“Nhưng trước khi nói về điều đó… tôi nghĩ chúng ta nên rời khỏi nơi này trước.
Copper khẽ nghiêng đầu, ánh mắt hướng về phía sau lưng họ.
Ren lập tức xoay người lại.
và rồi cậu nhìn thấy chúng.
Trong bóng tối đặc quánh của hành lang, những chấm sáng nhỏ li ti bỗng xuất hiện.
Một… rồi hai… rồi mười.
Hai mươi.
Bốn mươi.
Những con mắt.
Chúng sáng rực lên trong bóng đêm như những ngọn đèn ma trơi, lạnh lẽo, không hề chớp.
Lạch cạch… lạch cạch…
Âm thanh kim loại va vào đá vang lên khắp không gian.
Những bóng hình dần hiện ra, bước ra từ cái bóng của chính bóng tối, như thể chúng chưa từng có hình dạng rõ ràng trước đó.
Bộ xương.
Không phải loại quái vật thông thường.
Chúng được kết lại từ những mảnh xương vỡ vụn, những đầu lâu với lưỡi gươm cắm xuyên qua hốc mắt, những cánh tay không nối với cơ thể nhưng vẫn lơ lửng cầm vũ khí.
“Chúng… không thuộc tầng này.
” Ren khẽ lùi lại một bước.
Copper gật đầu, giọng nói vẫn giữ vẻ bình thản đến kỳ quặc:
“Tôi biết.
Đây là sự kiện không nằm trong hệ thống chính.
“Có vẻ như.
chúng phản ứng lại khi chúng ta kích hoạt mảnh vỡ thứ tư.
Ren nghiến răng.
Đôi mắt cậu đảo nhanh, định hình số lượng và khoảng cách.
Bốn mươi, có thể hơn.
Không có đường vòng.
Chỉ còn đường rút lui phía sau.
“Không có thời gian để giải thích nữa.
Chạy.
Copper đã nói xong, và xoay người lao đi.
Ren không do dự.
Cậu cắn răng, rút kiếm ra, chạy sát theo sau hắn.
Ngay sau lưng họ, tiếng lạch cạch bỗng chuyển thành rào rào như mưa đá đổ ập xuống, lũ xương khô bắt đầu lao tới như một cơn thủy triều ma quái.
Chúng không gào thét, không rít gào.
Chỉ có chuyển động, nhanh đến rợn người, bất chấp hình hài gãy đổ, bất chấp mọi logic chuyển động thông thường.
Chúng lao tới, âm thầm và dai dẳng như bóng tối đang bò lan.
Cơn lũ trắng, vô danh, vô diện, dâng trào trên con đường hẹp như máu trào ra từ vết cắt.
Hai cái bóng, mỏng manh và nhỏ bé, đang rạch ngang bóng đêm với từng bước chạy điên cuồng, dốc sạch tất cả những gì còn lại.
Khúc ngoặt.
Ngã rẽ.
Hành lang chật chội với trần thấp dần như muốn đè xuống.
Nhưng lũ quái vật vẫn bám theo, mỗi lần ngoái đầu lại.
chúng lại đông thêm.
Như thể bóng tối cũng đang sinh sản.
Mặt đất bắt đầu rung lên, một thứ chấn động khẽ, nhưng liên tục, nhịp nhàng, như tiếng trống báo hiệu cho một điều gì đó lớn hơn đang tới gần.
Không gian dường như không còn ổn định nữa.
Mỗi bước chân chạm xuống, Ren có cảm giác như đang chạy trên rìa một điều gì đó sắp sụp đổ.
Không phải thế giới.
Mà là giới hạn của những kẻ không may.
Trốn tránh.
nó chưa bao giờ là một phương pháp tốt.
Và bây giờ, sự thật đã nghiền nát ảo tưởng ấy bằng một ví dụ tàn khốc đến nghẹt thở.
Ngay trước mắt họ, trong làn không khí lạnh lẽo đặc quánh, một ánh sáng lặng lẽ bùng lên.
Lạnh.
Nhạt.
Xanh tái.
Không thể nhầm lẫn với bất kỳ thứ gì khác.
Hiệu ứng triệu hồi.
Từng đốm sáng kết lại, xoay xoắn như bụi tro bị kéo ngược về tâm điểm.
Và rồi, từ giữa bóng tối, chúng bước ra.
thêm một đàn cốt binh, lớp sau lớp, hình hài méo mó của cái chết đội lốt sự im lặng, chặn kín con đường phía trước.
Một vòng vây.
Một cơn ác mộng có hình thù.
Ren khựng lại.
Dù cơ thể vẫn còn chuyển động theo quán tính, ánh mắt cậu đã đóng băng.
Không còn lối thoát.
Không còn khoảng trống.
Chạy mãi rồi cũng chỉ để nhận ra mình đã chạy thẳng vào miệng của một chiếc bẫy khổng lồ.
Không còn đường lui.
Ren siết chặt chuôi kiếm đến trắng bệch đốt ngón tay.
Rồi xông thẳng về phía trước.
Tiếng kim loại va chạm rít lên giữa lòng đá lạnh.
Một nhát chém, Ren nhắm vào khớp nối đầu gối của con cốt binh gần nhất, và như dự đoán, nó sụp xuống, bộ xương vỡ toang như gỗ mục.
Nhưng cậu chưa kịp thở, thì ba con khác đã tràn tới thay chỗ.
Không hề có chiến thuật.
Chỉ là một trận chiến hoang dại, giết hoặc bị giết.
Ánh thép của kiếm kỹ lóe lên liên tục trong bóng tối.
Ren di chuyển như một cơn gió, từng nhát chém đều chính xác, lạnh lùng.
Nhưng chúng không dừng lại.
Hạ một con, hai con khác lại thế chỗ.
Một cánh tay xương rơi xuống, lập tức một lưỡi kiếm gỉ chém xéo qua vai áo cậu, trượt ngang da thịt.
Copper ở phía bên kia, chuyển động như lửa xoáy, từng đòn đánh tàn bạo đến mức có vẻ như hắn không còn giữ lại chút sức lực nào.
Cánh tay hắn vung lên, rồi năm cái đầu lâu vỡ nát cùng một lúc, văng tung tóe dưới ánh sáng hệ thống.
Mỗi lần hắn thở là một lần khói trắng phả ra giữa bóng đêm lạnh lẽo, nhưng đôi mắt kia không hề lùi bước.
Máu đỏ không rơi.
Chỉ có những tia sáng pixel đỏ vỡ ra, văng lên như mưa bụi.
Nhưng dù đã hạ hàng chục, chúng vẫn đông hơn, tràn tới từ cả phía trước lẫn hành lang phía sau.
Ren lùi lại một bước, rồi hai bước, sống lưng áp sát vào bức tường đá lạnh toát.
Cậu đang bị nuốt chửng.
Thanh kiếm trong tay rung lên vì áp lực.
Cảm nhận phổi của mình nhói lên sau từng lần hít thở, thể lực tụt nhanh chóng, từng đòn đánh giờ đây trở nên nặng nề hơn, chậm chạp hơn.
Một con cốt binh nhảy bổ vào, Ren gồng lên chém chéo, nhưng đã chậm một nhịp.
Cây rìu rỉ sét chém một đường ngang vai.
-132
“Ren!
” Copper quát, ném một lọ hồi máu về phía cậu, nhưng bị gạt bật bởi một cái đầu lâu bay ngang.
Ren nghiến răng, ép bản thân đứng vững.
Không phải bây giờ.
Không phải như thế này.
Dù có gục ngã.
cũng phải gục khi thanh kiếm vẫn còn trong tay.
Cậu bật người, rít gió, tiếp tục vung kiếm dù chơ thể đã không cho phép, một nhát chém chéo từ dưới lên, xé đôi một con cốt binh, đồng thời kéo theo một luồng sáng như xé rách không gian.
Nhưng ngay sau đó.
mười cái bóng nữa đổ xuống từ trần hầm.
Không còn đường.
Không còn thời gian.
Không còn cơ hội.
Chỉ có hai người.
và một biển xác sống đang lấn tới, không cảm xúc, không dừng lại, không tha thứ.
Tuyệt vọng bao trùm như bóng tối đang nuốt chửng từng tia hy vọng cuối cùng.
Máu trong người như đông lại.
Từng hơi thở gấp gáp trở nên rát bỏng, như thể chính phổi của Ren cũng đang cháy lên vì sợ hãi và kiệt sức.
Chỉ cần đứng ở tại chỗ một vài giây nữa thôi, mội vài giây ngắn ngủi đủ cho cả hai bị nhấn chìm hoàn toàn trong cơn lũ trắng xóa đang trào lên như địa ngục vỡ bờ.
Cánh tay cậu đã tê rần, gần như không còn cảm giác cầm kiếm.
Mỗi bước chân như giẫm trên đá lạnh, dội ngược lên lồng ngực đang đập loạn nhịp.
Và tệ hơn cả là, những bộ xương bị chém nát không biến mất.
Chúng vẫn bò, vẫn lết, vẫn trườn trên đống đồng loại đổ nát.
Một vài con bám lên người Ren, kéo lê bằng những khớp xương vỡ vụn, móng vuốt gõ lạch cạch lên giáp của cậu, cố níu lấy cậu như tử thần lặng lẽ.
…như thể mọi thứ đã sụp đổ từ chính gốc rễ của thế giới này.
Cậu lùi một bước, rồi lao lên, thanh kiếm xoay tròn trong tay như một ánh chớp lạnh.
Những đòn đánh loạng choạng, khẩn trương, nhưng vẫn còn đủ lực để đẩy lùi đám xác sống đang níu kéo.
Phía trước, Copper gào lên, giọng khàn đặc vì chạy và chiến đấu, “Phía trước.
có một.
Hắn chưa kịp dứt lời thì một tiếng ầm rền vang.
Mảng trần phía sau họ sụp xuống, chặn lối vừa chạy qua, cuốn theo bụi mù và vài bộ xương dẫn đầu.
Nhưng chỉ vài giây sau, những cái đầu lâu lại trồi lên từ đống đổ nát như mọc ra từ lòng đất, bất tử.
Ren liếc nhìn.
“Không thể đánh mãi được.
Copper thở gấp.
Nhưng ánh mắt hắn đã trở lại bình tĩnh lạnh lùng.
“Phía trước có một căn phòng với của vòm tròn, nếu đến được đó, ta có thể khóa cửa.
Ren hỏi:
“Và nếu không?
Không có câu trả lời.
Nắm chặt thanh kiếm trên tay, với cảm giác mất lực truyền tới não bộ, ánh thép lạnh lóe lên trong bóng tối như một dấu hiệu cuối cùng của niềm tin.
Và Ren hiểu, đây là ván cược sinh tử.
Ngay lập tức, cả hai kích hoạt kiếm kỹ mạnh nhất của mình, ánh sáng xanh lam và xanh lục đan xen, một cơn lốc của thép đánh bay đám quái vật chắn phía trước.
Cơ thể rã rời vì mất sức, như thể vừa bị hút đi linh hồn.
Nhưng
Không còn thời gian để chần chừ.
Cả hai cùng nghiến chặt răng, và lao về phía trước.
Tiếng bước chân vang rền như tiếng trống trận, hòa lẫn tiếng gào rú của hàng chục bộ xương đang đuổi sát phía sau.
Họ phá vỡ vòng vây, chém xuyên qua những khớp xương đang dựng thành rào chắn trước mặt.
Ren lướt tới, từng nhát kiếm xé toạc bầu không khí nặng nề.
Copper chém gọn gàng, từng đòn là một lời tuyên bố:
chúng ta vẫn sống.
Hành lang rung lên.
Dưới bước chân họ, con đường đã bắt đầu nứt nẻ, và ánh sáng suy nhất từ những ngọn đuốc hai bên dần biến mất.
Chỉ còn bóng tối, và tiếng rít rợn người của lũ xác sống.
Và rồi.
họ nhìn thấy nó.
như một con thuyền đánh cả nhỏ lênh đênh trên biển giữa đêm đen.
Một huy vọng sống sót dành cho những trẻ trôi dạt trên đại dương sâu thẳm.
Một cánh cửa bằng kim loại đen đứng trơ trọi giữa lòng hành lang, như thể mọc ra từ vực thẳm sâu nhất của hầm ngục.
Từ những đường rãnh ma thuật khắc trên bề mặt, ánh sáng đỏ như máu nhịp đập như mạch sống.
Ren lao tới đầu tiên, vai va mạnh vào cánh cửa như muốn mở nó ra chỉ bằng ý chí.
Phía sau, Copper áp tay lên trung tâm vòng tròn ma pháp, lập tức, những đường rãnh trên bề mặt cánh cửa sáng bừng lên như mạng lưới thần kinh sống.
Ánh sáng đỏ rực rùng rùng chuyển động, quằn quại như rắn bò, đập nhịp theo từng nhịp tim dồn dập của hai người.
[Xác thực điều kiện:
Giao hội giữa Bốn Mảnh Vỡ và Kỹ năng mở khóa.
“Tôi có kỹ năng cạy khóa.
” Copper hét lên rồi bắt đầu sử dụng kỹ năng.
[Điều kiện thỏa mãn.
[Mở khóa:
12 giây.
“Cậu phải cầm chân chúng.
12 giây thôi!
” Copper hét lớn, giọng hắn át cả tiếng bước chân lạch cạch đang dồn về từ mọi hướng.
Ren không đáp.
Cậu đã quay người lại, thanh kiếm kéo theo vệt sáng mờ trong bóng tối, giương cao như một cột mốc cuối cùng của sự sống.
Phía trước cậu là một biển xương cốt trắng xóa, xác sống tràn tới như cơn thủy triều không thể ngăn cản.
Những hốc mắt rỗng tuếch bốc lên ánh sáng xanh chết chóc.
Tiếng va đập kim loại, tiếng xương va vào tường đá, tiếng gào không phát ra từ cổ họng, mọi thứ dồn thành một bản giao hưởng nghẹt thở của diệt vong.
Ren rút vội một bình HP, nốc lấy trong lúc mắt vẫn dán chặt vào đám quái.
Nhưng chưa kịp uống cạn, chúng đã ập đến.
Rầm
Một bộ xương gầm gừ nhảy xổ tới, Ren hạ thấp người, thanh kiếm chém ngang xuyên qua hai khớp vai, phần đầu lâu lăn lóc như một viên đá va vào tường.
9 giây.
Một con khác lao đến từ phía bên phải, lưỡi rìu gãy trong tay vung về phía cổ cậu.
Ren nghiến răng, đỡ bằng sống kiếm, bật lùi rồi đâm ngược vào giữa lồng ngực nó.
Đòn không trí mạng, nhưng đủ để đẩy lùi.
Phía sau, Copper quay đầu, hét:
“8 GIÂY!
Ren không trả lời.
Không thể trả lời.
Một cơn lốc xương thịt ập tới, ép cậu lùi từng bước như bị nhấn chìm.
Tay cậu tê rần, máu trong người chưa kịp hồi lại đã bị rút ra bởi hàng chục vết xước nhỏ lẫn lớn.
6 giây.
Ren gào lên, xoay kiếm, kích hoạt kiếm kỹ.
Một đường kiếm đỏ rực vạch hình bán nguyệt, quét ngang lũ xác sống như lưỡi liềm tử thần, thổi bay ba, bốn con trong một nhát.
Nhưng những kẻ còn lại vẫn tiếp tục lao đến, không biết đau, không biết lùi.
4 giây.
“Chúng đông quá!
” Copper gầm lên, mắt hắn vẫn khóa vào vòng tròn đang quay chậm dần trên cánh cửa.
Ren không nói, chỉ đứng trơ trọi giữa hành lang, bóng lưng gầy nhưng không gục.
Cậu đỡ đòn, phản công, lùi lại, rồi lại lao lên, mỗi chuyển động đều nhuốm máu, nhưng vẫn vững vàng.
2 giây.
Một con quái trườn sát đất, chực bám lấy chân Ren, rồi chiếc đầu lâu trống rỗng mở to như không có giới hạn, cắn thẳng vào ống chân của Ren.
-70
Ren nghiến chặt răng, đá bay cái đầu về phía cơn lũ xương xẩu đang nhấn chìm con đường.
Nhưng như vậy còn chưa đủ, chúng vẫn tiếp tục tiến lên, ban đầu Ren cố đẩy chúng ra thật xa, giờ đây việc duy nhất cậu có thể làm đó là ngăn cản chúng, không để cho những mảnh xương đâm sâu vào, khi cơ thể đã vượt quá giới hạn chịu đựng.
Mắt Ren mờ đi trước cơn lũ trắng, đôi bàn tay cần kiếm bỏng rát sau chiếc găng da, đôi chân run rẩy nhưng vẫn cố vịn vào mép tường để đứng.
Sát thương cậu nhận vào chưa đủ để kết liễu.
nhưng cơn đau là thật, cơn đâu xé toang mọi cảm xúc còn sót lại trong tâm trí.
Adrenaline không còn đủ để khiến cậu duy trì việc chiến đấu.
Hp:
230/700
166/700
HP:
83/700
34/ 700
1 giây.
“XONG RỒI!
Cánh cửa phát sáng.
và mở ra.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập