Một đòn vung kiếm lóe lên trong chớp nhoáng .
Con quái vật không buông tha, nó lập tức bổ thanh Nodachi xuống lần nữa, thẳng vào hai người đang còn choáng váng, bất lực trước đòn phản công.
Soạt
Một ánh chớp lóe lên giữa màn nguy hiểm.
KENG
Âm thanh kim loại va chạm dữ dội dội khắp sảnh đá, chiếc lưỡi hái khổng lồ của ai đó đã kịp chắn ngang đòn tử.
Lưỡi hái rung bần bật, mặt đất dưới chân vỡ rạn bởi áp lực tàn khốc.
Asuna mở mắt, sững sờ.
Trước mặt cô, Mito đang gồng người, cả hai tay nắm chặt cán lưỡi hái như thể có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào.
Sát khí từ con boss tràn qua vai cô ấy, nhưng ánh mắt vẫn không hề chao đảo.
“Asuna.
lùi lại đi.
” Mito nghiến răng, không rời mắt khỏi lưỡi kiếm tử thần đang kề sát má.
Asuna lặng người.
Cô thầm thì một cái tên, “…Mito…”
Cả Kirito và Asuna nhanh chóng đứng dậy.
Hơi thở gấp gáp, cơ thể ê ẩm, nhưng… không ai lùi lại dù chỉ một bước.
Con boss vẫn đang gầm lên, thanh Nodachi kéo thành một vòng máu dữ tợn giữa không khí, sẵn sàng vung xuống bất cứ lúc nào.
Asuna siết chặt hai bàn tay trống rỗng.
Thanh kiếm của cô đã vỡ tan… nhưng đôi chân vẫn bước lên phía trước.
Một bước.
Rồi thêm một bước nữa.
Không vũ khí.
Không sợ hãi.
Ngay lúc đó.
“Bắt lấy!
” tiếng Mito vang lên như sét giữa trời đông.
Từ phía sau, Mito xoay người và ném về phía Asuna một thanh rapier, chuôi kiếm phản chiếu ánh sáng trắng bạc, lấp lánh giữa đống hỗn loạn.
Asuna đưa tay đón lấy theo bản năng, lòng bàn tay khẽ tê rần khi chuôi kiếm vừa chạm vào da.
Nó vừa vặn, quen thuộc… nhưng không phải thanh kiếm cũ của cô.
Mito nhẹ nhàng nói, gần như thì thầm, “…Xin lỗi vì đã không thể đưa nó cho cậu sớm hơn.
Asuna không trả lời ngay, nhưng chỉ cần một cái gật đầu và ánh mắt lấp lánh nơi khóe mắt… là quá đủ.
Bên cạnh cô, Kirito đã sẵn sàng, thanh kiếm của cậu ta tỏa ánh xanh nhạt, run lên như cảm nhận được thời khắc quyết định.
Ren cũng đã tới.
Từ phía xa, bóng cậu lao thẳng vào chiến trường như một mũi tên lạc khỏi dây cung, không một chút do dự.
Cát bụi đá vụn bắn tung lên theo từng bước chân, ánh sáng kỹ năng lóe lên theo từng nhát chém.
Giờ đây, bốn người, Ren, Kirito, Asuna, Mito, đứng kề vai nhau, như thể họ sinh ra là để chiến đấu bên nhau trong khoảnh khắc này.
Bốn đường vũ khí chém xé không khí, va chạm vào thanh Nodachi khổng lồ, đánh chặn từng đòn tấn công chết người, xoay vòng giữa những lần ra đòn và né tránh như một điệu vũ chết chóc giữa máu và ánh sáng.
Xung quanh họ, những người chơi khác gần như quên cả việc phải chiến đấu, chỉ đứng đó, trân trối nhìn vào bốn cái bóng đang quét ngang chiến trường.
Trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, trận chiến cuối cùng bắt đầu.
Ren đáp đất, đầu kiếm cắm nhẹ xuống nền, tạo thành một rãnh nông đầy bụi đá.
Không cần nói lời nào, cậu lướt qua Kirito, ánh mắt hai người chạm nhau chỉ trong một tích tắc, rồi lại tách ra, mỗi người chọn một hướng để tấn công.
Con boss gầm lên.
Âm thanh của nó không còn là tiếng gào phẫn nộ, mà là thứ vọng vang trầm đục, như tiếng chuông tử thần báo hiệu hồi kết.
Thanh Nodachi quét ngang, tạo nên một vòng cung đỏ máu.
Mito trượt người sang trái, lưỡi hái chém chếch lên, đỡ lấy phần đầu mũi kiếm và đẩy đường chém chệch hướng.
Kirito lao tới từ bên phải, với Sword Skill ba đòn liên tiếp kích hoạt, vệt sáng xanh lam rạch ngang phần hông con quái vật.
Nhưng đòn đánh chỉ khiến nó khựng lại nửa nhịp, vẫn chưa đủ.
Ngay khi đòn phản công của boss chuẩn bị tung ra, Asuna từ dưới trồi lên như một bóng ma, thanh Rapier mới trong tay lóe sáng, đâm liên tục như mưa châm vào khe giáp dưới cánh tay của nó.
“Đây!
” cô hét, như một tín hiệu.
Ren bật người, trượt qua sườn phải của boss, mũi kiếm kéo thành một đường từ đầu gối lên tận thắt lưng, một đòn cắt nghiêng tàn bạo.
Boss lùi lại nửa bước, vết thương sâu đến mức vỡ cả hiệu ứng aura kinh khủng trên cơ thể, từng khối pixel đỏ bay ra từ thân thể to lớn ấy.
Cơ hội!
Mito bật lên cao, lưỡi hái xoay tròn trên đầu như cánh quạt tử thần, rồi bổ xuống ngay đỉnh đầu của con quái.
Một tiếng “KENG!
” sắc lẻm vang lên, nó chặn lại, nhưng đã bị ép xuống bằng toàn bộ trọng lực cú đánh.
Một khoảng hở xuất hiện!
Kirito lách người vào, xoay kiếm trong tay, gầm lên:
HAAAAAAAA
Thanh kiếm đâm thẳng vào giữa cổ.
Một vệt máu pixel phun ra như vòi rồng đỏ, con quái vật rú lên lần nữa, lần này, không còn là tiếng gầm giận dữ mà là tiếng thét xé toang cả không gian, đầy đau đớn và giãy giụa.
Nhưng nó chưa gục.
Cơ thể khổng lồ lùi lại từng bước, từng nhịp chân nện xuống khiến nền đá rung chuyển.
Tay trái nó nâng cao, kéo theo thanh Nodachi tỏa sáng đỏ rực, kỹ năng cuối cùng được kích hoạt.
Một vòng tròn đỏ mở rộng dưới chân nó, những ký hiệu lạ mắt phát sáng như đốm lửa ma, lan rộng tới nửa căn phòng.
“RÚT LẠI!
” ai đó hét lên giữa tiếng nổ.
Nhưng Ren không lùi.
Cậu trượt tới như một mũi tên sống, lưỡi kiếm kéo theo trên nền đá phát ra âm thanh sắc lẻm, tia lửa tóe lên từ ma sát.
Ngay khoảnh khắc boss chuẩn bị hạ kiếm, Ren nghiêng người, dùng toàn lực kéo ngang một đường.
Lưỡi kiếm rạch thẳng qua bên sườn còn lại.
Không gây sát thương, nhưng đủ làm nó gào thét, vung tay lệch khỏi hướng dự kiến.
Vòng tròn sát thương phát nổ.
Lệch hướng vỡ tan như một cơn sóng tử thần quét chệch sang bên phải, đủ để Asuna và Mito nhào ra khỏi vùng nguy hiểm.
Cả căn phòng chao đảo.
Một phần cột trụ phía xa vỡ vụn.
Boss khựng lại.
Ngay lúc đó, Kirito đã vào vị trí.
Cậu trượt sát mép lưng con quái, nắm chặt chuôi kiếm, rồi bật thẳng người lên cao, ánh mắt lặng như nước, nhưng bén như dao.
“Vertical Arc!
Thanh kiếm phát sáng rực rỡ trong màu lục lam thuần khiết, vẽ thành một vòng cung chéo từ bả vai trái xuống tận hông phải con boss, một đường cắt duy nhất, hoàn hảo, lạnh lùng như nhát chém của định mệnh.
Ngay khi mũi kiếm rời khỏi cơ thể quái vật, một tia sáng màu đỏ sẫm phụt ra như một sợi chỉ máu bị kéo đứt.
Boss khựng lại giữa không trung.
Ánh sáng trong mắt nó chớp lên một nhịp cuối cùng.
Rồi vỡ tan.
Toàn thân nổ tung trong cơn bão pixel đỏ, cuốn theo tiếng nổ như động đất, tất cả tan biến thành ánh sáng vụn rơi xuống, phủ lấy căn phòng như tuyết máu.
Bảng thông báo của hệ thống bỗng nhiên nhảy vọt lên trước mặt từng người như một tiếng chuông báo thức sắc lạnh, kéo tất cả ra khỏi cơn ác mộng chưa kịp tắt.
[Xin chúc mừng]
[Các bạn đã hạ gục thành công con trùm đầu tiên, Ill Fang The Kobold Lord]
Lời thông báo vang lên như tiếng hồi chuông vang vọng, gợi mở một ánh sáng hy vọng trong lòng tất cả người chơi đang thở dốc, mệt nhoài sau trận chiến cam go.
[Tất cả kinh nghiệm nhận được khi làm nhiệm vụ hoặc đánh quái ở tầng đầu tiên sẽ tăng 10%]
Niềm vui ùa về, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, dù vết thương còn rỉ máu, dù những giấc mơ tăm tối vẫn còn vương vấn trong tâm trí.
[Lối đi lên tầng 2 đã được mở khóa]
[Hầm ngục đã được mở khóa]
Một cánh cửa mới mở ra, không chỉ là lối đi, mà còn là lời thách thức, là khởi đầu cho hành trình tiếp theo đầy hiểm nguy và kỳ vọng.
Ren nhẹ nhàng nhấn nút đóng bảng thông báo, cảm giác tim mình vẫn còn đập mạnh sau trận chiến khốc liệt.
Lượng kinh nghiệm nhận được lớn đến mức đủ lấp đầy tới 70% thanh kinh nghiệm, và số tiền kiếm được thì… đủ cho cậu sống thoải mái vài tuần, dù không nhặt được vật phẩm quý giá nào.
Cậu thở dài nhẹ nhõm, cảm nhận sự mệt mỏi đang dần lắng xuống trong từng cơ bắp.
Ở bên cạnh, không khí khác hẳn, những người chơi khác không kìm được cảm xúc.
Họ ngồi bệt xuống nền đá lạnh, có người ôm chầm lấy nhau, tiếng cười, tiếng khóc hòa quyện vào nhau thành một bản giao hưởng của chiến thắng.
Nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má những khuôn mặt vốn đã trải qua biết bao khó khăn.
Ren nhìn họ, lòng chợt ấm áp.
Đây chính là khoảnh khắc mà mọi nỗ lực, mọi hy sinh đều được đền đáp.
Không chỉ là chiến thắng trước một con boss, mà còn là niềm tin, là sức mạnh của đoàn kết và ý chí không khuất phục.
Cậu nhẹ nhàng mỉm cười, một nụ cười không hiện rõ cảm xúc.
ngay lúc này cậu cảm thấy thật trống rỗng.
Khoảnh khắc hạnh phúc chợt vụt tắt như ánh sáng bị gió cuốn tắt trong đêm.
Mọi tiếng cười, nước mắt vui mừng đều ngưng lại trong không khí đặc quánh căng thẳng.
Giọng nói của Lind vang lên như một lưỡi dao cắt ngang trái tim những người đang tận hưởng chiến thắng:
"THẾ LÀ THẾ NÀO?
KHỐN NẠN.
"Anh ta bước tới trước, ánh mắt sắc lạnh và đầy giận dữ quét qua từng người.
"Chỉ huy của bọn tôi, người đáng lẽ cần tôn vinh, người mà chúng ta dồn hết hi vọng là Diavel.
tại sao lại là tên khốn đó chứ?"
Lind chỉ thẳng về phía Kirito, khuôn mặt anh ta méo mó như muốn ném cả sự khinh bỉ và oán hận vào người kia:
"Hắn.
chính hắn đã khiến Diavel phải chết.
"Những lời nói đó như quả bom nổ giữa chiến trường, làm im bặt mọi tiếng động, kéo theo là ánh mắt hoang mang, nghi hoặc và cả sự phẫn nộ đang chực chờ bùng phát.
Ren cảm nhận được không khí thay đổi đột ngột, từng giây phút hạnh phúc vừa qua bỗng trở nên mong manh và vô nghĩa.
Bầu không khí vốn đã ngột ngạt bỗng trở nên ngột ngạt hơn gấp bội.
Những lời chỉ trích đổ dồn vào Kirito như mưa đạn, khiến từng ánh mắt như đang thiêu đốt cậu ta từng chút một.
Giọng nói của họ sắc bén, đầy mưu mô và ghen tị:
“Giờ mới để ý, tại sao họ lại có thể né được hết mọi đòn tấn công của con boss chứ?
Sao lúc đầu không nói cho Diavel biết?
“Đúng đấy.
tại sao lại giấu diếm chứ?
“Phần thưởng của Last Hit.
cậu.
không muốn để Diavel chiếm đòn last hit nên mới để anh ta chết đúng không?
“Tôi nói đúng chứ.
quý ngài Beta tester?
“Sao mày không nói gì?
Mày thèm last hit đến mức để cho Diavel chết à?
“Mày không có gì muốn nói à?
Những lời này như những mũi tên độc, xoáy sâu vào lòng tự trọng và sự tôn nghiêm của Kirito.
Đám đông hình thành một vòng tròn cô lập, càng lúc càng siết chặt vòng vây chỉ trích.
Kirito đứng giữa tâm điểm, ánh mắt lặng im nhưng sâu sắc.
Cậu biết, nếu bây giờ không nói gì, những lời đồn đại và oán giận sẽ gieo rắc hận thù không thể hóa giải.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập