“Đội A và B, nhanh lên!
Tiếp cận boss ngay lập tức!
” giọng Diavel vang lên đầy khí thế, như một mệnh lệnh không thể chối từ.
Thanh kiếm trên tay anh vung cao, ánh thép lấp lánh trong ánh sáng ma thuật chập chờn từ các vách tường đá.
Không khí trong căn phòng như đông đặc lại.
Nhưng chỉ một tích tắc sau, cả hai đội hình Tanker đã bật khỏi vị trí, lao thẳng về phía trước.
Không ai đợi ai.
Không ai cần ra hiệu thêm lần nữa.
Họ biết, đây là khoảnh khắc quyết định.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên như tiếng trống trận.
Những tấm khiên sáng loáng, được mài dũa và nâng cấp suốt nhiều ngày qua, giờ đây trở thành bức tường đầu tiên chặn lại cơn cuồng nộ của con quái vật khổng lồ đang ngồi trấn giữ nơi trung tâm căn phòng.
Ngay khi đội Tank vừa tới phạm vi chiến đấu, Illfang the Kobold Lord, như đã đợi sẵn, gầm lên lần nữa.
Âm thanh đó như một đòn công kích vô hình, xuyên qua không khí, làm rung chuyển cả tâm trí.
Một cú vung rìu giáng xuống, thẳng, nhanh, tàn bạo.
Lưỡi rìu to bản xé gió rít lên như tiếng thét của tử thần.
Âm thanh chấn động nổ ra khi hàng Tanker phía trước dàn khiên đỡ đòn gần như cùng lúc.
Lực va chạm mạnh đến mức khiến một vài người chơi trượt chân, văng lùi nửa bước, nhưng không một ai gục ngã.
Những lá máu rung lên, nhưng không có cái nào rơi xuống mức nguy hiểm.
Nền đá bên dưới chân họ nứt toác, bụi tung mù mịt.
Nhưng bức tường vẫn đứng vững.
Bắt được khoảnh khắc ấy, Diavel hét lớn:
“Đội C và D theo tôi!
Tấn công từ hai phía.
NGAY BÂY GIỜ!
Anh dẫn đầu đội hình, lướt đi như một cơn gió xanh lam giữa chiến trường rực lửa.
Đội C và D lập tức tản ra thành hai mũi tấn công hình chữ V, lao vòng qua hai bên sườn của con boss.
Những người chơi ở tuyến giữa bắt đầu di chuyển theo đội hình đã định trước.
Không ai chậm hơn ai, không có tiếng la hét hỗn loạn, chỉ có những bước chân quyết đoán và ánh mắt sắc lạnh.
Ánh sáng từ những kỹ năng kích hoạt bắt đầu bừng lên, từng đòn chém ngang, từng cú đâm chính xác, từng tiếng sfx đặc trưng được tái hiện như một bản giao hưởng dữ dội.
“Dùng kỹ năng!
Tập trung vào hông trái của nó!
“Đừng để nó quay người!
Kiểm soát nhịp di chuyển!
Ren đứng trong đội hỗ trợ phía sau, hơi thở chậm rãi nhưng nặng nề, như thể mỗi nhịp tim của cậu đang hòa làm một với tiếng va chạm kim loại dồn dập từ tiền tuyến.
Cả chiến trường như một sinh thể đang sống, và trái tim cậu là một phần trong nhịp đập cuồng loạn ấy.
Tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông, Ren vẫn chưa rút ra.
Cậu không phải chưa sẵn sàng, mà là đang đợi, đợi thời điểm, đợi tín hiệu, đợi một khoảnh khắc mỏng manh giữa hỗn loạn nơi cậu có thể ra tay mà không phá vỡ đội hình.
Không khí chiến đấu đang hừng hực bao trùm.
Cảm xúc nơi ngực như muốn bùng nổ, khi xung quanh là tiếng gào thét, là bước chân chạy vụt qua, là ánh sáng kỹ năng lóe lên liên tục.
Tất cả như đang đốt cháy máu trong người cậu.
Nhưng cậu không được phép lao lên.
Chiếc khiên da khổng lồ của con trùm, Illfang.
bị đánh bật.
Hàng loạt kỹ năng kiếm và những vũ khí khác, đủ màu sắc nện vào một điểm duy nhất, tạo thành một lỗ hổng nhỏ nhưng quý giá.
Và trong tích tắc đó, những người chơi nhanh nhẹn nhất đã tận dụng khe hở ấy.
Họ lướt vào như gió lùa qua kẽ lá, đường kiếm của họ sắc như lưỡi dao cắt ngang không khí, để lại tiếng rít lạnh gáy và những vệt thương đỏ lựng trên lớp da màu máu của con trùm.
Illfang gào lên.
Tiếng rít của nó như xuyên thẳng vào tai.
Hắn nổi giận thật sự.
Không còn cầm rìu.
Lần này, hắn vung tấm khiên khổng lồ, thứ vũ khí tưởng như chỉ để phòng thủ, như một bức tường biết chuyển động, quét ngang qua chiến trường bằng sức mạnh khủng khiếp.
“Tránh ra!
Tiếng hét vang lên, nhưng đã quá muộn với một số người.
Ba người chơi bị quét trúng, cơ thể họ bay ngược ra sau, lăn lóc trên nền đá như những hình nộm vải.
Thanh máu của họ tụt mạnh, đèn cảnh báo trên đầu lập tức nhấp nháy đỏ rực.
“Hồi máu cho đội B!
Nhanh!
” một giọng gào lên từ phía hỗ trợ.
Phản ứng của họ gần như ngay lập tức, mặc dù chưa từng diễn tập hay phối hợp qua như thế này.
vài lọ thuốc được ném thẳng đến những người bị thương, kèm theo tiếng bật nắp và làn khói ánh sáng đặc trưng của vật phẩm hồi phục.
Phần còn lại của đội hình không nao núng.
Ba cặp khác trong đội tấn công lập tức rút về, thay đổi thế trận, tạo thành một vòng vây phòng thủ vững chắc, lấp vào khoảng trống vừa bị mở ra.
Ren vẫn đứng đó, mắt không rời khỏi con quái vật, lặng lẽ cảm nhận thế giới chuyển động quanh mình.
Cậu biết, thời khắc của mình sắp đến.
Con boss gầm lên một tiếng như sấm động, rồi vung mạnh cây rìu khổng lồ trong tay.
Một vòng cung chết chóc được vạch ra giữa không trung, rực đỏ, rộng lớn và sắc bén như một vết cắt ngang thực tại.
Lưỡi rìu chém thẳng vào hàng phòng ngự đầu tiên.
Âm thanh kim loại va chạm vang dội, đi kèm một cú chấn động mạnh khiến cả mặt sàn rung lên.
Một vài Tanker không kịp giữ thế đã bị hất văng ra xa như những hình nhân vô lực, trượt dài trên nền đá cẩm thạch, để lại những vệt máu đỏ pixel kéo dài sau lưng.
Những người khác, dù còn trụ được, cũng bị đẩy lùi hàng mét, bàn chân rít chặt xuống sàn để giữ thăng bằng.
“Áp sát nó!
Đừng cho nó có khoảng trống dùng kỹ năng!
” Diavel hét lên, giọng rền vang xuyên qua cả tiếng gió rít và tiếng la hét hỗn loạn.
Ngay lúc ấy, con quái vật gác rìu lên vai, một động tác tưởng như thảnh thơi nhưng lại mang theo điềm báo chết chóc.
Bờm trắng trên đầu nó khẽ lay động, và rồi, một ánh sáng đỏ như máu bắt đầu tỏa ra từ thân rìu, lan dần thành một quầng sáng dữ dội bao quanh vũ khí.
Ren đứng phía sau, mắt mở lớn.
Đó là tín hiệu khởi động kỹ năng đặc biệt.
Diavel nhận ra điều đó chỉ trong tích tắc.
“Không kịp nữa rồi!
Rút lui ngay!
Tránh xa hết mức có thể!
Lệnh vừa dứt, toàn bộ các đội tấn công gần như theo bản năng mà tản ra, cố gắng giãn đội hình, tìm chỗ núp sau những Tanker còn trụ vững.
Nhưng.
Quá muộn.
Đòn kỹ năng đã bắt đầu.
Con boss nhấc cây rìu lên bằng một tay, và rồi nó chuyển động.
Nhanh đến không tưởng.
Cơ thể khổng lồ của nó như tan vào luồng ánh sáng đỏ rực, lướt qua chiến trường với một chuỗi tấn công liên hoàn mang hình dạng những đường chém hình lưỡi liềm.
Mỗi nhát chém như được vẽ ra bởi một vũ công ác thần, nhanh, gọn, uyển chuyển đến rùng mình.
Không ai ngờ một sinh vật có vóc dáng đồ sộ như vậy lại có thể di chuyển nhẹ nhàng đến thế.
Tiếng lưỡi rìu xé gió, tiếng kêu đau đớn, và tiếng máu pixel hóa vỡ tung như những mảnh kính đỏ nhuộm khắp không trung.
Vài người chơi không kịp né bị hất văng như rác vụn giữa cơn lốc đỏ.
Thanh HP của họ tụt thẳng từ đầy xuống mức nguy hiểm chỉ trong một cái chớp mắt.
Trên đầu họ, biểu tượng cảnh báo đỏ chói, nhấp nháy liên tục như báo hiệu cho sự sống đang bị dồn tới giới hạn.
Không khí trong căn phòng đã không còn như trước.
Từng hơi thở giờ đây mang theo vị kim loại nồng gắt của máu, của mồ hôi, và cả áp lực vô hình đang đè nặng lên vai từng người chơi.
Sàn đá cẩm thạch, từng là một mặt phẳng sạch sẽ và bóng loáng, giờ đã nhuốm đầy dấu vết, từng vết xước do vũ khí va chạm, những đốm đỏ pixel lấm tấm để lại sau mỗi lần ai đó trúng đòn.
Dù vậy, không ai rút lui.
Họ vẫn kiên cường giữ vững đội hình, như những mắt xích thép được Diavel dẫn dắt bằng giọng nói quả quyết và ánh nhìn không bao giờ dao động.
Đòn đánh dội liên tục về phía Illfang, tạo nên âm thanh kim loại vang vọng, từng thanh HP của con quái vật dần bị gặm mòn.
Thanh máu đầu tiên của nó.
gần cạn rồi.
Chỉ cần thêm chút nữa thôi, một vài đòn phối hợp nữa, một cơ hội nữa, tất cả sẽ vượt qua.
Nhưng ngay đúng khoảnh khắc tưởng chừng chiến thắng đã trong tầm với, Illfang đột ngột ngửa cổ rít lên, một tiếng gào khản đặc, hoang dã như loài thú săn mồi bị dồn vào đường cùng.
Cả căn phòng rung nhẹ.
Rồi hắn bật người về sau.
Toàn bộ sức nặng khổng lồ như một quả núi chuyển động, văng ra khỏi vòng vây trong tích tắc.
Những người chơi chưa kịp phản ứng chỉ biết lùi lại theo bản năng, giương vũ khí lên trong tư thế phòng thủ.
Illfang đứng sững lại, đôi mắt ánh lên một tia lạnh buốt, không phải sự tức giận vô thức của dã thú, mà là ánh nhìn có chủ đích.
Như thể hắn đang quan sát.
chờ đợi.
Rồi.
những vật thể lạ rơi xuống.
Từ hai bên hông hắn, những quả cầu tròn trịa rơi nhẹ xuống sàn đá, trắng toát, ánh bạc, như những viên ngọc kỳ dị, phát ra ánh sáng nhàn nhạt như ánh trăng bị bóp méo.
Âm thanh khi chúng chạm đất không hề dữ dội.
Ngược lại, chỉ là những tiếng lăn khe khẽ, đều đặn và lạnh lẽo, như tiếng mưa rơi trên mái ngói trong đêm vắng.
Nhưng chính sự yên tĩnh đó mới khiến người ta rợn người.
Ren cảm thấy cả sống lưng mình lạnh buốt.
Tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, cậu đứng phía sau hàng tuyến, nhưng trong lòng như có thứ gì đó vừa sụp xuống.
Một linh cảm.
rằng cơn ác mộng thật sự chỉ mới bắt đầu.
Những viên ngọc bắt đầu tách lớp.
Từng viên một, vỡ ra như trứng nứt, để lộ.
hình thù không ngờ tới.
Ruin Kobold Sentinels.
Không phải một, mà là ba.
Chúng bật dậy từ lớp vỏ nứt, cao gần ngang ngực người trưởng thành, thân hình vạm vỡ ẩn dưới lớp giáp thép gỉ sét.
Bộ giáp không đều, méo mó, như được rèn từ sắt vụn và những mảnh vỡ của một cơn ác mộng, nhưng vẫn đầy đe dọa.
Không có tiếng gào.
Không có báo hiệu.
Chúng chỉ đứng đó, bất động trong vài giây, như những tượng sắt không hồn.
Rồi, từ từ, từng tên một giơ vũ khí lên.
Morning Star, những cây chùy, đầu chùy tua tủa gai nhọn như những cái bẫy chết chóc.
Chúng nắm chặt lấy bằng hai tay, rít lên một tiếng kim loại ma sát đầy âm u.
Ren lùi lại nửa bước.
Cảm giác nghẹt thở.
Chúng không phải đám quái vật vô danh thường gặp trong rừng hay trong mê cung.
Theo như ghi chú trong cuốn sổ hướng dẫn được cập nhật tới tập mới nhất, đây là lính tinh nhuệ của Illfang, cận vệ riêng của con trùm.
Và chúng không phải đến để trang trí.
“.
Chết tiệt.
” Ai đó phía trước thì thầm.
Diavel nghiến răng, ánh mắt quét nhanh qua đội hình.
"Giữ vững vị trí!
Tanker đẩy ra tiền tuyến, không được để chúng chia rẽ đội hình!
"Nhưng anh biết.
Ai cũng biết.
Từ giờ trở đi, trận chiến không còn là một trận boss thông thường nữa.
Đây là lúc Aincrad phô bày những chiếc răng thật sự của nó.
Và bất cứ ai lơi tay.
đều có thể mất mạng.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập