Khi họ ngẩng đầu lên, mặt sàn đá cẩm thạch vẫn còn rung nhẹ bởi dư chấn của đòn tấn công khủng khiếp, bụi mờ và tàn tích pixel đỏ vương vãi khắp nơi như những cánh hoa rơi sau một cơn bão.
Họ nhìn thấy Diavel, vẫn đứng đó trong khoảnh khắc ngắn ngủi như thể thời gian vừa ngừng trôi, với cơ thể đã bị chém đôi theo một đường xiên tàn nhẫn từ phần hông lên đến tận bờ vai, vết cắt sâu đến mức không còn gì giữ lại được hình hài nguyên vẹn của một con người.
Ánh sáng của đòn tấn công vừa rồi vẫn còn âm ỉ vẽ lên rìa vết thương như một vệt lửa đỏ, và máu ánh sáng, thứ dữ liệu sống động trong thế giới này, rỉ ra từng đợt, từng đợt, nhỏ xuống đất như những dòng ký ức đang chảy ngược về nơi chúng thuộc về.
Đôi mắt anh, mở to, sâu và tối như đáy vực.
đang nhìn thẳng về phía ba người họ, không còn mang vẻ cương nghị thường thấy, mà mang theo một thứ cảm xúc quá lớn để có thể gọi tên.
Đó không phải là đau đớn, không phải sợ hãi, cũng không hoàn toàn là tiếc nuối, mà là một ánh nhìn khẩn thiết đến tuyệt vọng, như thể anh đã thấy rõ tương lai nằm trong tay họ, như thể tất cả những gì anh không thể làm được.
giờ đây, bắt buộc phải được hoàn thành bởi những người còn sống.
Anh mở miệng, nhưng máu dữ liệu trào ra đầu tiên, hòa vào tiếng ồn chiến trường, gần như lấn át lời cuối cùng anh cố gắng truyền ra ngoài qua hơi thở yếu ớt đang vụn vỡ từng giây:
“Xin.
hãy.
hoàn thành.
Ba chữ đó.
rời rạc, run rẩy, như gió lướt qua rìa lưỡi kiếm, vừa là một mệnh lệnh, vừa là lời trăn trối, vừa là một hy vọng mỏng manh còn sót lại trong khoảnh khắc sinh tử.
Và rồi, ngay sau tiếng thở gấp gáp cuối cùng.
Cơ thể Diavel bắt đầu rạn vỡ.
Không có tiếng la, không có lời tiễn biệt nào nữa.
Từng mảnh cơ thể tan ra như những miếng thủy tinh vỡ vụn, lấp lánh trong ánh sáng đỏ ma mị, rơi rụng xuống nền đá trắng như tuyết, tạo thành một cơn mưa vụn ký ức, không để lại gì ngoài khoảng trống lặng người và cảm giác đau nhói nơi lồng ngực.
Một sinh mạng.
đã tắt.
Một ngọn lửa.
đã vĩnh viễn không thể cháy lại.
Một niềm tin, đã được gửi đi, không lời đảm bảo sẽ quay về.
Một khoảng lặng ngắn đến nghẹt thở, như thể cả chiến trường, cả thế giới, thậm chí cả không gian tồn tại giữa từng nhịp thở, đều đột ngột ngừng lại.
Những mảnh thủy tinh tan vỡ từ cơ thể Diavel, vẫn còn bay lơ lửng giữa không trung, bắt đầu phản chiếu từng gương mặt trên chiến trường, những ánh mắt mở to, những đôi môi khẽ run, những biểu cảm kinh ngạc, đau đớn, không thể tin nổi, như thể tất cả đang bị giam cầm trong một giây khắc vượt ngoài quy luật thời gian.
Từng mảnh vỡ bay qua gương mặt của Yuna, đôi mắt ngấn lệ vì sốc, môi cô mím chặt, chưa kịp thốt nên lời.
Lướt qua Nautilus, người đã siết chặt thanh kiếm đến trắng cả khớp tay, ánh mắt như thể không còn chấp nhận được hiện thực trước mắt.
Chiếu lên gương mặt Kirito, đầy ám ảnh và tức giận, hàm răng nghiến chặt, tay run rẩy vì không kịp ngăn lại điều mà cậu biết trước.
Asuna, vẫn đang quỳ dưới đất, nhìn những mảnh sáng bay qua như thể chúng là hồi ức sắp biến mất mãi mãi.
Và cuối cùng, là Ren, đứng giữa những làn bụi dữ liệu và ánh sáng vỡ vụn, với đôi mắt mở lớn như bị hút vào cơn ác mộng không lối thoát.
Gió từ đòn tấn công vừa qua vẫn còn thổi nhẹ, vạt áo choàng của cậu khẽ lay động, nhưng cơ thể cậu như đông cứng, toàn bộ giác quan như từ chối tin vào điều mà mắt mình vừa chứng kiến.
Tất cả như bị đóng băng trong thời gian, như một bức tranh bi thảm được chụp lại đúng vào khoảnh khắc mà hy vọng vừa tắt, một bức tranh mà mỗi người, từ giây phút này trở đi, sẽ phải mang theo trong ký ức của mình.
mãi mãi.
“Không.
sao chúng lại đông thế này!
một tiếng thét hoảng loạn vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng vừa mới chạm đến sau cái chết của Diavel.
Không chờ cho bất kỳ ai kịp hồi phục tinh thần, lũ Ruin Kobold Sentinal bất ngờ ập đến, như một cơn lũ đen sì tràn qua đường chân trời.
Từ phía hành lang tối phía sau, chúng tràn ra với số lượng gấp đôi, gấp ba ban đầu, tiếng gầm gừ kim loại vang vọng trong không gian khép kín.
“Chúng.
chúng lại xuất hiện nữa.
“Không thể nào.
không thể nào có chuyện như thế này được.
Lời nói nghẹn lại trong cổ họng khi cả đội hình chinh phạt bắt đầu rạn vỡ.
Những người chơi vẫn chưa kịp đứng dậy từ cơn choáng váng trước đòn tấn công tê liệt, giờ đây bị bao vây từ mọi phía.
Những bước di chuyển rối loạn, hoảng loạn, dẫm đạp lên nhau, như một tòa tháp LEGO bị quăng xuống đất, từng mảnh vỡ người và vũ khí văng tung tóe khắp nơi.
Ở trung tâm, những người vừa bị con boss đánh bay, vẫn còn nằm bất động, không thể làm gì ngoài việc nhìn thấy móng vuốt sắt và lưỡi kiếm của lũ Sentinal đang lao đến.
Không ai đủ thời gian hay sức lực để che chắn, không ai còn đứng đúng vị trí.
Một vài người đã hoảng sợ đến mức vứt bỏ vũ khí và bỏ chạy, chạy bừa giữa những khoảng trống chết chóc như thể cố thoát khỏi cơn ác mộng.
Nhưng càng chạy, họ càng kéo theo hỗn loạn, những bước chân giẫm đạp cuốn theo cả đồng đội chưa thể đứng dậy.
Nhưng không phải ai cũng bỏ chạy.
Vẫn có người đứng lại.
Vẫn có người siết chặt vũ khí, máu me đầy người, và gào lên giữa cơn điên loạn.
Họ biết mình không còn lùi được nữa.
Không phải vì chiến thắng.
Không phải vì vinh quang.
Mà chỉ đơn giản.
để ngăn thảm kịch tiếp theo xảy ra ngay trước mắt.
Trong đám đông vỡ vụn ấy, Ren siết chặt thanh kiếm, đôi mắt ánh lên sự tỉnh táo hiếm hoi giữa cơn cuồng loạn.
Không thể để mọi thứ kết thúc ở đây.
Không thể để mạng sống của Diavel.
chỉ là vô nghĩa.
"Chết tiệt… đúng như dự tính, số lượng bọn Sentinal tăng lên rõ rệt."
Kirito nghiến răng, ánh mắt đảo nhanh quanh chiến trường đang vỡ vụn từng mảnh như một bức tranh cháy dở.
Trước mắt cậu là những mảnh áo giáp văng tung tóe, những thanh kiếm gãy gập, máu ảo rơi thành từng dải pixel đỏ phủ khắp sàn đá, và những người chơi đang hoảng loạn rút lui, ngã xuống, hoặc đơn giản là đứng bất động vì sợ hãi.
“Mọi người.
bình tĩnh!
Xử lý như bình thường thôi!
Đội A!
Đội B!
Tanker đâu hết rồi!
Mau lại đây coi!
” Kirito gào lên, gần như bật cả hơi khỏi cổ họng, nhưng tiếng hét ấy.
như bị nuốt chửng giữa tiếng thép va chạm, tiếng rít của lũ Kobold, tiếng gào thét hỗn loạn của những người đang bỏ chạy.
Không có ai đáp lại.
Không một đội hình nào chịu tái lập.
Không một hàng chắn nào được dựng lên.
Chiến trường đã bị nuốt trọn bởi sự hỗn loạn.
Những người từng phối hợp nhịp nhàng giờ đây chỉ còn là những cái bóng rã rời, chạy trong vô định hoặc cố gắng chiến đấu trong tuyệt vọng.
Kirito quay đầu lại, ánh mắt như muốn xé toạc cơn hoảng loạn này bằng chính ý chí của mình.
Nhưng cậu biết, chỉ mình cậu không đủ.
Một người không thể kéo lại cả một đội quân đang sụp đổ.
"Không ai nghe.
thật sự không ai chịu tập hợp lại sao.
.."
Giữa tiếng thét vô thanh, Kirito siết chặt chuôi kiếm, bàn tay đã rớm máu do siết quá mạnh.
Nhưng cậu không dừng lại.
Không thể dừng lại.
Vì phía trước, là mạng sống của hàng chục người, và phía sau, là lời hứa chưa thể thực hiện.
Đứng chắn trước Asuna, Kirito nghiến răng, cặp mắt như đang đối diện với cả cơn bão.
“Này, nếu có cơ hội thì hãy chạy đi… thông báo cho những người khác rút lui càng nhanh càng tốt…”
Khoảnh khắc đó, lưỡi kiếm của con Boss giáng xuống như sét nổ giữa trời quang.
“NHANH ĐI!
” Kirito gào lên, giọng khàn đặc, không chỉ vì kiệt sức, mà vì sự tuyệt vọng khi thấy chiến trường sụp đổ từng chút một.
Ngay sau tiếng hét, cậu vung thanh kiếm đen tuyền lên, đón lấy đòn chém khủng khiếp của thanh Nodachi khổng lồ đang bổ thẳng xuống như một tia chớp bằng thép nung đỏ.
Tiếng thép chạm thép chát chúa vang lên, một luồng sóng xung kích nặng nề dội ra, ép mặt sàn đá vỡ vụn thành từng mảnh.
Kirito bị đẩy lùi vài bước, hai chân rít mạnh trên nền đá cẩm thạch để giữ thăng bằng, nhưng cậu vẫn đứng vững.
Không ngã.
Không thoái lui.
Rồi đòn thứ hai, thứ ba, thứ tư… không phải một, không phải hai, mà gần như toàn bộ những nhát chém tiếp theo của con Boss đều bị chặn lại.
Mỗi cú va chạm như tiếng sấm rền nổ vang trong tai, mỗi tia lửa bắn ra từ lưỡi kiếm là một mảnh ký ức rực cháy của sự sống còn.
Kirito, chỉ một người, nhưng lại như bức tường thép bất khuất, kiên cường giữ vững vị trí giữa vòng vây hỗn loạn.
Và chính vào lúc ấy, giữa khe hở của đòn tấn công khổng lồ, một luồng sáng bạc mảnh như chỉ xuyên qua như một tia chớp.
Lưỡi kiếm của Asuna.
Nó vụt lên từ phía sau Kirito, xuyên qua khoảng trống mỏng như tờ giấy giữa hai nhát chém, lao thẳng vào dưới cằm của con Boss.
Âm thanh sắc lẹm vang lên khi lưỡi kiếm đâm sâu, cái đầu khổng lồ của Kobold Lord giật ngược về sau, cơ thể đồ sộ của nó khựng lại trong tích tắc như một cỗ máy vừa bị đánh trúng vào lõi.
Kirito nghiêng đầu, chưa kịp nói gì, thì giọng nói kiên quyết vang lên ngay sát sau lưng:
“Đừng tưởng nói thế là ngầu nhé…” Asuna, hơi thở gấp gáp, ánh mắt rực lửa, “Chúng ta là đồng đội cơ mà… Tôi không thể.
bỏ đồng đội của mình lại được.
Trong tiếng thở hổn hển và mùi máu ảo vương vất khắp không khí, một lời từ chối rút lui, một quyết tâm chiến đấu đến cùng, đã được tuyên thệ mà không cần phải rút kiếm lại.
Ren siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt cậu quét nhanh qua Yuna và Nautilus, cả hai vẫn đang cố gắng gượng dậy giữa làn khói và ánh sáng chập chờn, đôi chân chưa thể cử động vì hiệu ứng tê liệt chưa tan.
Cậu quay đầu, trông thấy Agil đang thở hổn hển giữa hàng loạt đòn tấn công dồn dập phía sau, vẫn còn giữ được sự bình tĩnh giữa hỗn loạn.
“Làm ơn, ” Ren nói, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng, “đưa những người bị tê liệt.
về vị trí an toàn.
Chúng tôi sẽ cầm chân con boss.
Không có thời gian để giải thích hay thuyết phục.
Không có chỗ cho do dự.
Agil không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào Ren như xác nhận một điều gì đó rất quan trọng, rồi anh lập tức quay người, bắt đầu nâng từng người chơi lên lưng mình và gọi thêm vài người khác hỗ trợ.
Ren không chờ đến khi ai đó lên tiếng.
Cậu siết kiếm thêm một lần nữa, đạp mạnh gót chân vào nền đá vỡ vụn, và lao thẳng về phía con Boss đang gào lên sau khi bị Asuna đâm trúng.
Một bước, hai bước, bóng áo choàng sẫm màu phất lên giữa cơn lốc thép.
Không phải để phòng thủ.
Không phải để lùi lại.
Mà là để xé toang đường tiến, lao vào vùng chết, giành lấy từng giây sống cho những người không thể tự vệ.
Giữa tiếng gầm của quái vật và tiếng gào vỡ vụn của những thanh âm hoảng loạn, có một thứ vẫn vững vàng tiến tới, ý chí không lùi bước.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập