Chương 251: Hắn Vẫn Là Hắn, Hay Không?

[Bạn đã tiêu diệt Ếch Cống – Cấp độ 3]

[Bạn nhận được Cor và điểm kinh nghiệm]

[Bạn đã tiêu diệt.

[Bạn nhận được Thịt chân ếch – vật phẩm thường]

Những dòng thông báo lần lượt hiện lên trước mắt, nhanh đến mức Ren chẳng buồn liếc kỹ nữa.

Cậu rút kiếm ra khỏi xác một con quái vật vừa ngã xuống, thịt nhầy nhụa, da nhớp nháp, và máu thì rỉ ra thành dòng pixel đỏ.

Mùi tanh lợ xộc lên trong không khí, hòa vào thứ ẩm mốc cổ xưa của hầm ngục.

Cả nhóm vừa dọn xong một đợt hỗn loạn.

Một đàn Ếch Cống gào rít như điên, lao ra khỏi hành lang hẹp phía trước như một dòng lũ xám xịt.

Có ít nhất mười con, và chúng không hề có chiến lược, chỉ cắm đầu tấn công bất chấp mọi thứ trước mặt.

Với Ren, lũ này giờ chẳng còn là mối nguy gì nữa.

Chỉ cần một nhát kiếm cắt ngang bụng, đúng ngay điểm yếu nơi cơ bắp chưa phát triển của chúng, là chúng sẽ ngã gục.

Không cần tung kỹ năng, không cần né tránh quá nhiều.

Đòn đánh gọn gàng, đơn giản, như thể cậu đang dọn dẹp hơn là chiến đấu.

Lượng HP mất đi trong trận vừa rồi gần như không đáng kể, chỉ vài vết xước.

Nhưng điều khiến Ren cảm thấy khó chịu lại là thứ khác:

hiệu ứng tê liệt.

Một vài cú liếm bất ngờ từ những chiếc lưỡi dài của lũ ếch khiến cậu hơi chững lại trong di chuyển.

May thay, sự chênh lệch cấp độ giữa cậu và quái vật khiến hiệu ứng ấy chỉ kéo dài vài giây.

Không đủ nguy hiểm.

Nhưng đủ để khiến cậu bực mình.

Ren khẽ thở ra, đưa thanh kiếm trở lại vị trí nghỉ, quan sát những xác quái vật đang từ từ biến mất trong làn sáng vỡ vụn.

Cậu cảm thấy.

tự tin.

Và.

có lẽ, cả một chút vui vẻ.

Vui vì mình đã vượt qua được thứ từng khiến mình hoảng sợ.

Vui vì giờ đây cậu có thể tiến về phía trước mà không còn bị kéo lại bởi nỗi sợ vô hình của lần đầu xuống hầm ngục.

Nhưng đồng thời.

cũng có chút gì đó hụt hẫng.

Lũ quái vật này từng là cơn ác mộng trong quá khứ của cậu.

Vậy mà giờ đây, chúng chỉ là những cái bao kinh nghiệm sống biết đi.

Những gì từng khiến cậu suýt mất mạng, giờ chỉ mang lại vài ba điểm kinh nghiệm lẻ tẻ và mấy miếng thịt chẳng ai thèm mua.

[EXP hiện tại:

922/1800]

Còn khoảng gần 1, 000 kinh nghiệm nữa để chạm tới level 10.

Một con số không quá xa.

Nhưng với tốc độ này… Ren biết mình sẽ phải tiêu diệt hàng chục con như thế nữa.

Và cậu bắt đầu thấy chán nản.

Không phải vì mệt.

Mà vì cậu đang dậm chân tại chỗ.

Vì cảm giác.

dù có giết thêm bao nhiêu con quái vật nữa thì thế giới này cũng chẳng thay đổi.

‘Mình bị điên rồi à…?

Thế giới này làm sao có thể thay đổi chỉ bằng những suy nghĩ ngu ngốc và mộng tưởng của một kẻ chẳng là gì.

Ren phì cười.

Một tiếng cười khô khốc, nhỏ và vụn vỡ như thể chính cậu cũng đang cười nhạo bản thân.

Cậu lắc đầu, cố phủi đi mớ suy nghĩ vẩn vơ đang níu lấy tâm trí.

Rồi đôi mắt cậu chuyển hướng.

Ánh nhìn lạnh và sắc như dao, hướng về phía nhóm của Copper.

Họ không mạnh.

Không phải theo tiêu chuẩn của những người chơi tuyến đầu mà Ren từng sát cánh.

Nhưng điều đáng ngạc nhiên là.

họ phối hợp rất tốt.

Nhịp nhàng, cẩn trọng và đầy tin tưởng.

Và trung tâm của cả nhóm ấy.

là hắn.

Copper

Hắn đang chỉ huy một cách bình thản, không hề cao giọng, không quát tháo.

Mỗi chỉ dẫn được đưa ra đúng lúc, rõ ràng, và mọi người đều nghe theo mà không một chút do dự.

Hắn.

có vẻ đã khác trước.

Cái khí chất lạnh lùng và kiêu ngạo ngày xưa ẩn sâu trong đôi mắt, nhất là khi còn đứng cùng đám đàn em của Tarek, giờ đây dường như đã mờ nhạt đi nhiều.

Không còn cái kiểu chỉ đạo bằng thái độ áp đặt, mà là sự tin tưởng được xây dựng qua hành động.

Ren nheo mắt quan sát kỹ hơn.

Những đường kiếm của Copper vẫn linh hoạt như cũ, gọn gàng, tiết chế đến từng centimet.

Thanh kiếm vẽ một đường bán nguyệt mảnh như tơ, và không khí rít lên khe khẽ trước khi máu ảo đỏ vỡ tung thành dải pixel.

Một, hai, rồi ba con Ếch Cống bị chém gục trong cùng một đòn.

Không có kỹ năng nào được kích hoạt.

Chỉ là kiếm thuật thuần túy, nhưng Ren phải thừa nhận… hắn ta rất thuần thục.

‘Mình không thể đoán được sức mạnh hiện tại của hắn.

’ Ren suy nghĩ, mắt không rời khỏi từng chuyển động nhỏ nhất của Copper.

Dựa vào cách hắn di chuyển, cách hắn giữ vị trí an toàn cho những người chơi yếu hơn, cách hắn xử lý những con quái nhỏ lẻ mà không cần đến sự hỗ trợ, có vẻ trông.

không giống một người chơi cấp thấp.

‘Còn những người đi cùng.

’ Ren liếc mắt qua các thành viên còn lại.

Họ di chuyển có phần vụng về, vài người còn khá lúng túng khi đối phó với lũ quái nhảy ra từ các ngách nhỏ.

‘Chắc chỉ tầm level 5 đến 7.

Cậu thầm đánh giá.

Không có ai đặc biệt nổi bật, nhưng nhóm này rõ ràng đang được dẫn dắt đúng cách.

Có lẽ.

đó chính là lý do vì sao họ vẫn giữ được sự hăng hái và tin tưởng nơi Copper.

Cảm nhận được ánh nhìn như kim châm sau lưng, Copper hơi quay đầu lại.

Gặp đúng lúc Ren đang lặng lẽ quan sát.

Một chút ngạc nhiên thoáng qua trong ánh mắt hắn, rồi nhanh chóng bị thay thế bằng nụ cười nhẹ, kèm theo một cái gật đầu hời hợt, bình thản đến mức khiến người ta không đoán được trong đầu hắn đang nghĩ gì.

Hắn quay đi, tiếp tục chỉ dẫn cho nhóm của mình như chưa có gì xảy ra.

Ren khựng lại một nhịp.

Có thể là vì ánh mắt cậu quá lộ liễu, hoặc cũng có thể.

là do bản thân cậu đã quen với việc đứng ngoài lề đến mức quên mất cảm giác bị người khác chú ý là thế nào.

Ở khoảng sân trũng giữa những nhánh hành lang, vài người chơi ngồi bệt xuống sàn đá ẩm lạnh, thở phào sau trận chiến vừa rồi.

Những dòng thông báo thăng cấp hiện lên lập lòe trong không gian, ai nấy đều tranh thủ mở bảng trạng thái để phân phối điểm thuộc tính.

Có người cười khẽ khi thấy mình vừa nhặt được một món trang bị hiếm, nhưng niềm vui ấy cũng chỉ kéo dài chừng một hơi thở.

Sau phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, cả đoàn tiếp tục tiến bước.

Copper vẫn là người dẫn đầu, còn Ren lặng lẽ giữ vị trí chốt sau.

Không ai nói gì, chỉ có tiếng bước chân dội nhẹ lên tường đá, kéo theo sự tĩnh lặng rợn người.

Trên đường đi, họ chạm mặt một vài nhóm người chơi khác.

Những người ấy trông có vẻ mệt mỏi, vài người còn bị thương nhẹ, đang rút lui khỏi hầm ngục.

Có gì đó đã xảy ra, nhưng chẳng ai hỏi.

Hai bên chỉ giữ một khoảng cách lịch sự, khẽ gật đầu như một kiểu chào xã giao.

rồi lặng lẽ lướt qua nhau.

“Nhìn kìa, một chiếc rương báu!

” một người chơi bất ngờ thốt lên.

Ánh sáng từ ngọn đèn phép thuật phản chiếu lên chiếc rương gỗ cũ nằm khuất sau một góc tường.

Nó trông cũ kỹ, phủ bụi, nằm bất động như thể bị lãng quên từ lâu.

Và cũng chính vì thế, nó trở nên.

quá hoàn hảo để là thật.

Vài người bắt đầu rì rầm.

Đây là chiếc rương đầu tiên họ nhìn thấy kể từ khi bước vào hầm ngục.

Những rương trước đó đều đã bị ai đó mở từ trước.

Một người chơi hăm hở bước nhanh tới, định mở nắp.

Nhưng ngay lập tức, một cánh tay vươn ra, chặn thẳng trước mặt anh ta.

Copper

Hắn không nói gì ngay.

Chỉ nhìn vào người kia, rồi ánh mắt liếc qua chiếc rương.

Ánh mắt ấy không có sự phấn khích, mà là.

nghi ngờ.

“Chúng ta nên bỏ qua thứ này.

” Hắn nói, giọng điềm tĩnh đến lạnh lẽo.

Vài người chơi nhíu mày.

Một số bối rối, số khác thì rõ ràng có phần thất vọng.

Copper không để ý.

Hắn chỉ đảo mắt quanh, rồi hướng ánh nhìn về cả nhóm.

“Tôi hiểu.

Ai cũng muốn may mắn nghiêng về phía mình.

Đứng trước một chiếc rương như thế này, ngay cả người cẩn trọng nhất cũng sẽ dao động.

Nhưng.

hãy nghĩ kỹ đi.

Hắn dừng lại một chút, như đang cân nhắc từng từ.

Rồi tiếp tục.

“Đây có lẽ không phải là lần đầu tiên ai đó phát hiện ra chiếc rương này.

Rất nhiều nhóm đã đi qua khu vực này trước chúng ta.

Nhưng không ai động vào nó.

“Chẳng lẽ.

không một ai phát hiện ra nó?

Trong một đội ngũ hoàn chỉnh luôn có ít nhất một người sở hữu kỹ năng hỗ trợ.

Hai kỹ năng cơ bản nhất mà mọi người đều có thể học trong vài ngày đầu tiên là Tìm kiếm và Ẩn thân.

Giọng hắn trầm xuống, chậm rãi như đang rót từng giọt vào lòng người nghe.

“Kỹ năng dạng bổ trợ như Tìm kiếm sẽ tăng cường hiệu quả theo số lần sử dụng.

Người có kỹ năng này dễ dàng phát hiện các bẫy, vật phẩm ẩn, hoặc.

những chiếc rương ‘không nên tồn tại’ như thế này.

Hắn quay lại nhìn chiếc rương, rồi lạnh lùng kết luận:

“Thứ này.

quá lộ liễu, lại nằm ở một góc dễ bị phục kích.

Nó chưa từng bị động đến, nghĩa là tất cả những người chơi trước chúng ta, kể cả những người có kinh nghiệm đều đã chọn cách bỏ qua nó.

Cần gì thêm lý do nữa?

Không ai đáp lời.

Ánh mắt từng người bắt đầu chuyển dần từ nghi hoặc sang dè chừng.

Ren đứng phía sau cùng, không nói một lời.

Nhưng sâu trong lòng, cậu cảm thấy lạnh sống lưng.

Không phải vì chiếc rương.

Mà vì… những lời cảnh báo hợp lý và thận trọng kia, chính là phong cách của hắn.

Ngày xưa.

cũng chính cái giọng nói đó, cái ánh mắt đó, cái sự điềm tĩnh lạnh lùng ấy.

đã từng dẫn rất nhiều người vào chỗ chết.

Cả nhóm lại tiếp tục lên đường.

Lối đi dần trở nên bằng phẳng hơn, trống trải đến mức đáng ngờ.

Không có âm thanh của bước chân rượt đuổi, không có tiếng gào gầm hay những cặp mắt vàng khè lóe lên trong bóng tối.

Chỉ có thi thoảng, một vài con ếch cống lẻ loi trườn ra từ một khe đá, rồi bị hạ gục chỉ trong một nhịp thở, nhẹ đến mức không ai thèm bật ra một lời cảnh báo.

Ren bước chậm phía sau, mắt đảo quanh.

Cậu bắt đầu hiểu lý do.

Phần lớn tầng đầu tiên của hầm ngục này, giờ đây chẳng còn gì để gọi là nguy hiểm.

Nó đã bị

"cày nát"

không thương tiếc bởi hàng trăm, nếu không muốn nói là hàng ngàn người chơi từng qua lại nơi này suốt gần hai tuần qua.

Có người thậm chí đã vẽ lại bản đồ chi tiết, đánh dấu từng vị trí spawn quái, từng hòm báu nguy hiểm, từng đường cụt và cả những ngõ tắt dẫn đến tầng sâu hơn.

Và họ… bán những mảnh giấy ấy ngoài chợ, như thể bán một bí kíp mà ai cũng có thể sao chép chỉ cần có đủ tiền.

Dù là vậy, vẫn còn nhiều nhóm người chơi ở lại nơi này mà chưa mạo hiểm tiến xuống tầng dưới.

Có thể là họ đang chờ sự trở lại của những con mini boss sẽ respawn sau vài ngày, những con quái đủ mạnh để thử thách nhưng không đến mức liều mạng.

Nhưng lý do lớn hơn, rõ ràng hơn, luôn là một thứ:

nỗi sợ.

Sự cẩn thận không phải là biểu hiện của yếu đuối, mà là bài học đắt giá sau khi chứng kiến quá nhiều kẻ bước xuống dưới kia rồi không bao giờ trở lại.

Ren biết điều đó quá rõ.

Cậu từng là một trong số họ.

Những bước chân kéo dài trên nền đá lạnh lẽo, nhóm người nối đuôi nhau trong im lặng.

Không ai buông ra lời trêu đùa hay phấn khích như lúc mới xuất phát.

Có thể vì fatigue sau trận chiến nhỏ, hoặc có thể.

là cái cảm giác ớn lạnh đang dần len lỏi vào tâm trí họ.

Thứ không khí đặc trưng của những tầng sâu hơn, nơi ánh sáng phép thuật dường như cũng bị bóp nghẹt bởi bóng tối dày đặc.

Ren ngẩng đầu nhìn bóng lưng Copper.

‘Ngươi sẽ dẫn họ đi đến đâu lần này?

Cậu không hỏi thành lời, chỉ để lại câu nói đó lặng thinh trong đầu, giữa nhịp tim đang đập chậm lại, đều đặn.

như bước chân tiến dần đến một ngã rẽ chưa ai đoán được.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập