Chương 237: Tiến Về Khoảng Trống

Hai bên lao vào nhau, rồi lại tách ra ngay trong khoảnh khắc kế tiếp.

Tiếng kim loại chạm vào nhau vang lên chát chúa, hòa lẫn vào những tiếng hô, tiếng bước chân dồn dập, và cả âm thanh đặc trưng của những thanh kiếm ánh sáng va vào giáp sắt.

Ren nghiêng người tránh khỏi một cú đập ngang của cây chùy, lưỡi chùy lướt sát qua sát tai, gió xoáy từ lực vung khiến tóc cậu bay ngược về phía sau.

Không để mất nhịp, cậu phản công ngay lập tức.

Mũi kiếm trong tay vẽ thành một vòng cung mảnh mai, nhưng chính xác.

Thanh kiếm lạnh lùng, cắt xuyên qua phần nối vốn gần như bất khả xâm phạm giữa chiếc mũ giáp méo mó và tấm giáp ngực xỉn màu của con quái vật.

Một tia sáng đỏ rực bừng lên nơi vết cắt, kèm theo âm thanh rạn vỡ như đá bị nứt.

Con Sentinal khựng lại.

Cơ thể nó lảo đảo, hai chân trượt nhẹ trên sàn đá cẩm thạch, hơi thở phì phò qua chiếc mũ giáp gãy, như thể đang cố giữ thăng bằng bằng chút tàn lực cuối cùng.

Ren thấy rõ, chỉ cần một đòn nữa thôi, một nhát kiếm cuối cùng.

Tách

Một tiếng vang sắc như tiếng thủy tinh vỡ giữa ngày giá rét.

Trước khi Ren kịp bước lên, một ánh kiếm chợt lóe từ bên trái, lướt qua không khí như một vệt gió lạnh.

Ren không nhìn thấy người, chỉ thấy ánh sáng phản chiếu của thép… rồi thêm một, hai, ba nhát đâm liên tiếp như sấm sét đan xen.

Asuna

Cô đã áp sát từ lúc nào, không một tiếng động, không một dấu hiệu.

Chiếc áo choàng nâu đỏ khẽ bay theo từng chuyển động, và lưỡi kiếm liễu của cô đâm thẳng vào những khe hở chí mạng với độ chính xác gần như tuyệt đối.

Con quái vật rống lên một tiếng ngắn lịm rồi đổ sụp xuống, ánh sáng đỏ nơi HP bar tan biến như bụi sáng, để lại một khoảng trống nơi nó vừa đứng.

Asuna thở ra một hơi, lùi lại nửa bước rồi quay sang Ren.

"Ổn chứ?"

Ren khẽ gật đầu, thanh kiếm vẫn nằm trong tay, đầu hơi cúi, giọng thấp.

“Ổn.

Liếc nhanh về phía sau, Ren thấy rõ khoảng trống nơi Kirito và Asuna vừa đứng.

Cả hai đã hạ gục con Ruin Kobold Sentinal ở vị trí cũ từ bao giờ.

Thậm chí, Ren không nhớ nổi mình có kịp nghe tiếng vũ khí của họ chạm nhau với con quái đó hay không, mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Những chuyển động như gió lướt qua, mờ nhòe giữa hàng loạt tiếng gầm và ánh sáng kỹ năng chớp nhoáng.

Asuna đến kịp lúc để hỗ trợ cậu không phải vì may mắn.

Mà là vì nhiệm vụ của họ đã kết thúc từ trước khi cậu kịp nhận ra.

Còn Kirito… cậu ta không đứng lại.

Đã không cần quay đầu nhìn ai.

Như một lưỡi dao sắc đen được tung ra, Kirito đã xuyên thẳng qua đội hình phía trước, lao về nhóm E.

Một nhóm chơi đông hơn, dễ bị rối loạn hơn, và giờ đang lâm vào cảnh hỗn loạn sau đợt tấn công bất ngờ từ bốn con Sentinal mới được triệu hồi.

Phút trước, hai nhóm E và F của họ chỉ cần chia nhau ba mục tiêu.

Nhưng chỉ trong một nhịp gãy của không khí, khi thanh HP đầu tiên của con Boss Illfang vỡ tan thành những hạt sáng đỏ, chiến trường lập tức đổi hình.

Gầm lên một tiếng nặng trịch, con quái vật triệu hồi thêm bốn kỵ binh thép.

Bốn con quái vật mới bước ra từ những viên ngọc vỡ nát, bộ giáp kim loại lấp loáng ánh đỏ phản chiếu ngọn lửa kỹ năng, như bước từ lò rèn địa ngục ra mặt đất.

Tiếng bước chân của chúng nện xuống mặt sàn đá cẩm thạch lạnh buốt, đồng bộ và nặng nề như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ tử thần.

Ren hít vào một hơi lạnh.

Không khí như đặc quánh lại trong cổ họng.

Những người chơi xung quanh đang chật vật lùi lại để giữ đội hình, còn Diavel thì hét khản cổ, cố duy trì trật tự giữa cơn hoảng loạn.

Nhưng dù vậy, không ai bỏ chạy.

Không ai quay đầu.

Mắt Ren liếc nhanh sang Asuna.

Cô vẫn ở cạnh cậu, nhưng ánh mắt thì đang nhìn về phía khác.

Như đang tìm một ai đó.

Có lẽ là Kirito.

Có lẽ là vì cô nhận ra người kia đang đối mặt với nhiều nguy hiểm hơn.

Ren không chắc.

Nhưng rồi, Asuna quay lại nhìn cậu.

Chỉ một cái nhìn ngắn, nhưng không lạnh.

Không xa cách.

Cô gật đầu, không cần lời nói.

Cậu cũng đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ.

Sự đồng thuận đơn giản đến mức bản năng, như thể họ đã hiểu ý.

Không chần chừ thêm một giây, họ cùng lao thẳng về phía chiến trường hỗn loạn nơi nhóm E đang gào thét giữa những tia sét và ánh thép.

Tiếng kim loại va chạm, tiếng máu pixel như bụi ruby văng ra, tiếng gọi tên lẫn nhau, tất cả tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn của chiến tranh.

Kirito đang ở phía trước, như một vệt đen xuyên qua bức tranh sáng đỏ của kỹ năng và chiến trường hoảng loạn.

Dáng người cậu ta thấp thoáng, nhẹ như khói, từng đòn đánh dứt khoát như chặt đôi không khí.

Những tiếng hô của người chơi ở nhóm E khi thấy Kirito xuất hiện vang lên, không giấu được sự nhẹ nhõm.

Như thể họ biết rằng chỉ cần người đó đến, tình hình sẽ xoay chuyển.

Ren và Asuna bám sát sau lưng, cắt ngang qua những chiến binh đang dần mất kiểm soát.

Cậu cảm thấy lồng ngực mình đập mạnh vì adrenaline đã ngập tràn trong từng tế bào.

Như thể có một dòng sức mạnh vô hình dẫn dắt, cả ba người họ đồng loạt lao lên.

Không cần trao đổi.

Không cần kế hoạch.

Mỗi người chọn một hướng tiếp cận khác nhau, sắc bén và chuẩn xác như thể đã luyện tập điều đó hàng trăm lần trước.

Con Ruin Kobold Sentinal đầu tiên bị hạ chỉ trong nhịp thở thứ hai.

Asuna là người kết liễu, mũi kiếm đâm thẳng vào khe hở dưới cổ áo giáp của con quái vật, ngay lúc nó ngửa người sau một đòn chém nghiêng của Kirito.

Một chuỗi ba kỹ năng nối tiếp, tung ra không một khuyết nhịp, đẩy lui con quái vật trước khi cơ thể nó vỡ tan thành những mảnh pixel đỏ rực.

Không ai nói gì.

Không ai cần phải nói gì.

Ngay lập tức, Kirito đổi hướng sang phải.

Một con Sentinal khác đang áp sát hai người chơi, buộc họ lùi từng bước.

Như một cơn gió lặng lẽ, cậu ta xuất hiện, đỡ lấy đòn tấn công của cây chùy nặng nề, rồi phản công bằng một chuỗi kỹ năng chuẩn xác.

Ánh kiếm xé toạc không khí, vẽ nên đường sáng chéo lấp lánh giữa trận chiến hỗn loạn.

Ren thì lao thẳng về phía bên trái, chặn đường một con Sentinal đang muốn vượt qua tuyến giữa.

Một nhát chém mạnh, rồi nhanh chóng lùi lại, tránh cú phản đòn từ cây chùy gai.

Không cần liều lĩnh.

Không cần rút ngắn khoảng cách.

Cậu không tìm kiếm chiến công, không cố gắng vượt trội, chỉ giữ vững vị trí, giữ cho tuyến phòng thủ không sụp đổ.

Không có khoảng trống cho cảm xúc.

Không có thời gian để nghĩ ngợi.

Chỉ có lưỡi kiếm trong tay và bước chân phía sau mình.

Nhóm E đã kịp ổn định đội hình.

Những người chơi lúc đầu còn rối loạn giờ đã đứng vững hơn, nhờ vào áp lực bị phân tán.

Những tiếng hô “Cẩn thận!

” vang lên liên tục.

Tiếng vũ khí va chạm không dứt, âm thanh khô khốc nhưng đầy sức sống.

Trên nền tiếng sắt thép, có điều gì đó đang hình thành, không phải nỗi sợ, mà là quyết tâm.

Ren đỡ lấy một cú chùy, trượt lùi nửa bước, rồi dùng lực xoay cổ tay bật kiếm về phía trước.

Con Sentinal gầm lên, chuẩn bị lao vào lần nữa, nhưng bất ngờ, một nhát xiên cực mạnh từ phía sau cắm thẳng vào hông nó.

Asuna.

Không một lời, không một ánh nhìn.

Cô rút kiếm ra, chuyển mục tiêu, lướt sang bên cạnh như một cơn gió lạnh.

Ren cũng không cần phải xác nhận.

Họ hiểu nhau chỉ qua một bước chân.

Ren tiếp tục tiến lên.

Không dao động.

Không ngừng lại.

Mỗi nhịp thở của cậu gắn liền với tốc độ tấn công, mỗi bước di chuyển đều nhắm đến khoảng trống duy nhất còn lại trên chiến tuyến.

Không ai để ý.

Không ai gọi tên cậu.

Nhưng thanh kiếm của cậu vẫn chém xuống, vẫn né tránh, vẫn phản đòn, vì nếu không có cậu, lỗ hổng phía sau sẽ bị xuyên thủng.

Và điều đó là không thể chấp nhận được.

Chỉ cần thanh kiếm còn trong tay, Ren sẽ tiếp tục chiến đấu.

Hai con Ruin Kobold Sentinal còn lại cuối cùng, liều lĩnh tách khỏi khu vực phòng thủ, tìm cách lách qua những vị trí hỗ trợ đang mỏng lực lượng nhất, với mục tiêu duy nhất, phá vỡ tuyến sau, khiến đội hình đang áp sát Boss rơi vào hỗn loạn.

Nhưng chúng không kịp đi xa.

Một con bị chặn đứng bởi lưỡi kiếm đen của Kirito.

Không cần mất thời gian thăm dò, cậu ta tung ngay một chuỗi combo, đường kiếm dứt khoát chém vào những khớp nối giữa các mảng giáp, để lại những vệt sáng đỏ lòe như sắp thiêu đốt cả không khí xung quanh.

Con quái vật ngã gục, tan rã thành những mảnh pixel đỏ trước khi kịp tung ra một đòn nào đáng kể.

Con còn lại, vừa định xoay người đổi hướng, thì một đường kiếm lóe lên như sét đánh.

Ren đã tiếp cận từ phía bên hông, tấn công vào khe hở giữa phần bụng và hông của bộ giáp.

Không chần chừ, cậu tung tiếp một nhát chém ngang tầm đầu gối, rồi đâm xuyên khi đối thủ khuỵu xuống.

Một cách gọn gàng, lạnh lẽo, không chút do dự.

Khi con quái vật thứ hai ngã xuống, Ren nhanh chóng liếc về trung tâm căn phòng.

Nơi đó, không khí đang căng như dây đàn.

Mỗi chuyển động đều gấp gáp nhưng đồng bộ, giống như nhịp đập không ngừng của một cỗ máy khổng lồ.

Đó là trung tâm của trận chiến, nơi tất cả các tuyến đều quy tụ.

Thanh HP thứ hai của con Boss đã xuống tới đoạn cuối.

Những người chơi tuyến đầu, các Tanker và DPS, đã phối hợp đến mức không còn ranh giới giữa họ.

Không ai tỏ ra nổi bật, nhưng cũng không ai rơi lại phía sau.

Họ di chuyển như một thực thể thống nhất, không cho con Boss một khoảng trống nào để phản công.

Tiếng giày trượt trên nền đá, tiếng lưỡi kiếm rít gió, tiếng khiên va chạm, tất cả hòa vào một nhịp điệu duy nhất.

Áp lực bủa vây, nhưng không còn hỗn loạn.

Thay vào đó, là sự tập trung tuyệt đối.

Diavel bất ngờ lao lên, tấm khiên trong tay anh ta dập mạnh vào ngực con Boss.

Lực va chạm khiến con quái vật lảo đảo về sau một bước.

Không bỏ lỡ cơ hội, thanh kiếm dài của Diavel phát sáng rực rỡ trong kỹ năng kích hoạt, xoay ngang và chém một nhát cực mạnh vào chân phải của Boss.

Một tiếng nứt vang lên như sấm.

Thanh HP thứ hai nổ tung, từng mảnh vỡ đỏ rực bay tán loạn trong không khí.

Toàn bộ căn phòng như đông cứng lại trong một khoảnh khắc duy nhất.

Không ai nói.

Không ai thở.

Chỉ có ánh sáng chập chờn của giao tranh phản chiếu lên những khuôn mặt mướt mồ hôi, ánh mắt mở lớn, căng thẳng đến nghẹt thở.

Rồi ai đó thì thầm.

không rõ là ai, không rõ từ đâu.

“…Được rồi… Chúng ta làm được.

Một giọng khác cất lên, run nhưng rắn rỏi, “Đừng dừng lại…”

Và thế là, như một mồi lửa ném vào đống tàn tro đang ngún đỏ, cả căn phòng nổ tung trong tiếng hét.

Một làn sóng âm thanh dâng trào như sấm rền, không mang theo sợ hãi, mà là hi vọng đang trỗi dậy.

Mỗi tiếng hét như một lời khẳng định rằng chúng ta vẫn còn sống, rằng chúng ta vẫn còn có thể thắng.

Chiến thắng.

thứ từng nằm ngoài tầm với, từng chỉ là ảo vọng xa vời, nay đã ở trước mắt.

Chỉ còn hai thanh máu.

Chỉ còn một bước nữa… để vượt qua ranh giới mỏng manh giữa sống và chết

Ren không hét lên cùng họ.

Cậu chỉ siết lại chuôi kiếm, chân đã vô thức bước lên phía trước.

Không vì tiếng hò reo, không vì mong được công nhận.

Chỉ vì cậu vẫn còn nhiệm vụ để hoàn thành.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập