Chương 225: Chúng Đã Ở Đâu Khi Ta Gục Ngã?

“Xin tự giới thiệu, ” Kibou cất giọng, rõ ràng và bình tĩnh, không cần phải lên cao giọng để thu hút sự chú ý.

“Tôi là Kibou.

Chỉ năm từ đơn giản, nhưng lại khiến không khí như lặng đi trong một thoáng.

Một vài người chơi trao nhau ánh mắt bất ngờ.

Cái tên ấy.

không quá xa lạ.

Nhưng cũng chưa từng xuất hiện công khai như thế này.

Thậm chí đến cả Diavel cũng hơi khựng lại.

Dù gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt xanh thẳm của anh ta rõ ràng ánh lên một tia ngạc nhiên, không quá rõ, nhưng đủ để Ren nhận ra.

Một vài người đứng sau Kibou, có lẽ là đồng đội thân cận, thoáng ưỡn ngực lên như thể muốn khẳng định:

“Chúng tôi đi cùng anh ấy.

Không cần lên tiếng, không cần khoe khoang, nhưng trong ánh mắt họ hiện lên một sự tự hào khó giấu.

Diavel là người đầu tiên phá tan sự im lặng ấy.

“Có phải…” Anh ta hơi ngừng lại, như thể muốn chắc chắn điều mình sắp nói ra, “anh là người đã góp phần.

cải thiện tình trạng ở Thị trấn Khởi đầu?

Một sự tôn trọng ngấm ngầm trong cách Diavel lựa chọn từ ngữ.

“Việc tài nguyên được chia đều hơn, nhiều người chơi yếu hơn có cơ hội luyện cấp trở lại… là nhờ vào anh, đúng chứ?

Một vài tiếng xì xào vang lên phía sau đám đông.

Vài người khẽ gật gù như vừa chắp nối lại mảnh ghép nào đó.

Một vài người khác lại nhìn Kibou với ánh mắt khác, tò mò, và có phần ngưỡng mộ.

Ren không lên tiếng.

Chỉ khẽ đưa mắt liếc sang phản ứng của Kibou.

Anh ta vẫn đứng thẳng, không tỏ ra khiêm tốn quá mức, cũng không tỏ ra tự cao.

Chỉ đơn giản là.

đón nhận ánh nhìn của mọi người như một phần tự nhiên của việc làm điều đúng đắn.

Không cần khẳng định, không cần phủ nhận.

Ren ngồi lặng trong đám đông, mắt vẫn dõi theo Kibou, nhưng tâm trí cậu thì đã trôi về một khoảng thời gian khác.

Thời kỳ hỗn loạn ở Thị trấn Khởi đầu.

Không có máu đổ.

Không có tiếng gào thét tuyệt vọng.

Nhưng với Ren.

đó là những ngày tồi tệ nhất.

Không phải vì nỗi sợ, mà vì thứ mùi nồng nặc của quyền lực, dối trá, và những cái bắt tay sau lưng.

Chúng gọi đó là

"thảo luận."

"tái tổ chức."

Nhưng với Ren, nó không khác gì một cuộc chiến chính trị trá hình.

Một nơi mà cái đúng cái sai bị hoán đổi chỉ bằng vài câu nói được nói đúng lúc, đúng người nghe, và cái gọi là công lý… chỉ tồn tại nếu có ai đó đủ mạnh đứng ra ép nó thành hình.

Ren đã ở đó.

Trong những căn phòng họp ồn ào.

Trước những ánh mắt đe dọa.

Trong những đêm phải đưa ra lựa chọn:

đứng ngoài… hay nhúng tay.

Cậu đã chọn can dự.

đi theo Kibou.

Argo cũng vậy.

Với quan hệ của Ren cùng Đội Hộ Vệ, thứ mà cậu có được không phải nhờ danh tiếng, mà bằng rất nhiều cuộc nói chuyện dài vô nghĩa và vài lần lỡ tay giúp đúng người, cả hai đã góp phần lật lại thế cờ.

Dần dần, những kẻ độc chiếm tài nguyên, áp đặt luật chơi riêng, đe dọa người mới và chiếm cứ bãi luyện cấp… từng tên một, bị đưa vào ngục giam.

Không lâu, vài ngày là cùng.

nhưng chừng đó là đủ để dọn đường.

Đủ để thuyết phục những người chơi khác đứng lên, giành lại những phần đất cũ.

Đủ để khiến hệ thống phòng thủ của đám độc tài ấy sụp đổ trước khi chúng kịp trở lại.

…Dù kỳ thực, không phải tất cả đều thật sự

"bị bắt.

"Đó là kế hoạch.

Cố tình để hở một lỗ nhỏ, để vài kẻ có thể “trốn thoát, ” và rồi bị bắt lại sau đó, lần này là với tội nặng hơn, và thời gian cải tạo kéo dài hơn.

Một vòng luẩn quẩn có chủ đích.

Một trò chơi chính trị ngấm ngầm, nơi sự cải tạo là công cụ, không phải mục tiêu.

nếu có thể gọi nó là chính trị.

Những va chạm bạo lực là không tránh khỏi.

Đã có kẻ bị thương.

Có người bị ép rời khỏi thị trấn.

Cũng có người bị giam vì chính tay đẩy người khác xuống vực.

Và Ren.

cũng không phải ngoại lệ.

Cậu từng bị ném vào ngục, không phải vì bạo lực, mà vì đứng sai phe vào thời điểm sai.

Nhưng với chút tiền, và chút “uy tín” có được từ việc dọn dẹp đám loạn ban đầu.

Ren được thả sớm.

Không một vết thương, không một vết xước.

Chỉ có ánh mắt của Gareth, người hộ vệ đã ký giấy thả cậu.

là thứ mà Ren chẳng thể quên.

Một ánh nhìn chứa đầy sự châm trọc và kỳ lạ.

có ai vào tù ba lần trong một ngày không chứ?

Ren cũng không biết mình nên cười, hay tự thấy nhục.

Trở lại với hiện tại.

Kibou đứng ở trung tâm vòng tròn đá, ánh sáng từ những ngọn đuốc xung quanh phản chiếu lên sống mũi cao và ánh mắt sắc lạnh của anh.

Anh không vội.

Chỉ lặng lẽ liếc nhìn từng người chơi đang ngồi hoặc đứng rải rác quanh khu vực, như thể đang cân nhắc điều gì đó, hoặc như thể đang kiểm tra xem mình có thể tin ai.

Rồi giọng nói của anh vang lên.

Không lớn, không gay gắt.

Nhưng rõ ràng và nặng trĩu.

"Trước khi bắt đầu.

.."

Anh dừng lại một nhịp, để lời mình trôi dần vào trong không khí,

"Tôi có một vài lời muốn nói.

"Một vài người quay sang nhìn nhau.

Sự im lặng lan ra trong khoảnh khắc, như một mặt hồ vừa bị ai đó ném viên đá xuống, không tạo nên tiếng động lớn, nhưng để lại gợn sóng.

Kibou dừng lại một chút, ánh mắt quét qua đám đông với một sự nghiêm nghị không thể giấu được.

“Ai đó ở đây, cần phải đưa ra lời xin lỗi.

” Giọng anh khô khan, sắc lạnh như lưỡi dao cắt ngang không khí.

Những người chơi quanh đó lập tức quay lại nhìn nhau, vẻ mặt họ từ ngạc nhiên chuyển dần sang bối rối và khó hiểu.

“Tôi chắc chắn rằng, trong số chúng ta có những người từng tham gia bản thử nghiệm, ” anh nói, từng lời từng chữ thấm đẫm sự phán xét không khoan nhượng.

“Những kẻ đã bỏ lại tất cả người chơi mới, những người chỉ vừa bước chân vào thế giới này, bơ vơ trong Thị Trấn Khởi Đầu, còn chúng thì độc chiếm toàn bộ thông tin:

bãi quái, nhiệm vụ tốt nhất.

Anh dừng một nhịp, để câu nói đọng lại trong không gian.

“Rồi những kẻ đó còn dám tỏ ra khinh thường những người mới như chúng ta.

Tôi không thể, không thể đặt niềm tin vào một kẻ như vậy trong đội của mình.

Lời cuối cùng vang lên như tiếng sấm, nặng nề và khiến cả quảng trường chấn động:

“Những kẻ đó cần phải xin lỗi.

Xin lỗi cho hàng trăm tính mạng đã mất chỉ vì sự ích kỷ và bạc bẽo đó.

Ngay lập tức, đám đông xôn xao, tiếng thì thầm, tiếng bàn tán lớn dần như cơn sóng dữ ập tới bờ.

Diavel nhíu mày, ánh mắt sâu sắc như đang dò xét từng phản ứng, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng rõ ràng trong lòng cũng đang nghĩ ngợi điều gì đó.

Ren yên lặng một lúc, ánh mắt thoáng qua sự ngạc nhiên nhưng nhanh chóng khép lại, trở nên lạnh lùng hơn.

Những lời của Kibou không chỉ là lời tố cáo, mà còn như một lời cảnh tỉnh sâu sắc.

Trong lòng Ren, có một mảnh ký ức cũ chợt rung động, những ngày tháng hỗn loạn khi mọi người còn phải đấu tranh để tìm chỗ đứng, khi lòng tin bị xé nát từng mảnh.

Xung quanh, nhiều người chơi bắt đầu thì thầm, vài người đỏ mặt, có kẻ lảng tránh ánh nhìn, cũng có người nắm chặt tay, quyết tâm đứng về phía Kibou.

Diavel nhíu mày, chậm rãi lên tiếng, giọng anh có phần trầm ấm hơn nhưng vẫn giữ sự nghiêm trọng:

“Chúng ta không thể phủ nhận rằng những ngày đầu tiên đã có nhiều bất công và chia rẽ.

Nhưng đây là lúc để chúng ta gạt bỏ quá khứ, hướng về phía trước.

Anh nhìn thẳng vào đám đông, đôi mắt sáng lên sự quyết đoán:

“Nếu ai còn mang trong mình định kiến, hãy bỏ xuống.

Chúng ta phải đoàn kết, hoặc chúng ta sẽ thất bại, không chỉ là bản thân, mà cả những người chưa từng có cơ hội đứng ở đây.

Một vài tiếng gật đầu nhỏ vang lên, không khí căng thẳng dần dịu xuống.

Ren cảm nhận rõ sự chuyển biến ấy, nhưng trong lòng vẫn còn chút ngờ vực.

Cậu biết, trong cái thế giới này, lời xin lỗi hay sự tha thứ không dễ dàng được trao đi, chúng phải được chứng minh bằng hành động.

Kibou khẽ nhíu mày.

Ánh mắt anh ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng khóe môi hơi siết lại, như thể có điều gì đó trong lời Diavel khiến anh không hoàn toàn đồng tình, dù không lên tiếng phản bác ngay.

Chính lúc ấy, một bóng người khác lặng lẽ bước lên giữa vòng tròn.

Cao lớn, vững chãi, giọng nói trầm ổn vang lên như một cột mốc dứt khoát giữa cuộc tranh cãi âm ỉ:

“Tên tôi là Agil.

Và tôi nghĩ mình cũng có vài lời để nói.

Ren nhận ra anh ngay lập tức, người đàn ông chủ sạp hàng ở Tolbana, người đầu tiên đã chìa cho cậu một câu hỏi thay vì một cái nhìn phán xét.

Agil tiến thêm một bước.

Với chiều cao vượt trội, anh dễ dàng trở thành tâm điểm giữa đám đông.

Kibou hơi nhướng mày, tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ im lặng, lắng nghe.

“Anh Kibou, ” Agil nói, mắt nhìn thẳng, giọng không giận dữ cũng chẳng bào chữa, chỉ có sự rõ ràng và vững chắc, “Anh vừa nói đến những người chơi bản thử nghiệm, những người đã giấu thông tin, chiếm bãi quái, bỏ mặc người mới.

Anh không sai.

Anh ngừng một nhịp, rồi chậm rãi lấy từ túi áo ra một cuốn sổ mỏng, bìa sờn nhẹ ở góc.

“Nhưng anh có biết thứ này không?

Anh giơ nó lên cao, một cuốn sổ tay nhỏ nhắn, nhưng quen thuộc với rất nhiều người chơi có mặt tại đây.

“Đây là sổ tay hướng dẫn.

Được phát miễn phí.

Được viết bởi chính những người chơi bản thử nghiệm, những người đã chọn chia sẻ thay vì giữ khư khư lấy lợi thế.

Anh quay một vòng, để mọi người đều nhìn thấy.

Trong đám đông, vài người rút từ túi áo ra bản sao của cuốn sổ, bằng chứng rõ ràng nhất cho lời anh nói.

“Thứ này, ” Agil nói tiếp, giọng trầm nhưng vang vọng trong không gian yên lặng, “là công sức của hàng chục người chơi bản thử nghiệm, những người đã đồng ý chia sẻ tất cả dữ liệu họ có được.

Anh dừng lại, mắt quét qua cả căn phòng như muốn khắc sâu từng lời.

“Thông tin trong này không hoàn hảo, đúng.

Nhưng có người đã chọn chia sẻ.

Đã có những kẻ giữ riêng thông tin cho mình, nhưng cũng có những người lựa chọn công khai chúng.

Những cuốn sổ này là minh chứng.

Và tôi, cũng như nhiều người khác, đã được phát, và giúp phân phát chúng từ những ngày đầu tiên cho tới những bản chỉnh sửa mới nhật gần đây.

Một làn sóng xôn xao mới lan ra.

Nhiều người chơi chợt gật đầu.

Vẻ mặt Kibou hơi sững lại.

Agil quay sang anh, giọng không còn gay gắt, mà thành thật:

“Tôi hiểu vì sao anh tức giận, Kibou.

Anh không sai.

Nhưng đừng vơ đũa cả nắm.

Không phải ai chơi bản thử nghiệm cũng là kẻ ích kỷ.

Anh cúi đầu nhẹ, một cái cúi đầu ngắn ngủi nhưng có trọng lượng:

“Nếu có ai đáng bị chỉ trích, hãy chỉ đích danh họ.

Còn nếu không, thì đừng chụp mũ lên tất cả.

Vì sẽ có những người như chúng ta, như họ, và những người đang đứng ở đây, đã cố gắng để thế giới này bớt khắc nghiệt hơn một chút.

Không khí trở nên nặng nề mà cũng yên tĩnh lạ thường.

Kibou không đáp lại ngay.

Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào cuốn sổ trên tay Agil, rồi đảo quanh những người chơi đang bắt đầu gật gù đồng tình.

Lần này, chính anh là người rơi vào thế bị chất vấn.

Ren khẽ hít một hơi.

Cậu nhìn Agil, người đàn ông ấy không cần phải nói những lời đó, nhưng anh đã nói.

Đôi khi, một người chọn lên tiếng đúng lúc… cũng đủ để xoay chuyển cả một cuộc họp.

không như cậu.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập