Illfang the Kobold Lord chuyển động.
Không phải bằng những bước chậm rãi, cũng chẳng phải bằng một cú vung kiếm đơn lẻ, mà bằng một đòn lao người, như một cơn bão đỏ cuồng nộ vừa được thả ra khỏi xiềng xích.
Lưỡi Nodachi trong tay hắn, dài, nặng và dường như bất chấp mọi định luật vật lý.
lấp lóe ánh đỏ như máu sắp sôi trào.
Một vệt sáng vắt ngang qua không gian, sắc bén đến mức xé toạc cả luồng khí lạnh buốt của tầng hầm.
Rồi, nó vung.
Một đường kiếm xoáy tròn, không phải nhắm vào một người, mà là cả chiến tuyến.
Illfang xoay vòng cơ thể, vũ khí trong tay trở thành một lưỡi hái tử thần vẽ nên vòng cung chết chóc giữa hàng chục người chơi.
Cơn chấn động xảy ra ngay sau đó gần như không thể mô tả bằng lời.
Âm thanh đầu tiên là tiếng gió, gào thét như linh hồn bị xé toạc.
Tiếp theo là tiếng khiên vỡ vụn, giáp nát tan, và sau cùng là tiếng hét kinh hoàng của những Tanker tuyến đầu, những người đã cố giữ vị trí, những người chỉ kịp lùi vài bước trước khi nhận ra đòn đánh vượt xa mọi tốc độ họ từng chứng kiến.
Ba người trong số họ không kịp phản ứng.
Bị cuốn vào vòng xoáy, hất tung lên không, thân thể xoay vòng như búp bê rối trước khi vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh pixel đỏ, rơi rụng như tro tàn giữa bầu trời tối sẫm.
Một người khác, dù đã chắn khiên đúng cách, vẫn bị quét bay ra xa gần mười mét, trượt dài trên nền đá, để lại sau lưng vệt máu dữ dội, thanh HP tụt xuống gần chạm ngưỡng đỏ chỉ sau một đòn duy nhất.
Cả hàng phòng thủ sụp đổ chỉ trong tích tắc.
Ren nín thở.
Cậu thấy được cảnh ấy từ góc nhìn của mình, từ tuyến ngăn chặn phía ngoài cùng.
Cậu không thể không rùng mình.
Không phải vì sợ.
mà vì sự thật vừa được phơi bày:
Con quái vật này.
vẫn chưa tung hết sức.
Và giờ đây, khi nó đã rút thanh Nodachi ra, mọi quy tắc chiến đấu trước đó đều bị viết lại.
Không còn “vị trí an toàn” không còn “chiến thuật cũ”.
Tất cả chỉ còn lại bản năng sinh tồn, phản xạ sống chết và tốc độ quyết định ai là người ngã xuống trước.
Cậu liếc nhìn Kirito và Asuna, cả hai đều đang siết chặt vũ khí, khuôn mặt nghiêm lại, ánh mắt không rời khỏi con Boss.
Không ai nói một lời nào.
Bởi họ đều hiểu rõ như nhau:
Một sai lầm nhỏ nhất từ đây trở đi.
cũng đủ để mất mạng.
Cả chiến trường, trong khoảnh khắc ấy, như bị nuốt chửng bởi một lớp sương dày đặc mang tên.
sợ hãi.
Thứ cảm xúc lạnh lẽo đến tê tái, xuyên qua cả áo giáp lẫn làn da, khiến từng cơ bắp như cứng đờ, từng bước chân như bị trói chặt vào mặt đất đá cẩm thạch lạnh ngắt dưới chân.
Một cú vung kiếm.
chỉ một, đủ để biến ba người chơi thành những dải máu pixel đỏ tan vào không khí, để lại sau lưng những khoảng trống im lặng đến rợn người.
Mọi thứ dường như đóng băng trong khoảnh khắc đó, như thể thời gian không còn trôi đi, như thể âm thanh cũng nín lặng vì quá khiếp sợ trước sức mạnh khủng khiếp của con quái vật đang đứng giữa chiến trường.
Lưỡi Nodachi khổng lồ còn đang rực cháy dư âm của kỹ năng vừa thi triển, khói nóng bốc lên từng đợt từ bề mặt thanh kiếm sắt nặng hàng chục ký lô được rèn từ dữ dội và chết chóc.
Không ai di chuyển.
Không ai hét lên.
Chỉ có những đôi mắt mở to vì kinh hoàng, những bàn tay run rẩy siết lấy vũ khí mà chẳng biết phải làm gì tiếp theo.
Và rồi, con Boss lại chuyển động.
Không cho ai thêm một giây để thở, không để tâm đến cái chết vừa gieo xuống, nó nhấc lưỡi kiếm lên cao quá đầu, một đường chém khác sắp trút xuống, lần này nhắm vào một người chơi vẫn còn bất động, kẹt cứng trong cơn choáng váng sau cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra trước mắt.
Người đó… không hề kịp phản ứng.
Lưỡi Nodachi bổ xuống, mang theo sức mạnh đủ để xẻ đôi một tảng đá, và nếu nhát chém ấy chạm trúng, chắc chắn sẽ không còn gì sót lại ngoài một đống pixel tan biến trong gió.
Nhưng
KENG
Tiếng kim loại va chạm vang lên đột ngột, vang vọng như một hồi chuông cảnh tỉnh giữa màn đêm tuyệt vọng.
Một thân hình lao tới từ bên cạnh, nhanh như chớp, đâm xuyên màn không khí đặc quánh vì sợ hãi, chen ngang giữa cái chết và nạn nhân của nó.
là Diavel.
Tay trái anh giơ cao, chiếc khiên tròn nhỏ đến nực cười được trang bị từ những ngày đầu vào game, hoàn toàn không đủ để che chắn cả thân người, vậy mà anh vẫn đưa nó ra trước, đón trọn đường chém như lưỡi tử thần đang trút xuống với tất cả trọng lượng và tốc độ của nó.
Cú va chạm khiến thân hình Diavel bị đẩy lùi hơn cả chục bước, hai chân cày rãnh sâu xuống nền đá, đôi vai rung lên bần bật vì phản lực, cơ mặt co giật vì đau đớn khi cơn chấn động lan khắp cánh tay và sống lưng, nhưng anh vẫn đứng vững, vẫn chưa gục ngã.
Và giữa lúc mà người kia, người chơi suýt nữa đã mất mạng, vẫn còn ngơ ngác, Diavel quay sang, gầm lên với một cơn giận dữ pha lẫn cả sự quyết liệt đến tuyệt vọng.
“Đừng đứng yên!
Bao vây nó!
Nhanh!
Lệnh của anh vang dội, xé tan cơn tê liệt đang trói chặt những người chơi còn sống, như một nhát chém vào tầng sương mù của cơn ác mộng đang bao phủ khắp chiến trường.
Một người bắt đầu bước.
Rồi hai người.
Rồi cả nhóm phía sau Diavel bắt đầu chuyển động, một cách rời rạc, nhưng rồi nhanh chóng liền mạch, như thể tất cả vừa cùng nhau bừng tỉnh khỏi cơn mê mang rợn ngợp.
Họ không còn thời gian để run sợ.
Không còn thời gian để tiếc thương.
Nếu còn đứng yên, thì cái chết vừa rồi… sẽ chỉ là sự khởi đầu.
Chiến trường, chỉ vài giây trước còn là một bức tranh đông cứng bởi sợ hãi và cái chết, giờ đây lại rung lên những nhịp điệu quen thuộc của thép va vào thép, của tiếng hô phối hợp, và của những bước chân rầm rập bủa vây mục tiêu.
Âm thanh của đao kiếm một lần nữa rền vang, vang vọng khắp không gian vòm đá như những nhịp trống trận thúc giục, như lời khẳng định rằng ‘chúng tôi vẫn còn sống, và chúng tôi chưa bỏ cuộc.
Mọi thứ dường như quay trở lại trật tự ban đầu, dù chỉ là trên bề mặt.
Như một bánh răng chiến đấu tưởng chừng đã bị vỡ vụn bởi sức mạnh của nỗi sợ, nhưng rồi, được một cú chấn động duy nhất từ lòng can đảm đơn độc, lại bắt đầu quay trở lại, rít lên những tiếng kim loại khô khốc mà đầy quyết tâm.
“Mọi người!
Cẩn thận khi nó dùng kỹ năng diện rộng!
Tiếng quát của Diavel vang lên giữa dòng máu và thép, giọng anh không còn rõ ràng như trước, bởi cơn đau đang bào mòn từng khớp cơ nơi cánh tay vừa chống đỡ cú đánh chết người.
Nhưng dù giọng nói mang theo âm sắc rạn nứt, ý chí bên trong vẫn sắc bén như mũi kiếm.
Anh nghiến chặt răng, tay trái giữ chặt chiếc khiên gần như đã sứt mẻ sau cú va chạm, còn tay phải liên tục chuyển động, chặn đứng từng đòn tấn công liên hoàn từ con Boss đang trở nên nguy hiểm gấp bội trong giai đoạn cuối.
Illfang không còn là một con trùm đơn thuần nữa, nó đã hóa thành một cơn cuồng phong của bạo lực, với tốc độ, sát thương và kỹ năng được đẩy lên mức giới hạn.
Nhưng cũng chính lúc đó, mọi người bắt đầu di chuyển.
Những người chơi từng lùi bước, nay đã lấy lại nhịp thở.
Họ không lao tới một cách liều lĩnh, mà từng bước, từng bước áp sát, tạo thành những vòng vây khép chặt lại từ nhiều phía.
Tanker dàn ra theo hình cung, vừa đủ để kéo sự chú ý mà không che khuất tầm nhìn.
DPS lướt nhanh như gió từ bên sườn, mũi kiếm và lưỡi dao tỏa sáng trong luồng kỹ năng đang được kích hoạt liên tục.
Nhóm hỗ trợ ở phía sau vẫn liên tục chạy đua, vừa phải bảo đảm đám Sentinal không thể tiếp cận, vừa thay thế vị trí của những người thấp máu khi cần thiết.
Không ai nói gì thêm.
Không còn chỗ cho hô hào.
Từng người, từng vị trí, từng kỹ năng.
tất cả đều ăn khớp vào nhau như một cỗ máy vừa được tra dầu.
Nhưng dù đã tái lập lại thế trận, dù những âm thanh của kim loại va chạm lại rền vang khắp chiến trường, như nhịp tim đang đập dồn của một cơ thể sắp chết.
mọi thứ vẫn đang trượt khỏi tầm kiểm soát.
Illfang the Kobold Lord, giờ đây không còn là một con trùm tầm trung ở tầng một.
Nó là một cơn ác mộng sống động.
Một cỗ máy giết chóc thực thụ.
Lưỡi Nodachi của nó xoay tròn trong không khí như một vệt máu dài, từng cú chém tung ra với tốc độ gần như không thể theo kịp bằng mắt thường.
Tầm đánh rộng đến phi lý.
Sát thương tuy không chí mạng, nhưng mỗi lần trúng phải đều để lại một hiệu ứng tê liệt ngắn.
và khoảng ngắn đó, trong một trận chiến kiểu này, đủ để tiễn ai đó ra khỏi trò chơi mãi mãi.
Đội B là những người đầu tiên phải trả giá.
Họ là tấm chắn, là hàng rào sống giữa Boss và những nhóm tấn công chính.
Nhưng trong vòng chưa đến mười giây, một cú xoay người và kỹ năng diện rộng quét ngang đã quét sạch cả đội như đập đổ một hàng quân cờ, khiến gần mười người đứng trơ ra như tượng đá, ánh mắt mở to, thanh kiếm tụt khỏi tay, hệ thống khóa cứng cơ thể như một bản án không cần tuyên.
Một đội hình bị đông cứng.
Ngay giữa tâm bão.
Và Illfang, với ánh mắt đỏ rực lóe lên, đang bắt đầu xoay lưỡi kiếm lần nữa.
Không ai còn thời gian để chờ đợi.
“Di chuyển!
Bỏ vòng ngoài lại!
” Giọng Asuna vang lên sắc như thép gãy, và trong tích tắc, Ren đã hiểu điều đó nghĩa là gì.
Không ai ra lệnh.
Không ai ra quyết định.
Nhưng tất cả bọn họ đều biết:
nếu không có ai thế chỗ Đội B, Boss sẽ xé nát tuyến phòng thủ.
Và cả đợt chinh phạt sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Ren tăng tốc.
Không quay đầu.
Không nói một lời.
Đám Sentinal phía sau, những kẻ vốn là nhiệm vụ chính của đội E và F, giờ đây bị bỏ mặc.
Bỏ lại luôn cả chiến lược ban đầu.
Kirito lao lên bên phải.
Asuna bên trái.
Ren ở giữa.
Ba người.
Chống lại một cơn lốc tử thần.
Chẳng ai còn hơi sức để hỏi liệu điều họ sắp làm có đúng hay không.
Không ai còn thì giờ để nghi ngờ hay run sợ.
Bởi nếu chậm một nhịp thôi, nếu ngần ngừ một bước thôi, thì mười người kia sẽ chết.
Và rồi hai mươi.
Rồi cả đoàn chinh phạt.
Và họ lao vào, xuyên qua vùng tử khí bao quanh con Boss, thay thế cho những người không còn đứng dậy được nữa.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập