Chương 257: Những Lời Thì Thầm Trước Cả Thời Gian

Ren không chần chừ.

Có thể ban đầu là sự do dự, nhưng giờ không phải là lúc, mạng sống của cậu phụ thuộc vào từng quyết định trong gang tấc.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, ánh sáng chói lòa quét qua tầm mắt, cậu đã lao thẳng vào, bám sát theo bóng lưng của Copper như thể đó là lối thoát cuối cùng còn sót lại giữa biển xác sống.

Gió gào lên, như lưỡi dao bén cứa vào tai.

Cơn lũ xương xẩu lách cách, giống tiếng thì thầm của một con ác quỷ cổ đại tràn xuống như thác.

Tiếng kim loại va chạm vang vọng như sấm rền.

Ánh sáng chợt tắt.

Mọi thứ bị nuốt chửng bởi bóng tối.

Và Ren, không kịp thở, đã vòng qua mép cửa đang khép lại, ngay khi mép hở cuối cùng vừa hiện ra.

“Ren!

Đừng đứng đó!

” giọng Copper vang lên như tiếng roi quất.

“Giúp tôi!

Chúng đang đến!

Hắn đang cố giữ một bên cánh cửa bằng toàn bộ sức lực, đôi chân trượt trên sàn đá vì áp lực không ngừng đẩy từ bên ngoài.

Từng tiếng gào khản đặc từ cơn bão xác sống đang trào dâng như sóng thần.

Ren nghiến răng, bỏ qua mọi cơn đau đang gào thét trong thân thể.

Cậu lao đến như một cơn bão nhỏ giữa bão lớn, cúi người, dồn lực vào đôi chân, và húc thẳng vào cánh cửa còn hở.

RẦMMMM

Tiếng kim loại rung lên như muốn nứt vỡ, cánh cửa chấn động dữ dội, bị đẩy ép trở lại đúng quỹ đạo.

Nhưng cửa không khóa ngay.

Những khớp nối ma thuật vẫn đang dịch chuyển, những đường rãnh phát sáng xoáy tròn như sinh vật sống, gào thét vì áp lực quá tải.

Và rồi.

CHÚNG ĐẾN.

Một đợt sóng khác từ phía sau hành lang lao tới.

Đám xác sống như một bức tường trắng xóa phủ trùm cả lối đi, những cái sọ trơ trọi hằn lên hàng trăm nụ cười chết chóc.

Bàn tay xương cắm vào mép cửa.

Kéo.

Cào.

Lôi.

“ĐẨY!

” Copper gầm lên.

Ren trượt, cậu cảm thấy máu như rịn qua kẽ tay, nhưng vẫn gồng mình.

“CHẾT TIỆT.

Cậu xoay người, đặt vai vào cánh cửa, cả thân người như muốn nổ tung khi vận hết sức lực.

“LÙI LẠI!

” Copper quát, chém ngang.

Một nhát kiếm sắc lẹm cắt bay cánh tay xác sống đang kẹp giữa khe cửa.

Ren không đợi thêm, xoay vòng, tung một cú đá toàn lực.

ẦMMMMM

Cánh cửa đóng sập lại.

Ngay lập tức, hệ thống khóa ma thuật kích hoạt.

Những đường rãnh phát sáng bừng lên rồi rút lại, khóa cơ chế cửa vào vị trí cuối cùng.

Một tiếng bụp nghẹn ngào khép lại tiếng thét chói tai từ bên ngoài, cắt ngang cả tiếng gió, tiếng gào rú, và tiếng xương nghiền nát.

Im lặng.

Chỉ còn tiếng thở, gấp, nặng, nhọc, vang vọng trong không gian chật hẹp của một căn phòng mới.

Ren đổ người xuống sàn, toàn thân rã rời như rách toạc, ánh mắt mờ dần trong tầm nhìn lốm đốm đỏ.

“Chúng… không vào được nữa chứ…?

giọng cậu khàn đặc.

Copper không đáp ngay.

Hắn chỉ đứng đó, một tay chống kiếm, tay còn lại nắm lấy ngực áo, thở từng nhịp như sắp trào máu.

“…Không phải lúc để chết, ” hắn khẽ nói.

“Chúng ta… còn việc phải làm.

Đôi bàn tay run rẩy của Ren từ từ lướt nhẹ trong không khí, giao diện hệ thống mở ra như một làn khói mỏng manh.

Cậu lục tìm trong kho đồ, từng thao tác chậm chạp, như thể chỉ một cái chớp mắt cũng có thể khiến cơ thể sụp đổ.

Rồi một vật phẩm quen thuộc xuất hiện trên tay của Ren.

một bình hp.

Thứ ánh sáng đỏ nhạt từ chất lỏng trong suốt hắt lên gò má tái nhợt.

Cậu đưa nó lên môi, ngón tay run bần bật, từng ngụm được nuốt xuống như từng đợt sóng nhỏ thấm vào những bó cơ đang gào khóc.

Phải mất gần nửa bình, thanh máu mới từ từ nhích lên đến vùng an toàn.

Chỉ đến lúc đó, cơn đau khắp cơ thể mới rút lui như thủy triều, để lại cảm giác tê liệt rỗng ràng.

Ren tựa nhẹ lưng vào vách đá phía sau, hít vào một hơi thật sâu.

Chỉ đến lúc này, cậu mới bắt đầu để ý đến không gian xung quanh.

Một căn phòng trống, nhỏ và tối như những hành lang hầm ngục mà cậu từng băng qua.

Không có kho báu, không có rương đồ, không có ánh sáng dịu nhẹ hay âm thanh thông báo chiến thắng.

Chỉ có sự im lặng.

Và bóng tối.

Trên tường, Ren lờ mờ nhìn thấy gì đó.

Những nét vẽ.

hay là chữ viết?

Dù là gì đi nữa, chúng mờ nhòe và ngoằn ngoèo như thể được vẽ bằng tay trần trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Cậu nheo mắt, nhưng ánh sáng yếu ớt không đủ để phân biệt rõ ràng.

Ở phía bên kia, Copper đang đi vòng quanh căn phòng, đôi mắt lướt qua từng bức vẽ, từng góc khuất như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó quan trọng hơn cả mạng sống.

Ren liếc nhìn hắn.

Cậu cắn răng.

‘Tên khốn chết tiệt.

Hắn vẫn gọn gàng đến khó tin, áo giáp không trầy xước, mái tóc nâu rũ xuống một cách hoàn hảo, từng bước đi vẫn vững vàng, ánh mắt vẫn sáng.

Như thể.

hắn chưa từng bị rượt đuổi bởi cơn lũ xác sống.

Như thể.

hắn chỉ vừa bước ra từ một buổi diễn tập.

Sự đối lập giữa họ quá rõ ràng.

Ren siết chặt nắm tay.

“Hắn đã giấu điều gì?

một phần trong cậu thì thầm như gió thoảng.

Ren cố gắng gượng người đứng dậy, đôi tay chống vào vách đá sau lưng.

Mỗi khớp xương như đang gào thét, nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng.

Đôi chân run rẩy dưới sức nặng của chính cơ thể, nhưng ít ra… chúng vẫn chưa khuỵu xuống.

Cậu vẫn đứng được.

Dù chỉ là chống chọi trong vô vọng, điều đó cũng đủ để không gục ngã.

Ngay lúc ấy, Copper khẽ quay lại.

Đôi mắt hắn lướt qua Ren, ánh nhìn mờ tối khó đoán được đang chất chứa điều gì.

Không hẳn là lo lắng.

Cũng không hẳn là cảm kích.

Chỉ có một nụ cười rất nhẹ, thoáng qua như làn gió lạnh, không để lại dấu vết, nhưng khiến người ta thấy lạnh sống lưng.

Rồi hắn lại quay đi.

Bước chân chậm rãi tiến về phía những bức tường khắc họa bằng nét vẽ lộn xộn.

Ren siết chặt chuôi kiếm bên hông, rồi cũng cất bước.

Cậu khẽ nghiêng đầu, nhìn quanh căn phòng một lần nữa, từng đường nét mờ nhòe trên tường giờ hiện lên rõ hơn khi mắt đã thích nghi với bóng tối.

Cậu bước đến, vừa đủ gần để nghe tiếng thở của Copper.

“Ngươi đang làm cái gì vậy?

Ren hỏi, giọng khàn đặc vì kiệt sức, nhưng vẫn không giấu được sự nghi ngờ lẫn phòng bị.

Copper không xoay người lại.

Hắn đứng yên như một bức tượng, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào những bức tường nứt nẻ, như thể đang lắng nghe thứ gì đó vang vọng từ bên trong đá.

“Chỉ là.

đọc một câu chuyện thôi.

” hắn nói, giọng thấp và đều, như đang thì thầm với chính mình hơn là trả lời.

“Cậu cũng có thể đọc được nó.

” Copper tiếp, tay khẽ chỉ vào những vệt vẽ kỳ lạ, “Nếu cậu nhìn kỹ, nếu cậu thật sự muốn hiểu.

Ren cau mày.

Những vệt đó không phải chữ viết theo nghĩa thông thường.

Không phải ký tự Latinh, cũng không phải Kanji, Katakana hay bất kỳ ngôn ngữ hệ thống nào cậu từng biết.

Chúng là những đường nét vòng xoáy, giao cắt, lặp lại, như thể do một đứa trẻ điên loạn vẽ nên, và kỳ lạ là.

càng nhìn lâu, Ren càng thấy quen.

Cảm giác mơ hồ như đã từng thấy những biểu tượng này, trong giấc mơ, hay trong những lần chạm tay vào Broken Oath.

Không, không phải giấc mơ.

Là ký ức.

Một thứ gì đó sâu hơn ký ức thông thường.

Như thể những hình vẽ này đang chạm vào cội rễ linh hồn.

Ren lùi lại một chút, cảm giác choáng váng thoáng qua.

“Đây là cái gì vậy?

Ren lặp lại, lần này giọng cậu không còn nghi ngờ nữa mà là một yêu cầu thẳng thừng, như thể nếu không có câu trả lời.

cậu sẽ không thể rời mắt khỏi bức tường ấy.

Copper khẽ nghiêng đầu.

Ánh sáng mờ nhạt của ma thuật tỏa ra từ những rãnh trên vách đá phản chiếu trong đôi mắt hắn, làm chúng ánh lên sắc thép lạnh lẽo.

Hắn khẽ thì thầm, như sợ đánh thức điều gì đó đang ngủ say trong từng vết khắc:

“Là lịch sử.

hoặc là thứ từng được gọi bằng cái tên đó.

Một nhịp lặng.

“Là nguồn gốc của thế giới này.

Cũng có thể chỉ là những lời đồn, những truyền thuyết vô nghĩa được khắc lên đá bởi kẻ điên.

” hắn nói chậm rãi, giọng như tan vào bóng tối

“Hoặc.

là phần sự thật mà ngay cả Kayaba Akihiko cũng không thể chạm đến.

Ren cau mày.

Tay cậu bất giác khẽ siết lại.

Thứ đang vẽ trên vách tường.

không thể gọi là

"tranh"

càng không thể gọi là chữ viết.

Đó là một chuỗi những hình xoáy, những vết cắt, những đường nét đứt đoạn như thể bị ai đó cố tình làm gián đoạn.

Nhưng rồi, cậu nhận ra một hình ảnh cụ thể.

Nó nằm ở trung tâm.

Một vòng xoáy khổng lồ, đen đặc, sâu thẳm, tưởng chừng không có đáy.

Thứ đó.

khiến bụng cậu quặn lại dữ dội.

Không phải vì đói, mà vì sợ.

Một nỗi sợ không tên, như thể bản năng đang la hét trong cậu:

đừng nhìn nữa.

Ren vội quay đầu, ánh mắt lướt sang bức vẽ bên cạnh.

Nhưng thứ hiện ra còn kỳ lạ hơn.

Từ vòng xoáy hư không ấy.

có bốn vệt sáng mảnh tách ra, như những vết rạn, mỗi vệt mang một hình thù riêng biệt, mỗi vệt.

là một thực thể, một

"mảnh"

“Thứ đó là gì.

Ren lẩm bẩm.

Copper lại bước tới gần hơn, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi hình khắc.

Rồi hắn nói, chậm và trầm:

“Khi chưa có gì tồn tại.

chỉ có hư vô.

Một thực thể tuyệt đối.

Không ánh sáng.

Không bóng tối.

Không sự sống.

Không cái chết.

Hắn giơ tay, chỉ vào vòng xoáy trung tâm.

“Nhưng rồi, vì lý do không ai biết, thứ đó.

bắt đầu vỡ.

Tay hắn di chuyển, lần lượt chỉ vào bốn vệt rạn.

“Bốn phần tách ra khỏi Cái Không.

Mỗi phần mang một đặc tính, một khởi nguyên, một… ý chí riêng biệt.

Ren lặng người.

Một thoáng, cậu tưởng mình nghe thấy tiếng gì đó, giọng nói không phát ra từ miệng, mà vang lên trong đầu, như tiếng vọng của quá khứ.

hay tương lai.

“Và từ bốn phần ấy.

thế giới này bắt đầu.

Một khoảng lặng ngắn.

nhưng tưởng như vĩnh hằng.

Tiếng tim đập của Ren vang lên trong đầu như tiếng trống trận.

Mỗi nhịp một dồn dập, một lạc lõng giữa không gian đặc quánh đến nghẹt thở.

Tại sao mình chưa từng biết đến những thứ này?

Nếu đây là lịch sử của thế giới này… thì vì sao lại bị giấu đi?

Ai đã khắc nó lên tường?

Ai cho phép?

Và tại sao lại là nơi này, tầng sâu của một hầm ngục chết chóc?

Những câu hỏi tuôn ra như thác lũ, mỗi dòng suy nghĩ va đập, xoáy tròn, như muốn phá vỡ lý trí của cậu.

Cậu nhớ tới Kayaba.

Tên thiên tài, kẻ điên, người đã tạo ra trò chơi này và giam giữ họ trong một địa ngục ảo.

Nhưng nếu như Copper nói đúng… nếu như ngay cả Kayaba cũng chỉ là một quân cờ.

thì ai là người sắp đặt bàn cờ?

Ren đưa tay chạm vào bức tường.

Những hình vẽ khắc sâu, lạnh buốt như đá mộ.

Nhưng dưới ngón tay cậu… hình như có gì đó rung lên.

Một cảm giác sống.

Như thể những hình ảnh này không chỉ là ký ức, mà là bản thể, đang nhìn lại cậu.

“Mỗi mảnh mang một ý chí.

” Ren thì thầm lặp lại lời Copper.

“Vậy.

liệu một trong số chúng còn tồn tại đến bây giờ không?

Copper không trả lời ngay.

Hắn vẫn im lặng, như thể đang lắng nghe thứ gì đó phía sau lớp đá.

Rồi hắn nói, rất khẽ:

“Có thể.

một trong số chúng chưa bao giờ rời đi.

Ren sững người.

Và rồi, trong bóng tối đằng sau vách đá.

cậu bỗng cảm thấy một thứ gì đó đang nhìn mình.

Không có mắt.

Không có hình hài.

Nhưng sự hiện diện ấy.

nặng như áp lực của đá đè lên lồng ngực, như tiếng thét bị chặn lại trong họng, như ký ức của một thế giới từng bị xé toạc.

Ren quay phắt đầu lại.

Không có gì.

Chỉ có những bức tường đá và tiếng thở khe khẽ của chính mình.

Nhưng cậu biết.

Một mảnh nào đó trong cậu vừa nhận ra sự tồn tại của điều gì đó lớn hơn cả thế gian này.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập