Diavel dừng lại một nhịp trước cánh cửa khổng lồ.
Anh không vội vã, không ra hiệu gì ngay lập tức.
Chỉ lặng lẽ đứng đó, đối diện với tấm chắn bằng đá lạnh, những hoa văn xoắn ốc và vết rạn mờ ẩn trong ánh sáng xanh u ám từ những viên pha lê gắn trên tường.
Ánh mắt anh dừng lại thật lâu trên cánh cửa, như đang tìm kiếm điều gì đó.
Rồi rất chậm rãi, Diavel xoay người lại.
Anh quét mắt qua toàn bộ đoàn người phía sau, từng gương mặt một, từng ánh mắt, từng biểu cảm.
Như thể đang cố khắc sâu vào trí nhớ mình hình ảnh của tất cả những người đã dám bước tới nơi này, những người đã đặt cược mạng sống để thay đổi thế giới.
Sự ồn ào ban nãy biến mất như chưa từng tồn tại.
Không ai bảo ai, nhưng tất cả đều im lặng.
Một sự im lặng nặng nề, không vì sợ hãi, mà vì tôn trọng.
Vì tất cả đều hiểu, lời nói sắp được thốt ra không phải để dẫn dắt, mà để nhắc nhở.
Diavel hít sâu, giữ hơi thở trong lồng ngực một nhịp lâu, rồi mới cất giọng, rõ ràng, vững vàng, và chân thành.
“Chúng ta đã tới được nơi cần tới, ” anh nói, giọng không cao nhưng vang vọng qua hành lang như lời tuyên thệ.
Anh dừng lại, ánh mắt dừng thêm lần nữa nơi một vài người đang siết chặt vũ khí, nơi những khuôn mặt, nhiều người còn trẻ, cũng có những người đã hoàn toàn trưởng thành, ánh mắt chất chứa niềm tin và kinh nghiệm từ những ngày đầu sinh tồn.
“Trước khi bắt đầu.
tôi chỉ có một điều muốn nói.
Khoảng lặng.
Rồi Diavel thở ra chậm rãi, lời cuối cùng bật khỏi môi anh như một lời hứa, một mệnh lệnh, và một khẩn cầu.
“Sống sót.
Không hùng hồn.
Không sáo rỗng.
Nhưng đó là lời nói duy nhất khiến ai nấy đều siết tay mạnh hơn, đứng vững hơn.
Không đợi thêm giây nào, Diavel quay lưng lại.
Bàn tay anh đưa ra, chạm vào bề mặt lạnh toát của cánh cửa đá.
Một tiếng rung trầm vọng lên từ bên trong.
Những ký hiệu khắc trên cửa bỗng phát sáng mờ ảo, run rẩy như được đánh thức sau giấc ngủ dài.
Cánh cửa chuyển động, nặng nề, chậm chạp, kẽo kẹt như đang mở ra địa ngục.
Ánh sáng đỏ rực từ bên trong hắt ra từng chút một.
báo hiệu cho trận chiến bắt đầu.
Căn phòng tối tăm hiện ra trước mắt như miệng của một con quái vật khổng lồ vừa bị đánh thức sau giấc ngủ dài.
Không khí bên trong đặc quánh, như thể đã bị niêm phong hàng thế kỷ, lặng lẽ và chết chóc.
Không một lời ra hiệu, không một nhịp chần chừ, Diavel lao thẳng vào như một mũi tên đã chờ sẵn trên dây cung, rời tay là không thể quay đầu.
Bóng anh tan vào bóng tối của căn phòng chỉ trong vài nhịp thở.
Theo sau là đoàn người, bước chân nặng nề nhưng kiên quyết, siết chặt vũ khí trong tay, ánh mắt không còn dao động.
Họ không còn là những người chơi tản mác, mà là một đội hình thống nhất, sẵn sàng đối mặt với cái chết để giành lấy bước tiến đầu tiên trong mê cung tử thần này.
Ren cũng tiến lên, những bước chân đều đặn vang vọng giữa không gian mờ tối, lòng bàn tay đã rịn mồ hôi từ lúc nào.
Cậu không hét, không hô, không nói bất kỳ điều gì, nhưng ánh mắt vẫn bám theo lưng Diavel như tìm kiếm một điểm tựa vô hình.
Kirito đi ngay phía sau, kiếm đã rút sẵn.
Asuna cũng vậy, dáng người cô gần như chìm hẳn trong chiếc áo choàng, nhưng ánh thép nơi mũi kiếm thì sắc lạnh như một tia chớp chờ đợi bùng lên.
Cánh cửa phía sau từ từ khép lại, như thể cắt đứt sợi dây nối cuối cùng giữa họ và thế giới bên ngoài.
Giờ đây, chỉ còn lại một điều duy nhất trong tâm trí tất cả mọi người:
Chiến đấu.
hoặc chết.
Bóng tối trong căn phòng ấy không chỉ đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng, nó sống động, như một thực thể biết thở, biết quan sát.
Cảm giác như từng mảnh bóng tối đang len lỏi vào mọi khe hở trên da thịt, rờn rợn và rét buốt, khiến từng nhịp tim trở nên nặng nề.
Tiếng bước chân vang vọng trong không gian trống rỗng, âm thanh rơi vào hư vô như bị nuốt trọn bởi một vực thẳm vô hình.
Mỗi bước đi là một tiếng vọng xa xăm rồi chìm nghỉm, để lại sự im lặng kéo dài đến ngạt thở.
Rồi.
ánh sáng bùng lên.
Không rực rỡ, không chói lóa, chỉ là một làn ánh sáng dịu mỏng lan ra từ các viên đá ma thuật nơi vách tường, xua dần bóng tối trong vài nhịp thở.
Và căn phòng dần hiện ra, như một vết thương âm ỉ lộ rõ dưới lớp da vừa được bóc trần.
Không gian mở ra trước mắt họ là một đại sảnh khổng lồ, mái vòm cao chạm tới bóng tối phía trên, được chạm khắc bằng những hoa văn kỳ dị, uốn lượn như những dòng chảy lạnh lẽo trên nền đá xám bạc.
Ở chính giữa căn phòng, tách biệt và lạnh lẽo, là một bục đá đen, phủ bụi thời gian, nơi một sinh thể khổng lồ đang ngồi bất động.
Cơ thể to lớn của nó gợi đến một bức tượng bị nguyền rủa, bị đóng băng giữa dòng chảy thời gian.
Một chiếc ngai đá dựng sừng sững ngay bên cạnh, được chế tác công phu, nhưng lại trống rỗng.
Và sinh vật kia.
không ngồi trên ngai.
Nó chọn vị trí bên cạnh, thấp hơn một bậc, như một kẻ hộ vệ trung thành.
hoặc một tên đồ tể đang chờ lệnh triệu hồi cuối cùng.
Illfang the Kobold Lord.
Thân hình đồ sộ với đôi tay rắn như trụ đồng.
Một tay chống xuống mặt đất, nắm chặt chuôi rìu khổng lồ cắm sâu vào sàn đá;
tay còn lại ôm lấy một chiếc khiên tròn bằng da, không rõ là da gì, chỉ biết nó to và thô ráp đến rợn người.
Trên vai và đầu nó, lớp lông trắng toát phất nhẹ theo từng cơn gió âm u không biết từ đâu thổi đến.
Dù đôi mắt vẫn nhắm nghiền, cơ thể tưởng như bất động, không ai trong số họ dám xem đó là sự yên bình.
Bởi vì thứ này.
không ngủ.
Nó chỉ đang chờ đúng thời khắc để mở mắt.
Thời gian như ngừng trôi.
Không một âm thanh.
Không một chuyển động.
Chỉ có bầu không khí nặng như đá đè lên ngực ba mươi người chơi đang đứng trong căn phòng lạnh lẽo ấy.
Nhịp tim, nếu lắng tai thật kỹ, là thứ duy nhất còn sót lại trong thế giới vừa chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Ai cũng biết, chỉ một bước chân sai, một tiếng kim loại vang lên.
cũng có thể là tín hiệu khai màn cho cơn ác mộng đang bất động giữa căn phòng kia.
Ren đứng phía sau, lặng lẽ quan sát.
Cậu không nói gì, cũng không nhúc nhích.
Nhưng trong lòng, có gì đó đang siết chặt lấy tim.
Một sự thật đơn giản mà lạnh giá:
Đây không còn là phần hướng dẫn.
Không còn thử nghiệm.
Không còn chỗ cho sai lầm.
Tên của con quái vật hiện rõ phía trên đầu nó bằng những ký tự đỏ như máu, một cái tên không chỉ là biểu tượng cho thử thách, mà còn là ranh giới giữa game và thực tại, giữa giả lập và cái chết.
Cột mốc sống còn đầu tiên của cả thế giới Aincrad.
Ren không nghĩ về phần thưởng.
Không nghĩ đến trang bị hiếm hay tiếng tăm.
Cậu chỉ nghĩ đến một điều duy nhất:
phải sống sót.
Và nếu có thể.
giữ được mạng cho những người đang ở đây cùng mình.
Ánh sáng từ những viên đá ma thuật gắn trên tường cuối cùng cũng ổn định lại.
Bóng tối bị đẩy lùi.
Những hình thù đổ nghiêng từ mái vòm cao xuống sàn đá, như những bóng ma đang quan sát, lặng lẽ dõi theo.
Đội hình tản ra chậm rãi theo đúng kế hoạch đã vạch ra nhiều ngày qua.
Tank dàn hàng đầu, vai rộng chắn lối như một bức tường người.
DPS dịch trái và phải, luồn lách vào những khoảng hở để đánh từ cạnh sườn.
Support lùi lại phía sau.
Không ai nói gì, nhưng từng ánh mắt lướt qua nhau, từng cử chỉ nhỏ đều mang một trọng lượng nặng hơn bất kỳ câu lệnh nào.
Diavel bước chậm lên phía trước, giơ cao cánh tay, lòng bàn tay úp xuống ra hiệu dừng lại.
Tất cả đồng loạt dừng chân, chôn chặt tại chỗ.
Anh quay người, mắt quét một vòng qua từng gương mặt đang dõi theo mình.
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt ấy mang sức nặng của cả một niềm tin được đặt vào đôi vai người dẫn đầu.
“Giữ vị trí, ” anh thì thầm, đủ để những đội trưởng gần đó nghe thấy.
“Tank giữ boss tại trung tâm.
DPS chia đều góc.
Support, không được phân tâm.
Ren nghe từng lời ấy vang trong đầu như lời cầu nguyện.
Cậu siết chặt chuôi kiếm, những khớp ngón tay nổi rõ dưới ánh sáng.
Đôi mắt cậu không rời khỏi con quái vật kia, vẫn đang bất động như một pho tượng quái dị, ngồi đó như thể chờ đợi một tín hiệu cổ xưa nào đó để thức tỉnh.
Cạnh cậu, Asuna đứng yên, tay vẫn đặt trên cán kiếm.
Cô không nói gì, nhưng hơi thở của cô đều, chậm và ổn định, một kiểu tập trung không sợ hãi, mà là kiên định.
Kirito cúi thấp người, hai chân hạ trọng tâm, như một lò xo chỉ chờ bung ra.
Không ai biết cậu nghĩ gì, nhưng ánh mắt kia, sắc như lưỡi dao chưa rút khỏi vỏ.
nó đã nói lên tất cả.
Một giây.
rồi hai.
rồi ba.
Rồi con quái vật ngẩng đầu.
Hai con mắt đỏ rực bừng sáng, rực đến nỗi tưởng chừng như có thể đốt cháy cả không khí xung quanh nó.
Không có lời cảnh báo.
Không có âm thanh hệ thống.
Chỉ một tiếng gầm, rít lên như sấm nổ trong lòng núi.
GRUUUUAAAAAARRRRRRHHHH
Tiếng gầm đó không chỉ đập vào màng nhĩ.
Nó đập vào tim, vào xương, vào từng tế bào thần kinh của tất cả mọi người.
Không khí như bị bóp méo.
Những cột bụi đá bốc lên từ nền đất dưới chân Illfang, bị xé tung như thể cả căn phòng vừa hứng chịu một vụ nổ vô hình.
Và rồi.
hắn đứng dậy.
Một khối cơ bắp khổng lồ, cao hơn ba mét, vươn lên như một bức tượng sống.
Từng bước hắn đi làm rung chuyển nền đá, từng nhịp thở phát ra từ hắn như tiếng gầm của cơn bão.
Cây rìu trong tay hắn lớn đến mức ba người ôm không xuể, phần lưỡi đã sứt mẻ vì quá nhiều máu và thịt.
Tay còn lại là một chiếc khiên, thứ gì đó giống như da thú nhưng được khâu lại bằng xương người.
Một con boss, đúng nghĩa.
“Bắt đầu!
” Diavel hét lớn, giọng vang dội xuyên qua cả căn phòng, chém đứt sự tĩnh lặng cuối cùng.
Và thế là tất cả bùng nổ.
Tank lao lên đầu tiên, chắn lấy đường đi của con quái vật.
Một vài người hô kỹ năng, tạo hiệu ứng ánh sáng nhấp nháy trên cơ thể như tín hiệu sống còn.
Các DPS tách ra hai bên, lưỡi kiếm lóe sáng dưới ánh đèn ma thuật, nhắm vào những điểm mù.
Ren lao đi, sánh bước bên Kirito và Asuna.
Họ không cần nói, không cần nhìn nhau.
Cứ thế mà hành động, như đã từng phối hợp suốt hàng giờ đồng hồ.
Ba mũi tấn công phụ vòng sang trái, sẵn sàng tiếp cận khi boss bị tank giữ chân.
Nhiệm vụ của họ lúc đầu là cô gây sát thương lên boss, đợi khi đám Sentinal xuất hiện thì lập tức lùi về sau để bảo vệ.
Illfang gầm lên lần nữa.
và vung rìu.
Lưỡi rìu khổng lồ xé gió, giáng xuống như một tòa nhà đổ sập.
Tank phía trước vội chắn đòn, khiên va chạm, tạo nên một tiếng “CHÁT!
” khủng khiếp, cả người bị hất văng lùi lại.
Thanh máu giảm ngay lập tức một phần tư.
Trận chiến đã bắt đầu.
Và không ai biết.
bao nhiêu người có thể rời khỏi căn phòng này.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập