Chương 244: "Tôi Đã Hét Lên. Và Thế Giới Nghe Thấy."

“Tất cả đội B, ai còn đầy máu, ra đây ngay!

” Agil hét vang như một hồi trống giục quân.

Tiếng hét dội khắp căn phòng đá, lấn át cả tiếng gầm của con boss và tiếng kim loại va chạm phía xa.

Ren quay đầu lại.

Một vài người chơi phía sau giật mình, đứng chôn chân như chưa kịp hiểu chuyện gì.

Nét mặt họ lộ rõ vẻ do dự, bước tới, hay lui về?

Nhưng Ren chẳng có thời gian cho nỗi sợ của họ.

Cậu liếc nhìn rồi lướt qua ngay, như thể lựa chọn ai sống ai chết chỉ là chuyện chớp mắt.

Ánh mắt Ren lướt đến Kirito.

Cậu ta đang nằm nghiêng giữa nền đá nứt nẻ, gồng người trong vô vọng.

Hiệu ứng tê liệt khiến đôi tay run lên từng chặp, cơ bắp co giật nhẹ, như thể cơ thể đang phản kháng chính nó.

Dù ánh mắt vẫn sáng rực và đầy quyết tâm, cơ thể Kirito lại chẳng nhúc nhích nổi một phân.

Ren khẽ nghiến răng.

Không được chậm.

“Này, cầm lấy.

Cho cậu ta uống cái này ngay.

” Cậu rút ra một lọ HP từ kho đồ, ném về phía Asuna không kèm một lời giải thích.

Asuna lúng túng bắt lấy.

Cô gần như không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn lập tức phản ứng.

Không hỏi.

Không do dự.

Cô quay người, nhét kiếm vào bao, rồi lao về phía Kirito như một mũi tên xé gió.

Ren không nhìn theo.

Cậu đã lại xoay người về phía chiến tuyến.

Nhưng tiếng chân gấp gáp của Asuna, tiếng va chạm của giày lên mặt đá, vẫn vọng lại sau lưng cậu như một sự bảo chứng, ít nhất, có người còn chạy về phía đồng đội.

Kirito chỉ kịp mở mắt trước khi cô tới gần.

Không một lời cảnh báo, Asuna quỳ sụp xuống bên cạnh, giữ lấy đầu cậu ta và dúi thẳng lọ thuốc vào miệng.

Quán tính từ tốc độ chạy khiến gần nửa lọ thuốc tràn vào họng Kirito trong tích tắc.

Cậu ta giật nảy, sặc sụa, cố gắng vùng đầu ra sau như thể đang bị ép nuốt một thứ gì đó ghê tởm.

Miệng phát ra tiếng rên nghẹn lại, như bị ai bóp cổ giữa chừng.

Asuna hoảng hốt, vội rút lọ thuốc ra, nhưng Kirito đã kịp đẩy tay cô ra trước.

“Đừng.

đừng cố bao vây nó!

” Giọng cậu khản đặc, nhưng từng chữ đều bật ra như cú đập cuối cùng từ trái tim một người lính.

“Nó.

nó sắp dùng kỹ năng quét.

Không được đánh tay đôi!

Cứ thủ thôi.

thủ thôi!

Lời cảnh báo như mũi kim đâm xuyên qua lớp ồn ào hỗn loạn của trận chiến.

Một vài người chơi khựng lại, nhìn nhau.

Và rồi một giọng khác đáp lại từ tiền tuyến:

Ren siết chặt chuôi kiếm, mắt vẫn dán vào con quái vật trước mặt.

Từ bờ vai cậu, mồ hôi đã bắt đầu nhỏ xuống nền đá, từng giọt một.

“Chúng ta có đánh nữa không…?

Một câu hỏi bật ra, nhỏ thôi, nhưng như xé toạc bầu không khí đang đóng băng.

“Rút lui đi.

” Một giọng khác cất lên, mơ hồ, thiếu sức nặng, như thể chính người nói cũng không chắc điều mình vừa thốt ra là đúng.

“Nhưng.

nhưng họ vẫn đang chiến đấu mà?

Một người chơi khác lắp bắp, tay vẫn siết chặt chuôi vũ khí.

Đôi mắt đảo qua những bóng người phía trước, nơi trận chiến vẫn chưa dừng lại.

Sự giằng co giữa lý trí và bản năng khiến cả cơ thể gã run nhẹ.

Một vài người liếc nhìn nhau.

Ánh mắt chạm nhau trong một khoảnh khắc ngập ngừng.

Không ai dám bước tới.

Nhưng cũng chẳng ai đủ dũng khí để quay lưng hoàn toàn.

Chính lúc ấy, một giọng nói sắc lạnh vang lên, cắt đứt sự do dự đang lan rộng như nấm mốc.

“Ngu xuẩn.

” Lind bước lên nửa bước, nhíu mày, đôi mắt ánh lên sự khinh miệt khó giấu.

“Bọn chúng chỉ đang chờ cướp đòn kết liễu thôi.

Chúng ta không việc gì phải hợp tác với lũ ích kỷ như thế.

Không khí quanh nhóm như đông cứng lại trong tích tắc.

Lời của Lind không đơn thuần là phán xét, nó mang theo lửa.

Một thứ giận dữ dồn nén, chực bùng lên từ mối tư thù chưa tan.

“Đúng đấy.

” Một người phía sau thì thầm, như muốn có ai đó cho mình một cái cớ để thoát.

“Nếu họ thật sự muốn giúp, thì Diavel đã không phải chết rồi.

Lind không quay lại, nhưng bờ vai hơi rung lên.

Không rõ là tức giận hay kìm nén.

“Tôi cũng không muốn chết.

” Một giọng nói khác vang lên.

Nhẹ.

Yếu.

Nhưng thật.

Lời thú nhận ấy như một vết nứt nhỏ bắt đầu lan rộng.

Ai đó nuốt nước bọt.

Ai đó nhìn xuống mũi giày mình.

Và dù không ai lên tiếng nữa, những bước chân đã bắt đầu rút dần khỏi rìa chiến trường, như thủy triều lặng lẽ rút đi.

Không một mệnh lệnh rõ ràng nào được ban ra.

Chỉ có nỗi sợ mơ hồ đang âm ỉ dẫn lối.

Bóng tối dần lan rộng, không chỉ nuốt chửng ánh sáng yếu ớt trong căn phòng, mà còn bào mòn ý chí của từng người chơi.

Kể cả Ren, dù cậu vẫn còn đứng vững cùng Agil và vài người nữa ở tiền tuyến, cũng cảm thấy đôi tay bắt đầu tê rần, phản ứng chậm đi.

tới một lúc, không còn cảm giác đau.

Những nhát chém tung ra càng lúc càng nặng nề, không phải vì con boss mạnh hơn, mà vì lòng tin đang yếu dần.

Một cái gì đó đang rạn nứt.

Một thứ vô hình nhưng chết người.

Cậu có thể cảm nhận rõ ràng.

cả nhóm chinh phạt đang từ từ rơi vào trạng thái chờ sụp đổ.

Không ai nói ra, nhưng trong ánh mắt của những người xung quanh, kể cả những kẻ đang gồng mình đỡ đòn.

đã có thứ gì đó vừa tan biến.

Chính ngay khoảnh khắc ấy, một giọng nói đầy lực vang lên, xé tan tấm màn trì trệ phủ kín căn phòng:

“TẤT CẢ NGHE ĐÂY!

Tiếng hét dội vào vách đá, dội vào lòng người.

Mạnh mẽ.

Dứt khoát.

Mọi ánh mắt lập tức quay lại.

Chủ nhân của giọng nói ấy.

là Asuna.

Cô gái đứng giữa căn phòng, thân hình nhỏ bé nhưng ánh nhìn sắc như lưỡi kiếm.

Cô giật mạnh vạt áo choàng, kéo phăng nó ra.

Lớp vải rơi xuống nền, để lộ một khuôn mặt xinh đẹp cùng mái tóc nâu hung óng ánh, dài đến tận hông.

Khuôn mặt mà trước đó hầu như không ai để ý, nay trở thành tâm điểm của cả căn phòng, không chỉ vì vẻ đẹp, mà vì ánh quyết tâm không thể chối từ trong đôi mắt ấy.

“Bây giờ, tôi xin truyền đạt lại mệnh lệnh cuối cùng của hiệp sĩ Diavel.

” Giọng nói của cô không lớn, nhưng rõ ràng đến mức từng người một đều nghe thấy, như thể vang lên ngay trong lồng ngực họ.

“Asuna.

” ai đó thì thầm.

giọng nói nhỏ pha chút ngạc nhiên và mừng rỡ.

cũng như ân hận?

“Anh ấy đã nói.

đánh bại con boss đó.

” Cô ngừng lại một chút, để cho từng từ ngấm vào tâm trí mọi người.

Không một tiếng động.

Chỉ còn tiếng thở gấp, tiếng kim loại khẽ rung dưới chân, và nhịp tim của từng người chơi đang đập mạnh dần.

“Asuna.

cô ấy đang định làm gì vậy…?

Ren lẩm bẩm, hơi thở đứt quãng.

Nhưng cậu không thể chú ý vào cô, vì cọn boss vẫn tiếp tục tấn công.

“Và còn một điều nữa.

” Asuna rút thanh liễu kiếm ra khỏi vỏ, đường kiếm phản chiếu ánh sáng le lói từ ngọn đèn gần nhất.

Cô bước tới, rồi kề nhẹ lưỡi kiếm lên vai Kirito, người vẫn đang ngồi bất động trên mặt đất, mồ hôi đẫm trán, ánh mắt nhòe đi vì cơn tê liệt chưa dứt.

“Chỉ huy tiếp theo.

” cô nói, giọng chắc như thép.

“.

sẽ là người này.

Một làn sóng xôn xao nhỏ lướt qua đám đông, nhưng không ai dám phản đối.

Kirito ngước lên, đôi mắt mở to, kinh ngạc, và hoang mang.

Nhưng trong ánh nhìn ấy, lửa dần cháy trở lại.

Và rồi, chỉ trong thoáng chốc, bóng tối nơi căn phòng như bị đẩy lùi một chút.

Nhưng… như vậy vẫn chưa đủ.

Lời nói của Asuna như một mồi lửa.

nhưng ngọn lửa ấy vẫn còn quá nhỏ.

Nó len lỏi qua lớp tro tàn rệu rã, chỉ thắp lên được vài ánh than le lói.

Chưa đủ để thiêu đốt nỗi sợ.

Chưa đủ để thổi bùng ngọn lửa chiến đấu.

Ren nghiến răng, gồng người, tránh né một đòn chém ngang xé gió từ con boss.

Cậu ngã lăn xuống sàn đá, lưng đập mạnh vào nền cứng lạnh.

Một âm thanh nặng nề vang lên, đau buốt như xương bị bẻ gãy.

Cố nuốt cơn choáng, Ren hít vào một hơi thật sâu, lần đầu tiên sau cả chục phút quên thở.

Và rồi.

cậu hét lên, “TÔI CŨNG NGHE THẤY ĐIỀU ĐÓ!

Âm thanh vang vọng khắp phòng, rát cả cổ họng.

Nhưng không ai ngăn cậu.

“ĐÓ LÀ MỆNH LỆNH CUỐI CÙNG CỦA DIAVEL!

” Cậu khựng lại một nhịp để thở, đúng lúc con boss giơ cao thanh kiếm khổng lồ của nó, chực giáng xuống.

Ren lăn người tránh né, cát bụi đá bay mù mịt.

Nhưng cậu không dừng lại.

Cậu không nhớ nổi lần cuối cùng mình từng hét lớn như thế trước đám đông là khi nào.

có lẽ là chưa từng.

Nhưng cảm giác ấy.

thật mới lạ.

Như thể có gì đó vừa thoát ra khỏi ngực cậu.

Những tiêu cực, hoài nghi, cảm giác bị bỏ lại, như được ném phăng đi cùng tiếng hét.

Và thay vào đó.

là một thứ khác.

Một chút tự tin.

Một chút dũng khí.

Một chút gì đó mà cậu tưởng mình đã đánh mất.

“Hơn nữa.

” Một giọng khác cất lên, rõ ràng, vững vàng.

Là Kibou.

“Cậu ta biết rõ kỹ năng của con boss.

Nếu các bạn không tin vào bản thân mình, thì hãy tin vào Diavel.

Một khoảnh khắc yên lặng trôi qua.

“Anh cũng thấy vậy à?

Agil quay lại, nở một nụ cười nhẹ, bất ngờ, nhưng không thiếu quyết tâm.

“Đừng quay đầu, anh Agil.

” Một người chơi khác vừa nhắc vừa chém văng một cú tấn công đang lao tới.

“Họ nói đúng.

”Giọng một người khác vang lên.

“Đội A, tập hợp lại ngay!

“Đội C, đội D!

Còn cầm chân được đám Sentinal không?

“Cho tôi xin một lọ hồi máu.

khẩn cấp!

“Tôi còn một lọ màu đỏ, ai cần thì chạy tới!

Và rồi.

như một cơn bão.

Mọi thứ bùng lên.

Không còn do dự.

Không còn giẫm chân tại chỗ.

Không còn ánh mắt nhìn nhau mà không biết phải làm gì.

Tiếng thép chạm nhau vang vọng.

Những bóng người lại lao lên.

Những lời gọi nhau dồn dập, phối hợp bắt đầu hình thành giữa hỗn loạn.

Chiến trường tưởng chừng đã hóa đá.

nay chuyển mình sống lại.

Và lần này, không phải chỉ nhờ một mệnh lệnh.

Mà nhờ vào điều quan trọng hơn, một chút dũng khí, một chút tin tưởng.

và một đốm lửa đang dần hóa thành bầu trời rực cháy.

“Bây giờ.

” Asuna quay lại, giọng cô không còn là lời khích lệ nữa, mà là một lời thúc giục.

“…hãy đưa ra mệnh lệnh, thưa chỉ huy.

Cô cúi người, nắm lấy tay Kirito vẫn còn đang run lên vì dư chấn, rồi kéo cậu đứng dậy, dứt khoát, không chần chừ.

Tóc cô xõa xuống vai, ánh mắt ánh lên quyết tâm không lay chuyển.

Kirito nhìn Asuna, mắt mở lớn, có lẽ cậu vẫn chưa hoàn toàn tin vào những gì đang diễn ra.

Sự hỗn loạn, tiếng hô hào, tiếng kiếm va chạm… tất cả như bị bóp nghẹt lại trong một khoảnh khắc yên lặng chỉ thuộc về cậu.

“Tôi là chỉ huy à.

Cậu lẩm bẩm, gần như không nhận ra mình đã nói thành tiếng.

Cảm giác tê liệt vẫn chưa tan hết, chân cậu run rẩy.

Nhưng ấm áp nơi bàn tay cô vẫn còn đó.

Cậu nở một nụ cười, gượng gạo, méo mó, nhưng có thật.

“…Thật không ngờ là lại đến lượt tôi.

” Kirito hít vào, siết chặt thanh kiếm đang cầm trong tay.

Ánh mắt cậu đảo quanh, nhìn thấy Ren, nhìn thấy Agil, nhìn thấy những người chơi đang lần nữa lao vào vòng chiến, vì một niềm tin chưa hoàn toàn đặt tên được.

“Được rồi.

”Giọng Kirito rõ ràng hơn, lần này là của một người chỉ huy thực sự.

“Đội A tập trung áp lực vào bên trái.

Đội B chia ra hai nhánh, một cản kỹ năng quét, một đánh nghi binh.

Ai có kỹ năng rút lui nhanh, bám sát Sentinal, làm chúng tách khỏi boss!

Cậu quay sang Ren, khẽ gật đầu.

“Cậu tiếp tục làm điều cậu đang làm đi, giữ nhịp của trận chiến.

Và cuối cùng, cậu nhìn Asuna.

“Còn cô… tôi cần cô bên cạnh tôi.

Asuna khẽ gật đầu, không nói một lời thừa.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập