Số người chơi tham gia vào đội hình chinh phạt không quá đông, không đến mức áp đảo, nhưng cũng chẳng ít ỏi.
Chỉ khoảng bốn mươi người, một con số khiêm tốn nếu so với tiềm năng tối đa của một cuộc tổng tiến công.
Nhưng trong thời điểm mà cái chết vẫn còn là một khái niệm quá thật và quá gần, chừng ấy đã là đáng kể.
Họ là những người dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình, bất chấp nỗi sợ, bất chấp rủi ro, để đặt chân vào hành trình mà chẳng ai dám chắc liệu có ngày trở về.
Bóng đoàn người nối dài, băng qua cánh đồng phía ngoài Tolbana, nơi những cối xay gió cũ kỹ vẫn cần mẫn xoay đều trong làn gió sáng.
Âm thanh đều đặn của gió lùa qua cánh gỗ, tiếng bước chân dồn dập, và sự im lặng giữa những người không thật sự quen biết, tất cả hòa trộn thành một giai điệu lặng lẽ, căng thẳng nhưng quyết tâm.
Khi rừng thưa hiện ra trước mắt, tán cây rải rác như những mũi giáo dựng đứng giữa bầu trời, con đường dẫn đến mê cung cũng dần mở ra, tối tăm, bất định và sâu hun hút như chính tương lai của họ.
“Mà này… Ren.
Giọng Kirito vang lên nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để kéo Ren chậm lại một vài bước, tách khỏi nhịp bước đều của đoàn.
Cậu liếc về phía trước, nơi Asuna đang đi cách đó không xa, dáng người mảnh khảnh dưới chiếc áo choàng trùm đầu, im lặng và xa cách như một cái bóng.
“Cậu.
biết cô ấy từ trước rồi à?
Kirito hỏi, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi hình dáng của Asuna, như thể đang cố tìm câu trả lời trong từng cử động nhỏ nhặt của cô.
Ren nhìn sang cậu ta, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng ẩn chứa điều gì đó khó nắm bắt, thứ pha lẫn giữa do dự và điều gì đó.
“Ừm… Gặp một lần.
Cậu đáp, giọng trầm.
“Có hợp tác qua.
trong một tình huống không mấy dễ chịu.
Nhưng gọi là quen thì.
cũng chưa hẳn đúng.
Kirito im lặng một chút, rồi nhướn mày nhẹ, vẫn chưa rời mắt khỏi Ren.
“Vậy… cậu nghĩ gì về cô ấy?
Ren hơi khựng lại, như thể chính cậu cũng không ngờ đến câu hỏi ấy.
Cậu liếc về phía Asuna, ánh mắt cô lúc này hoàn toàn che khuất dưới lớp vải, nhưng Ren vẫn có thể nhớ rõ được cái nhìn từ buổi sáng, ánh nhìn ấy, trong khoảnh khắc, gần như muốn nói điều gì đó.
rồi lại rút lui vào khoảng cách lặng im.
“Cô ấy giống như một bức tường, ” Ren khẽ nói, “Cao, lạnh, và yên lặng.
Nhưng tôi không chắc đó là để bảo vệ bản thân hay để ngăn người khác đến gần.
trước đây thì không vậy.
Kirito thoáng gật đầu, không hỏi thêm, nhưng trong mắt cậu lại hiện lên sự trầm tư lặng lẽ.
Có lẽ cậu cũng cảm thấy như thế.
Ren chợt quay sang, lần này là cậu hỏi lại, giọng đều, “Còn cậu?
Cậu quen cô ấy sao?
Kirito thoáng cười nhạt, nhưng trong nụ cười ấy không có lấy một chút vui vẻ.
Như thể chính cậu cũng không biết nên gọi mối liên hệ giữa mình và Asuna là gì, hay liệu có nên gọi nó là gì.
“Không hẳn.
Nhưng trong một thế giới như thế này…” Cậu nói, mắt vẫn nhìn về phía trước, nơi bóng áo choàng của Asuna khẽ đung đưa theo từng bước chân.
“Khi ai đó bước ra khỏi bóng tối và bắt đầu chiến đấu, cậu sẽ tự động ghi nhớ họ.
Dù chỉ là trong một khoảnh khắc.
Ren khẽ nhíu mày, nghiêng đầu sang nhìn Kirito, ánh mắt pha lẫn một chút nghi hoặc và khó hiểu.
Cảm nhận được ánh nhìn ấy, Kirito như sực nhớ ra mình vừa buột miệng nói điều gì đó kỳ lạ.
Cậu chớp mắt, rồi nói tiếp, giọng có phần ngập ngừng nhưng chân thành hơn:
“Chúng tôi từng gặp nhau hai lần.
Mỗi lần.
đều trong hoàn cảnh không mấy dễ chịu.
Cô ấy không nói gì nhiều.
Nhưng ánh mắt thì khác.
Cậu dừng lại một chút, như thể đang chọn từ.
“Hôm qua, tôi thấy cô ấy trong mê cung.
Một mình.
Kiệt sức.
Ren khẽ nghiêng người.
“Một mình?
Kirito gật đầu, nghiêm túc.
“Cậu có biết cô ấy đã ở đó bao lâu không?
Ren im lặng.
Một con số mơ hồ nào đó thoáng hiện lên trong đầu.
Hai ngày?
Không, điều đó đã là điên rồ rồi.
Ai lại có thể sống sót trong mê cung suốt hai ngày một mình, lại là ở tầng này?
Dẫu vậy, miệng cậu vẫn vô thức thốt ra, “…Hai ngày?
Kirito khẽ thở ra, như thể chuẩn bị buông một sự thật mà chính cậu cũng khó tin.
“Bốn.
Cô ấy đã ở trong đó suốt bốn ngày.
Không nghỉ, không ra ngoài.
Ren sững người, chân bước chậm lại trong vô thức.
Cảm giác lạnh lan dọc sống lưng.
Không phải vì thời tiết, mà vì ý nghĩa thực sự đằng sau những con số ấy.
Bốn ngày.
Không phải ai cũng có thể sống sót nổi.
Không phải ai cũng chọn cách như vậy.
“Cô ấy… đang tự thiêu mình.
” Ren khẽ thì thầm, như nói với chính mình.
Kirito không phản bác.
Cậu chỉ nhìn về phía trước, nơi Asuna vẫn đang lặng lẽ bước đi, bóng dáng ấy vẫn cô độc ngay cả giữa một đoàn người.
“Cô ấy bổ sung trang bị, ” Kirito nói khẽ, như đang kể lại một điều khó tin, “bằng cách mang theo năm thanh kiếm giống hệt nhau.
Không nâng cấp.
Không sửa chữa.
Chỉ thay khi gãy.
Ren sững người, lông mày khẽ nhíu lại, như thể đang cố hiểu cơ chế sống sót quái đản ấy hoạt động như thế nào.
“Còn đồ ăn thì sao?
cậu hỏi.
“Chỉ có bánh mì lúa mạch đen khô khốc và nước, ” Kirito đáp, giọng cậu không mang vẻ giễu cợt, mà giống như đang thuật lại một thứ nghi thức điên rồ nào đó.
“Không thèm động đến bất kỳ món nào có hiệu ứng tăng buff hay hồi phục.
Tôi không nghĩ là vì tiết kiệm.
Có lẽ là vì cô ấy không tin vào chúng.
Có một cảm giác như có gai nhọn đang len qua ngực.
Không phải đau.
mà là ngợp.
Cái kiểu ngợp khi đứng trước một người đang ép bản thân vượt khỏi giới hạn đến mức không còn biết sợ là gì.
Kirito nhìn thẳng về phía trước, đôi mắt như vẫn đang bám lấy từng bước chân của Asuna.
Cậu nói, gần như thì thầm:
“Cậu có biết, khi tôi hỏi cô ấy tại sao lại làm vậy, cô ấy nói gì không?
Ren lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi Kirito.
“Cô ấy chỉ nói một câu, ” Kirito hít một hơi thật sâu, như vẫn chưa hết bàng hoàng bởi ký ức đó.
“Cô ấy nói.
'Miễn là quái vật không đánh trúng mình, thì không cần phải sửa giáp.
'”
Không gian giữa hai người chùng xuống như bị kéo căng bởi sự im lặng.
Ren khẽ quay đầu, liếc nhìn về phía bóng lưng Asuna, đang bước đều giữa đám đông, vẫn trầm mặc và không có chút biểu cảm.
Giống như chẳng điều gì có thể khiến cô ấy gục ngã.
hoặc là, chẳng điều gì còn có thể làm tổn thương cô ấy nữa.
“Nghe như một câu đùa.
” Ren thì thầm.
“Không phải đùa, ” Kirito nói, lần này là chắc chắn.
“Cô ấy tin vào điều đó.
Một niềm tin lạnh lùng đến rợn người.
Như thể.
thà để mọi thứ gãy vụn còn hơn phải dựa vào người khác.
“Hôm qua chúng tôi cũng đã nói chuyện một chút…” Kirito bắt đầu, giọng trầm lại, như thể đang sắp kể một điều mà chính cậu cũng chưa hoàn toàn tiêu hóa hết.
“Và tôi nhận ra, có những thứ.
tôi chưa từng nghĩ tới.
Ren nghiêng đầu, chờ đợi phần tiếp theo.
Kirito hít một hơi thật sâu rồi kể lại.
Sau buổi họp chiến thuật tối qua, khi mọi người đã rời đi, khi quảng trường chỉ còn lại ánh đèn mờ và tiếng gió lùa qua những bức tường đá lạnh, Kirito không về thẳng nơi nghỉ.
Cậu đã ở lại, chỉ là.
không hiểu vì lý do gì.
Có thể là chờ đợi, hoặc cũng có thể là không muốn trở lại căn phòng trống trải quá sớm.
Và rồi cậu thấy Asuna, ngồi lặng lẽ trong một góc khuất gần bức tường thành, tay cầm mẩu bánh mì lúa mạch đen đã khô cứng.
Cô ấy không ăn vội, không tỏ ra đói, mà cứ nhai từng miếng nhỏ một cách máy móc.
Như thể ăn không còn là một nhu cầu, mà chỉ là thủ tục duy trì sự sống.
“Chúng tôi chỉ nói vài câu.
kiểu như xã giao, ” Kirito kể, “nhưng rồi chẳng hiểu sao, tôi lại mời cô ấy về nơi tôi đang thuê trọ.
Một ngôi nhà nhỏ ở vùng nông trang xa thị trấn.
Ren nhíu mày.
“Cô ấy đồng ý sao?
Kirito khẽ cười, nhưng không hẳn là vui.
“Ừ.
Điều đó khiến tôi bất ngờ hơn cả cuộc tấn công boss sắp tới.
Ngừng một lát, Kirito nhìn Ren như muốn chắc rằng mình không nói ra điều gì quá ngớ ngẩn, rồi mới tiếp tục:
“Cậu biết vì sao cô ấy đồng ý không?
Không phải vì tin tưởng tôi, cũng chẳng phải vì cần giúp đỡ gì.
Cô ấy chỉ hỏi đúng một câu:
‘Ở đó có nhà tắm không?
’”
Ren tròn mắt, không chắc nên phản ứng thế nào.
“Chỉ vì một cái nhà tắm.
” Kirito nhấn lại, nhưng lần này trong giọng nói có chút cay đắng.
“Cô ấy đã sống trong mê cung suốt bốn ngày, ăn uống cầm chừng, chiến đấu không nghỉ, gần như không ngủ.
và tất cả những gì cô ấy cần chỉ là được tắm.
Có điều gì đó nghèn nghẹn nơi cổ họng cậu, như thể lời nói bị giữ lại bởi một cảm xúc chưa gọi được thành tên.
“Cậu biết không, ” Kirito nói tiếp, “khi cô ấy bước vào bồn tắm, tôi gần như có thể thấy lớp áo giáp cô ấy khoác lên mình.
không phải giáp game, mà là cái vỏ cô ấy tạo ra để sinh tồn.
bắt đầu nứt ra.
Không phải vì tôi, mà chỉ vì được một lần thở ra nhẹ nhõm như con người thật sự.
Không gian giữa hai người lại rơi vào tĩnh lặng.
Những bước chân phía trước vẫn tiếp tục, tiếng trò chuyện rải rác từ nhóm khác không đủ làm mờ đi khoảng lặng này.
Ren khẽ nói, gần như chỉ để bản thân nghe, “…Có những người, họ không cần một lý do lớn lao để tiếp tục bước đi.
Chỉ cần một lý do đủ người để không dừng lại.
Kirito khẽ gật đầu.
Ren không tiếp tục lắng nghe câu chuyện nữa.
Cậu cảm thấy như mình đang bước lạc vào một cơn mưa nhẹ, không đủ ướt để run rẩy, nhưng đủ để cảm thấy lạnh.
Kirito có thể không nhận ra, nhưng từng lời, từng hình ảnh mà cậu ấy gợi lên.
như lật lại một trang ký ức mà Ren chưa bao giờ muốn đối mặt.
Một cô gái cô độc, chống chọi với nỗi sợ, với bóng tối, và với chính bản thân mình.
đó không chỉ là Asuna.
Ren không biết giữa Asuna và Mito đã xảy ra điều gì, nhưng cảm giác đó.
cảm giác một mối liên kết từng bền chặt đến mức tưởng như không thể rạn vỡ, lại tan biến chỉ sau một khoảnh khắc, một biến cố, nó không xa lạ gì với cậu.
Có lẽ.
điều đã xảy ra với họ cũng giống như điều đã xảy ra với chính cậu và một người nào đó trong quá khứ.
Và điều đó, chắc hẳn.
phải rất đau.
Đúng lúc ấy, Asuna bất chợt quay lại.
Đôi mắt cô lướt qua cả hai, nhanh như một cái liếc vô tình, nhưng Ren lại cảm thấy như có một điều gì đó nặng nề được giấu bên dưới ánh mắt ấy, một câu hỏi, một sự phòng vệ, hay chỉ là một thoáng ngập ngừng không tên?
Kirito hơi giật mình, bước hụt mất một nhịp.
Cậu ta vội quay đi như thể sợ bị đọc thấu điều gì đó mình vừa nói.
Ren thì không.
Cậu chỉ khẽ lắc đầu, không rõ là cho Kirito, cho chính mình, hay cho mối quan hệ phức tạp giữa ba con người đang cùng bước trên con đường này.
Rồi cậu lặng lẽ tiếp tục đi, không nhìn lại.
Không cần thiết phải biết mọi câu chuyện.
Một số ký ức, nếu đã để rơi lại phía sau, có lẽ nên để yên ở đó.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập