Chưa kịp thở dài, một con Ruin Kobold Sentinal khác đã nhanh chóng bị hạ gục trong những đòn tấn công chớp nhoáng của đội E, những lưỡi kiếm lao đi sắc bén như gió, chém xuyên qua giáp sắt cứng ngắc.
Rồi con thứ ba cũng không thể trụ nổi lâu hơn.
Vỡ tan thành các mảnh vụn Pixel ngay khi một chuỗi đòn phối hợp từ nhiều người chơi chạm trúng điểm yếu của nó.
Tiếng vang của các pha tấn công dồn dập hòa cùng tiếng thép va chạm, tạo nên một bản giao hưởng của chiến đấu rộn ràng, khiến nhịp tim của Ren cũng như những người đồng đội không ngừng tăng tốc.
Giữa trung tâm hỗn loạn đó, Ren vẫn kiên định.
Cậu đang vật lộn, không phải một mình, mà sát bên một vài người khác trong nhóm E, những người chơi đang dùng những đòn đánh chính xác và phối hợp nhịp nhàng để dồn ép con Sentinal đang cố gắng bao vây họ.
Con Ruin Kobold Sentinal bị hạ gục nhanh chóng, nổ tung thành từng dải pixel đỏ rực, rơi xuống mặt sàn đá lạnh lẽo, nhưng vẫn còn quá nhiều kẻ thù vây quanh.
Không cho phép bản thân có một khoảnh khắc lơi là, Ren lập tức chuyển sự tập trung về con Sentinal khác.
Cậu lao người vọt tới chỗ con của kirito và Asuna khi hai người họ đang chiến đấu với con Ruin Kobold Sentinal cuối cùng.
Nhiệm vụ của nhóm cậu, nhóm F gồm ba người họ:
Ren, Asuna và Kirito, là bảo vệ vòng ngoài, ngăn chặn mọi con Sentinal có ý định phá vòng, tiếp cận con Boss và ảnh hưởng đến đội tấn công chính.
Họ như những bức tường sống, đứng chắn giữa kẻ địch và đồng đội, không để cho một mảnh đất nào bị lọt qua.
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên liên tục khi các đòn tấn công từ ba người họ phối hợp nhịp nhàng, nhưng Ren biết rõ đây không phải là một cuộc đối đầu dễ dàng.
Mỗi lần chém vào giáp sắt dày cộp của Sentinal, thanh kiếm của cậu đều rung lên, và cậu cảm nhận rõ sức nặng của từng đòn đẩy trả lại.
Con Sentinal trước mặt, dù bị tổn thương, vẫn không ngừng gầm thét và lao tới như một cơn bão thép, đẩy Ren lui về phía sau bằng sức ép kinh khủng.
Nhưng ngay lúc đó, Kirito lao tới từ bên phải, thanh kiếm đen tuyền vung lên, quét một đường ngang thẳng vào điểm yếu hở ra ở phần hông kẻ địch.
Không chần chừ, Asuna lập tức nhảy lên, đòn đánh của cô mang theo tốc độ và sự chính xác tuyệt đối, bổ dọc từ trên xuống, cắt xuyên qua lớp giáp mong manh bị Kirito làm lộ ra.
Con Sentinal vỡ tung trong chớp mắt, từng mảnh vụn pixel bắn ra như pháo hoa trong màn đêm hỗn loạn.
Nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi, khi một con khác đã nhanh chóng tiến đến, lao thẳng về phía Ren với tốc độ đáng sợ.
Cậu phải phản xạ nhanh, lùi lại một bước, thanh kiếm chuẩn bị sẵn sàng, mắt không rời mục tiêu.
Mỗi giây trôi qua đều là từng nhịp sinh tử.
Ánh sáng chập chờn từ kỹ năng, tiếng bước chân kim loại gõ trên nền đá cẩm thạch, tiếng hô vang khích lệ khắp các góc chiến trường…
Tất cả như hòa quyện thành một bản giao hưởng của chiến đấu và sự sống còn.
Ren biết, nếu để một con Sentinal chọc thủng vòng ngoài, con Boss sẽ được giải thoát, và mọi nỗ lực của cả nhóm sẽ đổ sông đổ biển.
Không để cho nỗi lo chiếm lấy tâm trí, cậu hít sâu, tập trung toàn bộ tinh thần và sức lực vào từng nhát chém.
Mỗi cú đánh của Ren không chỉ là đòn tấn công, mà còn là lời khẳng định chắc chắn rằng, họ sẽ không để con Boss thắng dễ dàng đến vậy.
Rồi.
một tiếng hô vang bật lên từ phía sau.
Không rõ của ai, cũng chẳng cần rõ.
Một âm thanh gần như bản năng, như tiếng thét vỡ òa của một trái tim không còn chịu nổi áp lực, vươn lên khỏi cơn mỏi mệt, xuyên qua tiếng va chạm của kim loại, xuyên qua tiếng gầm của quái vật và cả tiếng thở dốc đầy đau đớn.
Tiếng hô ấy như tia lửa đầu tiên bén vào đống cỏ khô đã chờ đợi từ rất lâu.
Nó lan ra.
Bùng lên.
Chuyển hóa thành một đợt sóng vô hình cuộn trào khắp không gian kín bưng của căn phòng boss.
Ren bất giác khựng lại nửa giây.
Kirito cũng vậy.
Asuna dừng mũi kiếm đang xoay giữa không trung.
Cả ba đồng loạt ngoảnh đầu nhìn về phía chiến trường chính, nơi ánh sáng đang rực rỡ đến chói mắt, như thể ai đó vừa xé toạc bóng tối bằng một đường kiếm mang theo sức mạnh của tất cả sự sống còn dồn nén suốt trận chiến.
Và rồi họ nhìn thấy.
Thanh máu thứ ba.
thanh HP luôn gắn liền với sự khủng bố, với tàn khốc, với nỗi lo rằng họ sẽ không thể đi xa hơn, giờ đây đã nổ tung.
Từng hạt bụi đỏ vỡ ra như pha lê, lấp lánh trong ánh sáng mờ của căn phòng đá.
Không rực rỡ như pháo hoa, nhưng cũng không mờ nhạt như tro tàn.
Đó là một vẻ đẹp mong manh, đẹp đến mức khiến người ta phải ngừng thở trong khoảnh khắc ngắn ngủi, để rồi sau đó…
Chỉ còn lại một thanh máu cuối cùng.
Rực đỏ.
Đậm đặc.
Như đường viền cuối cùng của một giấc mơ sắp thành hiện thực, hoặc cũng có thể là cánh cửa dẫn xuống vực thẳm.
Một thanh máu.
Một cơ hội.
Một lời tuyên bố không lời rằng thời khắc quyết định đã đến.
Asuna hít một hơi, ánh mắt sáng bừng như kiếm đang rút khỏi vỏ.
Kirito gật nhẹ, ánh nhìn bình tĩnh đến lạ lùng, nhưng trong sự yên tĩnh ấy lại giấu kín một sự cháy bỏng mà ai cũng cảm nhận được.
Ren không nói gì, cậu chưa bao giờ là người dùng nhiều lời trong khoảnh khắc quan trọng.
nhưng chỉ riêng cách cậu lùi lại nửa bước, lấy đà, rồi quay người trở lại, cũng đủ nói lên tất cả.
Trận chiến vẫn chưa kết thúc.
nếu theo quy luật trước, sau mỗi thanh Hp biến mất con Boss sẽ gọi ra thêm một đợt Ruin Koblod Sentinal nữa.
Nhiệm vụ của họ, nhóm F, vẫn còn nguyên vẹn, bảo vệ vòng ngoài, giữ chân những con Sentinal, ngăn không để bất kỳ tên nào chạm được tới Illfang và phá vỡ đội hình tấn công đang căng ra như dây đàn ở phía trong.
Đúng như cậu dư đoán, lần này là sáu.
sáu con Sentinal xuất hiện.
Chỉ cần một con Sentinal vượt qua.
Chỉ một thôi.
Toàn bộ những gì họ đã cố gắng để giành lấy sẽ tan thành mây khói.
Ren siết lại chuôi kiếm, chân xoay nhẹ, trượt sang bên như một làn gió cắt qua khe hở giữa hai con quái vật.
Kirito nối bước cậu, đôi mắt cậu ta sắc như dao, còn Asuna thì đã vọt lên phía trước, sẵn sàng đâm xuyên bất kỳ khoảng trống nào mà nhóm Tanker chưa thể kịp lấp.
Không một ai nói với ai một lời.
Vì tất cả đều hiểu rõ:
đây là lúc mà mỗi người phải là một bức tường.
Một ngọn giáo.
Một cánh cổng cuối cùng.
Không ai được phép gục ngã, ít nhất là trước khi thanh máu cuối cùng ấy rơi xuống.
Ngay khoảnh khắc đó.
giữa chiến trường đầy hỗn loạn, nơi tiếng kim loại va chạm vang lên như mưa giông trên đá, nơi từng tiếng hét, từng nhịp chân đều mang theo sát khí, Illfang bất ngờ khựng lại.
Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Con quái vật khổng lồ, vốn vẫn còn một thanh máu đỏ rực như ngọn đèn báo hiệu cho cái chết, bỗng nhiên dừng bước giữa vô vàn đòn công kích.
Nó không phản kháng, không gầm thét như thường lệ.
Chỉ đứng yên, giữa hàng chục người chơi đang áp sát, như thể thời gian xung quanh nó bị bóp méo.
Một giây, hai giây… rồi ba.
Tất cả đều cảm thấy bất an.
Có thứ gì đó sai lệch.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng toàn bộ tiền tuyến.
Và rồi.
nó thả vũ khí.
Chiếc rìu mà nó vẫn dùng từ đầu trận, thứ đã khiến bao người chơi phải điêu đứng sau mỗi cú va trạm, rơi xuống mặt sàn đá cẩm thạch nứt nẻ, tạo ra một âm thanh nặng nề và dứt khoát.
Tiếng kim loại va vào đá không vang dội mà lạnh buốt, như tiếng chốt mở cho một cái bẫy mà họ không hề biết mình đã kích hoạt.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cánh tay phải của Illfang, khi nó đưa ra sau lưng.
Thứ được bọc trong lớp vải trắng.
Một vật thể kỳ lạ, chưa ai từng thấy rõ suốt thời gian chiến đấu, vẫn âm thầm nằm đó như thể chỉ chờ đúng thời khắc này để hiện diện.
Ren lùi lại nửa bước, nín thở.
Bên cạnh cậu, Kirito khẽ lầm bầm:
“Không phải vũ khí phụ.
Đây là.
Câu nói bị cắt ngang bởi một tiếng thét sắc lẻm từ trung tâm đội hình:
“MỌI NGƯỜI CẨN THẬN!
TANKER ĐỔI VỊ TRÍ!
Là Diavel.
Giọng anh không còn sự điềm tĩnh như thường lệ.
Không còn là những mệnh lệnh ngắn gọn trầm ổn.
Nó vang lên như một hồi còi báo động khẩn cấp, đập vào tai tất cả mọi người chơi đang hiện diện tại đó.
“NÓ SẮP SỬ DỤNG KỸ NĂNG ĐẶC BIỆT, TỪ THANH TALWAR!
ĐÒN CHÉM NGANG DIỆN RỘNG!
Và ngay khi lời cảnh báo vang lên, lớp vải trắng kia rách toạc như giấy bị xé trong cơn bão.
Lộ ra một thanh Nodachi dài quá đầu người, vỏ kiếm ánh bạc lấm tấm vết gỉ, nhưng lưỡi kiếm khi được rút ra lại sắc bén đến mức phản chiếu ánh sáng lấp lánh như mặt gương lạnh lẽo.
Không phải là một thanh kiếm tầm thường.
Nó là thứ vũ khí gắn liền với những huyền thoại tàn sát, một món vũ khí chỉ xuất hiện trong những đoạn mô tả lỗi của hệ thống, không ai nghĩ có thể nhìn thấy tận mắt.
“CHẾT TIỆT, TRÁNH XA NÓ RA, ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ TALWAR MÀ LÀ NODACHI!
” Diavel hét lớn.
Illfang siết lấy nó bằng hai tay, cúi thấp người xuống, toàn thân rúng lại như chuẩn bị bật tung.
Cả chiến trường như đông cứng.
Một vài người chơi vốn đang chuẩn bị tung đòn kế tiếp chững lại trong tư thế chưa kịp hoàn tất.
Các Tanker đứng ở tuyến đầu lập tức lùi về sau, gồng khiên, tạo ra lớp chắn nhưng vẫn không đủ tự tin rằng chúng có thể chống đỡ nổi.
Nhóm C và D dừng hoàn toàn việc tấn công, nhanh chóng phân tán theo đội hình chiến thuật khẩn cấp.
Ren cùng Kirito và Asuna, nhóm F.
đang ở tuyến bảo vệ ngoài cùng, cũng đồng thời lập tức xoay chuyển.
Ba người họ không giao tiếp bằng lời, chỉ bằng ánh mắt và từng bước di chuyển phối hợp ăn ý.
Họ lui chéo sang hai bên, tạo thành một góc nhìn mở, vừa bảo vệ tuyến sau vừa sẵn sàng tấn công nếu cần.
Ren cảm thấy ngực mình như bị đè ép.
Không phải vì sợ, mà vì cái cảm giác rợn người trước một đòn tấn công có thể thay đổi toàn bộ cục diện trận đấu.
Cậu biết, cú vung sắp tới không giống bất kỳ kỹ năng nào trước đó.
Đây là một chiêu quét ngang, mạnh, nhanh, và phạm vi rộng đến mức không thể né nếu đứng sai vị trí chỉ một chút.
Một đòn đánh được lập trình không phải để tạo cơ hội, mà để xóa sổ.
Cả chiến trường nín thở.
Một giây trước khi mọi thứ bắt đầu chuyển động lại.
Và khi Illfang ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực như lò luyện ngục, thì mọi người đều hiểu.
Không còn đường lùi.
Không còn gì là
"dự tính"
nữa.
Chỉ còn trận tử chiến thực sự.
đang bắt đầu.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập