Ngày 12 tháng 12 năm 2022.
Tầng 1.
Thị trấn Khởi đầu.
Gần hai tuần đã trôi qua kể từ khoảnh khắc định mệnh khi con trùm tầng một bị đánh bại.
Tin tức lan truyền khắp nơi với tốc độ như thể gió cuốn qua từng ngóc ngách, thấm vào từng bức tường, từng cuộc trò chuyện thì thầm trong các ngõ hẻm.
Chiến thắng ấy, như một ngọn đuốc giữa bóng tối, đã thắp lên hy vọng cho hàng trăm người chơi còn đang loay hoay trong tuyệt vọng.
Trước làn sóng lạc quan bất ngờ dâng lên, những nhóm tiên phong bắt đầu hình thành, ban đầu là vài cái tên, sau đó là từng đội, rồi hàng chục nhóm nối tiếp nhau mọc lên như nấm sau mưa.
Chưa đầy một tuần sau đó, tin tức về việc tầng hai cũng đã được giải phóng lan rộng như một cơn bão, càng khiến lòng tin vào khả năng sống sót, vào khả năng chinh phục.
càng trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.
“Nhiều người đã rời khỏi nơi này hơn tôi tưởng đấy.
Trong một góc quán rượu yên ắng, ánh đèn vàng mờ chiếu xuống mặt bàn xước gỗ, vài người chơi ngồi quây quần với nhau.
Giọng họ trầm thấp, pha lẫn hoài nghi và tiếc nuối.
“Tôi nghe nói, là nhờ hai cuộc chinh phạt thành công ấy.
Ai ai cũng tin rằng chúng ta thực sự có cơ hội.
“Phải đấy.
Giờ nơi này chỉ còn lại mấy đứa nhóc, với vài người như chúng ta.
mắc kẹt giữa lý tưởng và hiện thực.
Lúc đầu, tôi chỉ định đến đây để trải nghiệm một điều gì đó khác.
Câu nói cuối cùng như rơi vào khoảng không.
Không khí lặng đi trong chốc lát, như thể ai đó vừa nhắc đến một giấc mơ đã chết.
Mỗi người chợt chìm vào những suy nghĩ riêng, ánh mắt họ đượm chút gì đó xa xăm.
Rồi một người khác lên tiếng, cố kéo mọi thứ trở lại mặt đất.
“Mấy cậu đọc báo sáng nay chưa?
“Có.
Nghe nói nhóm tiên phong đang chuẩn bị tiến công con trùm tầng ba rồi đấy.
“Nhanh thật.
Giống như mọi thứ đang tăng tốc, bỏ rơi những kẻ không kịp bước theo.
“Phải, nhưng điều tôi nghe nhiều nhất lại không phải chuyện đó.
” Một người chơi nâng cốc lên, uống cạn thứ chất lỏng còn sót lại ở đáy, một động tác chậm rãi như để kéo dài sự chú ý.
Ánh mắt anh ta quét qua những gương mặt quen thuộc đang ngồi cùng bàn, nửa như đùa giỡn, nửa như mớm ra một bí mật:
“Mấy cậu biết tôi đang nói về ai rồi mà.
tia chớp Asuna.
Vèo vài cái rồi boom!
con trùm khổng lồ tầng hai ăn ngay choáng, mở ra cơ hội vàng cho cả đội.
“Ừ, tôi cũng nghe về chuyện đó.
” Một người khác chen vào, nhún vai với nụ cười bí hiểm.
“Nhưng trên hết.
ai mà không ngưỡng mộ vẻ đẹp ấy, dù chỉ qua lời đồn.
Cả nhóm bật cười nhỏ, nhưng không ai phủ nhận.
Không khí thoáng nhẹ hơn, như một làn gió mát giữa cơn oi bức.
Rồi bỗng một người chơi khác, trẻ hơn và có vẻ trầm lặng nãy giờ, lên tiếng.
Giọng anh ta không lớn nhưng đủ để dập tắt mọi tiếng cười.
“Không ai nhắc tới.
chuyện đó à?
Câu hỏi ấy như rơi vào khoảng trống.
Một người khác khẽ nghiêng đầu, như thể đã hiểu.
“Ý cậu là.
Không cần phải nói ra hết.
Vài ánh mắt chạm nhau, gương mặt dần trở nên nghiêm nghị.
Từng câu đùa cợt tan biến như khói mỏng.
“Phải, ” người kia gật đầu, mắt không rời khỏi mặt bàn gỗ, “chuyện tên thợ rèn.
và nhóm tiên phong.
Cái gọi là trò ‘lừa đảo’.
Không khí trong quán rượu bỗng trở nên nặng nề.
Những tiếng thì thầm rì rầm ở bàn khác cũng ngừng lại, như thể ai đó vừa kéo một tấm màn đen xuống phủ lên cuộc trò chuyện.
Một cơn nghi ngờ lặng lẽ, nhưng không thể ngăn được, đang bắt đầu len vào trong tim mỗi người.
“Tôi nghe nói, ” một giọng nói cất lên, phá tan sự im lặng đè nặng như sương mù trong căn phòng, “bọn chúng đã dùng mánh khóe để cướp đoạt trang bị từ chính những người chơi tiên phong…”
Mọi ánh mắt lập tức quay về phía người vừa nói.
Không cần lớn tiếng, câu nói đó tựa như lưỡi dao lặng lẽ cắt qua mặt hồ yên ả.
“Phải, ” một người khác gật đầu, giọng trầm hẳn đi, “bọn họ đã lợi dụng một chức năng mà rất ít người trong chúng ta từng để ý tới.
tính năng thu hồi vật phẩm trong hệ thống.
Anh ta đặt chiếc cốc gỗ xuống bàn, đôi mắt nheo lại như đang nhìn về một quá khứ không mấy vui vẻ.
“Nó nằm sâu trong mục tùy chỉnh của kho đồ, gần như bị chôn vùi giữa hàng tá lệnh phụ.
Khi một món trang bị bị đánh rơi hoặc chúng ta đã ném nó đi, hệ thống cho người sở hữu ba tiếng đồng hồ để thu hồi lại.
Nếu quá thời hạn đó, vật phẩm sẽ biến mất hoàn toàn khỏi quyền sở hữu…”
Một khoảng lặng lại buông xuống, nặng nề hơn, rõ ràng hơn.
“…trừ khi nó bị cướp, ” giọng anh ta hạ thấp, nhưng từng chữ như đóng đinh xuống mặt bàn, “khi đó, vật phẩm sẽ thuộc về kẻ sử dụng kỹ năng cướp đoạt.
khả năng thu hồi trang bị sẽ vô hiệu hóa.
Một người hít vào khe khẽ, như thể vừa nhận ra điều gì.
“Và.
chúng đã lợi dụng điều đó sao?
Giọng một người chơi vang lên trong gian quán rượu vắng khách, khàn khàn như thể nghẹn trong cổ họng, giữa tiếng lách cách của những chiếc cốc đặt xuống bàn gỗ thô.
Ngoài cửa sổ, gió lạnh bắt đầu thổi, báo hiệu mùa đông đang tới gần, nhưng cơn lạnh thực sự đang thấm vào tim họ là thứ khác.
“Phải…” Một người chơi lớn tuổi hơn, tay nắm chặt cán cốc gỗ còn dở nửa, gật đầu chậm rãi.
Giọng anh ta không mang theo tức giận, chỉ có một nỗi chán ghét thấm đẫm từng chữ.
“Tôi đã tận mắt chứng kiến.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh ta.
Người đó không vội, chỉ đặt cốc xuống rồi thở ra.
“Một trong số chúng là thợ rèn.
Không phải loại xoàng đâu.
Hắn từng là chỗ dựa của hàng chục người chơi.
Mỗi thanh kiếm được hắn rèn ra đều mang hy vọng, giống như ngọn đèn nhỏ lập lòe trong đường hầm tối.
Anh ta nhếch mép, không phải cười.
“Chúng ta ngây thơ quá.
Ai mà ngờ được, ánh sáng ấy lại dùng để làm mờ mắt ta.
“Chờ đã, ” một người chơi chen vào, “ý anh là.
trong lúc cường hóa.
“Phải, ” người kể không đợi đối phương nói hết.
“Trong khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên, lúc tất cả chúng ta tập trung vào hiệu ứng ánh sáng.
hắn nhanh tay hoán đổi món trang bị cường hóa bằng một bản sao gần như y hệt.
Cùng cấp, cùng chỉ số, nhưng là đồ rẻ tiền.
Bản gốc?
Đã bị nhét vào kho của hắn từ trước.
“Nhưng mà.
” một người trẻ hơn cau mày, “khi nhận lại, chẳng phải người chơi sẽ phát hiện ra à?
Người chơi đó chỉ cười nhạt.
“Đó là phần hay ho nhất.
Cậu nhớ quy tắc cường hóa không?
Mỗi trang bị đều có mức cường hóa an toàn riêng, đa phần là +3 đối với trang bị của những tầng hiện tại.
Sau +3, mỗi lần tăng đều mang rủi ro.
Hắn giả vờ thất bại ở lần +4 hoặc +5.
Tạo ra một vụ ‘ trang bị vỡ vụn’ ngay trước mắt nạn nhân.
Người kia nhìn thấy trang bị của mình ‘nổ tung’ thất vọng, buông xuôi và rời đi.
Anh ta rót thêm một ít rượu nhạt từ vò gốm, đôi tay vẫn còn run.
“Sau đó thì sao?
một người khác hỏi nhỏ.
“Hắn đợi.
Chỉ cần hơn ba tiếng.
sẽ không ai nghỉ tới khả năng này và không dùng hệ thống thu hồi, khi hệ thống thu hồi hết hiệu lực.
Và như thế, trang bị gốc trở thành vật vô chủ, chúng chỉ chần nhặt lên vào nhét nó vào kho đồ vậy là.
thứ đó hoàn toàn thuộc về chúng.
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm lên cả bàn.
Tiếng gió rít ngoài khe cửa như kéo dài sự im lặng thêm vài nhịp thở.
“Hình phạt nào đã được đưa ra cho chúng.
khi bị phát hiện?
Câu hỏi vang lên như một hòn đá ném xuống mặt hồ yên ả, khuấy động những làn sóng ngờ vực trong tâm trí từng người.
Có kẻ nuốt nước bọt.
Có người chỉ im lặng, siết chặt tay quanh cốc rượu đã nguội.
“Có phải.
” một người lên tiếng, giọng nhỏ đến mức gần như là một tiếng thở, “.
họ đã làm điều gì đó.
tồi tệ hơn để trừng phạt?
Một thoáng im lặng bao trùm, trước khi người chơi kể chuyện từ tốn lắc đầu, đôi mắt ánh lên vẻ mệt mỏi.
“Không.
chúng ta không được phép giết người.
” Anh ta nhấn mạnh từng từ như để nhắc nhở, hoặc tự nhắc mình.
“Nếu chúng ta giết họ, tức là chấp nhận để luật rừng thay thế luật người.
Một lần khoan nhượng sẽ kéo theo hàng trăm kẻ bắt chước.
Anh ngừng lại, uống cạn phần rượu còn lại như thể để rửa trôi điều sắp nói tiếp.
“Nhưng kẻ lừa đảo… vẫn được tha mạng.
Không phải vì xứng đáng, mà là vì… một người đã chọn gánh lấy toàn bộ hậu quả.
“Người chỉ huy?
Phải
Giọng anh ta trầm xuống.
“Anh ta hoàn toàn không biết gì về hành vi của thành viên mình.
Khi biết được, anh ta không nói lời nào, chỉ bước ra giữa quảng trường, và giơ kiếm lên trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả.
Không khí trong quán rượu như đông cứng lại.
“Anh ta tự đâm kiếm vào người mình?
“Ừ.
” Người kể gật đầu chậm rãi.
“Một nhát thẳng vào bụng.
Đó không phải là vết thương chí mạng, nhưng là một đòn đánh vào danh dự.
Máu văng khắp nền đá.
Không ai lên tiếng.
Không ai ngăn cản.
Anh ta chắp hai tay lại trên bàn, ánh mắt nhìn vào khoảng không.
“Hành động đó.
không khiến kẻ phạm tội được tha thứ.
Nhưng nó khiến chúng tôi dừng tay.
Và có lẽ.
” Anh ta ngập ngừng, “.
cũng khiến một vài người tin rằng lòng tin không hoàn toàn chết trong thế giới này.
Một người chơi trẻ tuổi khẽ hỏi:
“Thế.
trang bị thì sao?
Những người bị lừa có được bồi thường gì không?
Có
Giọng kể đều đều tiếp tục.
“Toàn bộ những món bị hoán đổi đều phải trả lại.
Chúng bị ép phải đền bù cả phần tổn thất, tôi nghe nói số tiền lên tới hơn một trăm nghìn cor.
Tất cả gold mà nhóm thợ rèn kia tích góp trong suốt nhiều tuần.
bay sạch chỉ sau một buổi chiều.
Một người khác lẩm bẩm:
“Nhưng.
thế là đủ ư?
Một nhát đâm, một khoản tiền, rồi mọi chuyện chìm xuồng?
Người kể lặng người.
Mãi sau mới trả lời, khẽ:
“Tôi không biết.
“Nhưng kể từ hôm đó.
chẳng ai còn đến rèn vũ khí ở xưởng của họ nữa.
Ngọn đèn dầu trên trần lắc lư, ánh sáng đổ xuống những chiếc cốc trống rỗng.
Trong khoảnh khắc ấy, chẳng ai nói thêm một lời nào.
Nhưng trong tâm trí họ, hình ảnh người chỉ huy đâm kiếm vào chính mình, giữa quảng trường, trước ánh mắt của tất cả, sẽ còn đọng lại rất lâu.
“Thôi được rồi các cậu, ” người chơi dẫn đầu bật dậy, vươn vai một cái mệt mỏi, giọng pha chút kiêu hãnh.
“Hôm nay mọi người đã rất vất vả cày quốc rồi.
Chỉ thêm vài level nữa thôi là tôi sẽ có thể dẫn cả nhóm lên tầng thứ hai.
Hãy nghỉ ngơi đi, mai chúng ta lại tiếp tục.
Những tiếng cười khẽ, tiếng ghế kéo lạch cạch, tiếng vỗ vai nhau đầy hy vọng vang lên.
Trong chốc lát, nhóm người chơi rời khỏi quán rượu vắng vẻ, để lại không gian chìm vào sự tĩnh lặng.
Họ không hề hay biết.
từ đầu đến cuối, vẫn có một người ngồi trong góc khuất nhất của quán, chiếc áo choàng xám phủ kín đầu, gần như hòa lẫn vào bóng tối của những bức tường ẩm thấp.
Ren
Cậu không nhìn theo họ.
Đôi mắt cậu chỉ chăm chú dán vào chiếc cốc gỗ trước mặt, trống rỗng, như tâm trí đang trôi đi đâu đó xa vời.
Tay cậu xoay nhẹ phần đế cốc theo vòng tròn, nghe âm thanh nhè nhẹ vang lên giữa khoảng lặng hiếm hoi.
Một cái thở dài lặng lẽ thoát ra khỏi môi.
Những gì cậu nghe được tối nay… vẫn đang xoáy trong đầu, như một cái gai âm ỉ.
Những người khác, đã làm được nhiều điều.
trong khi cậu vẫn chỉ đang dậm chân tại chỗ như một kẻ thất bại.
Cậu bắt đầu suy nghĩ về nhiều điều.
Ren nhắm mắt lại trong chốc lát.
Phải chăng… đây chính là kết quả của một xã hội không lối thoát?
Một thế giới nơi tất cả bị nhốt chung trong một cái lồng sắt khổng lồ, ai cũng tuyệt vọng mà chẳng ai dám thừa nhận?
Leng keng.
Tiếng chuông gió nơi cửa vang lên, kéo Ren trở lại thực tại.
Cậu mở mắt, vô thức đặt cốc xuống bàn, đầu hơi quay lại.
Rồi lập tức đông cứng.
Giọng nói đó… cái giọng mượt mà nhưng khiến người ta rùng mình tận sống lưng, vang lên với vẻ đùa cợt pha chút bí hiểm.
“Tôi biết.
một con đường bí mật dẫn xuống hầm ngục bên dưới nơi này.
Giọng nói ấy vang lên ngay sau tiếng chuông cửa quen thuộc, kéo dài như một vết rạn trong không khí yên lặng của quán rượu đã gần đóng cửa.
Một bóng người bước qua ngưỡng cửa, chậm rãi như thể hắn có dư thời gian để tận hưởng từng ánh nhìn sững sờ đổ dồn về phía mình.
Ánh đèn vàng lắc lư trên cao đổ xuống, nhấn nhá vào mái tóc nâu rối nhẹ, khuôn mặt và dáng vẻ như bước ra từ truyện cổ tích với nụ cười tự tin, gợi cảm giác hắn vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài.
hay một cuộc đời khác.
Nụ cười nửa miệng quen thuộc hiện rõ dưới ánh sáng ấy.
Không nghiêng về thiện chí, cũng chẳng hoàn toàn mang ác ý, chỉ đơn giản là thứ nụ cười khiến người ta chẳng biết nên rút kiếm ra hay vờ như chưa nhìn thấy.
Ren khựng người.
Một giây ngỡ ngàng ngắn ngủi trôi qua như sương.
Rồi ánh mắt cậu chuyển dần, từ bối rối sang phòng thủ, từ ngạc nhiên sang sự đề phòng rõ rệt.
Một kẻ mà cậu không bao giờ muốn gặp lại.
Không phải vì hắn quá nguy hiểm.
Mà vì hắn quá khó đoán.
Không phải vì hắn mạnh.
Mà vì hắn chẳng cần mạnh để khiến người khác tự đẩy mình vào rắc rối.
Cái giọng nói ấy, nhẹ như gió, nhưng đủ sức gợi dậy cả một chuỗi ký ức về những sự kiện từng được gọi là tai nạn.
rồi được dán nhãn
"chỉ là hiểu lầm"
Ren siết chặt tay quanh thành cốc, nhưng không quay đi.
Chỉ lặng lẽ nhìn, như đang xác nhận một thứ mình biết chắc không thể sai được.
Một kẻ chẳng cần ra tay.
Hắn chỉ cần nói một nửa, rồi để phần còn lại được hoàn thiện bởi lòng tham và sự cả tin của người khác.
Một con cáo đội lốt lãng tử.
Một kẻ luôn đứng bên lề chiến trường nhưng lại kiếm được nhiều hơn tất cả những kẻ đã đổ máu.
Trông hắn vẫn vậy.
Vẫn dáng đi ung dung như chẳng ai trên đời này có thể đụng đến mình.
Vẫn ánh mắt giễu cợt lướt qua mọi người như thể tất cả đều là con cờ trong một ván cờ đã định sẵn.
Copper
Cái tên trượt qua trong tâm trí Ren như một lưỡi dao cùn cào qua da thịt.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập