Ren khẽ cau mày, đôi mắt đảo quanh quảng trường đang dần trở nên đông đúc và rối loạn hơn vì tiếng gọi nhau, sự di chuyển của các nhóm mới hình thành, những cái bắt tay xác nhận, và cả sự háo hức, hồi hộp trước trận chiến sắp tới.
Cậu nhận ra một vài gương mặt quen thuộc, những người từng lướt qua trong một vài lần phối hợp ngắn ngủi khi cùng săn quái, hay đơn giản chỉ là những người từng trò chuyện dăm ba câu ở khu nghỉ chân của Tolbana.
Không ai trong số họ đủ thân để cậu cảm thấy có thể bước tới và bắt chuyện lúc này.
Họ cũng không chủ động tìm đến cậu.
Chỉ là vài ánh mắt chạm nhau trong thoáng chốc, rồi nhanh chóng rời đi, như thể không biết nên giữ lại hay buông bỏ.
Nhóm của Kibou đứng không xa.
Một vài người trong đó từng trao đổi với Ren khi còn ở Thị trấn Khởi đầu, những người từng hỏi cậu về chỗ săn, từng cảm ơn vì một vài mẹo nhỏ cậu chia sẻ.
Nhưng bây giờ, không ai trong số họ quay lại đề cập đến những điều ấy.
Có lẽ là vì Kibou đang ở đó.
Có lẽ là vì.
giờ cậu không còn mang ý nghĩa gì trong mắt họ nữa.
Agil cũng đang nói chuyện với một nhóm nhỏ, cười lớn và vỗ vai từng người một cách thân thiện.
Anh ta luôn có vẻ dễ gần như thế, một điểm tựa giữa sự hỗn loạn.
Ren có cảm giác, nếu mình bước tới, Agil sẽ không từ chối.
Nhưng.
cậu vẫn đứng yên.
Có gì đó trong lòng ngăn bước chân cậu lại.
Và rồi.
ánh mắt Ren khựng lại khi lướt qua phía bên kia quảng trường.
Mito
Cô gái ấy đang đứng cùng ba người khác, cầm bản đồ trong tay và thảo luận điều gì đó rất nghiêm túc.
Từng động tác, từng cử chỉ đều vững vàng và sắc bén như lần đầu tiên Ren thấy cô lao vào con sói Alpha, như một người bảo vệ, sẵn sàng đỡ lấy đòn thay cho người khác.
Nhưng điều khiến Ren sững người không phải là sự hiện diện của Mito.
Mà là sự vắng mặt của Asuna.
Từ khoảnh khắc chiến đấu ngắn ngủi hôm đó, Ren luôn có cảm giác họ là một thể thống nhất, bóng và hình, kiếm và khiên.
Một sự ăn ý hiếm có trong thế giới hỗn loạn này.
Nhưng giờ đây, chỉ có Mito.
Không một chút dấu vết nào của Asuna giữa đám đông.
Một cơn gió nhẹ lướt qua gáy, mang theo cảm giác gai lạnh khó hiểu.
‘Chuyện gì đã xảy ra?
Câu hỏi ấy trĩu nặng trong lòng Ren, kéo theo vô số kịch bản tồi tệ tự thêu dệt.
Tai nạn?
Bị thương?
Hay.
họ đã cãi nhau?
Nhưng chỉ là vài ngày ngắn ngủi, làm sao có thể xảy ra chuyện nghiêm trọng đến thế?
thêm một câu hỏi nữa khiến lòng cậu thêm trĩu xuống:
‘Argo đâu rồi?
Cô là người đã gửi tin nhắn, mời cậu đến buổi họp mặt này, nhấn mạnh rằng “nên có mặt”.
Với tính cách của cô, nếu đã nói vậy thì sẽ không vô cớ vắng mặt.
Trừ khi.
Một ý nghĩ len vào trong đầu Ren, không phải là nỗi lo, mà là cảm giác như một nút thắt chết, kéo căng tất cả các khả năng mà cậu không thể xác nhận.
Ren đứng yên giữa quảng trường, giữa vô số tiếng bước chân và âm thanh rộn rã của những nhóm người đang nhanh chóng ghép đội, như thể ai ai cũng đã sẵn những cái tên để gọi, những vai trò để phân công.
Không khí như một dòng chảy cuốn phăng tất cả về phía trận chiến sắp tới, sục sôi, khẩn trương, háo hức.
Nhưng cậu không bước theo.
Không phải vì ngại ngùng, không phải vì bị bỏ rơi hay cô lập.
Thậm chí, nếu Ren muốn, cậu vẫn có thể đến nhóm của Agil, hay gọi ai đó trong số những người từng trò chuyện để cùng phối hợp.
Thay vào đó, cậu chỉ.
đứng yên.
Như một hòn đá giữa dòng nước xiết, không lay chuyển.
Cậu không muốn lập đội.
Không phải vì Ren nghĩ mình giỏi hơn ai, hay có thể đơn độc gánh vác cả một trận đánh.
Đơn giản là.
không thích hợp.
Cảm giác đó quá rõ ràng, không cần lý giải, không cần phân tích.
Giống như việc đi lạc vào một buổi tiệc chỉ dành cho bạn bè cũ, dù không bị đuổi ra, cũng không có lý do để ở lại.
Đã từng có lúc cậu nghĩ mình có thể là một phần trong những vòng tròn ấy.
Khi cùng Yuna và Nautilus chiến đấu trong khu rừng.
Khi cùng chia sẻ bữa ăn đơn giản sau một ngày mệt mỏi.
Khi cùng nhìn về một mục tiêu.
Nhưng giờ đây, chỉ còn lại khoảng cách.
Cậu không giận, không buồn, không cay đắng.
Chỉ là một khoảng trống lặng lẽ, không tên.
Ren chạm nhẹ vào chuôi thanh kiếm bên hông, thứ duy nhất lúc này khiến cậu cảm thấy thật sự hiện hữu.
Trong một thế giới mà mọi người đang cố tìm lấy nhau để tồn tại, cậu lại chọn một con đường khác.
Một mình.
Dù là trong chiến đấu, hay trong lựa chọn.
Ren lại lặng lẽ đứng bên rìa, nép vào một góc tường phủ rêu.
Dưới chân cậu là ánh sáng vàng nhạt của buổi chiều tà, kéo dài bóng người chơi thành những vệt loang lổ như ký ức cũ kỹ.
Cậu không cố tìm ai, cũng không tránh né ai, đơn giản là chẳng muốn chen vào những mảnh ghép đang tự hoàn thiện một cách rối rắm trước mặt.
Ren không ngại giao tiếp.
Nhưng cậu cũng không cần nó.
Không phải lúc này.
Thế nhưng, ánh mắt cậu lướt qua quảng trường một lần nữa.
và lần này, dừng lại.
Ở đó, gần một cột đèn đá cũ kỹ và bức tường bao quanh quảng trường, có hai bóng người đứng lặng im.
Không giống như những người chơi khác đang cười nói, tranh luận, hay xốc lại hành trang.
Hai người ấy.
lặng như đá.
Như thể họ không thuộc về thế giới xô bồ này.
Người đầu tiên, Ren nhận ra ngay.
Kirito
Dù đã rất lâu từ lần cuối họ gặp nhau, nhưng cái dáng người ấy, ánh mắt cảnh giác nhưng không hằn học, cách đứng hơi nghiêng về phía trước như thể luôn sẵn sàng rút kiếm, không thể nhầm lẫn.
Kirito là người đầu tiên hướng dẫn Ren và Klein, vào ngày đầu tiên họ còn lạc lối như trẻ nhỏ giữa mê cung tử thần mang tên Aincrad.
Cậu ta không thân thiện, nhưng không lạnh lùng.
Không tỏ ra giỏi, nhưng rõ ràng là một trong những người chơi hiểu rõ trò chơi này nhất.
Khi mọi người còn đang hoảng loạn, Kirito đã biết phải đi đâu, làm gì, và quan trọng nhất:
phải sống như thế nào.
Một người kỳ lạ.
Không nổi danh như Diavel, không được tụng ca như Kibou, cũng không có đội nhóm vây quanh như bao người khác.
Kirito là kẻ ẩn mình giữa đám đông, giống như một phần không khí mà chẳng ai chú ý, cho đến khi thanh kiếm của cậu ta chém xuyên qua kẻ địch trong khoảnh khắc sinh tử.
Người còn lại thì Ren không nhận ra ngay.
Là một cô gái, ít nhất Ren nghĩ vậy, bởi vóc dáng mảnh mai và bước đi nhẹ như gió.
Cô ấy mặc một chiếc áo choàng đỏ hung nâu dài, có mũ trùm kín đầu.
Chỉ một phần tóc màu nâu hạt dẻ nhạt lộ ra khỏi lớp vải, nhẹ rung theo gió chiều.
Cô không nói gì, chỉ đứng đó cạnh Kirito với khoảng cách vừa đủ để không bị gọi là xa lạ, nhưng cũng chẳng thể coi là thân quen.
Một cảnh tượng kỳ lạ.
Ren không rõ mối quan hệ giữa hai người là gì, nhưng có gì đó.
không ổn.
Không phải một đội nhóm thực sự.
Không phải sự hợp tác thoải mái.
Mà là hai kẻ đơn độc, đứng cạnh nhau, vì không còn lựa chọn nào khác.
Ren nhìn thấy chính mình trong hình ảnh đó.
Cái cách Kirito im lặng, và cô gái thì giữ khoảng cách.
Cái cảm giác muốn chiến đấu, nhưng không muốn dựa vào ai.
Cái ánh mắt thận trọng khi ai đó đến gần, vì sợ mất mát, không phải vì không tin tưởng.
Cậu siết nhẹ tay, rồi thở dài.
Không hẳn là tiếc nuối, chỉ là.
đồng cảm.
Trong đám đông ồn ào ấy, họ là những kẻ không có nơi để thuộc về.
Ren tự hỏi, nếu mình bước tới lúc này, liệu Kirito có gật đầu?
Cô gái kia có lùi lại?
Hay cả hai sẽ im lặng, như đã từng chấp nhận cái đơn độc ấy là một phần của chiến lược sinh tồn?
Một suy nghĩ khác thoáng qua tâm trí cậu như một nhát dao mỏng lướt qua:
‘Nếu mình không bước tới, thì họ cũng chẳng làm gì cả.
’ Và có thể.
cả ba sẽ cứ đứng như vậy đến tận lúc chiến đấu bắt đầu.
Ren nhìn quanh lần nữa, chẳng thấy Argo đâu.
Dù chính cô là người gọi cậu tới đây.
Cậu cũng chẳng thấy Asuna, chỉ có Mito đang cười nói cùng nhóm người lạ.
Những nút thắt chưa được tháo gỡ.
Những mảnh ghép thiếu người tìm lại.
Vậy thì sao không thử tạo một điều gì đó mới?
Một điều gì đó.
có thể bắt đầu từ ba kẻ đơn độc?
Ren bước tới, lặng lẽ như một cơn gió lạc hướng.
Cậu không biết chính xác vì sao mình lại làm vậy.
Có thể là vì ánh mắt chật vật của hai người kia.
Có thể là vì cảm giác nghẹn ngào trong lòng ngực khi nhìn từng nhóm hình thành, từng người tìm được chỗ đứng, còn cậu thì vẫn như kẻ thừa thãi đứng bên rìa.
Hoặc cũng có thể.
chỉ vì Kirito đã từng không quay lưng vào ngày đầu tiên.
Kirito là người đầu tiên phát hiện ra cậu đang lại gần.
Cậu ta quay đầu, ánh mắt như một lưỡi kiếm sắc lạnh lướt qua Ren, phòng thủ bản năng, cảnh giác quen thuộc, nhưng ngay khi nhận ra người đang tiến tới là ai, ánh mắt ấy chuyển sang một biểu cảm khác.
Lặng
Ngạc nhiên nhẹ.
có chút gì đó như đang do dự.
Ren dừng lại.
Đứng trước hai người họ, chẳng có chút oai phong hay tự tin—chỉ là một thiếu niên bình thường, một kẻ đơn độc đang tìm lấy chút nơi để mình thuộc về.
“Tôi là Ren.
” Giọng cậu trầm, đều, nhưng không giấu được sự chân thành.
Kirito chớp mắt, như thể đang cố gắng đánh giá một điều gì đó trong lời nói.
Ren không né tránh, tiếp tục:
“Tôi thấy hai người chưa có nhóm.
“Còn tôi thì.
cũng vậy.
Kirito hơi nhíu mày.
Không phải vì bực bội, mà là cậu ta không quen với chuyện ai đó chủ động lại gần mình.
Cậu ta nhìn Ren, ánh mắt dần dịu lại, rồi nghiêng người liếc sang cô gái choàng áo nâu đứng bên cạnh, như để hỏi:
Cậu thấy sao?
Người con gái đó không đáp, nhưng cử chỉ lại tinh tế đến lạ.
Cô không lùi lại.
Không rút tay vào trong áo choàng.
Chỉ hơi nghiêng đầu về phía Ren, một chút.
như đồng ý bằng im lặng.
Kirito quay lại nhìn Ren lần nữa.
Thở khẽ.
Rồi.
gật đầu.
“Cậu vẫn còn sống, vậy là đủ.
” Một câu trả lời kỳ lạ, nửa đùa nửa thật, nửa như là chấp nhận, nửa như là thử thách.
Ren thoáng ngẩn người, rồi bật cười nhẹ.
“Ừ.
Còn sống.
là một điều xa xỉ rồi nhỉ?
Kirito không cười, nhưng khóe miệng cong lên rất khẽ.
“Lâu rồi không gặp, cậu dường như đã thay đổi nhiều rồi nhỉ.
“Chào mừng đến với tổ đội, Ren.
Ren bước lại gần, đứng cạnh họ, vừa đủ để không còn bị coi là người lạ, nhưng vẫn giữ lại khoảng cách an toàn của ba kẻ từng sống quá lâu trong nghi ngờ.
Cậu liếc nhìn Kirito.
rồi cất giọng khe khẽ.
“Tôi tưởng cậu sẽ đi một mình cơ đấy.
Kirito nhún vai.
“Tôi cũng tưởng thế.
Và trong một khoảnh khắc, cả ba người họ, Ren, Kirito, và cô gái áo choàng nâu, đứng đó, như ba mảnh ghép méo mó của một bức tranh chưa hoàn chỉnh.
Không ai nói ra, nhưng có điều gì đó vừa thay đổi.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập