Chương 233: Một Lời Nói Dối Cần Thiết

Ren bước nhanh thêm vài bước, sánh vai cùng Asuna.

Giữa tiếng giày xào xạc trên nền cỏ khô và tiếng gió rì rào lướt qua những cành cây cao vút, giọng cậu vang lên, thấp và dịu, như một nhịp chạm khẽ vào khoảng lặng đang bao quanh cả hai:

“.

Cảm ơn nhé.

Chỉ hai từ, tưởng chừng đơn giản, nhưng ẩn giấu trong đó là điều mà cậu đã do dự giữ lại từ sáng tới giờ.

Asuna hơi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua cậu trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Một thoáng ngạc nhiên lướt qua khuôn mặt, không rõ vì lời cảm ơn, hay vì cách Ren nói ra nó.

Nhưng nét biểu cảm đó nhanh chóng tan đi, thay bằng vẻ lạnh nhạt thường ngày.

“Chỉ là việc nhỏ thôi, ” cô đáp, giọng nhẹ như gió, hầu như không rõ ràng, như thể cố ý giữ lại khoảng cách an toàn giữa hai người.

Ren không nói gì trong một lúc.

Cậu nhìn thẳng về phía trước, rồi lại nghiêng đầu khẽ cười, một nụ cười pha chút tự giễu.

“Tôi không chỉ nói chuyện sáng nay.

Mà là.

lần trước.

Khi tôi hơi thô lỗ.

Giọng cậu vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lại ánh lên chút hối hận hiếm thấy.

Asuna im lặng vài giây, rồi gật đầu, nhẹ như không.

“Khi đó.

cậu khác với bây giờ, ” cô nói, không trách móc, chỉ như đang nói một sự thật.

“Nhưng.

cũng không hẳn.

Ren hơi khựng lại.

Cậu không ngạc nhiên vì lời nói ấy, nhưng không ngờ lại đến từ Asuna, một người mà cậu tưởng như chỉ đứng từ xa quan sát.

Cậu nhìn sang cô một lần nữa, muốn nói điều gì đó.

nhưng lại thôi.

Và rồi cả hai lại tiếp tục bước đi, im lặng như cũ.

Nhưng đâu đó trong khoảng cách không tên ấy, đã có một điều gì đó, dù mỏng manh.

bắt đầu thay đổi.

“Ừm.

nếu cậu không phiền.

tôi hỏi câu này được chứ?

Asuna bất ngờ lên tiếng, phá tan sự im lặng đang bao trùm như một lớp sương mỏng.

Ren quay sang, thoáng ngạc nhiên vì sự chủ động bất thường.

Cậu định đáp lại, nhưng ánh mắt của Asuna đã rời khỏi cậu và liếc nhanh ra sau, nơi Kirito chỉ vờ như đang bước bình thường, nhưng đôi tai vểnh cao hết cỡ.

trông thật kỳ lạ.

Cái liếc của Asuna không sắc bén, chỉ nhẹ như cánh bướm.

nhưng đủ khiến Kirito lập tức giật mình và giả vờ tập trung vào.

một cục đá ven đường.

Ren lén bật cười trong cổ họng, nhưng khi quay lại thì thấy Asuna đang nhìn mình.

Không cười.

Không giỡn.

Cái nhìn nghiêm túc đến mức cậu thoáng tưởng rằng cô sắp hỏi điều gì đó rất hệ trọng.

Không khí như chùng xuống một nhịp.

Cậu hít vào thật khẽ.

Rồi Asuna mở lời, không một chút dao động.

“Cậu.

dưỡng da bằng thứ gì vậy?

Ren suýt nữa thì bước hụt.

Hả

Asuna vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc đến mức kỳ lạ, như thể cô đang phân tích một điểm yếu chiến thuật của boss tầng hai.

“Tôi thấy da cậu.

không bình thường chút nào.

Ở cái thế giới đầy bụi, khô và stress này mà lại không nứt nẻ gì à?

Trừ phi.

Cô khẽ nheo mắt, ánh nhìn gần như soi mói, “.

cậu có bí quyết nào đó?

Kirito phía sau lầm bầm, “Tôi biết ngay mà.

Ren gãi má, bối rối không biết trả lời sao, “Tôi.

thật ra thì.

chắc là do.

ngủ đủ?

Asuna nhìn cậu thêm một lúc nữa như để xác định xem cậu có đang nói thật không, rồi khẽ quay đi, gật đầu, lẩm bẩm rất khẽ như đang ghi chú trong đầu:

“Ngủ đủ.

hmm.

ghi nhận.

Ren ngớ người, chưa biết nên phản ứng ra sao, nhưng trong lòng thì khẽ bật cười.

Có lẽ, trong thế giới này, sự bất ngờ đôi khi lại là cách tốt nhất để nhắc rằng con người vẫn đang tồn tại.

thật.

Rồi, nụ cười nhạt khẽ đông cứng lại nơi khóe môi.

Ren chợt nhận ra điều đó, cái cảm giác vừa mới lướt qua.

như một hơi thở ấm.

Nhưng nó cũng tan đi nhanh như cách nó đến.

Cậu chạm nhẹ vào gương mặt mình, nơi nụ cười vừa rời đi, như để xác nhận thứ gì đó chưa kịp nắm bắt.

Cậu không nhớ mình từng cười nhiều như vậy.

Không phải kiểu cười buộc phải có trong những cuộc xã giao.

Không phải cái nhếch môi trống rỗng khi cố tỏ ra ổn.

Mà là cười thật, dù chỉ là một thoáng, và cũng không vì lý do gì đặc biệt.

Có lẽ.

chỉ là vì ai đó khiến cậu bất ngờ.

Vì không khí trong một khoảnh khắc ngắn ngủi không còn nặng nề.

Hoặc có lẽ.

chỉ vì cậu được là chính mình, một chút, trong thế giới này.

Ren không nói gì thêm.

Cậu tiếp tục bước, sánh vai cùng Asuna và Kirito.

Gió buổi sáng lùa qua những tán cây, mang theo mùi của đất và sương, như một lời nhắc nhở âm thầm:

vẫn còn con đường phía trước, vẫn còn những trận chiến phải đi qua.

Và giữa tất cả những điều đó, đôi khi, chỉ một khoảnh khắc lặng thinh cũng đủ để ai đó nhận ra mình vẫn còn cảm xúc.

Đoàn người tiến sâu vào mê cung như một dòng sông ngầm len lỏi giữa lòng đất, im lặng, nặng nề nhưng mang theo sức mạnh không thể chối từ.

Họ băng qua từng tầng thấp nhất, nơi ánh sáng từ những viên đá phát quang lờ mờ trượt dài trên tường đá nứt nẻ.

Tuyến đường do Diavel chỉ dẫn đã được kiểm tra nhiều lần, nhưng dù là bản đồ hay trí nhớ đều không thể bảo đảm điều gì trong mê cung, nơi mọi thứ luôn chuyển động, như thể chính nó cũng đang sống và thở cùng nỗi sợ hãi của con người.

Lũ quái vật không xuất hiện quá dày đặc, nhưng từng đợt tấn công vẫn đến như thử thách sự kiên nhẫn.

Kobold đi theo bầy, nhưng số lượng chưa bao giờ vượt quá mười.

Và trước sự áp đảo của gần bốn mươi người chơi có vũ trang, có tổ chức, những đợt phục kích ấy nhanh chóng bị nghiền nát.

Không ai bị thương.

Ít nhất là cho đến giờ.

Ren bước đi ở rìa đội hình, không lên tiếng.

Tiếng bước chân của đoàn người hòa vào nhau thành một giai điệu hỗn độn, rì rào như cơn gió luồn qua khe núi.

Nhưng Ren.

cậu im lặng như thể tồn tại ở tần số khác.

Không có lời nói, không có tiếng cười.

Chỉ có cậu và suy nghĩ của mình.

Đôi lần, Kibou, người dẫn đầu một nhóm nhỏ khác, tìm đến Ren với nụ cười hòa nhã.

Anh ta có vẻ thực lòng, kiểu người mà mọi tập thể đều cần:

kết nối, lắng nghe, và biết cách đưa tay ra đúng lúc.

“Ren, ” Kibou cất tiếng khi cả hai tạm dừng trong một hành lang đá khô cứng.

“Cậu có cân nhắc việc gia nhập nhóm tôi không?

Cậu rất hợp.

thật đấy.

“Tôi e là không.

nhưng mà.

anh không hợp với mấy nụ cười thế này đâu.

thật đấy.

” Ren chỉ mỉm cười, lắc đầu.

Không phải vì cậu ghét Kibou.

Cũng không phải vì cậu nghĩ nhóm kia kém cỏi.

Cậu chỉ.

không hợp với một tập thể đông người.

Mọi mệnh lệnh, mọi ánh mắt, mọi sự phụ thuộc lẫn nhau, tất cả đều như trói chặt lấy đôi tay cậu.

Trong một đội đông, người ta dễ mất đi tiếng nói của mình, và Ren chưa sẵn sàng đánh đổi điều đó.

Cậu quay lại vị trí của mình.

Một đội ba người, vừa vặn.

Không dư thừa, không thiếu hụt.

Vừa đủ để mỗi người đều có trọng lượng riêng trong đội hình.

Nhiệm vụ của họ rõ ràng:

ngăn chặn lũ Ruin Kobold Sentinels, lớp quái bảo vệ tên thủ lĩnh theo cách trung thành nào đó, chuyên tấn công đột phá vào đội hình chủ lực từ hai bên cánh.

Chúng không mạnh theo kiểu boss, nhưng chúng nhanh, linh hoạt và cực kỳ khó đối phó nếu để lọt qua tuyến phòng thủ.

Ren liếc nhìn Kirito.

Người chơi ấy bước đi như một cái bóng có ý thức.

Không lời thừa, không động tác thừa, mọi thứ đều gọn gàng đến mức không tưởng.

Ren chưa từng thấy ai điều khiển thanh kiếm như vậy, như thể nó là phần mở rộng của cơ thể, chứ không phải một vật dụng.

cậu đá đoán được từ ngày đầu tiên.

cậu ta rất mạnh mẽ.

nhưng như thế này.

nằm ngoài tưởng tượng của cậu.

Còn Asuna.

ánh thép loang loáng mỗi khi cô rút kiếm khiến cậu nhiều lần phải nghiêng người nhìn lại.

Đường kiếm của cô không chỉ nhanh.

mà còn gọn, chuẩn xác đến tàn nhẫn.

Không một động tác nào dư thừa, không một cú ra đòn nào để hở lưng.

Cậu không nói ra điều đó, không cần phải nói.

Nhưng trong lòng vẫn biết rõ, nếu một ngày phải đối đầu trực diện, chỉ ba chiêu là đủ để cậu nằm xuống.

Không phải vì Ren yếu.

Nhưng Kirito và Asuna là những kẻ đi theo một nhịp độ khác.

Nhanh hơn.

Sắc bén hơn.

Dứt khoát hơn.

Họ chiến đấu như thể sinh ra để cầm kiếm, còn cậu.

cậu chỉ học cách cầm kiếm vì thế giới này không cho phép ai được sống mà không biết giết chóc.

Ren không phải người mạnh nhất.

Không phải nhanh nhất.

Không phải thông minh nhất.

Cậu không sở hữu thanh kiếm hay trang bị hiếm có bậc nhất nào, cũng chẳng có chiêu thức lấp lánh ánh sáng như các anh hùng trong manga hay tiểu thuyết.

Nhưng đâu đó trong những trận chiến, trong khoảnh khắc mọi thứ hỗn loạn và rối ren nhất, cậu vẫn đứng vững.

Như thể có một nhịp đập khác vang lên trong đầu, tách biệt khỏi tiếng la hét và âm thanh va chạm của kim loại.

Một thứ cảm giác.

Một trực giác.

Một khả năng đọc chuyển động của đối thủ, nhìn thấy sự mất cân bằng chỉ trong một lần thở, đoán được nước đi kế tiếp qua ánh mắt vừa thoáng lướt qua.

Thứ khiến cậu không bao giờ chọn giải pháp rõ ràng nhất, mà luôn lách qua một khe hở không ai để ý.

Hay ít nhất… cậu tin là như vậy.

Có lẽ đó chỉ là ảo giác được đắp lên bởi lòng tự trọng.

Một giọng nói bên trong đang thì thầm, rằng cậu cũng có một điều gì đó, một điều đủ để cậu không bị bỏ lại.

Hoặc… đó chỉ là lời nói dối.

Một thứ ảo tưởng đẹp đẽ mà cậu dựng nên để không sụp đổ.

Một cái phao tinh thần để không phải thừa nhận rằng mình chỉ đang trôi theo sau những người khác, cố gắng không bị quên lãng giữa đám đông.

Và dù là gì đi nữa, Ren vẫn bước tiếp.

Không phải vì cậu tin mình đặc biệt.

Mà vì nếu dừng lại, chẳng còn gì cả.

Sau gần một tiếng đồng hồ rời khỏi thị trấn Tolbana, băng qua những cánh rừng thưa mờ sương và những dãy hành lang đá lạnh lẽo kéo dài trong mê cung.

Cuối cùng, sau hơn ba mươi phút dò dẫm qua những lối đi quanh co không ánh sáng, cánh cửa đó hiện ra.

Sừng sững.

Câm lặng.

Vững chãi như một bức tường ngăn cách thế giới này với cõi chết.

Một cánh cửa khổng lồ, cao gấp ba lần người trưởng thành, chạm khắc những biểu tượng kỳ dị mà không ai muốn nhìn lâu.

Ánh sáng từ những viên đá ma thuật gắn trên tường phản chiếu lên bề mặt kim loại xỉn màu, khiến nó trông như đang.

thở.

Như thể chính cánh cửa cũng đang sống, đang chờ đợi.

Không ai cần hỏi.

Không ai cần xác nhận.

Bất cứ ai đều nhận ra dấu hiệu này.

Cho dù đó không phải là những người từng chơi bản Beta.

Nhưng lần này, nó không còn là trò chơi nữa.

Đó là cánh cửa dẫn vào căn phòng của con trùm tầng một.

Không khí như đặc quánh lại.

Mỗi bước chân đều vang vọng như những hồi chuông cảnh báo.

Một số người bắt đầu kiểm tra lại trang bị lần cuối;

kẻ thì siết chặt chuôi kiếm, kẻ thì vô thức nuốt nước bọt.

Không ai lên tiếng.

Không ai cười.

Ren đứng giữa đám đông, ánh mắt dán vào cánh cửa như nhìn vào một định mệnh không thể tránh.

Trong khoảnh khắc đó, cậu không còn nghe thấy tiếng bước chân, tiếng thì thầm hay thậm chí là hơi thở của chính mình.

Chỉ còn lại một tiếng vang trầm trầm trong đầu, không phải sợ hãi, mà là nhận thức.

Rằng sau cánh cửa kia, mọi thứ có thể thay đổi.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập