉ hai đòn?

Cậu lẩm bẩm, lồng ngực vẫn nặng trĩu.

“Quá khủng khiếp.

Thứ đã hạ con rết.

chính là Fatal Scythe.

Không nghi ngờ gì nữa.

nó đã hạ con rết xuong chỉ chưa đến ba giây khi cuộc chiến giữa hai sinh vật ác quỷ bắt đầu.

Và đuổi theo họ chỉ một giây sau đó.

nếu không phải bị cơn rung trấn từ hai con quái vật hất văng ra một đoạn khá xa.

có lẽ cả hai đã không chạy tới vùng an toàn kịp thời.

Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cậu.

Không phải vì sợ.

Mà vì cảm giác như có một quy luật khác đang âm thầm vận hành dưới lòng đất này, thứ gì đó vượt khỏi tầm hiểu biết của mọi game thủ.

‘Còn cái quá gì nữa.

mọi thứ đã đủ điên rồ rồi.

thêm vài thứ nữ cũng chẳng có gì khác biệt.

Ren đưa mắt nhìn quanh khu vực an toàn, ánh sáng nhàn nhạt phủ quanh họ như một lớp màng mỏng bảo hộ.

Cảm giác bình yên giả tạo len vào, nhưng chỉ càng khiến đầu óc cậu căng hơn.

Một nơi như thế này, giữa tầng sâu nhất của dungeon, lại có vùng an toàn?

Vô lý.

“Không lẽ.

” Ren lẩm bẩm, “.

nó được tạo ra để bảo vệ người chơi?

Không.

Cảm giác không đúng.

Mọi thứ trong nơi này, từ thiết kế mê cung cho đến quái vật.

đều không dành cho người chơi sống sót.

Thế thì tại sao?

Tại sao lại có một vùng an toàn?

Copper ngồi phịch xuống bên cạnh, mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn còn lóe chút sáng.

“Cậu nghĩ giống tôi không?

hắn hỏi nhỏ, giọng gần như tắt lịm.

Ren khẽ gật đầu.

“Vùng an toàn này… không dành cho chúng ta, ” Copper thì thầm.

“Nó được dựng lên.

để cô lập điều gì đó.

Không phải để cứu người.

Mà để giữ thứ gì đó.

ở bên trong.

“Tôi nợ cậu một mạng, ” Copper nói, giọng khàn đặc, từng lời nặng nề như rơi xuống nền đá.

Nhưng sắc mặt của hắn đã khá hơn, không còn trắng bệch như lúc bị rượt đuổi trong mê cung.

Ren không đáp.

Cậu chỉ im lặng ngồi xuống, lưng tựa nhẹ vào bức tường mát lạnh phía sau.

Nhịp thở dần chậm lại, nhưng tim thì vẫn còn đập mạnh trong lồng ngực, như dư âm của một cơn bão vừa tàn phá bên trong.

Một bình HP được mở ra, thứ chất lỏng đỏ tươi chảy xuống cổ họng như lửa.

Ren nhắm mắt, để mặc nó hồi phục cơ thể đang nứt nẻ như một cỗ máy mòn vỡ vì bị ép chạy quá giới hạn.

Chỉ sau khi máu hồi về vùng an toàn, tâm trí cậu mới có thể bắt đầu làm điều cần thiết:

quan sát.

Cậu quét mắt qua từng góc của khu vực an toàn.

Nhưng.

Không có gì.

Không có rương kho báu.

Không có lối đi bí mật.

Không có lời chào mừng.

Không có bất kỳ NPC hay vật phẩm hỗ trợ nào.

Chỉ là một khoảng không hình tròn, lát đá xám đen, vắng lặng đến mức tiếng thở của cả hai người cũng trở nên chói tai.

Bao quanh họ là một bức tường ánh sáng mờ mờ, dao động chậm rãi như làn nước lặng yên dưới trăng.

Nó không ấm, cũng không lạnh.

Một lối đi duy nhất mở ra từ bức tường ánh sáng phía đối diện, dẫn sang một hành lang trông có vẻ an toàn hơn, nhưng lại quá yên tĩnh đến mức giả tạo.

“Chỉ vậy thôi sao?

Ren lẩm bẩm.

Copper nhướng mày, nhưng cũng không trả lời.

Hắn rút một con dao ngắn, chạm nhẹ vào rìa tường ánh sáng, không có phản ứng.

Nhưng khi hắn thử ném một mảnh xương còn sót lại từ cuộc rượt đuổi lúc nãy xuyên qua bức rào.

Không đi qua được.

Mảnh xương rơi xuống ngay rìa, bị đẩy bật lại như va phải một lớp kính vô hình.

Ren khẽ nheo mắt.

“Một chiều…”

“Chỉ người sống mới vào được, ” Copper gật đầu, nét mặt đanh lại.

“Hoặc ít nhất, chỉ.

thứ gì đó có ý thức.

Ren gật đầu nhẹ.

Bức màn ánh sáng này không phải để bảo vệ họ khỏi quái vật.

Nó là một cánh cổng.

Một chiếc khóa.

Và cái khóa đó vừa mở ra khi họ bước vào.

Do dự một chút, nhưng rồi.

cả hai vẫn bước qua.

Không còn sự lựa chọn nào khác.

Không còn đường quay đầu.

Lối đi phía trước là duy nhất, và im lặng một cách tàn nhẫn như số phận đã định.

Họ bước vào một căn phòng.

Một căn phòng.

giống hệt với cái họ từng đi qua trước đó, với những bức tường đá đen sần sùi, ánh sáng lập lòe mờ nhạt, và những đường rãnh uốn lượn như mạch máu hóa thạch trong lòng đất.

Nhưng

Không hoàn toàn giống.

Ren là người đầu tiên lên tiếng:

“.

Có gì đó sai sai.

Copper không trả lời.

Hắn đã nhìn thấy điều đó cùng lúc với Ren.

Hắn tiến sát đến bức tường, tay lướt nhẹ qua bề mặt đá lạnh như xác chết.

Những ký tự.

Những hình vẽ.

Chúng đã thay đổi.

Không còn là những nét khắc tượng trưng mơ hồ như những ký ức xa xôi.

Bây giờ.

chúng sắc nét hơn.

Mạnh mẽ hơn.

Sống động như vừa được khắc vào từ hôm qua, hay từ vài phút trước.

Một số còn rớm ra ánh sáng đỏ rực, như máu rỉ từ vết thương trên da thịt đá.

Ren bước tới gần hơn, nhìn chằm chằm vào một bức hình khắc.

Một bóng người đứng giữa hư vô, tay vươn lên chạm vào một vết nứt khổng lồ giữa hai chiều không gian.

Từ bàn tay đó, thế giới tách làm đôi.

Dưới ánh sáng mờ ảo, Ren nhìn chằm chằm vào những ký tự uốn lượn quanh bức tường như những con rắn sống đang bò qua từng đường rãnh đá.

Cậu khẽ cất tiếng, giọng nhỏ như hơi thở tan vào bóng tối:

“Đây là… một thông điệp khác sao?

Copper nheo mắt, đôi mày nhíu lại trong sự tập trung lẫn hoài nghi.

Hắn lắc đầu, chậm rãi nói:

“Không… Không phải một thông điệp riêng lẻ.

Đây là phần tiếp theo.

Một mảnh ghép nối dài từ câu chuyện trước đó.

Hắn đưa tay chỉ về một dòng chữ như xoáy vào tâm trí họ, cổ ngữ khắc thô lên đá nhưng được ánh sáng ma thuật dịch thẳng vào nhận thức.

rõ ràng, từng chữ một.

“Khi kỷ nguyên của các Đấng Cổ Đại phai mờ theo cát bụi thời gian, đã có những kẻ trỗi dậy, tự xưng là Tân Thần, dám ngồi lên ngai vàng thiêng liêng và thừa hưởng mảnh vụn quyền năng còn sót lại.

Copper đọc từng chữ như khắc sâu vào tâm trí, giọng hắn giờ đây không còn là lời giải nghĩa, mà như đang kể lại một đoạn kinh cổ từng bị chôn vùi trong bùn lầy lịch sử.

“Tự cho mình là những kẻ tiếp quản di sản của những Đấng Cổ Đại.

Nhưng linh hồn của họ đã mục ruỗng, bị nhốt vĩnh viễn trong thân xác trống rỗng, quyền năng vô biên đi kèm với sự thờ ơ tuyệt đối.

Trước những cuộc chiến giành lấy sự sủng ái, họ chỉ lặng lẽ nhìn… và mặc kệ máu chảy.

Ren im lặng, từng lời Copper đọc ra như thấm vào xương tủy.

Trên vách đá là hình ảnh của những thực thể khổng lồ, khuôn mặt vô cảm, tay cầm vương trượng, đứng giữa hàng vạn sinh linh đang quỳ gối dưới chân họ… với ánh mắt trống rỗng, như thể tất cả chỉ là những con rối gãy dây.

“Với lòng lạnh lùng và tay đẫm máu, Họ lưu đày những ai khước từ thờ phụng, Và ban thưởng cho kẻ sùng bái mù quáng.

Vinh quang sinh ra từ áp bức.

Trật tự sinh ra từ nỗi sợ.

Ren nghiến chặt hàm.

Một cảm giác nhức nhối nơi lòng ngực.

Cậu không biết mình đang giận dữ vì sự bất công trong câu chuyện đó, hay vì một phần sâu kín trong bản thân đã từng cảm thấy như thế.

Copper ngừng lại.

Tay hắn đặt lên dòng chữ mờ nhạt, nét khắc như rướm máu, xô lệch, không còn chính xác như những phần còn lại.

Hắn thở ra, khẽ run, rồi đọc tiếp:

“Đã có những cuộc khởi nghĩa, từng đợt sóng nhỏ nổi lên trong lòng đại dương bất mãn.

Nhưng rồi tất cả đều bị dập tắt… cho tới khi hắn xuất hiện.

Một hình khắc mờ hiện ra, một dáng người đơn độc đứng dưới mặt trời bị che khuất, tay cầm một thứ gì đó không rõ là vũ khí hay biểu tượng.

“Chỉ một lần.

Chỉ một kẻ.

Kẻ mang theo sự oán hận và từ chối mọi ánh sáng, hiện thân của Mặt Trái.

Chính hắn đã khiến Mặt Trời đổ máu.

Ren rùng mình.

Không phải vì sợ, mà vì tim cậu đập loạn lên như thể một ký ức mờ nhạt nào đó vừa lóe lên trong tiềm thức.

“Mặt Trời… đổ máu?

Ren khẽ lặp lại.

“Không phải theo nghĩa đen.

” Copper đáp, ánh mắt hắn giờ đầy hoài nghi và nặng trĩu, “Hoặc cũng có thể là theo đúng nghĩa đen nhất.

Chúng ta không rõ.

Nhưng từ sau đó, ánh sáng không còn thuần khiết.

Thế gian bắt đầu đổi màu.

“Với cái giá đau đớn, hắn bị chôn vùi trên chiến trường đổ nát, trở thành sự lãng quên.

Một khoảng lặng tràn xuống như sương đêm trong căn phòng đá.

Không ai nói gì.

Chỉ còn tiếng đá lạnh lùng vọng lại… cùng cái cảm giác rằng câu chuyện này vẫn chưa kết thúc.

Giọng Copper trầm xuống khi hắn đọc tiếp, như đang lật lại một bi kịch bị chôn vùi:

“Bốn cái bóng của khổ đau kéo rụng mặt trời, dẫn thế gian vào màn đêm vĩnh hằng.

Sinh linh chìm vào vực thẳm, bị giam cầm, săn đuổi bởi những sinh vật không mang ánh sáng.

Ren siết chặt tay, từng hình ảnh khắc đá như sống dậy:

mặt trời rơi xuống, bóng đen lan tràn, những sinh vật không hình thù quấn lấy con người và các sinh vật khác như loài nấm ký sinh.

“Kẻ mất niềm tin rời bỏ thế gian.

Những kẻ còn lòng tin, ở lại, chờ đợi, gắng gượng giữa tận cùng tuyệt vọng.

“Từ họ, bảy kẻ mang tội ra đời, hậu duệ của hy vọng.

Và chính họ, trong sự thống khổ cùng cực, đã thắp lại ánh sáng cho thế gian.

bằng cái giá đau đớn không ai dám gọi tên.

Ren nuốt khan, ánh mắt cậu dừng lại ở hình bảy ngọn lửa đang cháy trên bảy đài tế lễ, mỗi ngọn lửa bị bao quanh bởi một ký hiệu khác nhau, như đại diện cho một tội lỗi riêng biệt.

“Bảy đại tội.

” cậu lặp lại, giọng khô khốc.

Copper gật đầu.

“Không phải là lời nguyền.

Mà là di sản.

Một di sản sinh ra từ máu, từ hy sinh… và từ nỗi sợ.

Cả hai lặng đi, chỉ còn tiếng thở dốc khe khẽ và ánh lửa lập lòe phản chiếu trong mắt họ.

Phía trước… câu chuyện vẫn chưa kết thúc.

Và dường như, họ là những kẻ kế thừa một chương tiếp theo chưa ai dám mở.

Copper đứng lặng trước những dòng chữ khắc sâu vào đá, như thể từng ký tự đang thì thầm vào tai hắn một bí mật bị lãng quên từ thuở thế gian còn chưa hình thành.

Ánh sáng ma thuật hắt lên khuôn mặt hắn, tạo thành những vệt bóng nhấp nhô như sóng vỗ vào gương mặt một tượng thần mục ruỗng.

Hắn khẽ nghiêng đầu, mi mắt hạ thấp, giọng đọc trầm xuống như đang chạm vào điều cấm kỵ:

“Những kẻ từ chối thần thánh, những linh hồn không còn tin vào thiên mệnh đã bị ban xuống từ ngai vàng trên cao…

Đã rời bỏ vùng đất nơi mọi sự khởi sinh, để bước vào dòng chảy không tên của thời gian…

Họ không chết.

Họ không sống.

Họ đơn giản là… biến mất.

Ren nín thở.

Một cơn ớn lạnh mơ hồ bò dọc sống lưng như bàn tay vô hình ai đó vừa chạm vào gáy.

Ánh mắt cậu lướt theo hình khắc bên cạnh:

một đoàn người bị bóng tối nuốt chửng, nhưng kỳ lạ thay… dưới chân họ là vầng sáng mờ nhạt, như thể họ đang mang theo ánh sáng rời khỏi thế giới, chứ không bị ánh sáng từ bỏ.

Copper lại cất giọng, lần này từng chữ như đập vào không khí:

“Và khi những tầng đá cổ rung chuyển, khi các mảnh vỡ của thế gian đan chéo như mạng lưới, hợp lại thành một thể thống nhất, khi ánh sáng không còn chiếu rọi theo quy luật, và khi ranh giới giữa hai miền thực tại trở nên mỏng manh như sương sớm…

Họ.

hậu duệ của những kẻ biến mất.

sẽ quay về.

Ren siết chặt bàn tay.

Trong đầu cậu vang lên một âm thanh kỳ lạ, không phải là tiếng bước chân, không phải là tiếng tim đập, mà là… hồi âm.

Một giọng nói cũ, mờ nhạt, như tiếng vọng từ một giấc mơ chưa từng nhớ rõ.

Copper chỉ tay về phía trung tâm bức khắc, nơi hội tụ các dòng ký tự.

Một biểu tượng hiện ra:

một vầng nhật thực bị xé rách bởi bốn đường gãy, bên trong là một chấm tròn nhỏ sáng lên như đang thở.

Plaedem

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập